BÂNG KHUÂNG

CÁM ƠN CÁC BẠN ĐÃ GHÉ THĂM, ĐỌC VÀ GHI CẢM NHẬN. CHÚC CÁC BẠN NĂM MỚI KỶ HỢI 2019 THÂN TÂM LUÔN AN LẠC

Thứ Bảy, 29 tháng 6, 2019

DỦ HỌC DỦ NGU - Nguyễn Đức Lập

Nguồn:
https://ethongluan.org/index.php/doc-bai-luu-tru/3168-d-h-c-d-ngu-nguy-n-d-c-l-p

Nhà văn Nguyễn Đức Lập, tự là Chánh Phương, sáng tác dưới các bút hiệu Nguyễn Đức Lập, Chánh Phương, Hương Giáo, Ngô Phụng Anh, tên rừng Hướng Đạo là Sóc Vui Vẻ.
Ông sinh ngày 21 Tháng Chín, 1945, tại Tư Nghĩa, Quảng Ngãi. Con của nhà thơ-nhà báo Hồng Tiêu – Nguyễn Đức Huy (1902-1985) và nhà văn Bà Tùng Long – Lê Thị Bạch Vân (1915-2006), tác giả nổi tiếng tại miền Nam trước 1975. Ông có chín anh chị em.
Ông là cựu học sinh trung học Pétrus Ký, cựu sinh viên luật khoa Đại Học Đường Sài Gòn, nguyên luật sư Tòa Thượng Thẩm, Sài Gòn.
Sau 30 Tháng Tư, 1975, ông về làm rẫy ở ấp Phước Lập, xã Phú Mỹ, tỉnh Đồng Nai. Đến Tháng Tám, 1980, vượt biên và ở trại tị nạn Palawan, sau đó đến trại chuyển tiếp Bataan, Philippines. Định cư tại Hoa Kỳ năm 1983. (Trích báo Người Việt :nguoi-viet.com/little-saigon/Nha-van-Nguyen-Duc-Lap)
Ông là bào đệ của thi sĩ Trạch Gầm Nguyễn Đức Trạch ở Nam Cali…

                                                       Nhà văn Nguyễn Đức Lập
                                   

           DỦ HỌC DỦ NGU
             
Nghe cái câu “Dủ học dủ ngu”, càng học càng ngu, dễ mấy ai tin được. Càng học thì phải càng khôn ra, cũng như gừng, quế, “dũ lão dũ tân”, càng già càng cay, mới phải cho chớ.
Hồi nhỏ, tôi học chữ Nho với thân phụ. Cha thì dạy nghiêm túc, nhưng thằng con thì học lơ là, lại thêm cái tánh rắn mắt, cắc cớ đã quen. Nên nhiều khi nó cố tình cắt nghĩa những câu chữ Nho học được theo ý của nó để cười chơị.
Học tới câu “Dủ học dủ ngu”, tôi đã dám ngồi xếp bằng chễm chệ, đã nói là cái tánh rắn mắc cắc cớ đã quen mà, cắt nghĩa cho thằng em tôi như vầy:
- “Dủ học dủ ngu”,“càng học càng ngu”, thành ra, trò học ít thì trò ngu ít, trò học nhiều thì trò ngu nhiều, mà trò không học thì trò không ngu.
Thằng em gật đầu khoái trá, ai dè được mà cha tôi đứng ở sau lưng. Tôi bị 5 roi quắn đít và học 1 bài học nhớ đời : “chữ nghĩa thánh hiền không thể đem ra mà đùa giỡn được”.

Thứ Sáu, 28 tháng 6, 2019

YÊU THƯƠNG LÀ MỐI RÀNG BUỘC LỚN NHẤT - Trần Mai Ngân


      


          YÊU THƯƠNG LÀ MỐI RÀNG BUỘC LỚN NHẤT

Chúng ta bị ràng buộc bởi tình yêu thương.
Thật vậy, yêu thương rất khó hơn là ghét bỏ một ai đó!
Nếu bạn không thích con người đó, bạn chẳng cần quan tâm cách sống của anh ta, bạn chẳng cần chú trọng lời nói của anh ta và cả đối xử.
Còn khi bạn đặt hết yêu thương vào người đó, bạn luôn luôn cầu toàn. Mà sự cầu toàn này sẽ đem lại cho bạn nhiều tổn thương và khổ đau nếu không như ý!

