BÂNG KHUÂNG

CÁM ƠN CÁC BẠN ĐÃ GHÉ THĂM, ĐỌC VÀ GHI CẢM NHẬN. CHÚC CÁC BẠN NĂM MỚI KỶ HỢI 2019 THÂN TÂM LUÔN AN LẠC

Thứ Hai, 30 tháng 4, 2018

THƯA MẸ VIỆT NAM - Thơ Nguyễn Thị Tịnh Thy


ĐÂY LÀ BÀI THƠ TÔI VIẾT CHO NHỮNG NGÀY 30 THÁNG 4 TRÊN ĐẤT NƯỚC TÔI; viết cho người nằm xuống, người đứng lên, người ra đi, người ở lại; cho những nỗi và niềm đầy ngang trái cứ ngoáy vào vết thương lịch sử. Ai comment, xin hãy nghĩ đến câu “tiên trách kỷ nhi hậu trách nhân”. Xin cảm ơn!
                                                                       (Nguyễn Thị Tịnh Thy)


        Tác giả Nguyễn Thị Tịnh Thy


   THƯA MẸ VIỆT NAM

   Mẹ ơi!
   Khi Cha nói với Mẹ rằng
   Ta là giòng giống của Rồng
   Nàng là giòng giống của Tiên
   sống với nhau hoài không đặng
   Sao Mẹ không nhắc Cha câu gừng cay muối mặn
   Sao Mẹ không trả lời Cha
   Đi mô đem thiếp đi cùng
   đói no thiếp chịu lạnh lùng thiếp theo
   Khi Cha bảo Mẹ đem năm mươi con lên núi
   Sao Mẹ không trả lời Cha
   Lấy chồng thì phải theo chồng
   chồng đi đường rắn đường rồng cũng theo
   Khi Cha hứa với Mẹ nếu gặp khó khăn
   Nàng hãy cùng các con gọi to về biển
   Sao Mẹ không trả lời Cha
   Chúng ta thà no đói có nhau
   râu tôm nấu với ruột bầu
   thuận vợ thuận chồng tát biển Đông cũng cạn
   Sao Mẹ chấp nhận để một trăm đứa con phải chia ly đôi ngả
   Để cuống rốn chúng con bị cắt đứt làm hai
   Sao Mẹ chịu khổ đau một mình mà không nói với ai
   dắt díu năm mươi con đi lên miền núi thẳm
   để năm mươi thiếu vắng hơi mình
   Ước chi ngày xưa Mẹ cứ bên Cha cho trọn nghĩa tình
   dù vất vả đắng cay
   dù chịu nhiều cơ cực
   nuôi chúng con bằng nước sông Hồng
   với cơm tấm, ổ rơm
   bên ướt Mẹ nằm...
   Để đêm đêm dưới ánh trăng rằm
   Chúng con được nghe lời Mẹ dạy
   Rằng anh em như thể tay chân
   Chị ngã em nâng
   Gà cùng một mẹ...

   Chúng con lớn lên
   Cách núi ngăn sông
   Xa mặt cách lòng
   Năm mươi đứa xa cha như nhà không nóc
   Năm mươi đứa thiếu mẹ quên chín chữ cù lao
   không biết quý câu một giọt máu đào
   bao bận nồi da xáo thịt
   Chúng con chia nhà Mẹ thành hai ngõ
   ngõ Đàng Ngoài và ngõ Đàng Trong
   ngõ bên này và ngõ bên kia sông
   Vì danh lợi
   vì tiền tài
   vì nhiều điều khác nữa
   mà có ngày xem nhau là nước lửa
   Rồi bất hiếu bàn nhau
   rạch ngang mình Mẹ
   cầu Hiền Lương đè nặng buồng tim

   Mẹ ở đâu giữa hai miền Bắc Nam
   Khi bao con gái của Mẹ hóa thành hòn vọng phu
   bao con trai thành chiến sĩ trận vong hoặc thành liệt sĩ
   Dẫu ở bên nào
   cũng đều là con Mẹ
   tàn hại lẫn nhau
   Đứa nào cũng nói trước nói sau
   là vì muốn chấm dứt nỗi đau
   vì muốn giúp Mẹ được nối liền thân ngọc
   nên đứa nào cũng súng gươm hằn học
   trút xuống đầu nhau vô số nỗi tai ương
   Làm sao có thể nối liền vết thương
   bằng phát súng nhát gươm
   chứ không phải bằng sợi chỉ
   sợi chỉ dài se từ những tình thương

   Nhân danh gì mà chúng con ngợi ca
   hoặc chì chiết sự sống lẫn cái chết của nhau
   Nhân danh gì mà gọi nhau là địch
   đếm xác anh em xây thắng lợi cho mình
   Ai cũng nói là yêu Mẹ với tất cả tâm tình
   Ai cũng bảo là hoàn toàn vì Mẹ
   Càng yêu Mẹ nhiều càng phải giết anh em?

