BÂNG KHUÂNG

CÁM ƠN CÁC BẠN ĐÃ GHÉ THĂM, ĐỌC VÀ GHI CẢM NHẬN. CHÚC CÁC BẠN CÙNG THÂN QUYẾN NĂM MỚI ĐINH DẬU 2017 THÂN TÂM LUÔN AN LẠC
Hiển thị các bài đăng có nhãn Nguyễn Khôi. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Nguyễn Khôi. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Bảy, 5 tháng 8, 2017

PHỞ NƯỚC HÀ THÀNH - Thơ Nguyễn Khôi


    


        PHỞ NƯỚC HÀ THÀNH 
        (Tặng Phú Đoàn và các bạn thơ)

        Đến Hà thành
        chưa ăn "phở nước" (1)
        chưa phải đến Thủ Đô...
        Ngon ơi là ngon
        "Bát phở nóng sớm mùa đông bốc khói"
        Xuýt xoa xơi
        Húp miếng "nước dùng"
        thế mới đã
        mới là Người Hà Nội
        Ngồi chen nhau
        ấm cúng vô cùng...

        Ừ sang Pháp (Quận 13)
        Xơi chậu "phở Hà Nội"
        ngỡ là bơi trên món xáo Bò ?
        Sang Lon don xơi tô "phở Hà Nội"
        có chút như vị "ngọt" Sài Gòn ?
        Ồ, sang Nga xơi "phở Việt cộng"
        đích thị dân Hà Nội chợ Vòm.

       Ôi, phở nước Bò, gà / chín, tái
       Phở Hà thành chính hiệu:
       - Nước "dùng" trong veo, không váng, không ngầu
       sợi bánh mảnh, dai dai, mềm mại
       "Bò tái " ư ?
       "Ngon" thứ thiệt "phở Bồ" (2)

                                    Hà Nội 5/8/2017
                                      Nguyễn Khôi

----
(1) Các loại phở: phở nước, phở xào mềm, phở xào giòn, phở áp chảo...
(2) Tục ngữ mới: cơm vợ/ phở Bồ ...câu này có ý nghĩa rất thú vị : ăn cơm do vợ nấu ngày lại ngày mãi cũng nhàm...còn (ngày trước) : Phở là món ăn quà sáng cao cấp, được ví như đi cặp Bồ (ngoại tình) / ngoài luồng: mà ở trên Đời này thì cái gì vụng trộm mà chả "sướng". chả "ngon" hở các bạn ...?

Thứ Tư, 21 tháng 6, 2017

VÀI LỜI TẢN MẠN VỀ CHÂN DUNG 99 NHÀ VĂN VIỆT NAM ĐƯƠNG ĐẠI - Nguyễn Đăng Hành


          
               Nhà thơ Nguyễn Khôi


         VÀI LỜI TẢN MẠN 
                       VỀ CHÂN DUNG 99 NHÀ VĂN VIỆT NAM ĐƯƠNG ĐẠI

Tôi từng đọc chân dung các nhà văn đương đại của Xuân Sách, Đỗ Hoàng, Trần Nhương, Hồ Bá Thâm… Con số có tới hàng ngàn, nghe đâu trên ba ngàn khuôn mặt “danh giá” đã được ra lò, trong lúc hiện nay Hội nhà văn Việt Nam tổng thể chỉ có hơn ngàn.
Nay lại được chiêm ngưỡng 99 chân dung nhà văn Việt Nam đương đại của Nguyễn Khôi. Chà chà… Văn tài như “lá rụng mùa thu”, phen này đất Việt Văn Hiến lại bùng nổ nhân tài “đặc biệt” kỳ vĩ đây. Mỗi người mỗi vẻ: Xuân Sách quả là chín rưng rức, tràn trề thăm thẳm, góc cạnh sắc sảo, uyên thâm, uyên bác; Đỗ Hoàng đa năng táo bạo, giọng điệu sàng xê bay nhảy thủy hỏa tương giao; Hồ Bá Thâm dò dẫm dàn dựng, gắng gượng đưa đẩy; Trần Ngọc Sơn đều đều cần mẫn trơn tru tuồn tuột; Trần Nhương tự tin khôn khéo dụng công trau chuốt, công năng dàn trải,… Mỗi ông đều là những vị thủ kho mẫn cán, thu thập hồ sơ tên tuổi tác phẩm quá khứ hiện tại rồi lắp ghép, sắp đặt thành chân dung, thoáng đọc thoảng nghe cũng thỏa mãn cái tò mò, bức xúc nhưng xem kỹ đọc nhiều thì nhàm nhạt, ngấy ngộ... Theo tôi, đã là chân dung thì phải lột tả, phác thảo, khắc họa khuôn mẫu, cũng như thợ vẽ thợ ảnh phải đứng ở góc độ, chớp đúng thời cơ mà vẽ, mà chụp cái thần sắc để thành ảnh sống động, khí sắc thăng hoa, rồi mà treo ngắm, thưởng lãm... Còn bác Nguyễn Khôi nhà ta thì sao? Rất tốc độ, thật lòng, thật sự ra công cố sức đôi khi nín thở, dồn hơi, gắng bứt vượt, cố đèo bòng... Có lẽ bởi cái bóng cái tán của Xuân Sách, cái áp lực của 200 công trình bài bản kỳ khu của Trần Nhương... Và thêm phần tuổi tác sức khỏe nên tác phẩm của bác phần nhiều viết bằng chí năng nên phần dương khí cương cường lộ liễu, nhiều câu na ná, công thức bài bản, xem mặt kể tên, lấy sự kiện sự việc, sự thật các câu chữ số phận của mỗi “nhà” rồi sắp đặt lắp ghép thành “chân dung” nên cứ na ná, trùng lẫn. Ngay cái tít Chân dung 99 nhà văn Việt Nam đương đại đã thấy rầm rộ hoành tráng quá, giá tác giả hạ bút đặt tên Thoáng nét người văn tôi tâm ý hoặc chẳng cần quốc hiệu đương thời bảo lãnh thì sẽ nhẹ nhàng dễ gần dễ cảm hơn. Dù sao tôi cũng vô cùng cảm phục lão thi sĩ, lý do đầu là ở cái tuổi lẽ ra cụ cứ ngự lãm khề khà trà rượu, cháu chắt hầu hạ kính cẩn ấy thế mà cụ vẫn cố dồn công lực phát tiết nội sinh làm nên tác phẩm lưu danh hậu thế. Thứ hai là cụ đã hùng dũng thẳng thắn, khảng khái không kiêng sợ các “đền đài thần thánh” một thời thiêng liêng ngự trị. Thứ ba là từ trái tim nhân hậu, tâm hồn khoáng đạt và sự từng trải, tác giả đủ bản lĩnh dũng cảm dám lên tiếng bảo vệ nhân văn, nhân quyền, nhân phẩm, sự thật và dân chủ. (Đúng ra là phải dẫn chứng cụ thể nhưng vì khuôn khổ bài viết vậy mời bạn đọc tìm đọc tác phẩm của Nguyễn Khôi sẽ rõ:/chan-dung-99-nha-van-viet-nam-uong-ai.html.) Thứ tư, tác giả nhân ái, công tâm, giàu tin đỡ lớp trẻ, người chưa có điều kiện, tác phẩm mới lấp ló cánh cửa văn chương hoặc chưa nổi bật, chưa khác biệt đặc biệt… mà viết chân dung văn học thì tiêu chuẩn đầu tiên là phải tìm kiếm, điểm danh, lựa chọn, tuyển chọn những gương mặt đặc biệt khác biệt, hữu danh tài đức, đã có tác phẩm vang dội, gây ảnh hưởng lớn trong xã hội... Mọi sự so sánh đều khập khiễng, soi mói, dòm ngó chê bai thì “chó nó cũng làm được”. Thôi, có nụ mừng nụ, có hoa mừng hoa, chúng ta hãy chúc mừng tác phẩm đã mẹ tròn con vuông, đã thành sách truyền bá, xin “Kính tích tự chỉ.”.

Thứ Bảy, 3 tháng 6, 2017

NGẪM MÀ HỔ THẸN VỚI "CHÂN DUNG 99 NHÀ VĂN ĐƯƠNG ĐẠI" CỦA NGUYỄN KHÔI - Lê Mai


           
                       Nhà văn Lê Mai


NGẪM MÀ HỔ THẸN VỚI "CHÂN DUNG 99 NHÀ VĂN ĐƯƠNG ĐẠI" CỦA NGUYỄN KHÔI

 Chẳng hiểu sao, đột nhiên trên "mạng" @ và trong xã hội hồi này lại ồn ĩ lên chuyện "Chân dung các Nhà văn"... hết Xuân Sách, đến Trần Nhương, Đỗ Hoàng rồi lại Nguyễn Khôi... Lê Mai tôi thấy có cái gì đó bức xúc, không bình thường trong đời sống xã hội, mà cụ thể là trên Văn đàn đương đại của ta  hôm nay. Đó là ngẫu nhiên hay tất nhiên của dòng chảy lịch sử ? Thiển nghĩ, văn chương của cái thời minh họa - trại lính- "tố cáo", "nâng bi" lừa mị đến trơ trẽn ...thứ văn chương đó đã đóng góp được gì cho Nhân dân, cho Tổ Quốc ?có xứng đáng cho người đời khắc họa Chân dung các Nhà văn. Phải chăng đó là hiện tượng "tự sướng", đầy ngộ nhận của các Văn nghệ sĩ?
  Tuy nhiên,  khi ta đọc Xuân Sách và Nguyễn Khôi (cách nhau 25 năm,mỗi người một vẻ) thì tưởng vậy mà không phải vậy!

