BÂNG KHUÂNG

CÁM ƠN CÁC BẠN ĐÃ GHÉ THĂM, ĐỌC VÀ GHI CẢM NHẬN. CHÚC CÁC BẠN CÙNG THÂN QUYẾN NĂM MỚI MẬU TUẤT 2018 THÂN TÂM LUÔN AN LẠC

Thứ Năm, 6 tháng 12, 2018

CHÙM THƠ VỀ GIÁNG SINH CỦA HUY UYÊN


       
                             Nhà thơ Huy Uyên


        GIÁNG SINH Ở ĐÀ- NẴNG

Giọng hát Celtic lạnh mùa giáng-sinh
cô đơn vây quanh hang đá
mặt trời, màu mây, những con đường
trước nhà thờ hàng cây khô trụi lá.

Tôi níu trong tôi hiu quạnh
vòng hoa Noel tối màu đỏ xanh
chùm nến trắng phả hơi thở lạnh
nhà hàng xóm trên đồi
tiếng kinh thì thầm.

Ngoài đường đã vắng cô bé bán diêm
giáo đường những ngọn đèn mờ tỏ
em còn tôi không, đêm giáng-sinh
xót xa trong nhau nỗi nhớ.

Ngày lên xanh hơi thở Chúa
gió về thả lạnh tháng mười hai
mắt người đọng sầu bên bếp lửa
Đà-Nẵng đêm nay nhớ ai.

Những ngôi sao trên nóc nhà thờ
ngoài sân cặp tình-nhân quấn quít
lần cuối hôn nhau "mùa vọng" về
em đi xa tôi coi như đã mất.

Tình em, lời kinh của Chúa
giá lạnh đâu đây choàng cơn mưa
những chiếc lá chạy dài theo hè phố
long lanh mắt ai như Huyền xưa.

Giọng ca nhỏ từ phía nhà thờ
đêm thánh ca Noel buồn quá đổi
gởi tới em tôi những ngày tháng tương tư
còn lại nụ cười phai sau tan lễ.

Xa rồi tháng ngày bên xóm đạo
Nửa đêm ai giọng nhỏ tiêng cầu kinh
lạy Chúa ba ngôi trên trần thế
vắng em tôi băng giá đời tim.


 GỞI TÌNH VỀ XÓM ĐẠO

Em dấu trong tôi sầu-vạn-cổ
đường về xa lắm Hạnh-Hoa (*) thôn
thập tự giáo đường chiều chao gió
Noel này có lẽ em buồn.

Bỏ Quảng-trị đi bao nhiêu năm
bão-tố đời, nơi xa em có biết
lạnh đêm đông ngày giáng-sinh
ba-ngôi cao xa rồi biền biệt
nước mắt chạy quanh ngày Chúa bỏ mình.

Phố cũ Trí-Bưu đèn chiếc bóng
đường về heo hút lối Hạnh-Hoa
bến sông quê dòng nước đã sang mùa
lạy Chúa Jesus, lời kinh em cầu nguyện.

Kể từ xa nhau mùa thánh-vọng
Tôi cầm trong tay kỷ-niệm ra đi
người đàn ông xưa trái tim của rắn
ngọn nến Noel đốt cháy tuổi xuân thì.

Quán trọ đông gió lạnh thổi về
tội tim ai treo đầu ghềnh đá sỏi
cả đời tôi một thuở hoang mê
quỳ bên em lòng đầy lỗi tội.

Bethlehem(**) chuyến xe đêm thánh lể
còn lại chăng bước tuần-lộc bơ vơ
tuyết lạ lẫm trắng, tình em nhỏ bé
Chúa thương chúng con chưa tới bến bờ.

Hạnh-phúc ba ngôi, trần gian Amen
hai mắt long lanh đêm nhung nhớ
đi qua sân quạnh vắng giáo-đường
gởi về Hạnh-Hoa tình người xưa cũ.

Trên cao trời sao nhấp nháy
nữa đêm giáng-sinh em khấn nguyện, cầu
Hạnh-Hoa-thôn mùa này vào hội
tan lễ rồi ta có mãi bên nhau...