   Mẹ có ngờ đâu
   các con lớn khôn
   không muốn hát câu nhiễu điều phủ lấy giá gương
   không muốn hát câu bầu ơi thương lấy bí
   mà thích hát trên những xác người
   Chúng con hát trên những xác người bài hát hân hoan
   Chúng con say sưa ngợi ca lý tưởng của mình
   không nghĩ đến Mẹ thế nào khi nhìn anh em con chém giết

   Chẳng có ai cần biết
   Mẹ ở đâu trong những trận tương tàn
   trong tiếng súng đêm ngày dội về đinh tai nhức óc
   Mẹ đứng ở trời Nam để ngóng về đất Bắc
   hay đứng giữa dòng Bến Hải
   lấy nước sông làm dịu nỗi xót lòng...

   Mẹ sinh ra chúng con trong cùng một bọc
   Những tưởng để thương nhau
   Đâu nghĩ đến ngày sau
   trăm đứa con trai xé nát bọc đồng bào
   xẻ chia thân mẹ
   Mấy trăm năm vết cắt cũ vẫn còn
   Mấy mươi năm vết xẻ mới vẫn chưa liền sẹo
   Trăm đứa con vẫn còn đi muôn nẻo
   trăm tấm lòng vẫn chưa hết hờn căm
   Ai cũng nói cuộc đời có bao lăm
   mà chẳng ai chịu nhường ai một bước
   Cũng là một từ đất nước
   mà trong một ngày
   có người gọi là giải phóng quê hương
   có người kêu là ngày quốc hận
   Rồi kẻ cười người khóc
   người đoàn tụ kẻ biệt ly
   người hồ hởi đeo huy chương đứng trước máy truyền hình
   kẻ uất hận nuốt tủi hờn trong bóng tối
   Hơn bốn mươi năm rồi
   chưa một ai nói với Mẹ là chính mình có lỗi
   mà chỉ chực chờ đổ lỗi cho nhau

   Mẹ ơi!
   Ngang trái trái ngang
   hận thù thù hận
   khổ đau đau khổ
   vòng luẩn quẩn không cởi ra mà càng thít chặt
   Đường đời lắm thương đau
   nhiều gập ghềnh lắt lẻo
   chẳng có đứa con nào chịu nắm tay Mẹ dắt
   nên đã lạc lối lầm đường
   chẳng đứa nào chín bỏ làm mười
   nên chúng xát muối vào lòng nhau mỗi khi có thể
   Khép lại lịch sử… vẫn biết là như thế
   Sao chỉ khép với người ngoài
   còn với anh em thì cày đi xới lại
   mát dạ người này thì rát dạ người kia

   Vì sao?
   Vì sao?
   Có phải vì xa cách nhau
   từ cái thuở Mẹ Cha mỗi người mỗi ngả
   nên bây giờ đứa con nào cũng thế
   thích bán anh em xa mua láng giềng gần
   dù không khác máu nhưng vẫn tanh lòng...

   Mẹ đau!
   Mẹ đau!
   Hãy nhắc cho kỹ, nhớ cho sâu
   Khi con hát bài ca chiến thắng
   là khi mẹ dâng trào cay đắng
   Sung sướng chi mà nối liền khúc ruột mình bằng xác những đứa con

   Mẹ có ngờ đâu
   sau khúc khải hoàn
   Con của mẹ thay chiến hào bằng nhà tù khắp chốn
   để giam giữ anh em
   Chiến tranh không còn
   nhưng máu vẫn đổ
   bao nhiêu đứa con Mẹ bị chôn sấp dập ngửa trên rừng vàng
   bao nhiêu đứa chìm sâu dưới biển bạc
   bao nhiêu đứa cập bến rồi vẫn lênh đênh phiêu dạt
   Con rồng cháu tiên, lá ngọc cành vàng
   phải có ngày nâng niu bàn chân thiên hạ
   kiếm đồng tiền nương náu phận lưu vong
   Nuốt oán nuôi thù phục hận long đong đất khách
   như dã tràng xe cát
   Giàu sang thành đạt hiển hách nơi xứ người
   khác nào mặc áo gấm đi đêm

   Xưa Mẹ vọng phu
   bây giờ vọng tử
   héo hon, mòn mỏi
   vọng các con về dưới mái yêu thương
   nơi có những hàng tre xanh mát con đường
   quên hết muộn phiền không còn thù hận...

   Làm sao?
   Làm sao?
   Chúng con có thể cùng nhau
   cúi đầu trước Mẹ
   hóa giải thù xưa nói lời tạ tội
   Để nước mắt thôi rơi
   để tóc Mẹ xanh
   để lòng Mẹ mát
   để vết thương bao nhiêu năm chà xát
   không còn hành hạ Mẹ ngày đêm
   ...
   Dẫu biết rằng không thể đợi chờ thêm
   Không thể đợi chờ thêm...
   Nhưng...
   Làm sao?
   Phải làm sao?
   Thưa Mẹ Việt Nam?

