BÂNG KHUÂNG

CÁM ƠN CÁC BẠN ĐÃ GHÉ THĂM, ĐỌC VÀ GHI CẢM NHẬN. CHÚC CÁC BẠN NĂM MỚI KỶ HỢI 2019 THÂN TÂM LUÔN AN LẠC

Thứ Sáu, 3 tháng 7, 2015

TÌNH MUỘN - Truyện ngắn của Lê Duy Đoàn


         
              Tác giả Lê Duy Đoàn

TÌNH MUỘN                   
(Lê Duy Đoàn chấp bút)

Chuyện hai người ấy nếu kể ra thì chẳng ai tin được. Ngay chính hai người cũng bàng hoàng bỡ ngỡ với chuyện tình của họ. Tình đến với họ như là điện xẹt, như là sét đánh ngang mày, thơ ngây mà nóng bỏng như trẻ thơ đùa với lửa . Ôi, chẳng có ngôn ngữ nào tả được “cú” này. Coup de foudre.
      Trời cuối thu dìu dịu, thả bộ về nhà sau một bữa tiệc gia đình thân mật ở nhà hàng gần nhà, Thúy Vy miên man suy nghĩ về người đàn ông mới gặp lần đầu trong bửa tiệc, rồi mĩm cười một mình vì răng mà lại nghĩ tới người ta nhiều như rứa. Đã nhiều năm qua từ ngày chồng nàng qua đời đột ngột vì một cơn đau tim bột phát không kịp đưa đền bịnh viện nàng chẳng hề mảy may nghĩ tưởng đến ai. Nàng sống khép kín hàng năm trời trầm lắng trong niềm đau mất mát và dửng dưng với bất kỳ người khác phái nào tỏ ra quan tâm đến nàng. Dặn lòng như thế nhưng nào dễ quên. Người chi mà lạ, người ta đang hát bài “Mùa thu không trở lại” của Phạm Trọng Cầu trên sân khấu, tự dưng không cầm cái micro sans fil lù lù xuất hiện đến bên cạnh Thúy Vy nhập vô hát bè đoạn coda ngọt xớt giống như hai người đã tập dượt với nhau ăn ý từ lâu rồi. Người nghe vỗ tay ào ào làm Vy thấy lúng túng mất tự nhiên vì quá bất ngờ nhưng cũng cố trấn tỉnh để hát cho xong bài hát. Vậy mà anh ta cũng tự nhiên khoác nhẹ vai nàng cúi chào điệu nghệ làm như hai người là một cặp đôi hát bè cùng nhau. Tiếng vỗ tay lại rộ lên lần nữa làm Vy ngượng chín người. Vội vàng trờ về bàn ngồi, nàng cứ phân vân không biết ai mà chơi trội rứa hè? Sự xuất hiện đầy ấn tượng như thế làm nàng xúc động và nghĩ ngợi lung lắm. 

Chị Thanh đến bên giục nàng về. Nàng nấn ná một chút, thầm đoán rằng anh ta thế nào cũng đến chào mình. Quả đúng như nàng nghĩ, Hiền đến bên nàng chìa tay ra nhưng nàng ngại ngùng không bắt
    - “ Anh là Hiền, thấy Thúy Vy hát hay quá nên đánh bạo lên hát cho vui, may là nghe cũng được. Không đến nỗi nào” .
    -  Chị Thanh xen vô: “ Anh đi bè rất hay, răng anh khiêm tốn rứa hè. Anh quen với gia đình ni thế nào?”.
    - “ Anh mới từ Sài Gòn ra sáng ni. Gia đình ni là gia đình người chú bác lại của anh. May mà kịp dự buổi tiệc tối ni và nghe Vy hát. Ngứa miệng nên nhảy đại lên hát cho vui. Bài hát ni anh rất thích cái air của nó, nhất là đoạn coda nghe ấm áp lắm. Vy hát hay quá làm say lòng người và lòng anh cũng say luôn. Nói thiệt đó. Đặc biệt là những uyển thanh, trong luyến có thêm láy nghe có nuance như ca sĩ Hà Thanh.”
    - “ Cám ơn anh quá khen. Anh khen như rứa làm em thấy dị òm. Mần răng em sánh được với chị Hà Thanh.”
    - “ Anh khen thiệt tình mà. Anh khi mô cũng thiệt tình. Rứa ông xã mô mà em đi một mình?”.
    - “ Ông xã em mất lâu rồi anh ơi!”
    - “ Anh xin lỗi”.
Vy nghĩ thầm “Hiền?! Không dám mô! Anh mà hiền. Chưa quen chi cả mà dám lên hát với người ta. Còn khoe khi mô anh cũng thiệt tình. Lầm chết. Mà răng mình thật thà nói cho Hiền biết ông xã mình mất rồi làm chi rứa hè!”
   
