BÂNG KHUÂNG

CÁM ƠN CÁC BẠN ĐÃ GHÉ THĂM, ĐỌC VÀ GHI CẢM NHẬN. CHÚC CÁC BẠN NĂM MỚI ẤT TỴ 2025 THÂN TÂM LUÔN AN LẠC

Thứ Ba, 21 tháng 5, 2013

TÌNH THƠ - La Thuỵ cùng các thi hữu


           

 
                              TÌNH THƠ
                  Ruột tằm rút mãi đã xong chưa
                  Vấn vít đong đưa đến tận giờ
                  Xướng họa gieo vần thêu ý bút
                  Tâm giao nâng chén dệt đường tơ
                  "Diêu bông" lá mộng kìa ai đợi *
                  "Cổ điển" mùa mơ nọ khách chờ *
                   Cánh bướm Trang Chu còn lãng đãng
                   Đắm hồn ươm kén ủ tình thơ
                                                                 La Thuỵ
 
                  * Lá diêu bông: Tên một bài thơ của Hoàng Cầm
                  * Mùa cổ điển:  Tên một tập thơ của Quách Tấn
 
  
                                  HOẠ
 
 
              1/            KHÔNG ĐỀ
                 Cái nợ văn chương trả chán chưa?
                 Đeo mang buổi ấy đến bây giờ
                 Ngôn từ vật vã bờ danh vọng
                 Chữ nghĩa hoa hòe mớ tóc tơ
                 Lụy ngã bạc tiền, cong bút múa
                 Thăng trầm cơm áo, nấu thi chờ
                 Thời nay lãng mạn ai cần đến?
                 Ngẫm ngợi càng đau mấy áng thơ
                                                                PyN
 
 
                   2/              TRI ÂM
                   Nửa kiếp tìm người đã thấy chưa?
                   Tri âm kiếm mãi đến bao giờ.
                   Lang thang khắp mạng khôn vào web
                   Sục xạo muôn miền khó kết tơ.
                   Chốn ảo đêm đêm lòng vẫn ngóng
                   Vùng chân sáng sáng dạ còn chờ.
                   Đói lòng thử hỏi sao ăn chữ?
                   Chua xót nỗi niềm ta với thơ.
                                                    Huy Vụ                                 
 
                   3/              NỢ THƠ
                   “Thi trái” *  duyên hờ cởi hết chưa
                   Thẩn thờ vướng mãi đến bao giờ
                   Gieo lòng dệt mộng vương hồn bút
                   Tạc dạ ươm tình kết tóc tơ
                   Hoa nở xuân tươi bừng ý đợi
                   Tuyết rơi đông lạnh lịm hồn chờ
                   Thương vay khóc mướn chi nên nghiệp
                   Mấy bận quyết lìa, nghĩ tội thơ
                                                                 Nhã My
                   *Thi trái : nợ thơ
 
 
                   4/      MỘT ĐỜI... NỢ !
                   Cái nợ nhân quần rũ sạch chưa!
                   Ngàn năm vóc cũ tạc đến giờ
                   Cụ Đồ luyện bút đền ơn nước
                   Bác Nguyễn phơi gan lọc mối tơ
                   Vay thế sinh tồn lăn bóng nguyệt
                   Trả đời tử kiệt gạn mong chờ
                   Đẻo từ vặn chữ gieo niềm luyến
                   Kẻo phí hoài tình một tứ thơ!
                                     Mai Trang Huỳnh
 
 
                   5/         DUYÊN THƠ
                   Duyên kiếp thi nhân mộng vẫn chưa
                   Loay hoay tìm lối bấy lâu giờ
                   Nghiên son giữ đẹp xanh hồn bút
                   Nét ngọc gìn tươi thắm sắc tơ
                   Một chữ tri âm còn ngóng đợi
                   Năm câu bằng hữu vẫn mong chờ
                   Sân hòe tỉnh giấc trăng về núi
                   Nghĩ thẹn cho mình cũng khách thơ…
                                                       Điều Giản Dị                                     
 
 
                    6/         TÌNH THƠ
                   Ta gởi bài thơ đã họa chưa
                   Từ tuần lễ trước đến bây giờ.
                   Kết giao học hỏi tìm đường chỉ
                   Du lịch viếng thăm kiếm mối tơ.
                   "Trốc Nguyệt" có còn người đứng vớt
                   "Hạc Lâu" đây vẫn kẻ đang chờ.
                   Bao la thắng cảnh đà qua mắt
                   Đã gợi trong lòng chút vị thơ
                                      Hoàng Kim Liên
 