Thứ Tư, 10 tháng 5, 2017

CHÂN DUNG 99 NHÀ VĂN VIỆT NAM ĐƯƠNG ĐẠI - Thơ Nguyễn Khôi

Lời thưa: Được nhà văn Lê Xuân Quang (Berlin) khuyến khích, theo gót nhà văn Xuân Sách, nhà thơ Đỗ Hoàng, nhà thơ Trần Nhương, với tiêu chí “văn là người”, Nguyễn Khôi tôi dùng thơ 4 câu phác họa chân dung 99 nhà văn mà mình mến mộ. Xin được chia sẻ cùng các bạn thơ.

            
                   Nhà thơ Nguyễn Khôi


          CHÂN DUNG 99 NHÀ VĂN VIỆT NAM ĐƯƠNG ĐẠI
                                                                           

           1. TỐ HỮU
           Tự nhận mình là Lành
           Mọi người thấy rất dữ
           mác lê bọc bằng Thơ
           Đã đâm chỉ có “tử”.

           Tung hoa máu xung trận
           là Hịch chống xâm lăng
           lời Thề với Đảng, Bác
          “Từ ấy”, “Sáng tháng Năm”

            2. CHẾ LAN VIÊN
            Tài thơ đến như  Chế
            Đời  thật khó khen chê
            Bẻ cành phong lan bể
           “Con cá song cầm đuốc dẫn thơ về”.

            Bắn pháo hoa Tư tưởng
            Vờ khóc nước non Hời
            Tháp Bay On bốn mặt
            Giấu đi mặt ma trơi.

            3. SÓNG HỒNG
            Thơ văn là bom đạn
            Lật đổ/ phá cường quyền
           “Đổi mới” phải sự thật
            Đọc Ức Trai đêm đêm.

            4. LÊ ĐỨC THỌ
            Thơ: mực hòa máu viết
            Người hùng - quyền thứ hai
            Giải Nô ben thứ thiệt
            Ai thấy cũng bye bye. (bai bai)

            5. HOÀNG VĂN HOAN
            Anh Ba quy: Việt gian
            Sang nương vây lão Đặng
            Xuống địa phủ viết văn
            Gặp cụ Hồ đặng đặng?

            6. XUÂN THỦY
            Trùm đàm phán Paris
            Lịch lãm và trí thức
            Bị “nạn” thì làm thơ
           “Không giam được trí óc”

            7. TRẦN ĐĨNH
            Chính sự theo “đèn cù”
            “Bất khuất” nên bị thiến
            Đang diễn hề hầu vua
            Hí trường đột tai biến!

           8. VIỆT PHƯƠNG
           “Cửa mở” hở hậu cung
           “Lụy” mấy ông xuất bản
           - Ta cái gì cũng Hồng
           - Địch cái gì cũng Xám
           - Trảm!

           9. HỮU THỈNH
           “Thư mùa đông” cho lính
           Thơ xoàng xĩnh lên ngôi
           Điếu văn “hot” tới đỉnh
           Trơ ghế cao anh ngồi.

Thứ Tư, 19 tháng 4, 2017

VỊNH LẠI THƠ TIÊU TƯƠNG BÁT CẢNH - Thơ Nguyễn Khôi


          
                   Nhà thơ Nguyễn Khôi

Thân gửi : Nhà thơ La Thụy ,
 Nhã My là nữ thi sĩ  miền Nam Việt Nam, hiện định cư ở Hoa Kỳ, nàng có một series Thơ về Sông Tương... mà Nguyễn Khôi đọc như tìm thấy "Người Tình trong mộng". Sông Tương tuy ở bên Trung Hoa nhưng đã đi vào hồn thơ Hán Việt trên 1000 năm (do giao lưu văn hóa) Nhạc sĩ Văn Giảng (Huế) đã có một bài hát bất hủ về sông Tương... ở làng quê NK (Bắc Ninh )cũng có một dòng sông cổ tích: sông Tiêu Tương trước mặt chảy lặng thầm, gắn với sự tích Trương Chi- Mỵ Nương, đã được Nhạc sĩ Văn Cao sáng tác bài hát "Trương Chi" tuyệt hay... là Trai Đình Bảng/ Nguyễn Khôi nhiều lúc thơ thẩn bên dòng Tiêu Tương mộng mơ, cất lên tiếng Sáo vẩn vơ... nay là Thơ gửi tặng Nhã My / Người  tình trong mộng ở bên kia bờ Đại dương... vô vọng... xin được chia sẻ cùng các bạn thơ :
1)- Sơn thị tình lam: hơi mù sương buổi trời tạnh nơi chợ núi.
2)-Ngư thôn tịch chiếu:bóng chiều rọi thôn chài.
3)-Giang thiên mộ tuyết: tuyết chiều trên sông.
4)-Yến sự văn chung: chuông chiều ở chùa cao trong mây.
5)- Bình sa lạc nhạn:Nhạn sa bãi cát phẳng.
6)-Viễn phố quy phàm: thuyền dong buồm về bến xa.
7)-Tiêu Tương dạ vũ: nửa đêm trên sông Tiêu Tương.
8)-Động Đình thu nguyệt: trăng thu trên hồ Động Đình.

