BÂNG KHUÂNG

CÁM ƠN CÁC BẠN ĐÃ GHÉ THĂM, ĐỌC VÀ GHI CẢM NHẬN. CHÚC CÁC BẠN NĂM MỚI KỶ HỢI 2019 THÂN TÂM LUÔN AN LẠC

Thứ Hai, 31 tháng 3, 2014

TRỌN TÌNH VẸN NGHĨA - Hoàng Đằng

  

                                     Hình ảnh: TIN BUỒN
Trân trọng thông báo quí Thầy Cô và các ACE CHS NH khắp nơi đc biết Cô LÊ THỊ DẠN, phu nhân thầy NGUYỄN VĂN THỊ, cựu giáo chức NH-QTrị, sau thời gian dài lâm bệnh nặng đã qua đời sáng nay lúc 0815H. 
 Lể khâm liệm chiều nay từ 1700H đến 1900H/24/3/2014. Chương trình tang lễ sẽ đc thông báo sau vì chưa đc ấn định. 
   Trân trọng kính báo.
                                                    Di ảnh cô Lê Thị Dạn



                              TRỌN TÌNH VẸN NGHĨA


Lúc 11,15 giờ, ngày 27/3/2014 (27/2/Giáp Ngọ), chiếc quan tài đựng thi hài chị Lê thị Nhạn, hiền thê ông anh kết nghĩa của tôi Nguyễn Văn Thị, đã từ từ hạ huyệt tại Nghĩa Trang Nhân Dân thành phố Đông Hà, tỉnh Quảng Trị. Đông Hà là nơi chị đã sống gần một nửa phần đời.
Chị không về nghĩa trang làng Bồ Bản, nơi Tổ Tiên chị đã yên nghỉ; chị cũng không vào nghĩa trang bên chân núi Ngự Bình, nơi yên nghỉ của các vị gia tiên chồng chị. Chị nằm đây bên cạnh chỗ nằm của anh đang để chờ; xóm giềng chị giờ đây là những người chọn Đông Hà làm quê hương.
Quả tim chị đã ngừng thở lúc 8,15 giờ ngày 24/3/2014 (24/2/Giáp Ngọ). Chị từ biệt cõi trần trong nỗi ngậm ngùi của người chồng đã chia ngọt xẻ bùi với chị 54 năm qua.   



                      
                     Bà con thân hữu, đồng môn trường NH,... đến chia buồn
                           cùng thầy Nguyễn Văn Thị và tang quyến


Là một trong 4 người em kết nghĩa của anh, thời gian lui tới với anh chị chưa nhiều, nhưng được anh tâm sự những nỗi buồn niềm vui trong cuộc sống, tôi muốn viết một đôi dòng. Mời bà con, anh em, bạn bè  và môn đệ của anh, của chị cùng đọc.