HỒNG ÂN THIÊN CHÚA - ĐI TRÊN ĐƯỜNG CHÚA / Đức Hạnh và Thi Hữu


   

HỒNG ÂN THIÊN CHÚA

Chúa đã thương người rộng mở tay
Ngài ban thực phẩm ấm lòng thay!
Đoàn dân cảm tạ ăn đầy đủ
Bữa tiệc khai mào uống ngất ngây
Sự sống chân thành tâm phấn khởi
Tình yêu đích thực cảnh hăng say
Hồng ân Thánh Thể giàu nhân ái
Cứu rỗi Linh hồn bạn có hay...?

Đức Hạnh
23 06 2019


SỰ SỐNG NỞ HOA

Đoàn người phấn khởi Chúa trao tay
Bánh, cá, ngon lành thỏa mãn thay!
Phép lạ Thầy ban trời sáng tỏ
Ơn lành bạn hiểu nghĩa thơ ngây
Tình Ngài biểu hiện lòng nhân ái
Nhiệm Thể khai nguồn ý thật hay!
Sự sống từ đây luôn thắm nở
Nhơn loài giải thoát cảnh hằng say…

Hồng Xuyến
23 06 2019

TRỄ - Thơ Quách Như Nguyệt, nhạc Tuyền Linh


        
                         Nhà thơ Như Nguyệt


TRỄ

Em nhìn anh, “chịu đèn” quá chừng đi
Phải chi mình gặp nhau sớm hơn, anh nhỉ
Gặp bây giờ dẫu có thương cách mấy
Trễ tràng rồi, đành ôm mối tình si

Phải chi, phải chi và phải chi..
Phải chi thế này, phải chi thế nọ
Vừa qua Mỹ, ta gặp nhau anh nhỉ
Gặp trễ tràng, nên em buồn so

Anh chẳng còn tự do
Nên tim anh chẳng có để mà cho
Mình có duyên gặp nhau
Nhưng duyên không trọn vẹn
Anh nào biết.. em thẹn thùng, e thẹn
Chỉ biết nhìn, em ngồi đó nhìn anh

Anh lãng mạn gặp em lãng mạn
Mình nhìn nhau thông cảm, hiểu nhau
Trễ quá rồi, đành đợi kiếp sau
Không yêu được kiếp này, em yêu anh kiếp tới

Gặp được anh, em nhìn anh, chới với!
Chắc chắn mình từng yêu dấu anh ơi!
Chắc có lẽ em làm gì nên tội
Nên kiếp này gặp lại, trái sầu rơi

Em tự dối… chưa đâu mà, chưa trễ
Nếu muốn thì.. mình có thể yêu nhau
Có xa xôi gì đâu, ngại gì dâu bể?
Cùng làm thơ, ta cùng ngắm trăng tà

Nhưng… thực tế rất phủ phàng, anh ạ
Trễ mất rồi, thật sự muộn màng…. Thôi!
Thôi anh nhé, kiếp sau mình gặp lại
Là tình nhân, ta yêu không ngần ngại
Luôn bên nhau, tình nóng bỏng nồng nàn

Tìm đến anh…
Em tìm đến anh… dẫu biết quá trễ tràng!


                                 Quách Như Nguyệt

        

Song ca:  Giáng Hương và Nguyên Trường
Nhạc:  Tuyền Linh
Thơ:  Quách Như Nguyệt
Video clip:  Phước Vũ

HONG ĐỜI DẤU YÊU - Thơ Hoàng Chẩm


    
                     Nhà thơ Hoàng Chẩm


HONG ĐỜI DẤU YÊU

Hồn thắp lửa em hong tình đón hạ
Lả lơi đêm trăng rụng xuống đáy sông
Như chao chát gối chăn đời bỗng lạ
Mộng đầu giường em trải hết mênh mông

Lời ru nhau đợi mùa yêu cất giọng
Hong cả chiều hoa nở muộn đường quê
Em cúi mặt lắng nghe hương tình đọng
Bung cả lòng trổi khúc hát hoan mê

Áo chưa cài nhụy tình hong men lạ
Ta ôm hoài cơn sóng cuộn biển mơ
Dẫu biết ngàn khơi không lời từ tạ
Tương tư ngọn ngành đau buốt câu thơ.