       
                      Nhà thơ Nhã My

              VỊNH LẠI THƠ TIÊU TƯƠNG BÁT CẢNH
                            (Tặng Nhã My)             

              *Người đi xa lắm
               Tôi chờ
               Tiêu Tương một dải
               bơ sờ tóc sương.
               *Người đi xa lắm
               Tôi thương
               "Tình lam / sơn thị" chợ cồn núi xa.
               *Người đi xa lắm
               Tôi ca
               "Ngư thôn tịch chiếu" chiều sa thôn chài.
               *Người đi xa lắm
                nguôi ngoai
               "Giang thiên mộ tuyết" tôi hoài hoài mong.
               *Người đi xa lắm
               Tôi trông
               "Văn chung/ yến sự" mấy tầng chuông mây.
               * Người đi xa lắm
               Tôi say
               "Bình sa lạc nhạn" cát đầy mắt chim.
               * Người đi xa lắm
               Tôi nhìn
               "Quy phàm / viễn phố" cánh buồm tít xa.
               *Người đi xa lắm
               Tôi mơ
               "Tiêu Tương dạ vũ" thẫn thờ riêng tôi.
               * Người đi xa lắm
               bên Trời
               "Động Đình thu nguyệt" trăng rơi đáy hồ.
               * Người đi xa lắm
               Tôi thơ
               "Tiêu Tương bát cảnh" ỡm ờ với ai ?
           
                          Quê Bắc Ninh 21-7-2014
                                NGUYỄN KHÔI

Thứ Tư, 15 tháng 3, 2017

BA BÀI THƠ VUI TẶNG HAI BẠN THƠ CHU VƯƠNG MIỆN VÀ LẠI QUẢNG NAM - Nguyễn Khôi


  

     Ba bài thơ vui tặng hai bạn thơ Chu Vương Miện và Lại Quảng Nam
     
     1- XUÂN HÀ NỘI
     "Khách xa gặp lúc mùa xuân chín "  
                              Thơ Hàn Mạc Tử

      Mưa phùn ướt đẫm áo em
      Môi thì nhợt nhạt, tóc mềm rủ thương
      Mịt mờ sương phủ hồ Gươm
      Chừng xa nghe vọng tiếng chuông Tây Hồ
      Nhớ xuân xưa đón Giao thừa
      Ta đi "hái lộc" bên bờ Thiền Quang
      Xuân mưa thả cái dịu dàng
      Bên nhau hơi ấm từ nàng tỏa ra
      Mưa phùn quấn quít hai ta...
                 

     2- PHÊ BÌNH CÁI ĐÈO NGANG
        "Bước tới Đèo Ngang bóng xế tà"
              Thơ Bà Huyện Thanh Quan

     Một cái Đèo Ngang bao tranh cãi
     Cứ hoài hoài Quốc Quốc với Gia Gia
     Tới đây "đứng" lại hay "ngoảnh" lại ?
     Đâu "chợ" bên sông,"rợ" mấy nhà ?
     Chỉ thấy
     Núi trơ trụi, bãi sim mua cằn cỗi
     Bặt cánh chim, ầm ĩ biển vỗ bờ...
     Anh hay cãi
     Anh ăn sóng / nói gió
     Nổ "phê bình"... phải/ trái gió bay
     Ai yêu nước / ai Việt gian bán nước ?
     Hay gì cuộc Nội Chiến dằng dai ? !
     Ôi,
     đường Nam Tiến gánh gồng đi chiều dọc
     mà "phê bình" lại quay ngoắt
    Đèo Ngang !?!

                 
     3- CẢM THƠ LÊN ĐỈNH ĐÈO NGANG
           "Lòng một tấc son còn nhớ nước
            Tóc hai phần bạc vẫn thương thu"
                                    Thơ Hương Sơn

     Thực chẳng  may sinh ra là Người Việt
     ở Miền Trung nắng gió Trời đày
     Qua sông Gianh lại đến duềnh Bến Hải
     máu Việt tuôn thù hận ngút trời mây...
     Ta ở đây mơ sang Úc / Mỹ
     "Thế giới Tự do" được quyền làm Người
     được làm việc dưới Mặt trời chói lọi
     Lao động hết mình và được xả hơi...
     Ta ở đây dẫm chân tại chỗ
     lên Cao Tầng lại ngó xuống chân
     Ôi con "lộ" như đóng băng: xe cộ đứng
     lên đỉnh Đèo Ngang
     ca khúc "4000 năm
     Ta lại là Ta"
     chợt nghe tiếng Gia Gia / Quốc Quốc
     vạch Trời lên
     GÀO
     một tiếng
    Thầm !  (1)

     Hà Nội 15/3/2017
     NGUYỄN KHÔI

    ----

    (1) Đáo địa nhất vô thanh.

Thứ Sáu, 24 tháng 2, 2017

TRAO ĐỔI VỀ KHẨU NGỮ "MA MỊ" - Nguyễn Khôi


    

   Thân gửi : Các Bạn thơ...

