BÂNG KHUÂNG

CÁM ƠN CÁC BẠN ĐÃ GHÉ THĂM, ĐỌC VÀ GHI CẢM NHẬN. CHÚC CÁC BẠN NĂM MỚI KỶ HỢI 2019 THÂN TÂM LUÔN AN LẠC

Thứ Sáu, 6 tháng 9, 2019

CHÙM THƠ QUANG TUYẾT


   
      Nhà thơ Quang Tuyết


LỤC BÁT THƯƠNG EM

Thương em phận bạc hồng nhan
Chưa vui hạnh phúc lệ tràn đẫm mi
Tuổi mơ vừa thắm xuân thì
Xum xoe áo mới vu quy pháo hồng

Vội vàng chi? Vội sang sông
Buông xuôi số phận theo dòng đục trong
Áo nhàu hương phấn gió đông
Trách gì nhau hỡi mà phong kín đời

Thương em
Chỉ biết - thương vời
Có - không em nhỉ? bến đời neo duyên
Sắt se câu lý chim quyên
Để thương để nhớ lời nguyền mai sau

Để rồi con sáo ngoài rào
Sang sông lạc lối phương nào tìm nhau
Thương em từng sợi tóc sâu
Nửa màu sương tuyết nửa nâu tuổi buồn

Ru tình nghĩa - Nợ tròn vuông
Dù là cánh mỏng bên đường tương giao
Gió mưa không úa màu đào
Thương em - Tình muộn
Ra sao cũng đành...


HOA THUỶ TINH

Có phải em là đóa Thuỷ Tinh?
Gió mưa vẫn sáng thật lung linh
Trong veo từng cánh đời phong nhuỵ
Để khách đường xa phải luỵ tình

Đẹp quá môi cười xinh rất xinh
Xao lòng tôi đấy hỡi cô mình
Chiều nay có kẻ dùng dằng bước
Ơ hay!
Chẳng lẽ đã si tình?

Có phải em là một giấc mơ
Thức giấc lòng sao cứ thẩn thờ
Tóc huyền vây kín đời phiêu bạt
Chắc tại ông trời thả sợi tơ

Ta vướng vào chân - níu bước rồi
Vì em này đoá Thuỷ Tinh ơi
Bởi bao cay đắng không nghiêng ngả
Phô tặng trần gian lắm nụ cười

Ừ! Đó là đời tặng riêng em
Khuyết - tròn - mặn - ngọt chỉ tô thêm
Sắc màu nhạt đậm - đường muôn lối
Chẳng khiến lòng em phải lụy phiền

Em vẫn là hoa toả sắc hương
Là duyên con gái để người thương
Chẳng mơ màng chuyện trăm năm nữa
Ai biết vì sao?
Lẽ vô thường


THƯ MỞ

Đêm im vắng lắng nghe từ hơi thở
Có điệu buồn rơi rớt giữa dòng thơ
Ta góp nhặt kết thành lời thư mở
Gởi về đâu? Khi sương khói mịt mờ

Ta đã nợ một lời yêu ấp úng
Lối trăm năm còn khoá ngõ song đôi
Đời như lá cheo leo đùa trước gió
Tình như mây phiêu lãng tận chân trời

Ta xin nợ một lời xin lỗi
Nhờ tay người nuơng cùng bước thời gian
Trên đôi môi hoa nở nụ muộn màng
Mong hạnh phúc cháy bừng trong mắt sáng

Và xin nợ những nẻo đường phiêu lãng
Vui với trăng, đùa với gió yêu thương
Rồi một ngày thư thái nghĩa vô thường
Bên đồi vắng, hoàng hôn đang dần đến

Ta hẹn nhé...
Nợ là duyên gặp gỡ


MỘT MÙA DÂU

Ôi! Mùa Dâu lại về. Mùa Dâu Da
Người ta chở tuổi thơ tôi đi qua
Theo từng con đường lạ
Vòng xe quay tròn hối hả

Mang cả hồn xưa theo những trái dâu vàng
Bóng mẩy mịn màng
Chua ngọt hoà tan
Như mối tình xưa của thời chưa biết nhớ

Dưới gốc Dâu Da
Bỗng nghe hồn mở ngõ
Hái chùm dâu xinh bỏ vào ngăn vở chia đôi
Tay chạm tay rồi
Cho má đỏ cong môi