 
                     7/         VẦN THƠ LẺ
                     Suối ngàn mây núi đã về chưa
                     Chốn cũ thâm u tự bấy giờ
                     Kẻ mộng tang bồng chi hẹn bến
                     Người mong phúc lạc cố quay tơ
                     Trượng phu gió bụi pha màu nhớ
                     Thục nữ xuân tình quyện sắc chờ
                     Chợp mắt hòe an chừng thấm lạnh
                     Vườn xưa dang dở lẻ vần thơ !
                                             Quỳnh Lý Đức

 
                      8/          DUYÊN THƠ
                      Đường thi xướng họa đã bưa chưa?
                      Từ độ quen hơi mãi đến giờ.
                      Bút trổ thơ xinh giàu tiết điệu.
                      Vần gieo tứ đẹp mượt cung tơ.
                      Rảnh rang lên mạng tìm đề họa.
                      Thư giản bày trang kiếm vận chờ.
                      Thỉnh thoảng muốn lờ - đâu có nỡ...
                      Dường như duyên nợ với nàng thơ.
                                                    Hồ Trọng Trí
                                                 Kim long, BRVT
 
 
                      9/          TÌNH THƠ
                      Ngàn xưa mãi đến tận bao giờ
                      Hóa kiếp tằm luôn giữ kén tơ
                      Xướng chọn vần gieo câu tứ lộng
                      Họa nương từ cảm ý tình chờ
                      Trang Chu hóa bướm điều chân thật
                      Hồ điệp mơ tiên ấy tính thơ
                      Em hỡi muôn năm đời vẫn đẹp
                      Thả hồn ấp mộng đã bưa (*) chưa
                                                     Lê Văn Thanh
                      (*) Bưa (phương ngữ): đủ, vừa

 
                      10/       TRANG THƠ
                      Tâm tư dào dạt viết rồi chưa ?
                      Lỡ vận muốn gieo kẹt hết giờ
                      Thơ bạn xướng lên câu bóng gió
                      Bút ta họa lại chữ ươm tơ
                      Dẫu không đáp ứng lời châu ngọc
                      Thì cũng giao lưu ý hẹn chờ
                      Mong ước nàng cùng hòa đối nhịp
                      Cho tình bay bổng những trang thơ
                                                           Vĩnh Hoàng

Thứ Tư, 15 tháng 5, 2013

NGƯỜI VỀ SÔNG TƯƠNG - Trần Kiêm Đoàn

Tin Melbourne - Một trong những nhạc sĩ lão thành của Việt Nam, nhạc sĩ Văn Giảng tên thật là Ngô Văn Giảng, pháp danh Minh Thông, vừa từ trần tại Melbourne, Úc Đại Lợi ngày 9 tháng 5 năm 2013, hưởng thọ 89 tuổi. Tang lễ được cử hành tại chùa Quang Minh vào ngày 12 & 13-05-2013, sẽ được hỏa táng vào lúc 8 giờ sáng ngày Thứ Ba 14-05-2013. Xin giới thiệu bài viết của tác giả Trần Kiêm Đoàn về vị nhạc sĩ tài danh này

        
                         Nhạc sĩ Văn Giảng (Thông Đạt)
    