                                                 * * *
Điện thoại reo
    - Alo anh đây. Anh đang đứng trước nhà em nè. . . Giọng nói nghe quen. Nàng vui nhưng ngại.
    - Chết, tới đây làm chi? Vy  tự trách mình cho Hiền địa chỉ và số điện thoại  chi rứa không biết nữa. Thêm mệt, ích chi.
    - Làm chi mà chết với không chết? Anh đến chia tay em tối ni anh bay chuyến đêm vô Sài Gòn.
    Chà chà, có chuyện rồi đây.
    Ôi, chắc là chia tay hoàng hôn. Chuyện ni mình không quen cả hơn mười năm rồi. Ai về, ai đi có dính chi mình mà nói.

                                             * * *

    Điện thoại reo liền mấy cuộc gọi. Nàng không bắt máy. Số lạ, số khuyến mãi. Người mô mà dai như đỉa. Thôi, cứ nghe coi thử ai mà gọi hoài rứa.
    - Alo. Ai rứa ?
    - Anh đây. Mới mấy ngày mà đã quên anh rồi à?
    - A, anh Hiền hả? Anh dùng số lạ em không dám bắt máy. Răng anh không dùng số anh cho em? Sợ ai mà dùng số khuyến mãi?
    - Sợ chi? Sợ em thì có! Vô Sài Gòn mấy ngày, nhớ giọng hát của em quá. Thật lạ. Anh chưa hề có được cảm giác như thế này bao giờ.
      Mấy ngày rồi nàng cũng ở trong tâm trạng “ Nhớ ai, ai nhớ, bây giờ nhớ ai”. Chị Thanh nói hắn ưa em rồi đó. Bậy nà, chị nói chi lạ rứa? Ai ưa ai? Mới gặp nhau một lần chưa nói chuyện chi với nhau mà ưa! Ưa kiểu ma, kiểu quỷ?!
      Rứa mà ngày nào chị Thanh cũng hỏi Hiền gọi điện cho em chưa làm Vy thêm bực mình “ mùa thu không trở lại rồi chị ơi”. Bây giờ là lúc Vy chẳng mong đợi gì thì Hiền lại gọi. Răng không quên luôn người ta cho rồi, cho khỏe?
      Một niềm nhớ vẩn vơ về một người đàn ông mới gặp. Nàng đã dặn lòng là sẽ chẳng quen ai, chẳng thể yêu ai ngoài chồng mình từ khi anh ấy qua đời. Nàng tránh xa đàn ông như tránh tà. Thế mà lạ thay Hiền lại làm nàng xao xuyến. Có một điều gì đó ở Hiền làm nàng xiêu lòng  mà nàng không thể nhận ra . Có lẽ là cả con người của Hiền, từ khuôn mặt với ánh mắt dịu dàng, nụ cười ấm áp, giọng nói trầm ấm và lối nói chuyện thông minh đầy hiểu biết đi kèm là những câu nói đùa hòm hỉnh, nhẹ nhàng, duyên dáng làm nàng vui và bật cười thoải mái. Những cảm giác gần gũi thân mật như thế nàng chưa từng có với ai. Đáng ra nàng phải giữ kẻ với người mới quen như cư xử thường tình của người phụ nữ đất Thần kinh nhưng nàng lại nói năng cởi mở với Hiền qua vài lần nói chuyện điện thoại. Nàng không dấu lòng mong mỏi tiếng reo điện thoại gọi đến của anh. Vì răng anh ấy gọi điện thoại cho mình hoài rứa hè?
     - Kệ, em chung thủy với cậu từ đó tới nay là đủ rồi. Em đi hội hè, ca hát nhiều người thích, nhiều người mê giọng hát của em. Nhiều người tỏ tình với em mà em chẳng chịu ai. Em sống đàng hoàng đứng đắn ai cũng biết, cũng trọng nễ, cũng thương nhưng em cô quạnh một thân một mình lâu rồi cũng nên sống cho riêng mình một chút. Con cái có gia đình riêng của nó, em cô đơn tụi nó cũng thông cảm. Ai cũng cần có người thương yêu để yêu thương và tâm sự. Chị thấy Hiền dễ thương, có tài, trí thức và đàng hoàng mà răng em không ưa? Tội nghiệp, hắn yêu em, chị biết.
      - Thôi chị ơi, em sợ lắm. Người ta nói yêu mình mà có thật như rứa không hay chỉ là một phút bồng bột. Ai mà dò được lòng người. Mình lỡ yêu rồi một mai khi xa nhau ai khổ chị cũng biết rồi. Chị nói anh ấy tội nghiệp? Tội chưa chém à? Tới tuổi ni rồi còn yêu đương nỗi gì không biết nữa?
      Nói thì nói vậy nhưng lòng nàng cũng xiêu xiêu.

                                         * * *

    Nhiều lần nghe điện thoại reo, Vy thấy số của Hiền vội ra bên ngoài bắt máy.
    Khi ngồi với con gái thì nó chọc Vy :
    - “ Coi chừng cháy máy mẹ ơi. Biết rồi. Có chuyện vui mà mẹ dấu con.”
    - Có chi mô nà?
    Mấy đứa bạn thì nói:
    - “ Nhìn chị Vy bữa ni tươi roi rói, trẻ đẹp ra. Chắc là có vitamin T rồi phải không?”. “
     - Nói bậy, tụi bay ồn quá tau ra ngoài nói chuyện chơ có chi mô. Vitamin T, vitamin Y, tụi bay nói tào lao không.”

                                        * * *

   - Em, mình nói chuyện qua smartphone cho đỡ tốn tiền, còn nhìn thấy hình ảnh của nhau nữa.
   - Con em cho em cái điện thoại Iphone 4 mà em thấy rắc rối quá. Em dùng điện thoại bấm số quen rồi, loại điện thoại quẹt quẹt nớ em không quen.
   - Em dùng điện thoại nớ đi. Tiện lắm em à. Ba đồ yêu đó dùng chút là quen liền chứ có khó chi mô.
Từ khi hai người dùng smartphone, Iphone, họ rảnh là gọi điện cho nhau hoài, ngày mấy cuộc, mỗi cuộc hàng giờ. Một tháng xa nhau, gọi nhau hoài dần dần họ như dân nghiện. Nghiện gặp nhau trên máy, nghiện nghe giọng của nhau. Một ngày không nghe , không thấy nhau họ thấy thiêu thiếu làm sao ?
    - Em già rồi anh ơi. Nhan sắc tàn phai rồi, còn chi nữa mà anh ưa?
    - Anh còn già hơn em. Quan trọng chi chuyện già hay trẻ em ơi. Nói đúng hơn là chúng ta đều đã nhiều tuổi. Đó là tuổi sinh lý. Sinh lão bịnh tử, chúng ta không thể thay đổi . Tuổi tác từng ngày, từng tháng, từng năm chồng chất lên mỗi người như thời gian đang xếp nếp lên đầu chúng ta.  Điều chúng ta có thể thay đổi là thay đổi tuổi tâm lý. Yêu là sự chuyển hóa tuổi tâm lý. Từ việc cảm giác mình già cỗi chuyển sang cảm giác thấy mình trẻ lại thú vị lắm chứ. Nói thật với em, anh chẳng hề quan tâm tuổi tác và nhan sắc của em. Có thể là em bớt đẹp nhưng em còn duyên. Em có dáng dấp trẻ trung, nụ cười duyên dáng và giọng hát trời cho mà anh thích. Anh thương mến em. Một cảm giác lạ lùng anh không giải thích được. Có lẽ trời cột hai đứa mình với nhau. cho mình gặp nhau muộn màng nhưng vừa thấy nhau là thương nhau liền liền. Anh có cảm giác mình đã quen nhau từ lâu, cũng có thể là từ kiếp trước em à. Có thể kiếp trước mình đã là vợ chồng với nhau rồi cũng nên.