Mắt nguýt chua ngoa, ửng màu mắc cỡ
Anh xuýt xoa
Ừ! Anh đã lỡ
Đền cho em
Nguyên một gốc dâu da

Nay Mùa Dâu lại về
Tình đã rất xa
Hai đứa chia tay khi quê vào chinh chiến
Cũng mùa dâu
Chuyến tàu đêm đưa tiễn
Sân ga lặng buồn
Anh bỗng hoá xa xôi

Chỉ một lần thôi
Nếm vội đôi môi
Chỉ một lần - chua ngọt vị dâu tươi
Mà đau thắt mỗi mùa dâu đến...
Bởi chuyến tàu duyên không đưa người về bến
Mặn đắng nụ hôn đầu - thao thiết một mùa dâu.


RỒI CHỈ THẾ THÔI

Thế rồi cũng đến lúc chia tay
Sân cỏ mượt
Nụ hôn ngọt bờ môi tháng tám
Em thẫn thờ đưa tay ôm chắn
Chút dư hương trong giọt nắng muộn màng

Con đường rộng thênh thang
Rắc đầy phấn thông vàng
Một mình em trên lối mòn xưa cũ
Biển cuồng si làm đau con sóng vỗ
Tóc rối ngậm ngùi
Biết gởi gió....
Về đâu?
Rồi ta lãng quên nhau
Như chưa một lần hay biết
Những con đường tình tha thiết bước chân qua

Chiếc lá thu phai
Bàng bạc ánh chiều tà
Băn khoăn mãi chút muộn màng tình tự
Hỏi...
Bước chân người xưa nếu về qua chốn cũ
Có gợn sóng trong lòng
Những tiếc nuối bâng khuâng?
Nhớ màu mắt ai thẳm xanh
Như miền hoang biển mặn ?

Và ánh trăng xưa
Vẫn xanh muôn thuở diệu kỳ
Lạ lùng thay
Từng bước nhẹ em đi
Còn vương mãi nụ hôn chiều tiễn biệt
Biết bao giờ
Bao giờ anh hiểu được
Thôi cũng đành
Ta sẽ phải chia tay...


TÌNH MÌNH RỨA ĐÓ

Tình yêu mình không có những cơn mưa
Nên khao khát giữa nắng hè cháy bỏng
Tình chợt đến theo đám mây thơ thẩn
Râm mát lòng cho khoảnh khắc bình yên
Tình không thắm nụ hồng mà đỏ máu từ tim
Từng vết cắt bởi chuyện đời dâu bể
Tay chai sần mong làm lành mảnh vỡ
Có vụng về...
Cũng vá víu đời nhau
Tình không trăng sao lấp lánh đêm thâu
Mà ngời sáng trong lòng ta khi nhớ
Tình vẫn đó rồi xa xôi muôn thuở
Tình trong tay lưu luyến một bàn tay
Tình của mình rứa đó biết răng đây?


BIỂN VÀ SÔNG - ANH VÀ EM

Em vẫn biết
Sông bắt nguồn từ Biển
Và Biển xanh
Hoà quyện những dòng sông
Cuộc đời mình
Nào đâu chỉ mông lung
Sao tình ái
Không có câu giải đáp

Ta quen nhau
Từ màu xanh của lá
Ta yêu nhau
Bởi rung động màu hoa
Tím rưng rưng
Cánh Khế bỗng mượt mà
Rơi trên tóc
Thành sao Khuê lấp lánh

Tình như thể
Giọt máu từ tim nhỏ
Thấm vào lòng
Mưa nắng cũng thành thơ
Sáng rồi trưa
Ngõ có vắng người thưa
Vẫn đôi bóng
Chung đường quen lối

Rứa mà lạ
Bỗng dưng người xa mãi
Rồi thời gian nhuộm mái tóc thành mây
Một ánh đèn
Lặng lẽ
Một người ngồi
Soi lấy bóng
Ngậm ngùi tìm câu giải
Ừ rứa đó
Sông sẽ về với biển
Còn người đi mãi mãi bóng ngàn thu.

                                     Quang Tuyết

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét


POST HÌNH HOẶC VIDEO CLIP VÀO Ô COMMENT :

Các bạn chỉ việc copy link hình hoặc link video clip dán trực tiếp vào ô comment mà không cần dùng thẻ