                                         (2018)
(*)  Tên ngôi nhà thờ nổi tiếng ở Quảng-trị
(**)Ở phía Nam Jerusalem,Israel

                                                    
GIÁNG SINH Ở HÀ-NỘI

Chiều giáng-sinh buồn qua Hà-Nội
chuông thánh thót rung trên tháp nhà thờ
ngày yêu em tôi chưa hề nói
những lần bên nhau quì dưới đức-thánh-cha.

(Một lần ghé Đức-bà-Paris
thằng gù tháng năm kéo chuông tình lỗi nhịp
Quasimodo, nuối tiếc điều gì
trăm năm Hà-Nội còn thương Esmeralda đứng hát).

Mẹ Maria suối nguồn tinh khiết
Hà-Nội bao lần mùa giáng sinh
đêm Noel tiếng ai gọi người tha thiết
dịu dàng em vang mãi tiếng cầu kinh.

Tôi về đây vắng ai mùa giáng-sinh
em bỏ quên vầng trăng lơ lửng
trong tim còn đọng tiếng gọi thầm
trong nắng vàng rơm, trên đồi gió quyện.

Có chăng tóc xưa nay đã bạc
Hà-Nội mãi buồn cùng thánh-ca xưa
em sầu chi mà dấu hoài trong mắt
tôi lang thang từng con phố khi về.

              Hà-Nội, đêm 24-12-2014


CHIA TAY NOEL SAPA

Thôi tim lạnh lòng xa hạnh-phúc
phố nhỏ Sapa người trở về
chiều hoang trôi cả trời sương gió
giáo-đường xưa dấu khuất đông xưa.

Đã vắng những lời kinh nguyện-cầu
ba-ngôi-cao chừng rưng mắt lệ
tuyết bỏ lại tình em, Sapa
khuya đi mang theo nỗi nhớ.

Thắp trong tim người đốm lửa
nao lòng chi sỏi đá niềm đau
nơi người khoảng trời xa lạ
mắt ai chợt hoang mê sầu.

Tóc em còn chải sợi mây trời
trên đồi Sapa lộng gió
hoa bướm bỏ đi có hẹn quay về
đêm Noel thả tình thêm biển nhớ
(xuyến xao qua rồi từ thuở
từ hôm biền biệt người đi).

Thềm nhà người rêu phủ
mộng xa trôi về tận cuối trời
chùm tuyết cũ không còn rơi nữa
cầm tay người chia hai trong tôi.

Chuông nhà thờ khuya đêm
quán vắng, ly cà-phê "TÍM SAPA" đắng ngắt
thả chết trôi đành đoạn mối tình
dấu ai bên trời chìm khuất.

Lao xao đầu sân
xanh xao bóng lá
tiếng chuông ngân, từng khúc thở dài
bao lâu đợi tình quay lại
Lào-Cai đêm Chúa về "Silent Night".

Xa cuộc tình, xa người, mùa đông
trên kia những đồi sao cô-quạnh
mong chi thắp ngọn nến cháy lòng
chùng buồn bài ca "Lời Buồn Thánh".

Đêm nay Noel Sapa tuyết trắng
chôn sâu cuộc tình kín lấp đời tim
mắt nhìn, đìu hiu thăm thẳm
suốt đời sao ai mãi đi tìm
(lời kinh cầu buồn thế).

                  (24-12-15)


        GIÁNG SINH Ở SÀI-GÒN

Còn đó mùa giáng-sinh lần cuối
đi bên nhau giữa đêm Sài-Gòn
chở trong tim một trời gió thổi
và khuya nay mình mất nhau luôn.

Có phải đêm nay đêm Sài-Gòn
Chúa ơi bàng bạc lời ru lá
đi rồi mà sao như mới đó
hơi thở người còn lạnh sương đêm.

Ta bên nhau giữa đêm Sài-Gòn
chia đời nhau trăm ngàn vạn lối
thương em bàn tay buồn vẫy gọi
dấu trong nhau một giọt lệ buồn .

(Chúa về và anh mất em luôn)


GIÁNG SINH Ở NÚI

Tháng chạp giáng-sinh về trên núi
Chúa buồn cũng chỉ tại vắng em
giáo-đường lẻ bóng giăng mưa bụi
anh xót xa và nhớ em nhiều .

Từ độ em đi đã bao mùa
giáng-sinh vàng lạnh bước chân xưa
mưa, mưa bay hoài mãi
anh thầm thì hỏi em về chưa ?

