BÂNG KHUÂNG

CÁM ƠN CÁC BẠN ĐÃ GHÉ THĂM, ĐỌC VÀ GHI CẢM NHẬN. CHÚC CÁC BẠN CÙNG THÂN QUYẾN NĂM MỚI MẬU TUẤT 2018 THÂN TÂM LUÔN AN LẠC

Thứ Ba, 6 tháng 11, 2018

HỘI GÀ TRỐNG NUÔI NHAU - Đặng Kim Oanh


         

             HỘI GÀ TRỐNG NUÔI NHAU

Cãi nhau và li thân. Hay thay chữ li thân, vợ chồng chẳng phải, người dưng cũng không, ai cũng có quyền với ai và cũng chả làm gì được ai. Chán cái cảnh vào ra thấy nhau như thấy cột điện, lão Long đòi chia miếng đất ngoại ô, lên lên xuống xuống ngắm chán rồi cũng đành mua cái nhà gỗ, quyết tâm đi “trấn thủ lưu đồn” xa vùng chiến tranh. Vốn máu mê hội họa, gã bỏ công đì- dai một cái nhà hoàn toàn không giống ai. Tất cả đều ngẫu hứng. Cổng không cao, to, bề thế mà lãng mạn cọc tre, tường không xây, chỉ cắm gỗ khoảng cách vô chừng. Bên trong trồng rong riềng, khoai mỡ, khoai lang…Nhà càng lạ, rất ít tường, chỗ cần che thì lắp kính màu trà kéo rèm, không thì cứ thông thống, ai thích nhìn thì nhìn.
Thời gian chả bận bịu vợ con nên gã nhẩn nha làm nhà. Sai đâu sửa đấy, theo đúng tiêu chí “Quan có cần nhưng dân chưa vội”. Xóm này buồn cười là hầu như không có lớp trung lưu. Người nghèo không chen nổi vào thành phố lên đây từ mười mấy năm trước, mua đất rẻ như cho, chờ sổ đỏ theo kiểu năm ăn năm thua. Đại gia nhà cửa cao tầng đã chán giờ muốn có chỗ treo giò lan, lồng chim… lẻ tẻ lên, sau khi có con đường bê tông rất điệu khéo léo lượn qua xóm. Nhà gã mua từ dạo chưa có chủ quyền nên rộng đến non sào, gần sông, giữa vùng cây ăn trái, rất hợp với người dỗi hết cả làng.

