"Bên
cầu biên giới" - nhạc phẩm khiến Phạm Duy bị chỉ trích
Nhạc sĩ Phạm Duy viết ra ca khúc "Bên cầu biên giới" khi ông đang ở Lào Cai và nhớ tới một
người con gái đẹp. Tuy nhiên, đây cũng là ca khúc gây tranh cãi một thời.
Ca
khúc "Bên cầu biên giới" ra đời trong hoàn cảnh nào?
Phạm Duy là một nhạc sĩ tài hoa của nền tân nhạc Việt
Nam. Ông đi nhiều nơi và trên đường rong ruổi đã gặp nhiều người, sáng tác nên
nhiều ca khúc bất hủ. Một trong những người bạn có ảnh hưởng khá lớn đến Phạm
Duy chính là nhạc sĩ Văn Cao. Văn Cao đã nhìn thấy tiềm năng âm nhạc trong người
Phạm Duy vì thế đã khuyên ông nên đi theo nghiệp sáng tác.
Đầu tháng 5/1947, Phạm Duy cùng đoàn kịch Giải Phóng đến
Lao Kay thì gặp Văn Cao. Văn Cao lên Lao Kay từ đầu năm 1947, phụ trách Đội điều
tra Công an Liên khu X. Ông mở quán ca nhạc mang tên "Quán Biên Thùy" ở bên kia cầu Cốc Lếu để làm vỏ bọc hoạt
động cho mình.
Gặp lại Văn Cao ở quán Biên Thùy với không gian âm nhạc
ấm cúng, lãng mạn, Phạm Duy liền bỏ đoàn kịch Giải Phóng để ở lại với Văn Cao.
Tại vùng đất biên thùy này, trong một lần đứng giữa cây cầu nối liền biên giới
Việt - Trung, nhạc sĩ Phạm Duy đã sáng tác nên bản tình ca hiếm hoi của thập
niên 1940. Ca khúc mang tên "Bên cầu
biên giới" (1947). Ca khúc này ra đời trong khoảnh khắc chàng nhạc sĩ
tạm quên đi thời cuộc, quên đi những đau thương ở chốn làng cũ quê xưa, để nghĩ
về tình cảm riêng tư của mình.
Trong hồi ký, nhạc sĩ Phạm Duy kể:
"Bài
này là một trong những bản nhạc tình hiếm hoi của thời đó cho nên được phổ biến
một cách rộng rãi và nhanh chóng. Nó được soạn ra khi tôi ôm một cô vũ nữ kiêm
tình báo viên vào lòng. Nhưng thực ra nó phản ánh sự viễn mơ của tôi, trong khi
đang đi chiến đấu. Tuy đưa mắt nhìn về một vùng đau thương chốn làng cũ quê xưa
nhưng vì đang đứng trên chiếc cầu biên giới cho nên vẫn thèm được vượt cầu ra
đi để sống bên người đẹp Tô Châu hay chết bên bờ sông Danube".
Lúc sinh thời, nhạc sĩ Phạm Duy cũng tự đưa ra những
đánh giá về ca khúc của mình. Ông từng nói, đây không phải ca khúc quá nổi tiếng,
không thể sánh bằng nhiều ca khúc bất hủ khác của ông. Về phương diện ca từ lần
giai điệu, bài "Bên cầu biên giới"
không được đánh giá cao, đây là ca khúc bình thường, thậm chí là tầm thường của
ông.
Nhưng nếu bỏ qua các yếu tố âm nhạc đó thì ca khúc này
từng gây ra nhiều tranh cãi. Có lẽ chính thời cuộc đã vô tình gieo vào nó một số
mệnh kỳ lạ. Và ca khúc này từng khiến nhạc sĩ Phạm Duy bị chỉ trích.
Vì
sao ca khúc "Bên cầu biên giới" khiến Phạm Duy bị chỉ trích?
Theo Wikipedia, ca khúc "Bên cầu biên giới" được xếp vào loại "Tình ca giang hồ". Bài hát
này khiến cho Phạm Duy bị hội văn nghệ kháng chiến chỉ trích vì chất chứa
"tính chủ quan không thể chấp nhận, tính lãng mạn và tiểu tư sản".
Lãnh đạo Việt Nam bảo phải "khai tử" bài ca "chơi" nói về một
cuộc tình là "Bên cầu biên giới"
nhưng Phạm Duy thấy khó chịu và không chấp nhận.
Chính nhạc sĩ Nguyễn Xuân Khoát sau khi nghe ca khúc
này cũng đến khuyên Phạm Duy nên từ bỏ "đầu
óc lãng mạn thành thị", xóa sổ bài này đi - để được kết nạp Đảng. Song
Phạm Duy thà không vào Đảng chứ không chịu bỏ sáng tác nhạc tình.
Trong hồi ký của mình, Phạm Duy viết, nhạc sĩ Nguyễn
Xuân Khoát đóng vai "người đưa tin" để nói với ông như sau:
“Đoàn
thể cử tao nói cho mày biết. Là mày đã được kết nạp. Mày sẽ được cử đi Moskva.