                              TRAO ĐỔI VỀ KHẨU NGỮ "MA MỊ"
             
  Theo Từ điển Hoàng Phê thì "Ma mị" là khẩu ngữ, tương tự như "ma giáo"...mà "Ma giáo = gian giảo , bịp bợm. Đó là thời điểm Tiếng Việt năm 1987, cách nay đã 30 năm  (thời kỳ CHXHCN Việt Nam đang bị "cấm vận"/ và cũng tự "đóng cửa" ; bị cô lập & tự cô lập mình ! ?). Đến nay công cuộc "đổi mới" - mở cửa cũng đã ngót 30 năm (1 thế hệ đời người) Tiếng Việt là "sinh ngữ" được Người Việt "vượt biên"/ xuất khẩu lao động / đi học ở nước ngoài giao lưu/ sử dụng khá rộng rãi nên nhiều "từ"/ thuật ngữ  cũng thay đổi ngữ nghĩa không còn  như "từ gốc "ban đầu nữa . Riêng từ "ma mị", hiện đang được các Nhà Báo, Nhà văn dùng trong nhiều trường hợp với ý nghĩa "đẹp/ huyền diệu"...xin ví dụ :
*1- Người đẹp Lâm Thùy Anh (1m75) với vẻ đẹp ma mị quyến rũ sắc đỏ : với bộ sưu tập sắc đỏ phù hợp với ý tưởng Đạo diễn đề ra, tôn lên sắc vóc đẹp xứng tầm siêu mẫu thế hệ mới Lâm Thùy Anh... Khán giả sẽ bị thôi miên từng thước hình sắc đẹp rực rỡ chiều hoàng hôn mà Lâm Thùy Anh biến hóa ma mị xứng tầm 1 tài năng siêu mẫu thế hệ mới. Nguồn : http://Ngôi sao.vn
*2- Ma mị là điều huyền  bí
*3- Sửng sốt bộ ảnh ma mị mà ám ảnh của Nhiếp ảnh gia tài năng gây ấn tượng cho người xem ngay từ cái nhìn đầu tiên ( huyền diệu / siêu nhiên)
*4- Ma mị = sức hút làm mê đắm.
*5- Ma mị : làm mê muội, quyến rũ.
*6- Nói về cô Phượng Hàng Ngang: nàng là "Tây Thi phố cổ" mang vẻ đẹp ma mị (xem Truyện "mồ cô Phượng ")
*7- Ma mị : bí ẩn, nhiều tầng nghĩa sâu sắc.
*8- Film "có yêu nhau" kể chuyện tình ma mị, ám ảnh
*9- Thung lũng Ma Thiên Lãnh ở Tây Ninh: đẹp ma mị và hoang sơ.
*10- Qua vùng Thủy Tiên- một thoáng ma mị trong lòng xứ Huế mộng mơ.
*11- BST tung MV ma mị : nhạc chất chẳng kém gì USA- UK !
*12- Say đắm trước vẻ đẹp từ đáng yêu đến ma mị của nàng "Sam Sam" Triệu Lệ Đĩnh (Film Hoa ngữ)
*13- Vẻ đẹp ma mị nơi tận cùng thế giới : nơi đây cuốn hút bởi vẻ đẹp ma mị đày bí ẩn khó lòng giải thích được ở Chi lê và Argentina.
*14- Vẻ đẹp ma mị kiêu sa của hot girl trường Đại học Điện ảnh. V.v...
  Sơ bộ kết luận : "từ"(ngữ) MA MỊ dùng theo "thì hiện tại" nó có thể giải nghĩa là :
       1/huyền bí, quyến rũ, ám ảnh
       2/ sức hút làm mê đắm
                     
 Kính các Bác, các anh, các chị xem xét... có điều  gì bất cập, xin được chỉ giáo nhằm  hoàn chỉnh giải nghĩa từ "ma mị" ?

                                                       Làng Mọc Quan Nhân (Hà Nội) 24-2-2017
                                                                    Kính bút : Nguyễn Khôi

Thứ Sáu, 26 tháng 12, 2014

CẢM NGHĨ MÙA CƯỚI 2015 - Thơ Nguyễn Khôi




   Tác giả Nguyễn Khôi. Sinh 1938.
   Quê: Phường Đình Bảng, thị xã Từ Sơn, tỉnh Bắc Ninh.
    Đ/c: 39/259 phố Vọng, quận Hai Bà Trưng - Hà Nội. 
    Email: khoidinhbang@gmail.com



              CẢM NGHĨ MÙA CƯỚI 2015
                           (Tặng : LXQ)
             
              "Thôi anh ở giữ vườn Dâu nhé
              Dứt mối tơ...em kiếm chồng giầu"
                   
              Con gái lấy chồng sợ "kim lâu" (1)
              Đã qua Đông Chí... bắc được cầu
              Chẳng còn phải lụy con đò nhỏ
              Xe phóng ào qua vút bóng câu.