Đến giáp tết, nhà gã đã hòm hòm. Mấy bà đi chợ dừng xe, chống chân, tháo khẩu trang (vẫn đeo kính mát) hỏi Anh gì ơi, cái cây dây leo này tên là gì mà em chưa thấy bao giờ. Gã bảo Em thích gọi nó là gì thì nó tên ấy. Có bà hỏi Anh ơi nhà anh ai vẽ mà lạ thế, gã bảo Anh vẽ trong mơ đấy, nó thế nào cứ xây thế. Lại hỏi Vợ anh đâu, gã cười hiền lành Nó bỏ anh rồi. Thế…cho em đầu tư với nhé. Gã chối phắt, Anh vô hại, đầu tư cũng không sinh lợi đâu. Tưởng tự ái, ai dè mấy hôm sau đã thấy chị em lui tới. Cái nhà đầy dần lên những soong nồi, bát dĩa, rồi bình hoa, dưa muối… Gã cản mãi không được đành để muốn làm gì thì làm. Đến ngày ăn nhà mới thì gã còn mỗi cái quyền mở cổng đóng cổng. Bù lại, gã tư vấn miễn phí về sức khỏe, chủ yếu là dinh dưỡng- gã là bác sĩ, thưa quý vị.
Ở đâu có hoa, dẫu là hoa nở muộn, ở đấy ắt có ong. Đám đàn ông nghe một gã ngơ ngơ về ở gần mà nhiều chị em chăm sóc cũng tò mò qua góp ý. Kẻ cho giò phong lan, gã bảo ai tặng thì qua mà tưới nhé, tôi không làm thợ vườn cho mấy cái cây không ăn được. Người tặng cặp chim cảnh, gã xua tay bảo mang về đi, có bồ câu mà nấu cháo đậu xanh thì tôi nhận. Thấy gã có vẻ thực dụng nhưng không hoa lá, đám đàn ông, đàn bà đều bớt màu mè, uốn éo, đâm lại dễ chơi. Ai rảnh cũng đáo qua nhà gã, khi thì xem có trồng cây gì mới, lúc chỉ nghe gã nhấm nhẳng vài câu có vẻ không hợp đạo đức nhưng lại thú vị, hài hước, về nhà nhớ lại tủm tỉm cười.
Nhà gã đâm ra giống nơi quần anh tụ hội, mà cũng phải thế thôi bởi những nhà khác có vợ hoặc có con, làm sao tự do được.
Nhưng độc lập tự do với một quốc gia yếu là khó giữ. Một hôm gã mở cổng cho thằng bạn nhạc sĩ. Hắn bị vợ con đuổi vì cho cô ca sĩ mượn tiền làm lai- vờ - sô cấp phường. Cô ấy không phải xù nhưng lỗ quá, chưa trả được, vợ con bảo chắc phải tình ý gì mới đưa cả vài trăm triệu không có miếng giấy lộn. Hắn ngủ nhờ ít tháng, làm sao từ chối được, cũng là một cái gối nữa thôi mà.
Tay Thiện- nhạc sĩ- đương nhiên đem theo cây ghi ta, cố chí làm mấy khúc nhạc quảng cáo kiếm tiền đem về tuồn cho vợ, sắm lại cái vé ra vào. Chiều chiều hắn ra trước sân dạo vài hợp âm thì thể nào chả có khán giả. Có chị còn ở đến hết “Bản tin cuối ngày” chỉ để hỏi sao anh viết cái gì giống mầm giá đỗ thế.
Tưởng thế là đủ, ai dè, một khuya có tiếng điện thoại bảo tôi là Thoại đây, cho vào ngủ nhờ cái. Lão Thoại đi nhậu về lại không biết thân biết phận mắng vợ để vuột miếng đất bên sông. Vợ điên tiết lên gói quần áo, cấp cho 200 nghìn bảo tôi ngu thế đấy, đi tìm cái con bồ hồi còn đương chức cứ nhờ chở đi chở về ấy mà buôn bán với nhau.
Hôm sau, vụ lão Thoại bị vợ đuổi giữa đêm khiến chị em, anh em tập trung nhà lão đông gấp bội. Người an ủi, kẻ đề nghị về xin lỗi, có anh bảo làm cách mạng luôn, qua nhà anh Long đây mà ở, thể nào vài bữa thiếu hơi lại chả đến quỳ trước ngõ xin rước về. Gã nghe mà ù cả tai, chỉ biết cái ông hăng nhất lại lạ hoắc. Hỏi ra mới biết là “Hàng xách tay” của bà Xuân..
