BÂNG KHUÂNG

CÁM ƠN CÁC BẠN ĐÃ GHÉ THĂM, ĐỌC VÀ GHI CẢM NHẬN. CHÚC CÁC BẠN CÙNG THÂN QUYẾN NĂM MỚI MẬU TUẤT 2018 THÂN TÂM LUÔN AN LẠC
Hiển thị các bài đăng có nhãn Nguyên Lạc. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Nguyên Lạc. Hiển thị tất cả bài đăng

Chủ Nhật, 11 tháng 11, 2018

GIỠN CHƠI CÙNG CHỮ NGHĨA - Nguyên Lạc


          
                             Nhà thơ Nguyên Lạc

           BÀN VỀ NÓI LÁI

         Laughter is the sun that drives winter from the human face. 
                                                                                 (Victor Hugo)

Dẫn nhập
Miền nam lúc trước, các cô gái quê thường ngồi chàng hãng, chê hê  (giạng háng) để các c, trái trước mặt, bên vệ đường bán buôn. Một ông chỉ vào các củ, hơi lệch hướng chút để hỏi mua. Nào mời các bạn.

CỦ CHI?
   1.
     Củ chi. cô bán củ chi?
     -- Củ sao không chỉ, ông nì chcu?
   2.
     Củ chi. cô bán củ chi?
     Mà da xấu xí. xù xì vậy cô?
     -- Củ môn. thưa bác đó mà !
     -- Chành vun ba gó,  à ra môn lù (*)
     - Bác này đâu phải thầy tu?
     Con cua thì phải có mu có càng!
     Nếu mà bác clàng àng (lèng èng)
     Thi tôi gọi nhé, cây "còng" đợi kia!
                                     (Nguyên Lạc)

Thứ Bảy, 10 tháng 11, 2018

ĐÊM TIỄN BIỆT - Thơ Nguyên Lạc


        
                          Nhà thơ Nguyên Lạc
     

ĐÊM TIỄN BIỆT
(Kỷ niệm vùng sông Hậu, của một thời xa lắm)

Chiều chợt vội. căn chòi hoang bên ruộng vắng
Tiễn mối tình. chẳng hẹn sẽ dài lâu
Buồn mắt ai. rưng rức úa màu!
Tiếng chim vịt kêu chiều. đồng vọng!

Ôm em anh ơi. trời lạnh lắm!
Gió bạo hành. đùa cợt thịt da người!
Vòng tay ân tình. siết chặt thêm đi thôi!
Để ấm tình này...
Mai trùng khơi ly biệt!

Hôn em thêm đi. bờ môi rồi khô nhạt!
Ve vuốt thêm đi. thân xác sẽ hoang tàn!
Để mai rồi. đôi ngả ly tan!
Để chút gì...
làm hành trang cuộc lữ!

Để còn lại. cho người trở về phố cũ
Rồi từng đêm. đường kỷ niệm. đã từng ...!
Rồi từng đêm. khi phố thị lên đèn
Nỗi vô vọng thanh xuân. mòn. đếm bước!

Cơn mưa đêm ngoài trời.  sướt mướt
Từng tiếng mau. như báo tử một cuộc tình!
Động nỗi lòng. dâu bể nhân sinh
Gây chi cảnh sinh ly. tử biệt?!

Yêu em nữa đi anh. cho cạn kiệt!
Thân xác ân cần. em dâng trọn đêm nay
Tiếng vạc kêu sương. như tiếng thở dài!
Đêm sắp tàn
và rồi ta sẽ...!

Trên chiếc đò xuôi. một người. trở về phố thị
Một người lưng tròng
bên bến vắng. ngùi trông
Kẻ.  rồi phố thị cô đơn
Kẻ. sẽ ra đi
thách đố cuộc tử sinh
với nỗi tan tác trong lòng!
Và như thế... cuộc tình thời bão loạn!

                                     Nguyên Lạc

Thứ Ba, 6 tháng 11, 2018

CHÙM THƠ THIỀN CỦA NGUYÊN LẠC


        
                     Nhà thơ Nguyên Lạc


VẤN NẠN

Cổ độ thuyền về có thật không?
Hình như
tiếng sóng động trong lòng!
Chở ta người hỡi bờ bến ấy
Hãy thắp cho ta
ngọn đuốc hồng!

Vô thường nắm giữ có được  không?
Vẫn thế mây trôi
chuyện đuốc hồng
Nhắc chi hai chữ
sơn cùng thủy?
Có. Không
Khởi. Tận
ở trong lòng!

Thứ Hai, 22 tháng 10, 2018

CHÙM THƠ MÙA THU CỦA NGUYÊN LẠC


   


TÌNH THU

Níu tay anh hỏi thu phai ?
Thưa em. thu đó vẫn hoài thu xưa !
Riêng em. mộng đã đủ chưa ?
Để tôi chưa thấy hoang sơ cuộc tình !