    Vy nghe ra cũng có lý. Biết bao nhiêu người đàn ông săn đón, tán tỉnh nàng từ khi chồng nàng qua đời nhưng đều bị nàng cự tuyệt hay lãng tránh. Người nào mến thì Vy nói thẳng: “ Thôi, Vy chỉ thích AMI chứ không thích AMOUR”. Người nào nàng không có cảm tình mà cứ theo đuổi nàng hoài thì nàng gạt đi “Chi lạ rứa? Tui nói hoài mà anh không hiểu à. Tui không ưa.”. Thế mà nàng sẵn lòng nói amour với Hiền dù chỉ mới gặp nhau một lần và nói chuyện với nhau trên điện thoại. Họa là kiếp trước đã là vợ chồng với nhau rồi mới mau rứa chứ?!
   - Anh chỉ nói với em một chữ thôi nhưng chứa hết mọi điều trong tình cảm của anh với em.
   - Chữ chi rứa anh?
   - Yêu.
   - Anh nói răng nghe dễ dàng rứa? Mới gặp nhau một lần, anh đã biết chi về em mà nói là yêu?
   - Em không tin à? Rứa mới lạ. Chuyện lạ mới hay. Nói thật với em anh để ý em từ hồi em đang học trường Đồng Khánh lận. Anh học Quốc Học hơn em hai lớp. Hồi trước anh làm cái đuôi theo em hoài mà em có để ý chi tới anh mô. Chừ, nói yêu em là nói lại chuyện xưa mà thôi.  Mấy lâu ni nghe em nói chuyện và nhìn thấy em cười nói trong điện thoại, anh thấy như mình trở lại thời yêu thương mà không dám nói hồi đó. Em không có cảm giác thân tình, gần gũi đó hay sao?
      Những lời tâm sự, những chuyện riêng tư hai người nói với nhau dần dần trở nên tự nhiên,chẳng còn giữ ý, giữ tứ gì nữa. Hai người chẳng còn ở dạng “ tình trong như đã mặt ngoài còn e” mà nói chuyện với nhau như thể “ con ong đã tỏ đường đi lối về” từ lâu lắm rồi. Nàng có những phút xúc động dâng trào như thời thanh xuân khi nói chuyện điện thoại với chàng. Những cảm xúc tình yêu trai gái hơn mười năm lắng dịu thỉnh thoảng dâng lên như sóng trào làm cơ thể nàng rạo rực.
    Vy chưa từng trãi qua một cuộc tình làm nàng suy nghĩ nhiều như vậy. Vy cứ dùng dằng nửa muốn lui, nửa muốn liều. Cầm bằng như trẻ chơi diều đứt dây mà thôi !? Nhiều đêm nàng ngủ không tròn giấc. Cứ thức giấc, nàng lại nghĩ đến Hiền. Ôm cái gối ôm thỉnh thoảng nàng siết chặc tưởng chừng như có hơi ấm của Hiền trong chiếc gối ôm và bẽ bàng nhận ra mình đã lậm tình người ta nhiều lắm. Anh có thật tình yêu em không? Em không yêu ai hơn mười năm rồi, tưởng lòng đã trơ lạnh, không ngờ anh lại khươi chút lửa nồng trong đống tro tàn nguội lạnh của lòng em!

                                           * * *

   - Anh. Cuối tháng ni anh ra Huế à? Anh có dự định chi chưa?
   - Dự định chi? Ra Huế chỉ có một việc là gặp em thôi. Những chuyện khác chỉ là chuyện phụ. Lần ni ra Huế anh sẽ vẽ một bức chân dung của em. Em có ngồi làm mẫu vài giờ cho anh vẽ hay không?
   - Vậy hả anh? Thích quá. Mấy đứa bạn em biết anh là họa sĩ chứ em có biết mô. Hai  đứa con em ở riêng. Một đứa ở Sài Gòn, đứa ở Huế cũng có nhà . Em ở với chị Thanh. Chị không có chồng nên chị săn sóc em như mẹ em vậy. Anh đến nhà em vẽ cũng tiện lắm.

                                                * * *

   Theo lời hứa, Hiền đem khung vải, cọ và màu dầu đến nhà Vy. Chị Thanh đi vắng, chỉ có Vy ở nhà một mình. Vy nói chị Thanh vô Đà Nẵng thăm con một tuần nữa mới về.
Anh chọn góc ngồi, lấy ánh sáng chiếu xéo góc làm khuôn mặt nàng nổi bật các đường nét thanh tú và tôn nước da sáng của nàng lên. Anh bắt đầu dựng hình. Bàn tay tài hoa và điêu luyện của anh chỉ phút chốc đã dựng chì xong. Chỉ mới phác hình chì nàng đã thấy nét mặt của mình hiện lên khung vải.
   - Ri là em chỉ mới biết anh hát hay vẽ giỏi. Không biết anh còn bao nhiêu tài nữa đây? Chắc anh đào hoa lắm hí ?
   - Từ khi bà xã anh qua đời đến nay anh sống một mình chứ có ai mô mà nói là đào hoa.       
    Hiền vẽ trong hai ngày là hoàn tất bức chân dung của Vy. Nhìn mình trong bức tranh sống động với những nét cọ dứt khoát có thần, Vy không dấu được niềm hạnh phúc và sự khâm phục. Hẳn là anh đã dồn hết tâm trí và cảm hứng cho bức họa này nên mới thể hiện đường nét của nàng linh động, màu sắc tươi sáng và hài hòa đến thế. Sức sống hiện ra trên từng nét cọ. Cảm xúc dâng trào, nàng đến bên anh giọng nghèn nghẹn, nói nhỏ vừa đủ anh nghe. “ Ôi, tuyệt quá. Em không ngờ anh vẽ nhanh mà đẹp như rứa. Cám ơn anh”.
    Thuận tay, Hiền ân cần nắm lấy tay nàng và quàng tay qua người nàng. Nàng cảm thấy một luồng điện chạy dọc sống lưng làm nàng tê điếng người chẳng phản ứng gì. Hiền tự nhiên cứ như là hai người đã từng là của nhau.
    Một cảm giác đê mê của người con gái đón nụ hôn tình lần đầu làm nàng choáng váng ngây ngất.
    Hiền dìu nàng qua. Nàng để nguyên quần áo nhẹ nhàng nằm nghiêng trên chiếc giường nệm phủ drap trắng toát. Nàng co người lại, lòng có chút hoang mang, sờ sợ.  Hơn mười năm không gần gũi đàn ông, lòng nàng như nguội lạnh, bây giờ liều đến với Hiền, nàng như người con gái mới lớn đêm tân hôn. Một chút hồi hộp, một chút rao rực nhưng nhiều hơn là nỗi sợ vô cớ.
    Hiền nằm xuống bên nàng, một cánh tay luồn dưới cổ cho nàng kê đầu, bàn tay kia đặt trên bụng nàng. Anh bắt đầu xoa nhè nhẹ , đầu ngón tay anh miết xuống. Một cảm giác gần gũi vợ chồng làm nàng thấy dễ chiu, bớt căng thẳng. Nhìn thân hình gọn gàng thon thả và nước da trắng mịn màng của nàng không một vết nứt, vết nhăn, Hiền nói
    - Da dẻ em còn đẹp như thời con gái.
    Bàn tay Hiền vuốt quanh bụng nàng, ngón tay anh đến đâu nàng thấy tê mê tới đó cho đến khi bàn tay Hiền lần xuống bên dưới nàng hoảng hốt giữ tay Hiền lại.
   -  Anh. Em sợ.
   -  Sợ chi?
   -  Em không quen
   Hiền bật cười.
   -  Không quen. Tới tuổi ni rồi mà em nói chuyện ni không quen? Chi lạ rứa?
   -  Em nói thật đó. Có thể không phải không quen mà em quên. Em quên mọi chuyện từ lâu rồi nên em sợ.
   Nàng xoay mặt qua phía vách, người co lại. Bỗng nhiên nàng thấy tủi thân. Nàng khóc rấm rức. Hiền ngạc nhiên quá:
   -  Nín đi em. Anh làm chi mà em khóc?
   -  Không phải tại anh. Tự dưng em buồn em tủi, em khóc thôi. Hơn mười năm em sống một mình quen rồi. Anh đến khuấy động làm chi cho em điên đảo thần hồn. Em tự nghĩ răng em lại hư đốn như ri. Anh gần gũi em được rồi, lỡ anh khinh em là đàn bà dễ dãi thì làm răng! Người phụ nữ còn giữ được mình thì còn chút giá trị, đến khi người đàn ông ăn nằm được với họ rồi thì chỉ còn lại sự chán chường. Phải vậy không anh?
   - Em nói như vậy thì chỉ đúng với người ta. Với anh thì hoàn toàn khác. Anh yêu em. Anh đã nói là anh không kể đến nhan sắc và tuổi tác của em. Yêu nhau, có gần gũ nhau thì tình mới đậm. Trời sinh như rứa mà. Anh biết em yêu anh. Điều đó là đáng quý và là niềm hạnh phúc chứ sao anh lại khinh em. Đừng có nghĩ như rứa.  Không đúng và không nên. Nghĩ như rứa khổ cho em và buồn lòng anh. Nhớ nhe. Từ ni về sau đừng nói như rứa , bậy lắm.