Bà Xuân góa chồng đã lâu, tài sản nhiều nên con cái không muốn mẹ đi bước nữa. Cái hơn hớn của bà tấm tức trôi qua trong hàng trăm công- ten- nơ máy điều hòa, ti ti, tủ lạnh…của cửa hàng to nhất phố Huyện. Giờ, bà muốn xé rào một chuyến nhưng vẫn vì tài sản quá nhiều mà không dám đưa ai vào nhà. Lão Sơn-người yêu bà- cũng già khọm, chủ yếu chăm nhau miếng cơm hớp nước chứ chả gối chăn tầm thường. Tan cuộc hội thảo, bà Xuân dẫn “người” đến trước mặt lão Long xin ở nhờ vài đêm với câu khuyến mãi từ nay cơm nước em lo ngày 2 bữa, các bác đóng góp gọi là.
Thế là đủ sắc màu. Nhà cửa thênh thang, đêm sáng trăng, trăng phủ cả vào người, vườn thoang thoảng hoa ngọc lan, nghều ngòao cành tre… Bừa bộn một tí chả ai chửi mà chỉ non buổi bà Xuân lại làm “cô Tấm ngày nay” dọn hết. Cơm nước lúc nào cũng nóng sốt lại gặp bạn hiền nên 4 lão đều béo đỏ. Chiều chiều các lão bày cữ nhậu chả cần lý do, cứ dọn chõng ra sân thì một loáng đã có thêm vài ba ông bạn và đám chị em đến góp vui, hóng chuyện.
Bốn lão đều thấy đời phơi phới khi không có vợ. Nào có mất gì đâu. Con cái vẫn lâu lâu chạy ra thăm bố, nhà có giỗ có tiệc thì về, đến lúc thắp hương mới thèm về chứ ai dại đến sớm bóc hành đuổi chó. Nhưng mất hẳn cái nem nép khi nhậu về trễ, cái ú ớ khi hỏi lương đâu… Tự nhiên lại được thảnh thơi. Sướng thế thì sướng nhất chứ còn sướng thế nào nữa. Hứng chí, mấy lão bèn đặt tên hội thành Hội Gà trống nuôi nhau. Hội đề ra nội quy đàng hoàng:
- Không ngủ nhầm chỗ người khác.
- Không ngồi toalet quá 30 phút (nhất là trong lúc nhậu).
- Phải rửa mặt sạch, quần áo bẩn tự động bỏ vào máy giặt…
- Không cho phụ nữ ở qua đêm…
Thời gian thênh thang trôi qua. Ban ngày 4 lão làm vườn kiếm tí mồ hôi, khi thì trồng cà chua, lúc lại bắc giàn bầu, tưới rau muống… Buổi tối bàn xem liệu thằng Triều có giữ nổi mươi năm nữa không hay Tàu nó định làm gì. Những đầu óc cỡ Pu-tin hay Obama rộn ràng làm việc mãi đến khi bà Xuân bê hết các món lên mới ngừng. Khuya, khó ngủ, 4 lão chia 2 phe tâm sự chuyện cưa cẩm các thể loại chân lùn, chân dài thời trai trẻ. Ai cũng biết ai đang viết kịch bản phim giả tưởng nhưng thể tất hết. Mình cứ chịu khó nghe, lát nữa bạn sẽ nghe mình, không cắt lời hoặc đặt câu có ý nghi ngờ. Bốn cuộc đời, bốn nghề nghiệp, bốn hoàn cảnh, bốn tính cách nhưng có một cái chung, đó là chung hội Gà trống nuôi nhau. Ai cũng thấy đời mình bỗng nhiên may mắn, suýt nữa phải sống nem nép dưới ách thống trị của mấy bà vợ già.
Nhưng những ngày hạnh phúc không dài như đã tưởng. Lão nhạc sĩ bị vợ ra thăm mấy lần, lúc đầu còn nhấm nhẳng, sau “Xem trong âu yếm có chiều lả lơi” . Lão Long ngứa mắt bảo ông ra ngoài Motel Hương Đồng mà hòa giải nhé, chúng tôi không xem phim kinh dị. Lão Nhạc sĩ chưa quán triệt xong thì một bữa vợ lão Thoại qua dò xét gặp ngay bà Xuân đang ngồi gắp cho cả 4 ông. Phụ nữ bao giờ cũng có máu điều tra, mà lão Thoại lại ỡm ờ mượn bà Xuân để tự nâng giá ảo hòng hù dọa vợ. Vợ lão Thoại ở lì qua hết bữa trưa, bữa tối, thi gan không về khiến cả hội chả dám cởi quần dài sợ khoe đầu gối củ lạc, bức bối gần chết. Lão Sơn cáu tiết, lôi bà Xuân đến bảo cô này là hoa có chủ rồi nhé, bà mà muốn làm thân phận có chủ thì rước cái ông ngáy to hơn Kiểm lâm cưa gỗ về đi. Vợ lão Thoại nghe thế cũng chẳng giải tỏa được vấn đề lại còn lẩm bẩm: “Biết đâu đấy, khối kẻ chả thích ăn cơm mới xới”. Bà Xuân cũng chì chiết đây nấu cho các ông ăn thôi nhé, mấy bà lỡ bữa chạy qua làm một chén, đây không chịu trách nhiệm. Nói qua nói về lão Sơn và lão Thoại đưa luôn nhau vào diện tình địch. Rách việc.