         NGƯỜI VỀ SÔNG TƯƠNG

          Thầy Ngô Văn Giảng vừa tạ thế tại Úc, hưởng thọ 89 tuổi. Tin buồn loan ra, tôi bâng khuâng nhớ về 54 năm trước, năm 1959, thầy là giáo sư âm nhạc của chúng tôi tại trường Hàm Nghi, Huế. Thuở ấy, thầy mới ngoài 30, dáng điệu phương cường, đi chiếc xe gắn máy hiệu Zunndapp của Ðức nổ bịch bịch nổi bật cả sân trường.
            Tôi còn nhớ ngày đầu tiên khi Thầy bước vào lớp đệ Thất B1 của chúng tôi, trò Trương Phước Ni bắt tay làm loa đứng dậy chào thầy bằng câu: “Ðường trường xa muôn vó câu bay dập dồn…” Thầy cười rất tươi cho cả lớp, nhưng cũng lập nghiêm nhìn chú học trò rắn mắt ở dãy bàn cuối lớp. Ðây là câu mở đầu của hùng ca Lục Quân Việt Nam, một trong những bài ca mang tiết điệu hành khúc, hùng tráng nổi tiếng nhất của Thầy – nhạc sĩ Văn Giảng – như Thúc Quân, Ðêm Mê Linh, Qua Ðèo, Nhảy Lửa…
            Thầy đã là một nhạc sĩ thành danh, nổi tiếng trong cả nước, trước khi trở thành giáo sư âm nhạc của trường Hàm Nghi. Nhưng nhiều người chỉ biết Văn Giảng qua những bản hùng ca. Bởi thế, vào mấy năm đầu thập niên 1950, khi bản nhạc để đời của Thầy, Ai Về Sông Tương, trở thành một bản tình ca thời danh với tên tác giả là Thông Ðạt thì ít ai để ý rằng, trong góc khuất của những tâm hồn nghệ sĩ thì bên cạnh nhịp đời hào hùng vươn tới vẫn có tiếng thở dài chan chứa điệu buồn.

BỠN ĐỜI ĐI TU - La Thuỵ


               

                           BỠN ĐỜI ĐI TU
                          (Tặng Nguyễn Hải)
 
                      Bỡn đời xuống tóc bác đi tu
                      Vọng niệm trần thân hết mịt mù
                      Bể ái giờ đây tắt lửa hạ
                      Nguồn ân mai ấy thấm mưa thu
                      Hoa Đàm khai trí xa tường ngục
                      Đuốc Tuệ minh tâm thoát ngõ tù
                      Bát Nhã thuyền xuôi về bến giác
                      Chúc thành La Hán cưỡi lân cù
                                                          La Thuỵ
 
 
                                     VÔ ĐỀ
 
                      Lánh thế xa trần khổ luyện tu
                      Khai tâm mở dạ tránh sa mù
                      Từ bi không cần điều chi phí
                      Hỉ xả chả lo việc thất thu
                      Gõ mõ khua chuông rời cõi tục
                      Niệm kinh đánh khánh bỏ đời tù
                      Quay lưng diện bích lòng chay tịnh
                      Xóa sạch ham mê bỏ đánh cù
                                                          Ký Gàn

 
                                    NGHỀ TU
 
                     Lắm kẻ hiện đời kiếm nghiệp tu.
                     Vô minh mặc kệ lắm sương mù.
                     Tham si vẫn cháy trong chiều hạ
                     Sân hận ẩn tàng dưới nắng thu.
                     Vật dục lên ngôi mờ trí huệ.
                     Tâm từ xuống cấp chối lao tù.
                     Nhà xe bóng lộn tuồng vương giả.
                     Bến giac vời xa - mãi đợi cù !
                                            Hồ Trọng Trí
                                         Kim Long, BRVT

 
                              CHƠN TU

                     Rừng núi chắc gì đã dễ tu
                     Thị thành niệm lặng tan mây mù
                     Nuôi tâm: từ ái thanh lương hạ
                     Dưỡng tuệ: hiểu thương nồng ấm thu
                     Bát nhã hành thâm xa cửa ngục
                     Sắc không quán thấu vượt đường tù
                     Thiên đường, cực lạc: đời như thị
                     Còn đợi nghe chi gióng tiếng cù…!
                                                Lê Đăng Mành
                                                   Mùa sen

Thứ Ba, 7 tháng 5, 2013

NỖI NIỀM CÔ PHỤ - Thơ La Thuỵ cùng thi hữu

   


NỖI NIỀM CÔ PHỤ                                 
(Tặng chị Minh Trinh)
                      
Dõi bóng lang quân đã biệt ngàn                     
Ôm niềm nhung nhớ héo dung nhan                      
Chàng nơi âm cảnh mờ sương khói                      
Thiếp chốn phù sinh vịn xóm làng                     
Tứ đức sắt son cam khổ nhọc                       
Tam tòng chung thủy chịu tân toan                      
Chiều xuân đếm tuổi soi màu tóc                      
Hoài vọng tri âm dạo khúc đàn
                                                           
La Thuỵ
    
                     HOẠ
 
                                         
CÔ PHỤ
                       
Trống trải hoàng hôn lạnh gió ngàn                       
Một mình năm tháng mấy lo toan                       
Người đi chẳng hiểu câu tha thiết                       
Kẻ ở hoài trông giấc lỡ làng                       
Tình bạc quên đành ân nghĩa thắm                      
Thủy chung nhớ mãi sắc hương tàn                       
Nỗi niềm đơn lẽ sầu hiu hắt                       
Chẳng trọn tình yêu lỗi nhịp đàn
                                                             