Thứ Năm, 18 tháng 12, 2014

CÔ NÀNG Ả RẬP - Thơ Nguyễn Khôi

         



          CÔ NÀNG Ả RẬP
             (Gái đạo Hồi)
            Tặng: Ca Dao

         Mới biết cô Nàng Ả Rập
         Mắt xanh, da trắng nõn nà  
         Bịt kín hở hai con mắt
         Chao ôi, kính đức A La!
                                      

         Đẹp nhất ấy là con mắt
         Xanh mơ như bầu trời Nga,
         Mũi  xinh cô đầm nước Pháp
         Môi gái Sài Gòn thiết tha...
                               
         Đẹp thật:  nhì da, nhất dáng
         Tấm thân tỏa ấm mùi hương
         Khỏa thân sẽ thành Biển lớn
         Đánh chìm các đấng Quân Vương !                                  
         Em ở Jerusalem ?
         Hay ở đô thành Bagdad ?
         Nắng cháy đất trời sa mạc
         Trời cho tươi mát như em .
       
         Cầu xin Đức Thánh uy quyền
         Ở xa được tha hồ ngắm
         Nếu mà trộm xem "em tắm" (1)
         Thì anh chắc cũng thăng thiên ?
                              
                       Hà Nội 18-12-2014
                          Nguyễn Khôi

        (1)  Tên bài thơ của Bạc Văn Ùi thời 1950

Thứ Tư, 26 tháng 11, 2014

GỬI NGƯỜI THƠ BÀY TỎ - Thơ Nguyễn Khôi


Lời dẫn của nhà thơ Nguyễn Khôi : 

       Ngày 8-3-2002 Nhà thơ Cao Quảng Văn (người Huế ở Tp.HCM) có gửi tặng Nguyễn Khôi cuốn "Quốc học trường tôi"- Hợp tuyển Thơ - Nhạc- Họa, nxb Thuận Hóa  1996, trong đó có in Bài thơ BÀY TỎ của  Thiền sư  Minh Đức Triều Tâm Ảnh ( tên thật là Nguyễn Văn Kha, sinh năm 1946 tại Thừa Thiên, học Quốc Học Huế từ 1961-1964). Thơ Bày Tỏ dài 56 câu với " ý " lý giải về sự "nhập thiền" của Người... Bài thơ rất HAY, hình tượng thơ sống động, ngôn ngữ thơ điêu luyện, ý mới , tứ lạ .. .cuốn hút ngay từ những câu đầu tiên :

                 Mai hết cuộc, tôi xin về núi cũ
                 Giã từ ngày áo đỏ đèn xanh
                 ...Tôi đã ra đi
                 Bằng bài thơ thứ nhất
                 Thuở đầu đời môi rượu lả đường say
                 ...

     Nguyễn Khôi đọc rất xúc động, liền thả bút như "họa lại" đáp lại ... nay đã qua 12 năm, xin chép lại để các bạn thơ cùng chia sẻ :

             


             GỬI NGƯỜI THƠ BÀY TỎ
            (Tặng Minh Đức Triều Tâm Ảnh)

            " Người thơ phong vận như thơ ấy"
                                           Hàn Mặc Tử

              Thôi, người cứ vô tư về núi
              Cùng hương rừng gió nội mây bay
              Ta ở lại cùng Đô thành chật chội
              Vùi đầu trong đống sách cao dày.
                    
              Người trắng tay mà hồn thanh thản
              Ta tiền tài áo mũ xênh xang
              Người thiền định gối đầu bên thác ngủ
              Ta trong phòng máy lạnh đắp chăn.
                     
              Người đã ra đi
                          bằng bài thơ thứ nhất
                                     Vĩnh biệt tình đầu
                                                áo đỏ đèn xanh
              Ta chí mọn bám rêu phong thành cổ
              Hóng hương mơ son phấn thị thành.
                      
              Về với núi : Người nghênh phong thưởng nguyệt
              Ta áo cơm
                                sâu bọ giữa nhân quần
              thêm chức tước
                                        phẩm hàm này nọ
              nhếch mép 
                                  đau
              Lắng một tiếng cười gằn.
                      
              Thật kỳ diệu
                                   giữa cuồng phong - gió nổi
              Người thoát đi đến một chốn bên trời
              Tiếng chuông vọng trên mây ngàn sương lạnh
              thương chúng sinh
                                             lòng thả giữa khơi vơi...
                      
               Người khiêm nhường tránh xa đời chen chúc
               những bon chen
                                          nhức nhối chốn đông người
               Đời là thế, biết ai là vụng dại
               Biết ai khôn ngụp lặn để sinh nhai.
                      
               Đời là thế, chẳng qua là Quán Trọ
               Giữa quê hương mà nhớ cố hương
               Ký ức xanh viết bài thơ BÀY TỎ
               Khối tình thơ còn nguyên vẹn Tâm hường.
                      
               Ôi cuộc sống bao thân thương tình nghĩa
               Là khói hương xin thoảng một hơi Trà
               Đời vẫn đẹp bởi long lanh giọt lệ
               Biển khổ đời kết  SINH - TỬ- TÌNH CA.
                      
               Như Thi sĩ yêu con Chim Báu Tớt (1)
               Cho nhân gian tiếng hót vọng tâm hồn
               Thanh kiếm báu xin treo trên vách đất
               Đời yên bình... cày cuốc vẫn là hơn.
                      
