BÂNG KHUÂNG

CÁM ƠN CÁC BẠN ĐÃ GHÉ THĂM, ĐỌC VÀ GHI CẢM NHẬN. CHÚC CÁC BẠN NĂM MỚI KỶ HỢI 2019 THÂN TÂM LUÔN AN LẠC

Thứ Năm, 13 tháng 9, 2018

CHÙM THƠ HOÀNG HỮU BẢN

Nhà thơ Hoàng Hữu Bản quê làng Bích Khê, Triệu Long, Triệu Phong, Quảng Trị. Anh có năng khiếu thơ văn, làm thơ từ lúc còn học Đệ Thất (lớp 6). Anh sáng tác rất nhanh, những dòng thơ tuôn chảy theo mối cảm xúc dâng trào trong anh.
Là nhà giáo, nhà thơ có nhiều trăn trở với tình yêu, cuộc đời, quê hương và thầy - bạn cũ. Anh đã hoàn thành hai thi phẩm: “Trăng xưa vàng nỗi nhớ” và “Gom nhặt tình thơ”.
Xin giới thiệu một số bài viết của nhà thơ Hoàng Hữu Bản,  hoài niệm về tình yêu thời xa vắng, về quê nghèo Quảng Trị thân yêu, nhiều kỷ niệm vui buồn cùng thầy cô, bè bạn.

   
     Nhà thơ Hoàng Hữu Bản


NHẶT ÁNH SAO MƠ

Ta còn nửa trái tim côi
Nửa con mắt ngó góc trời liêu xiêu
Trăng xưa vàng sợi tóc chiều
Vàng thu lá rụng, nắng thiêu hạ buồn.
Ta còn mây trắng hoàng hôn
Ráng xưa vùi lấp hồn hoang dại khờ.
Xin làm chú nhện giăng tơ
Dang tay nhặt ánh sao mơ cuối trời.
Ta về tình lặng mù khơi
Mắt thương lệ ứa, ve phơi xác hè.
Lam chiều quyện khối tình quê
Ráo con mắt ngóng sao khuya đêm tàn!

NHỚ (I)

Nhìn trẻ ngây ngô rộn rã cười
Ta hồi tưởng lại tuổi đôi mươi
Bờ thương gởi gió trao ngàn tiếng
Bãi nhớ nhờ trăng trút vạn lời.
Chốn cũ đong đầy hương mãi đượm
Trường xưa lưu luyến sắc còn tươi.
Ân sư nửa chữ lòng ghi tạc
Dẫu nắng mưa phai, mãi nhớ Người!

NHỚ (II)

Bạn với trăng thơ níu tuổi già
Chắt chiu từng kỷ niệm mùa qua
Chút hương phấn thoảng chao trời mộng
Mấy giọt xuân nồng hứng ngõ xa.
Nhặt cánh hoa xưa cài liếp nhớ
Dở chồng sách cũ ép trang nhoà.
Trường xưa man mác trời di niệm
Nhắp chén tình đầy, lệ nhỏ sa!


THUYỀN CHAO BẾN ĐỢI

Ta nghiêng vai gánh vô thường
Còng lưng trĩu nặng hạt thương vơi đầy.
Ta ngồi đếm lá trên cây
Đếm tình thủa dại, tình ngây ngây tình.
Ta về em cứ lặng thinh
Mắt liêu xiêu ngó bóng hình mờ xa
Ta về áo trắng vàng pha
Nắng che màu áo, hương nhoà mùi hương.
Ta về tìm lại mái trường
Dấu xưa cổ tích ngỡ tuồng chiêm bao.
Ta về bước thấp, bước cao
Nghe bờ hỏi bến thuyền xao đâu rồi?…


DẶN LÒNG

Thôi ta về lại với ta
Nhớ mần chi để xót xa quặn lòng!
Thương chi mực cạn đèn chong
Nhớ chi rồi cũng mây hồng xa bay!
Tàn đêm rồi cũng tàn ngày
Tàn cơn ảo mộng trắng tay thôi mà!
Thôi về lắng giọt tình ca
Trăng-Thơ-Rượu đó, Ta và Em thôi!


LƯỢM
(Tặng NTVĐ)

Ta ngồi lượm mảng thơ rơi
Cắn từng hạt mọng mùng tơi vỡ oà.
Em ơi, tim tím đã nhoà
Thơ ơi, thơ cũng một toà rêu rong!
Ai về xứ Quảng- Triệu Phong
Hỏi đàn chim Việt phiêu bồng nơi nao?
Đàn Em ơi, còn nhớ không nào?


EM CÒN CÓ NHỚ TÔI KHÔNG?

Em còn có nhớ tên tôi
Hay tình đã héo giữa trời nắng mưa?
Buổi thanh xuân mắt dại khờ
Tuổi màu xanh trắng ngồi mơ mộng tình.
Anh còn dép lốp hàn sinh
Còn mo cơm vắt cho mình cho ta.
Hay hương xưa đã nhạt nhoà

Để lòng hoá đá cho hoa úa vàng?
Em ơi tình mãi còn đang
Cây còn bám đất, còn trang sách hồng.
Em còn có nhớ anh không?


MỘT THỜI

Một thời vở sách và thơ
Một thời để nhớ và ngờ ngợ thương.
Một thời trường chửa ra trường
Chữ thì không thiếu mà thường thiếu cơm!
Một thời quần lật, áo sờn
Chia nhau bắp nướng qua cơn đói dài.
Một thời sách vở miệt mài
Tranh nhau từng điểm, từng bài thầy cho.
Một thời chẳng biết âu lo
Trắng trang giấy trắng học trò trắng trong.
Năm mươi năm đã phiêu bồng
Năm mươi năm nữa cũng không nhạt nhoà!


MẮT XƯA

Lại người gặp thoáng chiều quê
Mắt xưa đuổi khách quay về ngõ xa.
Ngõ thần tiên, tuổi ngọc ngà
Ngõ thơ ngây ngủ ru ta một thời.
Loạn bờ dâu bể mù khơi
Bờ thương xa tít vẫn vời vợi thương.
Mắt ai ngõ hiện – Chơn thường
Rước thơ vào mộng ngỡ tuồng chiêm bao.
Chỉ cần một thoáng tình xao
Tuồng như ta đã rơi vào mắt xưa!


TIẾNG LÒNG

Tha hương lạc nẻo bước phong trần
Gió chuyển thơ về sưởi ấm xuân.
Thi hứng nghêu ngao năm bảy vận
Luật niêm trếu tráo một đôi vần.
Hương quê ủ kín bao tình thắm
Chốn cũ ươm đầy lắm nghĩa ân.
Biển lặng chiều rơi vàng ngõ nhớ
Tơ lòng gởi sóng vỗ tao nhân.


PHỐ XƯA

Phố xưa chợt nhớ ta về
Về trong mắt biếc sầu khuya trăng vàng.
Lối xưa bừng giấc mơ tan
Buồn-thương khoảnh khắc mây lan bóng chiều.
Gối sầu lên đỉnh cô liêu
Hồn quê phảng phất cánh diều chợt bay.
Tình ơi! Tình mãi vơi đầy
Người ơi! Sông lở cát bày ngàn thu.
Rồi thôi một thoáng sương mù
Giọt sương còn đọng vi vu mây ngàn.


HOÀI NIỆM

Nhìn trẻ ngây ngô rộn rã cười
Ta hồi tưởng lại tuổi đôi mươi
Bờ thương gởi gió trao ngàn tiếng
Bãi nhớ nhờ trăng trút vạn lời.
Chốn cũ đong đầy hương mãi đượm
Trường xưa lưu luyến sắc còn tươi.
Ân sư nửa chữ lòng ghi tạc
Dẫu nắng mưa phai vẫn nhớ Người!


TRĂNG XƯA
(Kính dâng thầy-cô đã khuất).

Người đã khuất xa ngút cõi trần,
Đời thầy đẹp tựa cả trời xuân.
Như cây bão rớt không lay gốc,
Như nước sóng xô chẳng chuyển vần.
Trinh bạch, sáng ngời, công vạn thuở,
Thanh cao, rạng rỡ, nghĩa ngàn ân.
Trăng xưa vằng vặc còn in bóng,
Hương của muôn đời – hoa chính nhân.


GÓI THƯƠNG

Người đi nẻo khuất bờ xa
Ngàn hương phảng phất tình hoa trăng đầy.
Giọt thầm rớt lạnh trời mây
Giọt thương gói lại gởi ngày đong đưa


ƯỚC NGUYỆN I

Hương còn ủ thắm cõi lòng đây,
Nào sá gì Nam, Bắc, Đông, Tây.
Một phút gần nhau thương quắn lại,
Bao năm xa cách nhớ vơi đầy.
Nghìn trùng sóng xõa mờ non nước,
Vạn dặm sương lùa bủa gió mây.
Quê cũ tình đầy ươm ước nguyện,
Vai kề, tay xiết níu bàn tay.


ƯỚC NGUYỆN II

Quê nghèo dẫu nát vẫn còn đây,
Vẫn đứng hiên ngang giữa đất này.
Vẫn ngát tình nồng hương lúa mới,
Vẫn thơm nghĩa thắm miếng trầu cay.
Mặc cơn gió chướng nứt da thịt,
Mặc nắng hanh khô nẻ ruộng cày.
Ta vẫn về cùng em múa hát,
Cười reo rộn rã dưới trời mây.

Hoàng Hữu Bản
245/1 Trần Quý Cáp, TP Phan Thiết.
ĐT: 0626280313- 01654606037

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét


POST HÌNH HOẶC VIDEO CLIP VÀO Ô COMMENT :

Các bạn chỉ việc copy link hình hoặc link video clip dán trực tiếp vào ô comment mà không cần dùng thẻ