Nhã My
 
                                     
NỖI NIỀM
                       
Gió bụi thu phai tiễn dặm ngàn                       
Gương sầu đối bóng rũ hồng nhan                      
Năm canh trăng khuyết miền cô tịch                       
Sáu khắc đời chao phận lỡ làng                       
Lẻ thiếp mơ tròn câu hạnh ngộ                      
Thương chàng giữ vẹn nghĩa lo toan                       
Xuân sơn chau mặt nhìn thu thủy                        
Sóng vọng âm ba gió lạnh đàn!...
                                                  
Quỳnh Lý Đức
 
                              
NỖI LÒNG QUẢ PHỤ
                       
Anh đi khuất núi nẻo mây ngàn                       
Vò võ thân em úa sắc nhan                      
Cách biệt ngưòi dời về cõi phật                      
Cam tâm thiếp chịu dựa dân làng                       
Hồng nhan bạc mệnh nhiều cơ trải                      
Phận mỏng cánh chuồn lắm nỗi toan                       
Tuế nguyệt dần phai sương điểm tóc                       
Giữ trau tiết hạnh trọn cung đàn.
                                                     
Hải Đăng
 
                            
NỖI LÒNG CHINH PHỤ
                      
Chinh phu biền biệt bóng mây ngàn,                     
Để thiếp mang sầu úa sắc nhan.                      
Nhớ quá con thơ trông cuối ngõ,                      
Thương nhiều cha mẹ ngóng đầu làng.                      
Bên đời gia thất lo chu chỉnh,                      
Cuộc sống riêng mình chẳng tính toan.                      
Trằn trọc đêm đêm nghe dế khóc,                     
Trách ai lỗi nhịp lỡ cung đàn
                                                 
Hoàng Kim Liên

Thứ Hai, 29 tháng 4, 2013

GIỮA SAI GON GẶP CHÙM VẢI QUÊ NHÀ, NÓI VỚI MÌNH TRONG KHI TRÚ MƯA - Thơ Hạc Thành Hoa

Thi sĩ Hạc Thành Hoa làm thơ từ năm 1961, đã đăng thơ trên các báo, các tạp chí văn học trước năm 1975 tại Miền Nam Việt Nam. Ông được người yêu thơ biết đến trước đây khá lâu. Từ đầu thập niên 1960, trên tạp chí Bách Khoa, nhà văn Tam Ích đã trang trọng giới thiệu ông cùng thi sĩ Nguyễn Tất Nhiên, thi sĩ Nguyễn Bắc Sơn  như là những cây bút tài hoa trẻ  của thi đàn Miền Nam VN.
Hôm nay, La Thụy hân hạnh được chính tác giả gửi thơ văn qua email. Được sự đồng ý của tác giả, trang Phudoanlagi.blogspot.com xin post lên cho chúng ta cùng thưởng lãm.

                
   
Thi sĩ Hạc Thành Hoa tên thật là: Nguyễn Đường Thai.
 Sinh quán tại Xuân Phổ, Thọ Xuân, Thanh Hóa.
 Tác phẩm đã xuất bản:
   + Trong nỗi buồn vàng (Nguyễn Đình Vượng, tạp chí Văn Sài Gòn – XB – 1971).
   + Một mình như cánh lá (Giao điểm Sài Gòn xuất bản – 1973), tái bản (Thư ấn quán Hoa Kỳ xuất bản) 2006.
   + Phía sau một vầng trăng (NXB Thanh niên – Hà Nội – 1995).
   + Khói tóc (NXB Lao động – Hà Nội – 1996).