               Ừ vẫn sống - nào có ai bỏ cuộc
               Người ra đi mây trắng giục đường phi
               Một lẽ sống
               Một tình yêu Đất Nước
                                          ừ gia đình, cũng một lẽ...
                                                               khinh khi.
                       
               Thôi, từ giã những điều gì vô lối
               Cách mù khơi cho thanh thỏa tâm hồn
               Như TẠO HÓA
                                          ta tin ĐỜI NHÂN QUẢ
               Người ra đi...còn lại cả trời hương.
                   
               Người ra đi... trí vượt trên trần thế
               Chút tình thơ thả mộng ngợp sông hồ
               Còn yêu người... thơ về trong nỗi nhớ
               Đỉnh phù vân tung cánh một trời thơ.
                      
               Thôi, Người cứ vô tư về núi cũ
               Lưu gót TRẦN...quên một thuở từng đi
               Khi đã luyện mình
                                             là VÔ NGÃ
               thì
                    hồn
                           thơ
                                 đã thoát tục
                                                    an tri.

                                             NGUYỄN KHÔI
                                        Viết trong đêm gió nổi

               -----------


             (1) Theo một Ý thơ của Bích Khê (bài Duy Tân).

Chủ Nhật, 19 tháng 10, 2014

ĐỖ HỮU, LƠ LỬNG MỘT DÒNG THƠ - Nguyễn Khôi

              
                            


                                     ĐỖ HỮU - LƠ LỬNG MỘT DÒNG THƠ
                                    
  Thơ Việt Nam, từ sau năm1945 thường hiện hữu trên hai chiến tuyến : "Quốc gia- VNCH- chống Cộng" / "Kháng chiến - Cộng sản XHCN" cả hai đều được hệ thống thông tin báo chí (phe nào, phe nấy) quảng bá hết cỡ...
  Tuy nhiên, còn có một dòng thơ lơ lửng, không phe phái nhưng thấm đẫm hồn Dân tộc với một nghệ thuật "rất Thơ" (không  in ấn xuất bản) cứ âm thầm truyền lan trong lòng người dân Việt ở mọi phía ...Ví dụ : như Trung niên Thi sĩ Bùi Giáng (1926-1998), Thi sĩ Đỗ Hữu (1938-2009) ...
  Với Bùi Giáng, thì đến hôm nay (2014)đã được cả 2 phía coi là một trong các nhà thơ lớn của Dân tộc ? còn Đỗ Hữu thì còn rất ít người biết đến, nhất là với giới thơ văn ở Hà Nội.

Thứ Bảy, 16 tháng 8, 2014

THƠ SƠN CƯỚC - Nguyễn Khôi


         

         Lời dẫn của tác giả:

         Nguyễn Khôi sinh ở Yên Bái (1938), lớn lên ở Thái Nguyên, làm việc ở Sơn La 21 năm, 1984 về Hà Nội giúp việc Hội Đồng Dân Tộc... nên có điều kiện cảm nghĩ  nhiều về vùng Dân tộc - miền núi.
                     
             
        *1-  VỚI SA PA

          Đã thầm hẹn lên Sa Pa nghỉ mát
          Ra "Cầu Mây" cùng đứng tựa rung rinh
          Thỏa mắt ngắm Phăng Xi Păng bát ngát
          Trời thần tiên riêng của chúng mình.
          Sa Pa mộng đẹp hơn cả mộng
          Sa Pa mơ hơn cả giấc mơ
          Mây thì cứ vẩn vơ phiêu lãng
          Cõi diệu huyền thực thực hư hư.
          Ừ dạo cảnh một mình đơn lẻ quá
          Chơi "chợ tình" ai đó kéo cùng co
          Cứ như thể buổi đầu "cho" mắc cỡ
          Ở dưới kia Cốc Lếu đợi mong chờ.
          Sa Pa đấy thả hồn thơ bay bổng
          Cứ như là hẹn đến để mà yêu
          Một chén rượu uống trong chiều lạnh cóng
          Một nụ hôn sương khói ở bên đèo.

                        Mùng 1 tháng 8 Bính Tý. 


Thứ Ba, 12 tháng 8, 2014

TIÊU TƯƠNG - Nguyễn Khôi


   
                                 Tác giả Nguyễn Khôi



                        TIÊU TƯƠNG

              "Quân tại Tương giang đầu"...
                    Tặng : Nhã My
                             -----
              Sao Tiêu Tương lại là buồn thương ?
              Để mưa rơi ướt cả dặm trường
              Chia ly như thể không gặp lại
              Để Trúc bên sông đốm võ vàng...
                      
              Sao Tiêu Tương lại là bi thương ?
              Nỗi đời hai ngả biệt âm dương
              Tình em như nước Trường Giang ấy
              Sớm tối theo anh tới mộ vàng...
                      
              Sao Tiêu Tương cho lòng tổn thương ?
              Trái tim sẻ nửa giữa đoạn trường
              Một nửa nát tan chìm đáy sóng
              Một nửa cầm tù nơi cố hương...
                      