                                      Hoàng Chẩm
                                      25-06- 2019

VỀ ĐI THÔI! - Thơ Phan Thạch Nhân


       
                   Tác giả Phan Thạch Nhân


VỀ ĐI THÔI!

Về đi thôi!
Tìm một chút hương quê
Để ấm lòng đời lữ thứ
Mưa nắng hai mùa mà Nam bộ mù khơi
Tìm lại tuổi thơ ngày xưa xa vời vợi
Ngắm ngọn gió Lào thổi cát trắng bay xa

Về đi thôi!
Bến sông quê vẫn chờ vẫn đợi
Câu hò nào
Ray rứt mãi người đi
Đường Gia Long
Chưa quên chuyện cũ thầm thì
Trăng vẫn sáng
Dưới đường hoa phượng đỏ

Về đi thôi!
Quảng Trị mùa này
Chim bay về hội tụ
Đất mẹ trải lòng chờ đợi những đoàn viên
Nếu một ngày...
Con tim lỡ ngủ quên
Vẫn mỉm cười đi thăm miền đất lạnh.

                            Phan Thạch Nhân
                     Cafe sáng VT, 25/6/2019

MƠ XUÂN - Nguyễn Miều


      
                           Tác giả Nguyễn Miều


           MƠ XUÂN
           (Tình yêu học trò)

Em đã trở về sau những ngày dài xa cách, hình bóng kiều diễm của em đã in hằn trong tâm trí của tôi, tôi đã mê những buổi nắng hồng lên nhè nhẹ trong một vườn hoa thơm ngát có bướm vàng bay lượn xung quanh, những buổi chiều gió heo may lành lạnh thổi đã sưởi ấm cỏi lòng của tôi sau những tháng ngày giá lạnh.
Ngày em ra đi tôi nhu một người mất trí những ngày hè nóng nực vì thiếu hình bóng kiều diễm của em, lá vàng rơi từng chiếc tôi đã đem làm nấm mồ để chôn chặt mối tình si.
Tôi mê em như một tên tục tử mơ tưởng đến một nàng tiên, hình bóng đó tôi đem làm niềm vui cho cuộc sống: những đêm dài thao thức, những đêm trăng một mình một bóng tôi thường âu yếm mơ tưởng đến hình bóng của em.
Em như ngôi sao quá xa vời trần thế, bàn tay tôi ngắn quá làm thế nào để nào để ôm trọn được em. Nhưng chính thế mới là tình yêu thánh thiện, mới muôn đời đẹp mãi với thời gian.

                                                                           Nguyễn Miều
                                                                   (Sáng tác trước 1975)

GIÀ RỒI - Thơ Lương Mùi


   
                   Tác giả Lương Mùi


GIÀ RỒI

Nhìn gương ta thấy mình già
Râu tóc nay ngả phôi pha một màu
Đời ta còn sống bao lâu ?
Vuốt râu vuốt tóc nghĩ sâu cuộc đời
Bao năm bơi lội giòng đời
Đến nay đã thấy rã rời chân chim
Một mình ta vẫn một mình
Thôi đừng suy nghĩ mặc tình thế gian

                                        Lương Mùi
                                         25/6/2019

ĐOẢN KHÚC CHO EM - Phan Quỳ


 
                Tác giả Phan Quỳ


ĐOẢN KHÚC CHO EM

Em. Biết bao lần ta tự nhủ, thôi không còn gì để nhớ để quên, để nghĩ để viết, thế mà, tháng bảy về như một lời tình tự, như một hẹn hò đầy trên mắt ta ngọt ngào những nhớ nhung, tràn lên tay ta vụng về từng con chữ với bao ngậm ngùi tiếc nuối xa xăm.