Nhưng đến khi phu nhân của lão Long lên thì nguy cơ tan rã Hội mới trong tầm tay. Nhìn cái nhà ngồ ngộ khác hẳn căn hộ 4 con người chui ra chui vào mấy chục năm nay, Thị bỗng như phát hiện ra chồng một lần nữa. Tưởng đến cái tăm cũng phải do vợ cắm vào mồm ai dè cũng tề gia trị quốc như ai. Không lẽ Thị mất cái quyền hít thở không khí trong lành, “xem hoa nở, chờ trăng lên” chỉ vì cái giấy ly thân chưa có con dấu ấy. Thị lập tức lôi quần đùi rách, áo tuột khuy ra may rồi đi chợ làm món cá khô nấu lá giang. Lão Long ban đầu lườm lườm, đến khi nghe mùi nồi canh yêu thích thì hết kiềm chế nổi, chạy tọt vào bếp múc thử một thìa. Mặt lão cũng giãn ra, nhưng lão vẫn ra giá là tôi vẫn quen ăn với 3 ông bạn. Bà vợ xuống nước bảo cứ mời vào ăn nhưng ban đêm chắc phải đi nơi khác. Tối ấy, 3 lão kia phải ra Motel Hương Đồng ngủ một đêm, mà ai cũng đồ rằng sẽ còn nhiều đêm.
Một ngày không đẹp trời, lão Long mời 3 ông kia lại. Mấy ông ạ, nói thì nói vậy nhưng chúng ta già chưa già, trẻ không còn trẻ, trách nhiệm với con cái chưa hết. Con trai tôi nó mở tiệm, cần có bố về giúp, bà ấy cũng mệt mỏi, cuối tuần sẽ lên đây nghỉ ngơi…Gà trống phải để gà mái nuôi thôi, tôi chả thấy đàn gà nào có 4 con trống. Mà trừ ông Sơn ra, ai cũng còn vợ, tuy nó có hỗn nhưng chúng ta cũng đâu vừa gì, bia ôm cũng đi, massage cũng ghé, mẹ vợ lên cho 100 ngàn là tiếc, bo 300 ngàn không nháy mắt. Không phải ông Thiện và ông Thoại đây đã muốn đầu hàng lắm rồi sao. Người ta chìa tay ra mình không nắm lấy là mất cơ hội. Thôi thì gặp nhau từng ấy ngày, quý mến nhiều rồi nhưng không phải anh em ruột, cái duyên chừng ấy thôi.
Ba ông kia im lặng, nhớ câu nói : “Khách đến nhà bề nào cũng quý, nhưng quý nhất bề lưng” nên âm thầm dọn đồ.
Thế là hội Gà trống nuôi nhau tan vỡ. Cánh cổng nhà lão Long vẫn mở nhưng để người ra vào mua gà sao, bồ câu…vợ lão nuôi hoặc nhờ bác sĩ xem dùm thằng cháu sao vừa ăn đã nôn ra hết. Các chị đi chợ về ngang qua không chống chân tháo khẩu trang nữa vì biết bên trong cánh cửa kia có một đôi mắt đang xoi mói nhìn ra. Các lão không tản bộ lôi kéo nhau qua Hội làm ly trà nữa. Cuộc sống lại hạnh phúc, yên bình, nhàm chán.
Thời gian cứ thản nhiên trôi với gương mặt lạnh tanh, nhưng với mỗi gã từng có vợ, cái thời Gà trống nuôi nhau luôn là một khoảng thời gian tự do đẹp và hiếm hoi.

                                                                        Đặng Kim Oanh

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét


POST HÌNH HOẶC VIDEO CLIP VÀO Ô COMMENT :

Các bạn chỉ việc copy link hình hoặc link video clip dán trực tiếp vào ô comment mà không cần dùng thẻ