   NGUYỄN THỊ TỊNH THY
   (Huế, tháng 4 năm 2018)

1 nhận xét:

  1. BỜ VẪN QUÁ XA
    (Tặng bạn thơ Trịnh Anh Đạt và cô vợ người Hoa.
    Trịnh Anh Đạt, một nhà thơ chưa vào Đảng, chưa vào Hội Nhà Văn nhưng đã đoạt nhiều giải thưởng thơ giá trị ở Việt Nam, lúc sang Mỹ dự đám cưới con gái có điện thoại hỏi tôi “Chiến tranh đã khép lại hơn 30 năm mà sao người Việt hải ngoại vẫn còn nhiều ác cảm, vẫn đối đầu với những người Cộng Sản ?”)

    Tôi, người lính Lữ Đoàn 1 Nhảy Dù
    năm 75, 29 tháng tư
    khi đoàn tàu chở đơn vị tôi
    chuẩn bị rời Vũng Tàu hướng ra Đông Hải
    thương cha mẹ già, đàn em dại
    tôi bước lên bờ
    ở lại quê hương

    Nhưng cha mẹ già chưa được gặp
    cũng chưa thấy mặt đàn em
    các anh, những người chiến thắng
    súng dí sau lưng
    đẩy tôi vào trại tập trung

    Rồi bằng những lời dối trá
    trái tim vô tình
    tia nhìn thù hận
    các anh cướp mất của tôi
    những tháng năm đẹp nhất cuộc đời

    Tôi có người bạn
    đói lòng moi mấy củ khoai
    các anh đập nát xương bàn tay
    mãi mãi mang thương tật
    một người khác
    lâu ngày thèm thịt
    chụp vội con nhái bên đường
    bỏ vào mồm nuốt chửng
    báng súng AK
    các anh lao vào ngực, vào bụng
    cho đến khi con nhái phòi ra
    con nhái lúc vào màu xanh
    lúc ra thành màu đỏ

    Tôi trở về trên đôi nạng gỗ
    nhìn nhà dột, cột lung lay
    cha chết đọa đày
    các em tứ tán
    mẹ tuổi già, sức yếu
    vẫn giãi nắng dầm sương
    tôi cắn răng lìa bỏ quê hương
    tìm sự sống

    Trở về thăm quê mấy lần
    trên đường từ Nam ra Bắc
    tôi cũng đôi khi nếm được
    chút dư vị của chiến tranh
    tôi gặp cả thương binh
    từ hai phía
    kẻ chống nạng, người ngồi xe lăn
    kẻ mất tay, người sẹo đầu, vẹo cổ
    họ buồn tủi vì phải sống đời nghèo khổ
    nhưng không thấy ai lên tiếng oán hờn
    với họ, giữa chiến trường
    “ chuyện thường tình mũi tên hòn đạn.”

    Ở Mỹ, tôi quen hai vợ chồng người Hoa
    vợ cô giáo,, chồng luật sư
    yêu nhau tha thiết
    nhưng định mệnh trớ trêu, oan nghiệt
    cô vợ bị hiếp dâm
    ít lâu sau đẻ thằng con
    đen như cột nhà cháy
    anh chồng ôm mặt khóc như điên như dại
    chạy ra khỏi phòng sanh
    vợ tay nắm chặt thành giường
    ngất lịm

    Trở về nhà
    cô vợ trẻ người Hoa
    đã có thể cho đi đứa con khác màu da
    để mỗi ngày người chồng
    khỏi thấy vết thương lòng
    bị chà đi, xát lại

    Nhưng các bạn tôi
    làm sao có thể chặt bỏ bàn tay của mình?
    làm sao có thể cắt bỏ lá phổi của mình?
    nên mỗi lúc trở trời,
    đau đớn
    lại nhớ đến các anh

    Không giống những thương binh
    ( mũi tên hòn đạn vô tình )
    các bạn tôi mang thương tật
    bởi đôi tay độc ác
    bởi trái tim độc ác
    của các anh

    Sau chiến tranh
    đối xử với những người ở bên kia chiến tuyến
    nhưng cùng tiếng nói, màu da
    biết bao nhiêu phương cách đưa ra
    các anh chọn phương cách tàn độc nhất
    các anh đã tự đào dòng sông ngăn cách
    nay lại ngồi chễm chệ trên bờ
    í ới vẫy chúng tôi qua
    tiếc rằng…… bờ vẫn… quá xa.

    Viết xong tháng chạp năm Canh Dần (tháng 1 năm 2011)

    Phạm Đức Nhì


    Trả lờiXóa


POST HÌNH HOẶC VIDEO CLIP VÀO Ô COMMENT :

Các bạn chỉ việc copy link hình hoặc link video clip dán trực tiếp vào ô comment mà không cần dùng thẻ