BÁNH BỘT LỌC - Quang Tuyết


             
                                    Tác giả Quang Tuyết


                BÁNH BỘT LỌC 

Quê tôi, Quảng Trị… Hay nói rộng ra là miền Trung, cứ mỗi mùa mưa lũ về, là Sắn bày bán đầy chợ. Thuở ấy, xưa thật là xưa, các bà nội trợ chế biên đơn giản thôi, nhổ về bóc hết võ mài ra rồi nhồi vắt thành từng miếng tròn đem hấp, có gđ thế bữa cơm chính luôn đó. Từ tình yêu thương chồng, con. Từ bản năng nội trợ trời phú cho người đàn bà... Nói theo ngôn ngữ trào lưu: “Tư duy được đầu tư, trí tuệ phát sinh”, dù chỉ quanh quẩn hạn chế trong bếp ăn cũng là một sáng kiến. Không biết quá trình chuyển biến thế nào mà sau đó Sắn mài ra hòa nước, nhồi vắt cho ra bột rồi lượt, lọc sạch qua dụng cụ chứa khác. Xác Sắn nuôi heo, bột lóng vài ba lần cho sạch mủ và trắng tinh tươm: Thế là. Bột sắn lọc ra đời. 

Thứ Năm, 27 tháng 6, 2019

CÓ NHỮNG NGƯỜI ĐÀN BÀ...- Thơ Hạt Cát Diệu Sinh


    
              Nhà thơ Hạt Cát Diệu Sinh


CÓ NHỮNG NGƯỜI ĐÀN BÀ...
(Tặng một số bè bạn đàn bà tôi)

Có những người đàn bà cứ nín thở cả đời
lừa mị mình, vuốt ve mình với từ “nhân ái”
cố dấu khổ đau, mệt mỏi
cố mỉm cười khi đời nát như dưa
cố biện mình cho ngu si mình với ngàn vạn lý do.
Cuộc xả thân vô nghĩa.

Có những người đàn bà lòng héo úa
mặt tươi hoa
mím chặt môi không cho than van bật ra
trói buộc mình với hy sinh mặc định
hài lòng tự do mình cạn sạch.
Cõi người ích kỷ yên bình.

Có những người đàn bà như vô hình
mong manh khói sương không thật
họ luận bàn triết thuyết cao siêu để quên điều thường nhật
họ thành hư không, thành tiếng vọng giáo đường
thiên hạ ngỡ những người đàn bà này không có đời thường
chỉ biết cho không biết nhận.
họ là viên đá lát hè hay tay vịn cầu thang khi có mặt
Thân phận mỏng manh mây.

Có những người đàn bà vắt máu thịt mình lấy ngọt bùi khoả lấp đắng cay
lúc nào cũng gồng lên vì những gì không họ.
một đời âm thầm đâu cần tiếng rao, đâu cần của nả
họ không mình cả giấc ngủ, miếng ăn.
Cuộc huyễn hoặc xa xăm..

Có ai hỏi họ là ai không?
Có ai hỏi vì sao họ thế?
Có ai mở cõi lòng tử tế
một thoáng ngắn thôi
Cho họ sống BÌNH THƯỜNG.?!

                                     Hạt Cát Diệu Sinh
                                          27/06/2019

CA SĨ THANH THÚY VIẾT TƯỞNG NIỆM NHẠC SĨ TRÚC PHƯƠNG: KHI CUỘC ĐỜI CHIA HAI LỐI…

Nguồn:
https://nhacxua.vn/thanh-thuy-viet-tuong-niem-nhac-si-truc-phuong-khi-cuoc-doi-chia-hai-loi/?fbclid=IwAR1STJ4SwoX1ohPiy1WJTzcQnC2nk3IlwXN-9GrUaIaCQwzf5nr8VFifu0E



        

Anh và tôi không hẹn, nhưng đã gặp nhau trên con đường sống cho kiếp tằm. Anh trút tâm sự qua cung đàn, còn tôi qua tiếng hát. Trong khoảng thập niên 60, tên tuổi anh và tôi như đã gắn liền với nhau: nhạc Trúc Phương, tiếng hát Thanh Thúy.
Như một định mệnh, tôi vào đời ca hát đúng vào thời điểm anh say mê sáng tác, và tình cờ trở thành vị sứ giả đem tâm sự anh đến mọi người, những người không nhiều thì ít cùng mang một tâm sự với anh. Tâm sự về tuổi thơ mộng, về tình yêu dịu dàng của đôi lứa (dù trong bối cảnh đau thương của đất nước),về chuyện tình dở dang, về cuộc đời…

      

TẬN THẾ - Thơ Trần Mai Ngân


  


   TẬN THẾ 

   Chúng tôi không còn nói yêu nhau nữa
   Ngày sắp tận thế rồi
   Mảnh trăng đau mồ côi
   Ngôi sao đã đổi ngôi...