Thứ Ba, 16 tháng 10, 2018

GIỚI THIỆU NHÀ THƠ QUỲNH NGA - Nguyên Lạc


                
                           Nhà bình thơ Nguyên Lạc


                GIỚI THIỆU NHÀ THƠ QUỲNH NGA
                                                                  Nguyên Lạc
Phần 1

VÀI Ý NGHĨ VTHƠ VÀ BÌNH THƠ
Để giới thiệu thi nhân, tôi xin ghi ra đây sơ lược những ý nghĩ chủ quan v thơ và bình thơ cần thiết cho sự giới thiệu và "cảm nhận".

VTHƠ

THƠ LÀ GÌ?
Ngài Bùi Giáng đã nói đại để như sau:
"Con cá thì ta biết nó lội, con chim thì ta biết nó bay, nhưng thơ là gì thì đó là điều mà ta không biết được"
Ngài nói chơi chứ biết quá đi thôi. Tính ngài ưa giỡn nên "lửng lơ con cá vàng" như vậy!
Thôi tôi đành nhông Nguyễn Hưng Quốc: 
"Thơ là một cảm xúc đi tìm một đồng cảm. Thơ là tiếng nói một người nhân danh tất cả mọi người trong hoàn cảnh ấy, số phận ấy."
Và ông giải thích thêm:
[ Đó là sự đồng cảm giữa con người với nhau nói chung. Đó là mối "tương liên" giữa thế hệ này với thế hệ khác, giữa thế kỷ này với thế kỷ khác. Đó là những giọt nước mắt con người ứa ra qua những "tam bách dư niên hậu". Lại nhớ đến Nguyễn Du.
 Nguyễn Du viết về Đỗ Phủ:
Dị đại tương liên không sái l
(Khác thời đại thương nhau ứa nước mắt)
Đỗ Phủ sinh năm 712 và mất năm 770 ở Trung Hoa. Nguyễn Du sinh năm 1766 và mất năm 1820 ở Việt Nam. Tính theo năm sinh, Nguyễn Du ra đời muộn hơn Đỗ Phủ 1.054 năm. Thế nhưng hai người gần nhau biết mấy. Đêm đêm hồn Nguyễn Du vẫn nằm mộng trong những vần thơ Đỗ Phủ (Mộng hồn dạ nhập Thiếu Lăng thi). Bao nhiêu khoảng cách bỗng bị xoá nhoà. "Cách hàng ngàn năm gặp gỡ, tâm sự vẫn giống nhau"(Thiên cổ tương phùng lưỡng bất vi).
Thơ xoá đi cái không gian trống giữa người với người. Để giậu mồng tơi xanh rờn không là nỗi phân ly. Để tam tứ núi, thập bát đèo không là điều cách biệt.
Thơ cũng xoá đi cái không gian chết giữa đời này với đời khác. Để những giọt lệ của Kiều ngày xưa còn cay cay trong mắt người bây giờ. Để nhân loại hôm nay còn thấy bàng hoàng trước tiếng thét dài làm lạnh cả hư không của thiền sư Không Lộ một ngàn năm xa xưa...](Nguyễn Hưng Quốc )
Tôi tâm đắc nhất ở đoạn này: "Thơ là một cảm xúc đi tìm một đồng cảm". Do đó theo tôi: Không có CẢM XÚC thì không có THƠ. Nói rõ ra :"Tức cánh sinh tình" - Cảm nhận đưa  đến cảm xúc rồi từ đó đưa đến THƠ (tôi chỉ bàn về THƠ TÌNH, còn các loại thơ khác xin "viên chỉ", dành cho các cao nhân)

Thứ Ba, 9 tháng 10, 2018

NHỚ VỀ VÀM TẤN / ĐẠI NGÃI - Thơ Nguyên Lạc


        
                               Tác giả Nguyên Lạc


NHỚ VỀ VÀM TẤN / ĐẠI NGÃI
Gởi thi sĩ Trần Phù Thế & anh Phạm Bá Hoa (@)

Dẫn:

Đất Sóc Trăng khô cằn nước mặn
Anh ra Vàm Tấn chở nước về xài
Về nhà sau trước không ai
Hỏi ra em đã theo trai mất rồi (ca dao)[1]
...
Muốn ăn ba khía, ốc len
Thì xuống Rạch Gốc khéo quên đường về
Ai mà muốn học thổi kèn
Nạo dừa hầm với ốc len ăn hoài”.(ca dao miền Tây)
...
Tháng bảy nước chảy Cà Mau
Tháng mười ba khía, hội kéo nhau đi làm
U Minh, Rạch Gốc, rừng tràm
Muỗi kêu kệ muỗi tao ham ba khía rồi (ca dao miền Tây)

Nhập:

Dặn lòng. đừng nhớ quê nghèo
Chợt đâu bạn nhắn lời nào thốn tâm !
Cái thời.  vụng dại xa xăm
Thân yêu Đại Ngãi. tợ sông vỡ bờ !

1.
Tha phương. xuân hạ tháng ngày
Hồn quê xưa cũ vẫn hoài trong tôi
Cái tên. Vàm Tấn tôi ơi !
Trăm năm. vẫn nhớ những lời ca dao
Ra sông. đổi nước ngọt nào *
Về nhà. trông trước. trông sau vắng nàng !
Hỏi ra. đã bỏ mất đàng
Theo trai. người nỡ phụ phàng tình tôi!

