BÂNG KHUÂNG

CÁM ƠN CÁC BẠN ĐÃ GHÉ THĂM, ĐỌC VÀ GHI CẢM NHẬN. CHÚC CÁC BẠN CÙNG THÂN QUYẾN NĂM MỚI MẬU TUẤT 2018 THÂN TÂM LUÔN AN LẠC

Thứ Sáu, 2 tháng 11, 2018

CHÙM THƠ THÀNH TÔN

Thành Tôn sinh ở Quảng Nam, học trường trung học Trần Cao Vân, Tam Kỳ. Anh cùng thời với Nguyễn Nho Sa Mạc, Huy Tưởng. Nhập ngũ, ra trường Thành Tôn làm việc ở tiểu khu Quảng Tín.
Anh nổi tiếng từ khi đăng thơ trên Bách Khoa, trên Văn và khi xuất bản tập thơ Thắp Tình (1969).  Sang Mỹ năm 1996, Thành Tôn vẫn thủy chung với văn chương chữ nghĩa, mặc dầu không làm thơ như xưa nữa.

     
            Nhà thơ Thành Tôn – tranh Đinh Cường


KẺ LÃNG TỬ

Quán trưa ghế một ta ngồi
Ly bia cũng nhạt cảnh đời tiêu sơ
Vào ra quen mặt nghi ngờ
Vòng quay đã lặp đĩa mờ âm thanh

Buồn buồn thổi khói lên nhanh
Mờ hơi ẩm quán lạnh tanh hồn người

Ngoài trời vồi vội mưa rơi
Phố quen nhàn nhạt cảnh đời bay bay…
Co ro hồn tỉnh chân say
Thân ta ướt át quên ngày nồng cơn

Nhớ em trăm sợi chờn vờn
Nhạc hâm nóng máu dập dờn da gai

Bia lưng. Ghế nóng. Mưa mài.
Quanh ta cảnh tượng nhạt phai tình người.
Ngồi đây trông thật thảnh thơi
Tủy xương dậm dật trăm lời nôn nao

Cảnh ta kẻ lạ trông vào
Dài đuôi mắt liếc đủ xao dòng tình.


THƯ CHO MẸ

trên xứ sở xanh xao từng tiếng súng
trong hồn người dấu đạn đã chia phe
con ôm ngực từng đêm đau tiếng động
và từng đêm đường máu muốn lui về

thân sỏi đá len dần trong vô vọng
con quay đầu bỡ ngỡ ngắm dung nhan
cha nhát cuốc tình thương nuôi ý sống
xanh dần lên hương nội phấn hoa ngàn

mẹ hiu hắt đèn chong đêm ngóng đợi
nhà phên thưa gió thấm lạnh câu hò
núi sông cũng ngậm ngùi theo tay với
của thằng em đói cả tiếng ru hời

tôi bất lực như quê hương nhỏ bé
nhìn người thân dần khuất bóng tre buồn
nghe nỗi nhớ lớn dần lên dáng mẹ
hình ảnh cha trong xứ sở xa nguồn

còn ở đó thân gầy tay yếu đuối
làn da nhăn, mái tóc bạc bơ phờ
thư cho mẹ cùng xóm thôn cát bụi
nghe hồn hiền hơi lạnh bốc như thơ

cha nằm xuống giữa quê hương mòn mỏi
mảnh đất sầu có tiếp thịt xương không ?
mẹ ở lại đớn đau mềm sợi khói
thắp cho lòng ? con cháu ? cho non sông ?


NGHÌN NĂM SA MẠC

người nằm xuống hoang vu hồn sỏi đá
có nghe chăng lời nói hắt hiu này
kẻ ở lại nhìn đời  e thẹn mặt
nên vô cùng mỏi mắt cánh chim bay

còn một chút buồn vươn lên cỏ mọc
một chút hồn thất lạc phố tình xưa
thấy gì khác hơn giọng cười tiếng khóc
chợt bâng khuâng xanh vầng mắt giao mùa

một năm đó còn gì trong cỏ mộ
tình đã đi ai kẻ nhớ về thă
còn âm hưởng bước chân mòn mấy phố
cũng ngậm ngùi như hơi thở xa xăm

người nằm xuống giữa vô cùng sa mạc
chiếc hồn thơ bé bỏng ghé nơi nào
ai thắp khói cho bóng chiều râm mát
để canh trường thao thức mấy vị sao

còn nhớ gì khi mùa xuân tìm đến
khi tình yêu đánh thức giấc nghìn năm
làm, chút nắng vàng che dòng mắt thẹn
nghe hoang vu hồn sa mạc yên nằm