     Nghe Hiền nói như thế, Vy thấy yên tâm. Nàng xoay người lại áp người sát vào Hiền, đột nhiên ghì lấy và đặt lên môi Hiền một nụ hôn thắm thiết.
     Làn da nàng trắng trẻo mịn màng hiện ra dưới ánh sáng nhờ nhờ của ngọn đèn ngủ. Hiền vuốt nhẹ  từ bụng tới bắp vế của nàng, Nàng nhắm mắt lại, một cảm giác tê mê chạy qua người nàng.              Nàng ghì Hiền mạnh hơn, úp mặt vào vai Hiền . Nàng nghe nhịp tim mình dồn dập trong lồng ngực phập phồng và máu dồn lên mặt.
     - Anh.
     Tiếng kêu dịu dàng của nàng như mời gọi tha thiết
     …….....

                                                * * *

    Hai người như một cặp tình nhân trẻ tuổi yêu nhau say đắm. Làm như trời sắp sập đến nơi.
    - Anh. Chuyện mình kéo dài cho tới khi mô?
    - Truyện dài em à. Cho tới khi qua đời.

(Ghi lại theo lời kể, có thêm thắt chút chút)

                                                                               Lê Duy Đoàn
                                                                          Sài Gòn, 21/5/2015

13 nhận xét:

  1. http://zezete2.z.e.pic.centerblog.net/2780b790.gif

    Em mời anh cafe thanh thản an lành!

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Đầu tuần vui tràn trề Hung Phi nhé!

      http://img1.123tagged.com/en/monday/227.gif

      Xóa
  2. Thăm NM đọc truyện của anh TKĐ
    Cảm ơn NM đã cho đọc
    Chúc an lành Mến
    http://www.tho.com.vn/sites/www.tho.com.vn/files/resource/12787/photo/cafe-ban-me-thuot.jpg

    Trả lờiXóa
  3. Xin lỗi LT nhé lại nhầm tên chủ bút rồi Mong vui vẻ và xin cảm ơn LT đã cho đọc truyện ngắn của anh TKĐ nhé.Chúc an lành.Mến
    Mời ca fé
    http://khohinhnen.com/wp-content/uploads/2014/08/hinh-anh-nen-ly-cafe-dep-6.jpg

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Bác Giác Minh chắc kết cô Nhã My và ông Trần Kiêm Đoàn quá, nên mới lẫn lộn như rứa hí! :D Chíc báctuần mới an lành !

      http://img1.123tagged.com/en/goodweek/45.gif

      Xóa
  4. Lê Duy Đoàn chứ đâu phải TK Đ hè? 2 người là Đoàn và là bạn thân của nhau nhưng "người dưng khác họ"

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Bác Giác Minh có tí xíu nhầm lẫn đấy mà. Sự việc đâu rồi cũng đấy thôi bác Lê Duy Đoàn nờ ! Chúc vui hí!

      http://img1.123tagged.com/en/monday/186.gif

      Xóa
  5. Sang thăm bạn PĐ đọc truyện ngắn của tác giả LDĐ hay lắm.Câu chuyện đọc xong mình đã hình dung ra được nhân vật . Một tình yêu dù muộn nhưng cũng ấm áp và chứa chan tình yêu thương . Chúc bạn luôn vui khỏe và hạnh phúc bạn nhé. Thân mến
    https://ngocliennguyen.files.wordpress.com/2015/07/f1671fe05412.gif

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Có sự đồng cảm của Ngoc Lien Nguyen chắc tác giả vui lắm! tuần mới an lành nhé!

      http://img1.123tagged.com/en/goodweek/26.gif

      Xóa
  6. Thăm anh và đọc truyện của tg Lê Duy Đoàn.Chúc anh cuối tuần an lành !

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Tuần mới vui thật nhiều Lý Đức Quỳnh nhé!

      http://img1.123tagged.com/en/goodweek/27.gif

      Xóa
  7. HXR ghé thăm anh,đọc truyện ngắn thấy cũng ngọt ngào lắm,dù tình MUỘN,cảm xúc cua hai người có khác gì thời còn trẻ hén..hihi..Chúc anh một đêm cuối tuân ngọtn gào,an giấc nhé :D

    http://image.blingee.com/images17/content/output/000/000/000/6c2/644585483_1943215.gif

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Đầu tuần vui nhiều Hoa Xương Rồng nhé!

      http://img1.123tagged.com/en/monday/219.gif

      Xóa


POST HÌNH HOẶC VIDEO CLIP VÀO Ô COMMENT :

Các bạn chỉ việc copy link hình hoặc link video clip dán trực tiếp vào ô comment mà không cần dùng thẻ