Cái tên. Đại Ngãi tôi ơi!
Làm sao quên được. một thời thiết tha?

Hồn xưa. trường cũ. bây giờ
Vẫn trong tôi. buổi chào cờ sớm mai
Điếng hồn. lời gọi trả bài
Đau tay. thước khẽ. thầy rầy nhớ không?

2.
Mươi năm. có đủ dài không?
Để quên con nước lớn ròng. Hậu giang
Để quên. xanh rũ hàng bần
Cầu tre lắt lẻo. con còng gió xanh [2]
Cái càng "tổ chảng"  "chành bành"
Kẹp tay rướm máu. buồn lòng tuổi thơ!
Bãi bùn. rượt chạy "có cờ"
Thòi lòi trố mắt. ngẩn ngơ lặng nhìn

Nhớ con "nước lợ" mùa lên
Ốc len. ken đặc. bụi dừa nước xanh [3]
Nhớ cua ba khía. đỏ càng
Nhớ mùi mắm khía. ngọt lòng dân quê [4]
Cá linh. theo nước mùa về
Nhớ con cá cháy. bụng sề trứng. ngon [5]

Ngọt ngào thời ấy. có còn?
Dịu hiền quê cũ. chưa mòn trong tôi!

3.
Đò ngang Nhơn Mỹ. thăm người [6]
Cồn tươi. trái ngọt. miệng cười lời trao
Sầu riêng. môi mớm tình nhau
Giờ đây bạc tóc. phố nào. nhớ thương !
.
Mất nhau. từ thuở đoạn trường !
Biệt ly. từ thuở bạo cường lên ngôi !
.
Nhớ đêm Đường Đức. tiễn người
Mãi trong tâm thức. bóng người bên sông
Ra đi là biết mù sương!
Cố an. tâm nhủ. vô thường sắc không

4.
Nhớ chi đến Cù Lao Dung?
Nghiệt oan người chịu. khóc thương người đành [6]
Tang thương. thấu tận trời xanh
Tử sinh. ly biệt. sâm thương. năm nào!

5.
Chiều nay. phố lạ xôn xao
Sao riêng cố quận. lòng nào bâng khuâng!

Quê giờ đổi lạ. phải không?
Sao ta không đổi. nỗi lòng quê xưa?

Đổi đi thôi. chắc cũng vừa !
Quên đi thôi nhé!
Tình xưa chắc rồi …!

        Nguyên Lạc

Thứ Bảy, 6 tháng 10, 2018

GIỚI THIỆU "MỘT THỜI" - Tập thơ của Nguyên Lạc


   

MỘT THỜI

Thơ Nguyên Lạc
Trình bày:  T. Vấn & Bạn Hữu
Tranh bìa và minh họa Ái Lan Công Tằng.
Xuất bản & ấn hành: T. Vấn & Bạn Hữu 2018
Phụ lục:-- 
Văn: Nhận xét của nhà bình thơ Châu Thạch và Nhã My Sương Lam. Tâm tình của tác gi
-- Nhạc:  những bài thơ phổ nhạc: Mộc Thiêng phổ thơ Nguyên Lạc
Sách dày 268 trang, dạng điện tử (Ebook)
Copyright @ T. Vấn & Bạn Hữu, Nguyên Lạc
                                     ~~oOo~~
TỰA CHO THI TẬP MỘT THỜI
                                               T.Vấn
Đọc thơ Nguyên Lạc, nghĩ về những cuộc hành xác tự nguyện
Nguyên Lạc, như những người miền Nam cùng thời với mình, thuộc về một thế hệ rất không may trong lịch sử Việt Nam cận đại. Đi lính, đi tù, rồi đi làm kiếp lưu vong vì không thể sống được trên quê hương mình. Mỗi chặng đường đã qua, mỗi một thời đã sống, đều được Nguyên Lạc ghi lại. Trong tim. Trong óc. Ghi sâu, ghi kỹ đến độ không thể nào quên được, dù có lúc rất muốn. Lâu dần, những “một thời” ấy đã trở thành phần không thể thiếu trong quãng đời còn lại, dù như tên gọi, chúng đã qua, đã là quá khứ. Bà mẹ nó dòng sông chết tiệt!/Cố quên đi. vẫn ròng lớn trong đầu.
Thế là, cũng giống như một số người cùng thời, Nguyên Lạc chọn văn chương làm chỗ cất giữ những thứ không thể quên được ấy trong đời mình. Cất đi, cho nhẹ lòng. Và, có lẽ, cũng nhẹ cả người khi cuối đời cất bước ra đi về miền miên viễn.
Thế là, bầu trời thi ca hải ngọai lại có thêm một tiếng đọan trường kêu trời thất thanh, tiếng kêu bi thiết, uất ức của con chim bị buộc phải xa bầy, lẻ bạn. Tiếng kêu dồn nén từ bao nhiêu năm, nay mượn những vần thơ mà thắp ngọn đèn ký ức/soi hồn tôi nỗi  sầu!