Mày sẽ được ông Cụ gắn cho một huân chương chiến sĩ. Nhưng có điều kiện. Mày phải
bỏ cái tính ”chơi” của mày đi. Mày phải khai tử bài hát Bên Cầu Biên Giới. Và nếu
xuất ngoại thì Thái Hằng phải ở lại. Một mình mày đi thôi. Về suy nghĩ. Mấy hôm
nữa, trả lời tao”.
Khi đó, nhạc sĩ Phạm Duy cưới Thái Hằng. Thái Hằng lại
sắp sinh con đầu lòng. Đứng trước bước ngoặt cuộc đời, hoặc là thăng tiến trong
tổ chức hoặc là tự do sáng tác, được bay nhảy như bản tính cố hữu của mình. Hơn
nữa việc phải đi Liên Xô học và bỏ lại người vợ sắp sinh nở là việc Phạm Duy
không làm được. Ông chọn ra đi, dinh thê về thành. Sau đó ông chuyển vào Sài
Gòn (1951) khi con trai đầu lòng là Duy Quang được 1 tuổi.
Quan điểm chắc nịch của Phạm Duy về ca khúc "Bên cầu biên giới" đã không
thể giúp ca khúc này tiếp tục được phổ biến rộng rãi. Mãi đến năm 2012, Cục Nghệ
thuật Biểu diễn (Bộ VH, TT&DL) vừa chính thức cấp phép phổ biến cho 21 nhạc
phẩm của nhạc sĩ nổi tiếng Phạm Duy, trong đó có ca khúc "Bên cầu biên giới".
Năm đó, ông Nguyễn Thành Nhân - Trưởng Phòng quản lý
biểu diễn Cục nghệ thuật Biểu diễn cho biết, 21 ca khúc của nhạc sĩ Phạm Duy được
cấp phép sau khi được Hội đồng nghệ thuật kiểm duyệt kỹ càng... Sở dĩ có sự cấp
phép này là do nhu cầu của nhạc sĩ và đơn vị tổ chức chương trình xin cấp phép.
Đôi
lời bình phẩm về ca khúc "Bên cầu biên giới"
Thời đó, đa số sáng tác của Phạm Duy để cổ động tinh
thần yêu nước. Vì thế, "Cây đàn bỏ
quên" và "Bên cầu biên giới"
là những "tâm tình ta" hiếm
hoi được sáng tác trong những lần ông tạm quên đi thời cuộc, quên đau thương để
nghĩ về tình cảm riêng, khát khao về mộng vừng trán ngây thơ:
"Ngừng
đây soi bóng bên giòng nước lũ
Cầu
cao nghiêng dốc bên giòng sông sâu
Sầu
vương theo sóng xuôi về cuối trời
Một
vùng đau thương chốn làng cũ quê xưa"
Đứng trước một cảnh biên giới hữu tình, nhạc sĩ thấy
trong lòng mình (và trong cả mọi người) còn có những biên giới vô hình muốn phá
vỡ đi. Đó là biên giới giữa hận thù và tình yêu, giữa ly loạn và hòa bình:
"Người
đi chưa hết hương sầu lữ thứ
Hồn
theo cánh gió quên tình xa xưa
Tuổi
xanh như lá thu rụng cuối mùa
Mộng
về đêm đêm khát vừng trán ngây thơ
Em
đến bên tôi một chiều khi nắng phai rồi
Nắng
ngừng bên chiếc cầu biên giới
Xa
xa thoáng đàn trầm vô tư
Đâu
đây dáng huyền đền duyên mơ
Bên
cầu biên giới
Tôi
lặng nghe dòng đời từ từ trôi
Sông
nước xa xôi,
Mây
núi khắp nơi
Không
tỏ một đôi lời …
Ôi
giấc mơ qua
Mộng
đời phiêu lãng giang hồ
Sống
trong lòng người đẹp Tô Châu
Hay
là chết bên bờ sông Da – nube
Những
đêm sáng sao…"
Biên giới của riêng lòng mình thì nhạc sĩ có thể khả
năng tự phá vỡ, nhưng biên giới hận thù của lòng người thì sao có thể:
"Nhưng
đường quá xa vời
Hương
trời vẫn mê mải
Đời
tôi sao vẫn còn biên giới!
Lòng
tôi sao vẫn ngừng nơi đây
Ôi
dòng tóc êm đềm!
Ôi
bể mắt đắm chìm!
Đời
phong sương cũ, chỉ là thương nhớ
Mộng
bền năm xưa
Chỉ
là mơ qua…"
Cả nhạc phẩm là tâm sự, là nỗi niềm riêng, tác giả
không có ý định lớn lao là có thể xoay chuyển lòng người, phá bỏ biên giới đã
được xây cao như tường thành.
Nguồn: amnhac.net
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét