BÂNG KHUÂNG

CÁM ƠN CÁC BẠN ĐÃ GHÉ THĂM, ĐỌC VÀ GHI CẢM NHẬN. CHÚC CÁC BẠN NĂM MỚI KỶ HỢI 2019 THÂN TÂM LUÔN AN LẠC

Thứ Ba, 2 tháng 4, 2019

“HÉ MỞ MỘT GÓC NHỎ TRÁI TIM MÌNH” - Tạp văn Võ Văn Cẩm; “KHÓC BẠN NGUYỄN KHỎE” - Thơ Châu Thạch


      
                       Anh Nguyễn Khỏe và anh Châu Thạch


         HÉ MỞ MỘT GÓC NHỎ TRÁI TIM MÌNH
                                                                         Võ Văn Cẩm

Tôi nén nỗi đau khi mất một người bạn thân: Nguyễn Đạo Khỏe (1945)
Khỏe là người không còn trên dương thế, nhưng vĩnh viễn được nhiều người thương nhớ và nhắc nhở. Tình thương bay xa nhưng tình yêu còn mãi trong trái tim người ở lại. Nỗi đau mất bạn đã nhiều năm, nhưng nó vẫn còn hiện hữu trong trái tim tôi.
Mỗi lần ngang qua nhà, tôi thường ghé lại đốt cho bạn một nén hương. Thăm chị Khỏe và các cháu.

Ngày giỗ hằng năm chưa một lần vắng Tôi, Hoàng Phùng, Lê Văn Thiêm, Lê ngọc Phái, Bs Nguyễn Đạo Thuấn, Thiếu Tướng Việt Hùng và vài người quen.


               
                           Tác giả Võ Văn Cẩm 

Hơn 10 năm rồi, Khỏe vẫn nở nụ cười khi tôi đến, tôi vẫn tìm thấy một cái gì đó thân quen, và vẫn tìm được ở Khỏe một tình thương bao dung rộng lớn, gần gũi, thân thương. Như còn đâu đây, vừa mới gặp hôm qua.
Có người chết đi là mất, nhưng Khỏe thì lại khác, vẫn còn hiện hữu. Cứ mỗi lần ngang qua Thủ Đức, nơi Khỏe yên nghỉ, tôi đến đó để thay bạn bè thăm Khỏe, để thắp cho bạn nén hương rồi vẫy tay chào bạn, tôi vẫn thấy bạn cười và đưa tiễn.
Tôi không nhớ mình quen Khỏe vào dịp nào? Có lẽ vào thời điểm xa quê và lâu lắm, thân đến mức nào mình không đo đếm được, chỉ nhớ có lúc hai đứa uống một ly cà phê bên vệ đường góc Đinh Tiên Hoàng, Võ Thị Sáu và đường về chợ Tân Định, hay một ổ bánh mì bẻ đôi.
Thời gian quân ngũ, Khỏe từng là chỉ huy đơn vị Quân Khuyển ở ngã Năm Chuồng chó Gò Vấp, còn tôi mãi tít miền Giới tuyến.
Khi đất nước không còn chiến tranh, cả đất nước nghèo đói, Khỏe và tôi không vượt ra ngoài quy luật ấy. Tuy nhiên mỗi người vượt qua nó như một định mệnh. Thời gian nghiệt ngã qua đi, mỗi người vào đời bằng những ngõ ngách khác nhau.
Cuộc sống có thay đổi nhiều nhưng tình bạn, tình người chỉ là một. Khỏe không phải hạng người “Giàu bỏ bạn, sang bỏ vợ”. Vẫn thủy thủy chung chung, vẫn là người bạn đời tri kỷ, không riêng tôi mà mọi người.
Có lần chạy dưới cơn nắng rát mặt về quận 9. Có bữa ngồi trong nhà hàng sang trọng để được thưởng thức những món cao lương.
Những bữa ăn đông bạn bè ở xưởng làm ghế bàn quận 9. Rồi tăng 2, tăng 3 ở nơi thiên đàng, “Mua vui một vài trống canh”.
Có những lần giỗ ba Khỏe, hai đứa lăn ra ngủ ở khách sạn Bình Minh, hay những lần nằm nghe bạn hiền tâm sự: Khi ông già qua đời để lại cho Khỏe vài ba chỉ vàng và căn dặn:
Con hãy cố gắng báo đáp công lao Tiên Tổ, hãy làm rạng danh dòng họ Nguyễn Đạo nghe con.
Những công trình Khỏe thực hiện đều cho tôi xem và góp ý, để thực hiện ý nguyện cha mình. Lúc thực hiện công trình là lúc Khỏe trúng những món hàng béo bổ và Khỏe cho đây là ân huệ, tài lộc mà tổ tiên ban tặng.
Tôi nhớ, khi xây xong Họ tộc và tham gia xây dựng đình làng Cổ Lũy, Khỏe xây luôn khách sạn Bình Minh, khi khánh thành vợ mới biết. Việc làm như thế chỉ có Nguyễn Đạo Khỏe mới làm được, một con người quyết đoán và tình nghĩa nhưng thủy chung.
Khỏe là con người đại lượng tha thứ, ân nghĩa ân tình, hết lòng với bạn và vì mọi người.  Khỏe đã hết lòng chăm lo người thầy, đã từng cưu mang, đùm bọc Khỏe, như phụng dưỡng người cha khi thầy ở Pháp về.
Khỏe nói : Khi cơ hàn gia đình Khỏe có mối ơn sâu với gia đình HHLy. Khi HHL triển khai dự án mà Khỏe thấy khả thi, Khỏe đầu tư một số tiền khá lớn dưới dạng cho mượn. Khi dự án không thành. Chỉ cần lời khai của Khỏe là đủ chứng cứ để quy tội HHL. Khỏe đã từ chối yêu cầu của một cán bộ cấp cao cần chứng cứ cho vụ án. Khỏe trả lời: Đây là số tiền tôi đầu tư, mà đầu tư có thể được có thể mất. Khi được thì hưởng khi mất thì chịu, mặt mũi nào mà tôi trở mặt, hại bạn, lương tâm không cho phép tôi làm điều đó. HHL đã thoát nạn.
Con người Khỏe là tình, nhân nghĩa, đạo lý, không phải vì tiền.
Tôi gần gũi với khỏe nhiều năm, mọi việc khỏe làm, Khỏe hành xử hầu như tôi biết, tôi tham gia, chính điều ấy làm chúng tôi thân nhau và quý nhau. Chuyện vui buồn nào mà chúng tôi không trao đổi !
Đời tôi không thể tìm được một người bạn tri âm, tri kỹ như thế.
Viết về những mối thâm tình của tôi và Khỏe chắc không đủ ngôn từ, bút mực, thời gian để nói hết. Nhân có người bạn đồng cảm Trương Văn Trạn nhắc lại Nguyễn Đạo Khoẻ. Tôi cố dấu nối đau, tình thương yêu của riêng chúng tôi vào một góc trái tim minh, hôm nay tự nhiên hé mở.