GIỮA SAI GON GẶP CHÙM VẢI QUÊ NHÀ
                      
Hình như có bóng ai theo dõi                     
Nên bước chân đi cũng ngập ngừng                     
Quay sang bỗng gặp ngay chùm vải                      
Chợt thấy tim mình rụng dưới chân
                                                                      
Chùm vải còn tươi như mới hái                       
Vẫn còn vương chút nắng quê hương                      
Chợt nghe có tiếng chim tu hú                      
Ửng hồng trong lớp vỏ phong sương                                             
                       
Ta đi những bước vô tình quá                      
Mắt quen nhìn những đám mây xa                       
Đâu biết bên đường chùm vải đã                       
Nhận ra người cũ của quê nhà
                                                                      
Mấy chục năm quen đời lưu lạc                      
Quê cũ chìm sau lớp khói sương                 
Bỗng dưng gặp lại chùm vải chín                      
Chợt nhớ mình cũng có một quê hương
                                                                        
Chùm vải vẫn là chùm vải cũ                        
Còn ta sống hết mấy kiếp người                       
Thân ở đồng xa hồn ở núi                      
Với một vầng trăng bạc cuối trời
                     
Chùm vải bao dung và độ lượng                      
Nhìn ta không một chút oán hờn                       
Xin gửi hồn theo vầng mây trắng                       
Chút tình còn lại với quê hương

 

Thứ Sáu, 26 tháng 4, 2013

NGUYỄN THỊ ĐÔNG YÊU THƯƠNG VÀ CHIA SẺ ... Hoàng Yên Lynh



          


           HẠNH PHÚC MONG MANH
                                    (Gởi  NTA.)

         Tương lai còn đó ... Anh đi
         Không lời nhắn nhũ  biệt ly ... Cuối đời.

         Em không thể nắm bàn tay anh mãi
         Kỷ niệm chúng mình se sắt con tim
         Khăn sô trắng , trắng đời em con dại
         Vỡ tan rồi bao hạnh phúc đắm say
         Anh đi rồi xa biệt cánh chim bay
         Em ở lại tím sầu người cô phụ
         Mất anh rồi vòng tay em quá nhỏ
         Để nuôi đàn con dại đến tương lai
         Chuyện chúng mình sao ngậm ngùi oan nghiệt
         Khăn tang buồn phủ kín cả đời em
         Đôi mắt anh ... Chạnh lòng em da diết
         Anh đã hứa chẳng bao giờ ly biệt
         Để bây giờ quạnh vắng chỉ mình em
         Trên đường đời em gọi mãi tên anh
   
     Hạnh phúc mình ... Hạnh phúc quá mong manh .
                                                  Nguyễn Thị Đông


Thứ Tư, 24 tháng 4, 2013

TRÊN ĐƯỜNG BỤI PHẤN - Trần Kiêm Đoàn

Chúng tôi xin giới thiệu một bài viết mới của thầy Trần Kiêm Đoàn mà thầy vừa gửi qua email

        


             TRÊN ĐƯỜNG BỤI PHẤN 
                                        Trần Kiêm Đoàn

Bình luận về một bài viết rất chi là “sư phạm chơn ngôn” của thầy Lê Duy Đoàn, một đóng góp văn chương kỷ niệm 45 năm Đại Học Sư Phạm Huế, dưới nhan đề “Sư Phạm -  một con đường”, thầy Đoàn Ứng Viên bèn ra thơ… nóng hổi:

rằng hay thì thật là hay
không hay sao lại đỗ ngay sư...phàm
bây chừ con cháu càm ràm
phải chi không học chắc làm quan to

(Đoàn Ứng Viên. Email: Vào 13:52 Ngày 01 tháng 4 năm 2013)


 
                         Sư Phạm Đại Học Huế 
           - Một cảnh trại Hè, khóa Phan Châu Trinh 1970

Chủ Nhật, 21 tháng 4, 2013

HỒI CƯ - Trần Kiêm Đoàn

Sau bài TẢN CƯ  mà chúng tôi đã giới thiệu  (http://phudoanlagi.blogspot.com/2012/04/tan-cu.html ) thầy Trần Kiêm Đoàn đã từng viết thêm một số bài về ngôi  trường Trung Học Nguyễn Hoàng và vùng đất Quảng Trị trong những ngày còn vương khói lửa chiến tranh mịt mù từ 1972 đến 1975. Xin giới thiệu bài viết HỒI CƯ  trong loạt bài viết ấy của thầy Trần Kiêm Đoàn



      Thuở nhỏ, ít khi tôi và lũ bạn cùng lứa ở làng chịu bỏ sót bất cứ một gánh hát nào về diễn ở làng, ở xã. Chúng tôi phải coi cho bằng được từ đầu chí cuối, nghĩa là từ khi các đoàn hát dựng cột làm sân khấu đến ngày dỡ cột ra đi, dù phải “hy sinh” bị quỳ và đánh đòn vì không thuộc bài và ngủ gục trong lớp.