Hình như bên núi mây đang ngủ
lưng đèo thánh thót tiếng chuông ngân
chạnh lòng anh nhớ mùa chay cũ
cầu Chúa ba ngôi của hai mình.

Tháng chạp giáng-sinh về trên núi
từ em hoe đỏ mắt chia tay
quạnh quẽ giáo đường đêm đứng đợi
bóng một người đi sương gió bay.


XÓM ĐẠO HẠNH HOA THÔN

Hai mắt em hồ như đuôi lá răm
sáng nay về đâu coi đìu hiu lắm
về Hạnh-hoa thôn giáo đường đầy nắng
hay về Hải-lăng chuyến chợ phiên buồn .

Ai theo em để kịp cùng đường
nơi có lưng đồi và bầy nghé ọ
bên nhà thờ em gái quê hồng đôi má
hàng thập tự chiều bóng mờ hơi sương.

Hạnh-hoa thôn nắng mai reo mùa vụ
thoáng môi ai ấm,ắp giọng cười
hay em đi rồi bỏ một mình tôi
bước thơ thẩn lòng căng bão tố.

Chiều tiếng chuông chầm chậm đổ
giọng của ai êm dịu tiếng kinh cầu
Hạnh-hoa thôn hai ngả về đâu
ngày hai ta chia đôi bóng nhỏ .

Bao nhiêu năm lệ người mắt đỏ
đọng bóng chiều buông
đợi bước ai về
tình ở lại cả đời tiếc nhớ
Hạnh-hoa thôn xóm đạo gọi làng quê.


GỞI TÌNH CHO CHÚA

1- Chiều trên sân bay

Chiều một mình ở sân bay
anh tiếc nhớ mối tình đi lạc
nơi cỏ cây cũng rơi nước mắt
con tim mỏi lối đi về.

Quạnh vắng ở đâu bóng hình em
thức dậy với giấc mơ địa ngục
những đường băng bò dài vào ký ức
vẩy tay sao lòng quá buồn.

Em đi xa bỏ đôi mắt ở lại
để ai cô đơn với chiều sân bay
hương thu bạc màu tím tái
chiều thu thầm thì.

Ngày ngũ muộn phôi pha nỗi nhớ
anh bơ vơ từ dạo xa người
trở về sau bao cuộc nổi trôi
ai khép cửa mà ngoài kia đầy giông bão.

Vụng dại bỏ đi mắt em cuối hạ
trải bên đời nỗi niềm biệt riêng
những ngọn cây quanh đây bổng dưng buồn
xót xa về làm đám tang của lá.

Vẫn em với thoáng mây trời
mãi hoài giọng ca cổ tích
vĩnh biệt em với mối tình xa khuất
chiều về trên sân bay.

2- Bầy rắn và người

Chiêm bao em về muộn
trên môi đậu kín nụ cười
đường dài chi mà sầu chưa kịp xuống
phố xá xa rồi xin em ở lại thôi .

Tôi còn gì mà đứng đợi chờ
cơn mưa đầu mùa đã nhạt phai theo ngày trước
nơi em đã từng vờ bước
rồi đứng ngậm ngùi .

Em bây giờ có buồn chi tôi
thả trái phá vào thẳm sâu hang động
thả linh hồn lên trời
đứng hoài đọc kinh
rồi dỗ dành hai ta ngày đêm cô đơn chiếc bóng.

Bên ngoài hình như mưa xuống
tóc em rối sợi sao khuya
chôn đời nhau trong mắt của người
nhìn nhau bỏ đi mà lòng bỗng sửng.

Những nụ hôn vội vàng
bờ môi rưng rưng se lạnh
bầy rắn và người bò quanh
mối tình đã cầm lòng đem rao bán.

Biết đâu em khi xa
ngồi nhìn bóng mình vùi sâu vực xoáy
người phiêu du theo mùa vàng đốt cháy
lặng buồn hát bài thánh ca.

Quay lại nhìn chốn xưa
anh một mình bò dài lên bờ dốc
em buồn chi mà chẻ hoài con tóc
tiển đám tang người về dưới cơn mưa .