                                                                            Khuya 2/4/2019
                                                                              Võ Văn Cẩm

        
                 Tác giả Châu Thạch
 
KHÓC BẠN NGUYỄN KHỎE

Tin bạn lâm chung đến giữa trưa
Ta sầu, Đà nẵng đổ cơn mưa
Khỏe ơi, qua bến xin tha thứ
Có một người thân không tiễn đưa.

Nén lệ nhưng ta vẫn khóc đây
Năm mươi năm tình bạn sâu dày
Bao lần đưa tiễn bên nhau có
Chuyến đi nầy không tay trao tay.

Nhớ xưa hai đứa tóc còn xanh
Kết bạn cùng nhau dưới Cổ Thành
Bạn như kình nhỏ dong trên biển
Ta tựa chim lồng nuôi cảnh thanh.

Kình vượt trùng dương đã hóa rồng
Chim bay về núi kíếp bông lông
Rồng, chim tuy ở trong dâu bể
Vẫn cứ tâm giao máu rất hồng.

Một thời trai trẻ sống long đong
Bạn chưa đủ ấm giữa mùa đông
Nhịn ăn may áo cho ta mặc
Nhắc đến, ta thương lệ ngấn tròng.

Rồi sông uốn khúc nước thay dòng
Bạn đạt bao điều như ước mong
Vẫn cứ như xưa tình bạn cũ
Vẫn con người ung dung, thanh trong.

Món nợ con tim bạn ước mong
Bao năm ấp ũ mãi trong lòng
Quê hương, gia tộc nay như nguyện
Đền mới, đường xinh bạn trả xong.

Bạn gởi yêu thương đến mọi người
Xa gần một nếp sống xanh tươi
Nuôi thầy trọn vẹn như cha mẹ
Giúp khó không hề tính thiệt thua.

Thủy chung, đức độ vợ cùng con
Tình biển, công dày như núi non
Yêu thương bè bạn như thân quyến
Bia đá không ghi tiếng vẫn còn.

Từ nay bạn lánh cõi trần gian
Đời mất đi một quả tim vàng
Quả tim tùng bách trong giông tố
Vẫn lớn cao lên đứng vững vàng.

Ta biết bạn đi rất thảnh thơi
Trọn tình trọn nghĩa ở trên đời
Nhưng ta vẫn thấy sao đau quá
Đau lắm trong lòng, ơi Khỏe ơi!

        Đà Nẵng, ngày 4-4-2014
   Châu Thạch Trương Văn Trạn


* Nguyễn Khỏe: Quê Cổ Lũy, Hải Ba, Hải Lăng, Quảng Trị. Doanh nhân thành đạt tại TP.HCM.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét


POST HÌNH HOẶC VIDEO CLIP VÀO Ô COMMENT :

Các bạn chỉ việc copy link hình hoặc link video clip dán trực tiếp vào ô comment mà không cần dùng thẻ