BÂNG KHUÂNG

CÁM ƠN CÁC BẠN ĐÃ GHÉ THĂM, ĐỌC VÀ GHI CẢM NHẬN. CHÚC CÁC BẠN NĂM MỚI BÍNH NGỌ 2026 THÂN TÂM LUÔN AN LẠC

Chủ Nhật, 6 tháng 9, 2026

HƯƠNG LAN MÙA KHAI TRƯỜNG – Thơ Bùi Chí Vinh

Hôm nay dẹp mọi thị phi trong xã hội. Nhân ngày khai trường, nhớ lại những bài thơ viết cho tuổi mới lớn gây xôn xao trên báo Hoa Học Trò, Mực Tím một thời....
                                                                             BÙI CHÍ VINH

    

 
KHAI TRƯỜNG
 
Cổng trường đóng cửa trong ba tháng
Có một con tằm ngồi ươm tơ
Suốt ba tháng, thơ anh hạn hán
Dù sóng và mưa vẫn vỗ bờ
 
Ba tháng ủ ê vườn thiên lý
Hoa trên trái đất đều không thơm
Anh giận một mùa hè ích kỷ
Giam em trong cá chậu chim lồng
 
Ba tháng tưởng đâu em mất tích
Sài Gòn quên áo lụa Hà Đông
Đường phố toàn màu đen ngỗ nghịch
Nhớ ai kia mắt biếc môi hồng
 
Bây giờ thì nói chi ba tháng
Trái thị hồn anh đã chín rồi
Cô Tấm khai trường hương áo trắng
Anh lại làm thơ "xịn" gấp đôi!


TIỂU MUỘI
 
Tiểu muội có tên là "con nhỏ"
Bị sư huynh liên tục ký đầu
Tiểu muội rùng mình thành "cô bé"
Huynh sững sờ lẽo đẽo đằng sau
 
Tiểu muội còn vũ trang xí muội
Để huynh thèm ngơ ngẩn gì đâu
Ở đời có một vài chữ "muội"
Ám muội là không được rõ ràng
 
Mê muội là mất tiêu khí phách
Tiểu muội là... một cái chấm than!

 
TINH KHÔI ÁO TRẮNG
 
Sớm mai em đi chùa Hương
Thì hoa cỏ mờ hơi sương
Ôi, cái ông Nguyễn Nhược Pháp
Sớm mai em phải đến trường
 
Em bé lắm, ngây thơ lắm
Dây thun cột tóc đuôi gà
Mẹ dặn rằng may áo trắng
Ra đuờng cho giống người ta
 
Mẹ dặn rằng mặc áo trắng
Về nhà óng ả như trăng
Em không sợ ai làm lấm
Trái tim mười sáu như rằm
 
Đừng ai ôm đàn đứng hát
Đừng ai ngửa mặt đọc thơ
Mẹ dặn rằng nghe thơ nhạc
Bùa mê thuốc lú không ngờ
 
Ngày xưa mẹ mười sáu tuổi
Có người quan họ ghé sang
Ngâm một bài thơ gió bụi
Rồi tay so nhẹ dây đàn
 
Ngày nay em mười sáu tuổi
Tinh khôi áo trắng đến trường
Nỡ nào làm em yếu đuối
Mỗi ngày mấy bận soi gương
 
 
ANH VÀ THẰNG NHÓC
 
Hai mươi năm trước anh giống thằng nhóc lắm
Lủi thủi theo sau áo trắng tan trường
Rồi chiếc áo băng qua đường, biến mất
Anh tiếc hoài cái kẹp tóc cô nương
 
Anh bịnh thương hàn suốt... ba ngày chẵn
Cái tội lang thang quên béng nắng trên đầu
Mà nếu có chết anh cũng không hối hận
Chỉ sợ tan trường có kẻ lén theo sau...
 
Chỉ một mình anh đau, một mình anh ốm
Còn riêng em đừng thương hại ngoái nhìn
Hai mươi năm trước anh giống thằng nhóc lắm
Anh độc quyền buồn ngay cả lúc... làm thinh
 
Còn bây giờ anh khác thằng nhóc lắm
Ngồi xổm lan can và gặm bánh mì
Chờ áo trắng tan trường ơi áo trắng
Anh trải thơ tình để lót bước em đi
 
Nếu em bắt chuyện tất nhiên anh lơ đãng
Trời thì xanh, xe cộ rất nhiều màu
Anh quên màu trắng đến khi em hốt hoảng
Mới quay lại cười một cái dễ... xa nhau
 
Nếu em dửng dưng tất nhiên anh hét lớn
Em sẽ quan tâm hỡi cô gái tò mò
Thấy chưa, bây giờ anh khác thằng nhóc lắm
Ai dại độc quyền chịu đựng nỗi buồn... so!
 
                                              Bùi Chí Vinh

Không có nhận xét nào: