BÂNG KHUÂNG

CÁM ƠN CÁC BẠN ĐÃ GHÉ THĂM, ĐỌC VÀ GHI CẢM NHẬN. CHÚC CÁC BẠN NĂM MỚI KỶ HỢI 2019 THÂN TÂM LUÔN AN LẠC

Thứ Hai, 3 tháng 12, 2018

NỖI NIỀM VONG QUỐC - Thơ Hạ Thái Trần Quốc Phiệt


       
           Nhà thơ Hạ Thái Trần Quốc Phiệt

NỖI NIỀM VONG QUỐC
(Họa bài Lưu Vong Hành của Nguyễn Kinh Bắc)

Đại dương cách biệt cả ngàn trùng
Ngồi tận trời Tây nhớ cõi Đông
Hồn vọng miên man về cố quốc
Niềm đau khôn thể nói cho cùng!

Nhớ xưa kinh sử chong đèn sách
Nào ngỡ phận mình vướng kiếm cung
Vào chốn giang hồ hành hiệp khách
Tấm thân ngang dọc trải bao vùng.

Gian nguy trận mạc chưa hề nản
Canh cánh bên lòng lý tưởng chung
Bão táp phong ba ghìm vững lái
Mặc thây lửa đạn cứ sôi bùng

Trải bao chiến tích thời xuôi ngược
Vẫn được an bình dẫu cát hung
Chất ngất ngút trời mùa lửa đỏ
Góp trang hiển hách sử kiêu hùng

*
Cuộc cờ trở thế đành thu kiếm
Ngựa quỵ rừng khuya lạc bặt rung
Trăng gọi cồn hoang sương buốt lạnh
Tan đàn sẩy nghé bước đường cùng!

Xưa cùng đồng đội từng lâm trận
Lắm kẻ nương thời đợi rụng sung
Những kẻ ngồi yên chờ gió lộng
Nghe không tiếng trống  giục thì thùng!

Thân đà cam phận tù xa xứ
Ngày tháng giản co khó đếm đong
Tủi nhục đói no hồn nặng trĩu
Xa xăm biền biệt bặt tin hồng!

Bỗng dưng hóa kiếp loài rừng rú
Chiếu đất màn trời ... tất cả không!
Phá rẫy đẵn cây xây lán trại
Gian nan tiếp tiếp chất cao chồng

Lá rừng nước suối cùng khoai sắn
Ổ rạ liếp tre rán ghé lưng
Quốc giục u hoài rền vách núi
Trăng xuyên sương lạnh xuống khe mùng

Cùng chung cảnh ngộ thêm son sắt
Tổ Quốc ghi lòng tận nghĩa trung
Giữa chốn lao lung không chuyển dịch
Lời thề danh dự dễ chi chùng.

Trăm ngàn nỗi khổ chưa hề hấn
Vững chí kiên trì giữ đỉnh chung
Đối diện triền miên muôn sự ác
Lằn ranh cách biệt khó tương đồng

*
Thuyền từ đổ bến trời mong ước
Đốt nén nhang trầm khấn bái vong
Đồng đội bỏ mình thời khổ nạn
Điếu văn tạ biệt xót xa lòng!!!

Chán thay lắm kẻ cùng chung phận
Sống ở quê người lại láo lung
Cái bã hư danh gây đối nghịch
Trề môi uốn lưỡi hót mông lung ...!*

Bày trò kết nhóm gây bè cánh
Bẩn mắt nhân quần ghé luận công
Áo mão cân đai màn kệch cỡm
Nhởn nhơ như mặt bọn lên đồng.

Văn chương bát nháo tung hô hoảng
Múa bút học hằn kiểu nổi xung
Trăng cuội vẽ tô màu sắc ảo
Hung hăng như dã thú săn lùng.

Giữ dùm trong sáng nguồn ngôn ngữ
Chớ hất ngang chằng ngược ngọn phong
Vễnh mặt khoa trương cho thỏa thích
Chưa phai nỗi nhục đã chao lòng!

Vẽ tô chính kiến bày ra lẽ
Đã hết thời rồi ngọn bút lông!
Hãy quẳng đi ngay trò dị hợm
Vị chua son phấn tưởng hương nồng

Vọng vang tiếng thét người cùng khổ
Đang chịu đọa đày bởi xích gông
Khúc "Hậu Đình Hoa" đừng hát nữa
May ra sớm có cuộc tương phùng. *

Còn đau đớn lắm nhìn thân phận
Mãi đứng làm gì thẹn núi sông!
Ngựa quỵ gươm cùn trăng nhạt bóng
Buồm căng chẳng kịp nước xuôi dòng

Lơ phơ xỏa tóc chiều mây bạc
Chén rượu hồ trường chửa cạn xong
Vó ngựa chồn chân xa Ải Bắc
Nhìn ra hải đảo biệt muôn trùng!

Hạ Thái Trần Quốc Phiệt
Dec/01/2018

* Thay 2 vận "ngùng", vì ngùng đi với âm bằng là tử vận.
Trong lúc toàn bài tôi muốn họa đối vận với nguyên bản.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét


POST HÌNH HOẶC VIDEO CLIP VÀO Ô COMMENT :

Các bạn chỉ việc copy link hình hoặc link video clip dán trực tiếp vào ô comment mà không cần dùng thẻ