MIỀN CƯ NGỤ
1.        
Bước chân đuổi theo cùng ngày tháng         
con đường vòng không dẫn đến đâu
muốn soi mặt mình gương đã rạn
tôi  trở về tôi như vực sâu

tôi thỏa thuận xác thân miền cư ngụ
nhận sống đời như chuyện đã đành
cha mẹ anh em cùng ngôn ngữ
trao đổi nhau như dĩ nhiên

2.
kể từ đó đứng ngồi cho phải phép
vô lẽ nằm khi thiên hạ đi
cũng có lúc tưởng mình lộn kiếp
nhìn tay chân mặt mũi nghĩ hơi kỳ

đặt câu hỏi cho từng người đã gặp
nhưng lạ thay, bị từ chối cảm thông
nên trở về tôi thằng lạ mặt
trở về tôi cùng một chiếc gông

làm kẻ lưu vong trên thây xác
có đứng đi đâu ý định riêng
phải sống là đầu hàng cái chết
sao tranh dành nhau một miếng ăn

3.
bây giờ tôi như kẻ tử thương
nén cái nhìn tật nguyền lên thân thể
tay có cụt tôi ôm em bằng môi
chân có què tôi đi bằng hai vế

4.
đến trăm tuổi đời, tôi ngã xuống
sống đã khôn thì thác phải thiêng
thôi giả từ anh em nó về đất
tôi rời tôi như một chiếc tên


NÓI VỚI CÔ BÉ NGỒI QUÁN
(Tặng các bạn Hội quán: Đán, Lâm, Danh)

Vào đây, ghế quạnh, khuya người
Quán như địa phủ, nhạc đời nhân gian
Quầy trơ, mắt bé ngỡ ngàng
Thuyền ai đổ bến, lòng nàng bâng khuâng
Hồn ta trải gió đầy sân
Tình ta, mây cũng mấy lần thu nao
Vào đây bàn nhẵn, câu chào
Quen như thân thể, lạ nào chén ly
Đời nhau, khói thuốc quên đi
Bên tai cổ nhạc lầm lỳ canh tân
Trên kia dáng bé tần ngần
Lời yêu chậm nói, tình gần tay trao
Vào đây đèn đủ hanh hao
Bóng ai theo đến kẻ nào quay lui
Cuối đời trên chén ly, khuya
Mắt nhau một hướng, tình chia mấy trùng
Ngồi thầm, góc quán mông lung
Xa nghe lời kẻ, gần chùng dáng ai
Vào đây nhạc đĩa đầy vai
Vòng quay nhịp lặp, kim mài giọng quen
Mòn hao sợi tóc trăm năm
Khuya, mưng máu chậm. Tình, bầm tim mau
Ngậm lòng, quán vắng, ơn nhau
Ly trơ ghế nóng, bé chau mắt nhìn
Vào đây như một đức tin
Khói tan đốm thuốc, đời vin tay nào
Miệng cười kín nụ lao đao
Tình chia nghĩa sớt, câu chào riêng ai
Trách gì ý lỡ, lời sai
Cho nhau góc quán đêm dài dung thân
Thôi em trả đó tình gần
Ta xin bóng chiếc, đời cần nhau, đâu ?
Vào đây, ghế quạnh, khuya nhàu
Tình như cổ tích đời sau kể thầm.

                                 Thành Tôn
(Nguồn: Thơ Tình Miền Nam. Thư Quán Bản Thảo 2008)

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét


POST HÌNH HOẶC VIDEO CLIP VÀO Ô COMMENT :

Các bạn chỉ việc copy link hình hoặc link video clip dán trực tiếp vào ô comment mà không cần dùng thẻ