3- Trên tay người đóa hồng thuốc độc

Em đốt hết vào đời bao mộng tưởng
người ngây thơ ngày đó là anh
ngờ đâu hạnh phúc mãi đi quanh
ôm bộc phá nổ tung tình mà sống.

Con đường nào em chỉ lối anh đi
lá hoa cỏ cây buồn da diết
đem khâm liệm mối tình đã chết
đứng nhìn nhau nói được lời chi.

Chôn đời nhau huyệt lạnh
đêm bàng hoàng trôi bơ vơ
dặm người sầu chưa mọc cánh
để trốn về đâu lúc nữa `đêm về .

Ta chia tay đầy vơi cay đắng
những bóng đen trần vội đi đâu
mai rồi cỏ cây quên lãng
tình người chia hai nỗi sầu.

Từ biệt em với môi hôn
người xưa ơi xa nhau từ đó
đâu rồi ru ai mà cả đời lở dở
đâu rồi giọng của tượng buồn.

Cũng một lần chôn đời nhau nghĩa trang
về đọc bài kinh thất tình cùng Chúa
vây quanh bầy thánh nữ
nước mắt cùng lời ca buồn.

Nơi đó anh khoảng đời trống vắng
về canh giữ ngục tù
nhớ nhau mà ngậm hoài cay đắng
đau đớn lòng từ hạ sang thu .

Hoang mê xưa em có trở về
trên tay đóa hồng thuốc độc
với mối tình đứng khóc
trời ơi sao em đã chết chiều nay.

4- Khúc nghĩa trang buồn

Mắt người lệ đổ ai soi bóng
bài ca đêm dạo khúc nghĩa trang buồn
cớ chi em quên vội vết thương
ngày vuốt ve nụ hôn cháy bỏng.

em bỏ lại tôi giấc mơ kinh hoàng
nhớ về em mà lòng lặng câm
ai theo hoài mà lau dòng lệ
đêm thoáng qua dặm bước trần truồng.

Có đắng lòng em trăm nỗi nhớ
chút tình xưa còn sót lại trong hồn
bổng nơi người đằm thắm môi hôn
kỷ niệm về một ngày òa vỡ.

Giữ trong tay một khối tình buồn
xa người xa cuộc tình đã chết
em đi rồi nào có biết
bảo giông người một thuở vội vàng chôn.

Những sợi tóc em trói đời anh trở lại
bài thánh ca năm nào rong chơi
nhà nguyện ai còn giữ lại giọng người
chỉ đám tang cuộc tình là đi mãi mãi.

Lời cầu xin phiêu du hai đứa
cổ tích xưa trăm lối buồn phiền
đèn khuya nhà của ai khi mờ khi tỏ
tiếng người thì thầm.

Ai đi theo mùa lá rụng
giữ trên môi một nụ hôn buồn
em một mình mang tình mình
làm đám tang người mà lòng đau đớn.

Mọc cây trong tim bò dài ký ức
từ biệt người hạnh phúc chạy quanh
còn lại gì mà tôi làm của để dành
tình người đã mang theo hết .


LỜI CẦU KINH ĐÃ TẮT

Người đàn ông dại khờ
dấu tim vào thành-phố
hoang hoải đám cỏ rêu
lặng thinh đêm ngậm sửa .

Em trong tôi từ đó
giấc ngũ thâu đêm buồn
nổi trôi bay cánh hạc
chiều thay sương mùa đông .

Buổi trước có ai ngờ
lời cầu kinh đã tắt
tiếng chuông đổ nhà thờ
bao năm rồi biền biệt.

Ngày quân về xóm nhỏ
lửa binh dấu điêu tàn
tôi cầm tù hơi thở
tiễn một người sang ngang.

Kỷ-niệm trao nhau tình
lời xưa chưa kịp nói
em mang theo vết thương
để mây trời bối rối.

Cơn mơ ngờ phiêu-hốt
bay đi lưu lạc người
chiều đi qua bão rớt
còn ở lại mình tôi.

Giữ núi cao sông dài
treo tim người đầu dốc
dỗ lòng chờ đợi ai
sầu vây quanh thập-tự.

                 Huy Uyên

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét


POST HÌNH HOẶC VIDEO CLIP VÀO Ô COMMENT :

Các bạn chỉ việc copy link hình hoặc link video clip dán trực tiếp vào ô comment mà không cần dùng thẻ