   Chúng tôi không còn nói yêu nhau nữa
   Sáng nay ngày mục rữa
   Câu chúc cũng vô hồn
   Thuộc lòng như điệp khúc

   Chúng tôi không còn chi tha thiết nữa
   Thời gian lạnh trôi qua
   Năm tháng cứ nhạt nhoà
   Môi cười vô tri quá!

   Chúng tôi đã thật lạnh lùng với nhau
   Cành cây ngọn cỏ đau
   Tháng Sáu mưa vùi khóc
   Thuở ngọt ngào qua mau!

   Và có phải chúng ta đang xa nhau... 
   Xa nhau !

                               Trần Mai Ngân
                                  20-6-2018

ĐỌC THƠ NGẮN CỦA LỆ THỦY - Châu Thạch


      
                            Nhà thơ Lệ Thủy


         ĐỌC THƠ NGẮN CỦA LỆ THỦY
                                                         Châu Thạch

Lệ Thủy không phải là người chuyên làm thơ. Tôi chỉ hân hạnh gặp cô một lần khi cô chiêu đãi cà phê vợ chồng nhà thơ Mạc Uyên Linh từ Sài Gòn ra thăm Đà Nẵng. Qua chuyện trò, tôi nhận thấy Lệ Thủy là mọt người yêu thơ thật trọng trắng. Cô quý mến, tôn trọng và tìm đến những nhà thơ vừa già, vừa xấu, vứa không có tên trong các hội đoàn hiện nay như chúng tôi. Về nhà tôi mở trang facebook của lệ Thủy mà tôi vừa kết bạn. Hóa ra Lệ Thủy cũng có làm thơ. Thơ đó chỉ là nhưng dòng ngắn gọn, thành vần do cảm  hứng bất ngờ đến trong phút giây. Tuy thế, chính nhờ vậy mà tiếng thơ của Lệ Thủy cho tôi nhiều cảm xúc, thú vị như được ăn một thứ quả nhỏ, thơm, vừa hái ngay từ trên cây xuống.

KIM YÊU – Truyện ngắn của Đặng Xuân Xuyến


           
                         Tác giả Đặng Xuân Xuyến


KIM YÊU

Bạn có đẹp trai? Chắc cũng chỉ như tôi là cùng. Thề có bàn phím tôi đang gõ, không ít người ngợi khen tôi đẹp trai, còn gọi tôi là Vinh hoàng tử nữa đấy. Thực ra, tôi cũng ý thức được mình đâu có đẹp, chỉ bình thường thôi, cỡ điểm 5 là cùng. Thế nhưng ở xóm, ở làng, ở xã mọi người cứ tấm tắc khen tôi đẹp, tôi tuyệt vời. Ban đầu tôi cũng đâu dại mà tin, cũng tức giận khi nghĩ tới đôi chân vòng kiềng, cái mũi hếch và đôi môi cong tớn của mình nhưng thằng Chủ cứ một hai bảo cả xã chẳng có ai chân thẳng như tôi, con Kim còn quả quyết mũi tôi thực ra đâu có hếch, môi tôi đâu có cong, nhìn còn đẹp là đằng khác… Nếu xã mình mà tổ chức thi nam thanh nữ tú, thế nào đằng ấy cũng đoạt giải nhất. Như thế không tin sao được. Tôi rộn ràng niềm tin mình đẹp trai nhất xã từ đó, từ hồi mới 13, 14 tuổi.

ĐÊM LY BIỆT - Thơ Nguyên Lạc


   


ĐÊM LY BIỆT

Còn đây. một chút muộn màng
Em đem dâng hết. kẻo. tang thương về
Đốt tình. cháy trọn đam mê
Rồi quên đi nhé. lời thề bền lâu!

Chắc gì có kiếp đời sau?
Thì thôi. ta hãy. cho nhau kiếp này!
Đôi môi. đẫm ướt. em đây
Thân cong dâng hiến. hãy. say mê tình!
Mai này. đời đó phiêu linh
Giữ riêng. anh nhé. hương tình của em!

Tiếng chim sớm. hót bên thềm
Báo người. ngày đến. tiếng buồn từ ly
Biệt ly! người sẽ ra đi
Anh ơi vĩnh biệt!
Chắc chi tương phùng?!?

               Nguyên Lạc

MỘNG, HOÀI NIỆM - Thơ Tịnh Đàm


       
                           Nhà thơ Tịnh Đàm


MỘNG

Quẩn quanh chả biết đi đâu,
Vào trong quán “Gió”... Nghe câu hát buồn !
Ngỡ mình, như cánh chuồn chuồn
Mải bay tìm lại cội nguồn hóa thân !

Đất trời muôn nỗi phân vân
Biết ai tương ngộ cho lần hẹn duyên ?!
Đẹp sao giây phút đầu tiên ,
Ân tình dâng tặng còn nguyên mộng người.

NGÀY BÁO CHÍ VIỆT NAM - Đức Hạnh cùng Thi hữu


   


NGÀY BÁO CHÍ VIỆT NAM
        “Thủ nhất thanh”

Báo tỏ bình minh ngời vạn ngã
Báo loan sự thật thắm sơn hà
Báo trung, đất mẹ không nghiêng ngả
Báo thực, dân tình chẳng cách xa
Báo trỗi công bình khai biển cả
Báo hòa chính nghĩa nở ngàn hoa
Báo yêu lẽ phải nào sa ngã
Báo vọng nhân quyền mãi mở ra…

Đức Hạnh
21 06 2019


CÁC BÀI HỌA:


BÁO...
“Tnt”

Báo đền ơn đức tình dang rộng
Báo hiếu Mẹ Cha lượng hải hà
Báo nghĩa sinh thành tươi vạn ý
Báo công dưỡng dục đẹp muôn hoa
Báo ân sông núi lòng không thẹn
Báo đáp giang sơn dạ chớ xa
Báo oán Sự đời đừng cố chấp
Báo thù cõi thế...hãy buông ra

songquang
20190621

Thứ Tư, 26 tháng 6, 2019

ĐÊM KINH THÀNH LỬA DẬY - Thơ Văn Thiên Tùng


   
              Di tích Thành Tân Sở thuộc địa bàn làng Mai Đàn, 
              xã Cam Chính, huyện Cam Lộ, tỉnh Quảng Trị
                        

ĐÊM KINH THÀNH LỬA DẬY
               (23.5, Ất Dậu)

"ĐÀN ÂM HỒN" chứng tích lịch sử
Đêm kinh thành một thuở nấu nung
Nỗi đau dân tộc tột cùng
Hận Tây - Sa áp xiềng gông Nam triều ...

Ỷ thế mạnh đặt điều áp bức
Buộc triều đình tuân phục sứ Khâm
Phép vua - luật nước Đại Nam
Xưa rày tất tật rắp răm thi hành

Trước nghịch cảnh sao đành khuất phục
Nén hận ôm nổi nhục như vầy
Tôn Vua bổn quốc xưa rày
Tự quần dân định sao bày trình qua

Cửa Ngọ Môn chỉ Vua Nam được
Hành di cùng quan tước quốc gia
Cớ sao sứ quốc bỏ qua
Đi vào cửa chính… như là bổn Vua…

Bao lần nhịn bàn qua thương thảo
Sứ chẳng nhường lại lệnh triều ta
Đệ trình Pháp quốc phương xa
Tất tật mọi việc …tấu thưa ngọn ngành

Bắc - Trung - Nam đành rành một dãy
Chúng rắp tâm cướp lấy hai đầu
Nam - Bắc nuốt hận ngậm sầu
Triều đình ấm ức nát nhàu tâm can

Đêm hai hai - tháng năm - Ất Dậu
Lửa Hoàng thành nung nấu sục sôi
Chuyển nòng đại pháo điểm nơi
Từng tràng nhả hận đất trời chuyển rung…

Đồn Mang Cá đì đùng lửa dậy
Tòa Khâm kia đâu đấy siết vây
Pháo xòa thiêu rụi đồn bây
Hỏa công xáp trại bủa vây đến cùng

Rạng sáng ngày Hoàng Cung rực lửa
Súng đì đùng tứ cửa kinh đô
Vỡ thành chúng ập tràn vô
Cuồng điên đốt phá - cướp kho giết người

Lửa ngút trời, máu đào đẫm phố
Xác con thơ già cả nào phân
Tiếng gào la thét thất thanh
Kinh thành máu nhuộm - Hoàng Thành tả tơi…

Đành tạm buộc di dời vương điện
Xuất cung men rừng - biển hướng ra
Quan quân phụng chỉ giá xa
Hậu cung theo bước Hoàng gia đến cùng

Hai hướng chuyển di đồng đôi tướng*
Dừng cựu dinh** rồi hướng lên non
Kinh thành dẫu mất hay còn
Tôi trung thời mãi sắt son theo cùng

Ngược dòng Hàn lên vùng Trấm - Trái
Non Mai thiêng - sơn trại định hình
Ba Lòng nguồn thẳm đất linh
Định Thành Tân Sở (2) dụng binh khởi cờ

Nung nghĩa khí sẵn chờ đồng dậy
Hịch cần vương (2) đâu đấy Vua tuyên
Đại Nam khắp cả ba miền
Sỹ phu cùng với quần hiền chung tay...

Dựng sơn phòng đó đây vững chí
Khắp ba miền nung khí hờn căm
Nhắn cùng Pháp quốc xa xăm
Mông - Nguyên - Tàu - Hán nghìn năm ê chề

Văn Thân vọng lời thề chí sỹ
Từ Vụ Quang cho chí Ba Đình
Hương Khê - Bãi Sậy - Quảng Bình... chuyển lay

Đinh Công Tráng lũy dày cẩn mật
Phan Đình Phùng tất bật ngược xuôi
Đồng tướng Cao Thắng sục sôi
Súng trường chế tác ra đời Pháp kinh

Mai Xuân Thưởng nghĩa binh lừng thế
Nguyễn Xuân Ôn Thanh - Nghệ vẩy vùng
Tống Duy Tân dụng võ lẫy lừng
Thiện Thuật - Đề Thám trùng trùng kế hay

Lời sát thát "BÌNH TÂY SÁT TẢ"
Khắp ba kỳ bôn bả lập công
Bao phen giặc Pháp khốn cùng
Thôi đành gác mộng xăm lăng vẫy vùng...

Nổi oán hận chất chồng sông núi
"ĐÀN ÂM HỒN" điểm múi mốc son
Những ai vì nước vì non
Thác lúc binh lửa mất còn hảy hay...

Đàn Âm hồn xưa rày vẫn thế
Lệ thường niên lễ tế vong linh
Đã vì quốc sự quên mình
Hay vì đại nạn đao binh phách tầm

                Quảng Trị, 19/6/2019
            Mai Vân Văn Thiên Tùng

* Hai đại thần : Tôn Thất Thuyết và Nguyễn Văn Tường.
** Thành Quảng Trị.

…….

 (1) Chiếu Cần Vương.
Tên chính thức là Lệnh dụ thiên hạ cần vương, là lệnh dụ của vua Hàm Nghi nhà Nguyễn, tuyên bố ngày 13 tháng 7 năm 1885 (tức ngày mùng 2 tháng 6 năm Ất Dậu) tại căn cứ Tân Sở thuộc Cam Lộ, tỉnh Quảng Trị khi phe chủ chiến của triều đình Huế thất bại trong trận chiến Kinh thành Huế ngày 5 tháng 7 năm 1885, nhà vua phải xuất bôn. Đây là lời dụ kêu gọi sĩ phu và dân chúng toàn quốc nổi dậy chống lại sự đô hộ của người Pháp lên đất nước Đại Nam sau Hiệp ước Giáp Thân (1884).
(2) https://bazantravel.com/thanh-tan-so-o-quang-tri/
(3) ĐÀN ÂM HỒN
http://www.husta.org/…/bien-co-kinh-do-hue-nam-1885-va-le-t…
(4) Bài Văn Tế Đàn Âm hồn - Nguyễn Phúc Vĩnh Ba
http://www.art2all.net/tho/vinhba/vanteamhon.html