              Sao Tiêu Tương để người trúng thương ?
              Dưỡng thương hao tổn mấy năm trường
              Cho hồn dậy lớn Thơ mọc cánh
              Chắp với hồn ai lạnh hơi sương... 
                       
              Sao Tiêu Tương nên tình vấn vương ?
              Vượt cả ngục tù, vượt đại dương
              Tới một chiều nao im lặng sóng
              Đôi trái tim một nhịp thương thương...
                       
              Sao Tiêu Tương muôn đời sầu vương ?
              "Đa tạ Quân Vương : thiếp phụ chàng"
              Tựa bờ Lau trắng tình ngây ngất
              Thơ đà kiệt sức, hồn lang thang...
              Bên bờ Tiêu Tương, quê Từ Sơn

                                 Mùa Vu Lan 2014
                                     Nguyễn Khôi
                

Thứ Tư, 30 tháng 7, 2014

CHÙM THƠ NGUYỄN KHÔI

                   
uong ruou
    












            UỐNG RƯỢU VỚI NGƯỜI ÂM


             Họa thơ Vân Hạc
             Tặng : Hoàng Xuân Họa
                       
            Ta mơ : Nàng lại về đêm
            Ở nơi "Kinh cốc" êm đềm cùng ta
            Ngỡ đây là Huế , là Hà
            Trái tim bốc lửa gần xa thiêu đời
            Ai hay Ma vẫn yêu Người ?
            Liêu Trai tình ắp một trời tri âm.
                      
             Nàng "đi xa" đã bao năm
             Đạn bom khi nổ trong hầm vắng nhau
             Thương cho thân Ngọc nát nhàu
             Trái tim còn đập tới đau chót cùng !
             Nàng tan vào cõi Tiên Rồng
             Chiến chinh để nỗi hận lòng bấy nay
             ("nhưng không chết Người Trai khói lửa
             Lại chết Người Gái Nhỏ hậu phương")
             Về Làng ngắm ngọn cờ bay
             Thương ôi nước mắt ngấm đầy vinh quang
             Hồn quê thấm đẫm tình Làng
             Thoáng như ai ?- cái bóng Nàng tít xa ?
             Ước gì mình sớm là Ma
             Xuống Tuyền Đài sánh đôi ta một lần...
                     
             Đêm nay mưa lặng gió gần
             Nàng về "đối ẩm" vơi phần rượu cay
             Cái thân vùi dưới đất dày
             Hồn yêu thì lại cứ bay quấn đời
             Chén vui tưởng đến vỡ trời
             Ai hay chén hẹn Ma mời cỏn con
             Chập chờn chén mất chén còn
             Đắm trong ánh mắt, môi son mỹ miều
             Tình là một cuộc phiêu diêu
             Ai hay "Kinh cốc", sóng triều, đường quan
             Tình say, duyên lại bẽ bàng
             Người / Ma "đối ẩm" lệ tràn đáy tim
             Bốn mươi năm vượt dặm nghìn
             Rượu hay là máu từ tim... Hỡi Nàng ? !

             Góc thành nam Hà Nội 27-7-2014
                    
             GỬI KHÁNH LY

               
(Tặng Nhã My)
              
             Một giọng hát Liêu Trai
             Tâm hồn Việt u hoài
             Ở bên này chiến tuyến 
             Vẫn mở trộm nghe Đài...
              
             Tình dài Trịnh Công Sơn
             "Diễm xưa" cho "Biển nhớ"
             "Hạ trắng" tắm "Mưa hồng"
             "Chiều một mình qua phố"
             "Nhìn những chiều thu đi"...
             
             Thật đáng yêu Khánh Ly
             Kiếp cầm ca chìm nổi
             - mất chồng vẫn còn con
             không thể quên Quốc nội.
              
             Đã đến lúc "hòa giải"
             Nỗi đau Việt Nam hồn
             đều là Con một Mẹ
             Hát cho đời đẹp hơn...

             Hà Nội 30-7-2014
          
            NƯỚC NGA GIỜ ĐÃ KHÁC
           (Tặng Nhà văn Lê Xuân Quang)
           
           Bạn vừa đi Nga về
           Kể chuyện Nga... tôi nghe :
           - Nước Nga giờ đã khác
           (chớ nhầm là Liên Xô)
           rất phân biệt sắc tộc
           cướp trắng Crimê (Crưm).
               
           Cái mặt lạnh "sát" ghê
           (chớ tường là "đồng chí"
           từng chung một chiến hào)
           tàn bạo và ích kỷ
           Đại Bàng quắp Địa Cầu.
               
           Đã qua thời thương nhau
           Nay "tiền" và "lợi  ích"
           Biển Đông có sóng trào
           thì Nga vẫn im tịt .
               
           Đất nước Nga vẫn đẹp
           Mockba vẫn vui
           Chính trường Nga đã đổi
           Tâm hồn Nga đã phai...

                Hà Nội 30-7-2014
                NGUYỄN KHÔI