Đôi lần vui đùa, tôi hỏi anh:
- Ngoài chị ra, anh còn vương mang duyên nợ với bà nào, cô nào không?
Anh trả lời một cách dứt khoát:
- Anh có tính nghịch, thích nói đùa, nói vui, nhưng cả đời từ lúc “dậy thì” cho đến khi hết “mần mạn” được, anh chỉ biết một mình chị đó thôi. Thú thiệt, anh thua (!!!) nhiều bậc nam nhi khác chuyện đó.
Mà đúng vậy, không nghe ai nói, ai viết chi đến chuyện anh lăng nhăng trong tình yêu. Anh chị là mẫu người chung thủy. Nói theo ngôn ngữ thời nay là “cặp đôi hoàn hảo”.
Ngoài nét son chung thủy, còn nét son đỏ thắm hơn, đó là việc anh săn sóc chị. Chị, do bệnh tật, mù mắt gần 20 năm và, do tai nạn chấn thương xương chậu, liệt giường 4 năm. Trong chừng ấy thời gian dài dằng dặc, anh luôn bên chị, phục vụ chị chuyện ăn uống, phục vụ chị chuyện vệ sinh, phục vụ chị chuyện giải trí; anh ngồi hàng giờ đọc sách, đọc báo cho chị nghe, thỉnh thoảng kích hoạt trí nhớ chị bằng những câu đố, câu hỏi vui.
Nhiều gia đình, khi người thân đau yếu lâu ngày, do bực bội, thường rang rảng “tiếng nặng tiếng nhẹ”; anh thì khác, khi nào cũng ôn tồn, tình cảm, nhẹ nhàng trong lời nói cử chỉ.
Nhiều người mang tiếng ở bên cạnh chăm sóc cha, mẹ, vợ hay chồng liệt giường vì bệnh; vậy mà người ngoài mới bước vào đã ngửi phải mùi hôi nồng nặc; ở đây, anh luôn giữ chị sạch sẽ; chị được thay quần áo, chị được tắm rửa thường xuyên, chị được đặt nằm ở chỗ thoáng mát. Số kiếp chị trong tuổi già gặp rủi ro vì bệnh tật, nhưng bù lại, cuộc sống của chị vơi bớt nỗi khổ nhờ may mắn có anh và con tận tình.
Ngoài chung thủy trong tình yêu, anh còn chung thủy trong việc đời. Từ khi khởi nghiệp theo nghề dạy học, chỉ trừ năm đầu (1954 – 1955) dạy ở trung học Duy Tân (Phan Rang), anh đã đi theo trường trung học Nguyễn Hoàng Quảng Trị từ năm 1955 đến năm 1975. Anh chỉ rời bục giảng khi không thể tiếp tục.
Trong chiến tranh, Quảng Trị là miền đất ẩn chứa nhiều nguy hiểm: gần vĩ tuyến 17, tần số pháo kích cao, có thể bị đánh chiếm dễ dàng ... Hơn nữa, nơi đây, khí hậu khắc nghiệt, lại ít cơ hội tiến thân. Anh theo Quảng Trị, ngay cả khi Quảng Trị di tản đây đó. Trường Nguyễn Hoàng vô Hòa Long, anh vô Hòa Long, trường Nguyễn Hoàng ra Diên Sanh, anh ra Diên Sanh. Anh sống có trước có sau với đất Quảng Trị, người Quảng Trị.. Nhiều người trêu anh quá mê Quảng Trị. Chắc chắn không phải anh mê mà anh thương Quảng Trị. Quảng Trị có gì đâu mà mê, anh thương Quảng Trị vì nơi đây có người tử tế, có trò ngoan hiền, thế thôi! Có người nghĩ rằng chị là người Quảng Trị, chị đã cột chân anh với Quảng Trị. Không phải. Thiếu gì thầy, cô sinh ra và lớn lên ở Quảng Trị, có chồng hay vợ cũng quê Quảng Trị mà ở Quảng Trị được mấy năm thì xin đổi vào các tỉnh phía Nam.
Anh chị trung thành với Quảng Trị. Sống ở Quảng Trị, anh chị sinh hạ được 7 người: 4 gái, 3 trai. Anh chị nuôi dưỡng con thành công từ trong bào thai cho đến lúc khôn lớn. Bảy lần thụ thai là bảy lần sinh nở “mẹ tròn con vuông”. Các con sinh ra được nuôi nấng “thân dài vai rộng”, học hành đàng hoàng, ra đời có công ăn việc làm xứng đáng, dù anh chị kinh qua đường đời  không phải luôn bằng phẳng mà nhiều lúc gặp thác gặp ghềnh. Anh chị hết lòng vì con, cộng thêm phước nhà, bây giờ, dù con ở gần, hay con ở xa, người nào cũng hiếu thảo. Nhờ thế, anh chị có được niềm vui trong cảnh già bệnh hoạn.
Tuổi anh chị đã cao: Anh 82, chị 78. Dầu sức lực và trí tuệ bị hạn chế, anh lo việc hiếu rất chỉnh chu. Anh lập gia phổ rất rõ ràng; anh lên lịch ngày kỵ ngày giỗ từng vị gia tiên niêm yết trong căn thờ nhà ở để theo đó hương khói, cúng quảy và cũng để con cháu ghi nhớ. Phần mồ phần mả các cụ được anh cho xây đắp đàng hoàng; lời ghi trên bia được anh chăm chút từng từ một. Hiện tại, anh thường cố gắng đi Huế vào nhà thờ Tổ Tiên ở dốc Bến Ngự đích thân quỳ bái trước bàn thờ vào những ngày có húy kỵ, nhân dịp, thăm viếng mồ mả để quyết định sửa chữa kịp thời những hư hỏng nếu có. Năm nào sức khỏe không cho phép, anh nhắc nhỏ các con đi thay.

Nhờ anh ăn ở có tình, có nghĩa, trong tang lễ chị, người đến viếng chị nối tiếp nhau thành hàng dài cả 3 ngày đêm. Khách viếng gồm đủ thành phần: chính quyền địa phương, cơ quan đoàn thể của con, dâu, rể, thân bằng quyến thuộc, xóm giềng, đồng nghiệp của chị, đồng nghiệp của anh và môn đệ - dù có học với anh hay không – của trường Nguyễn Hoàng các nơi, các thế hệ. Như vậy đủ thấy thực thể trường Nguyễn Hoàng đã mất 40 năm (từ 1975) nhưng tinh thần và tình cảm trường Nguyễn Hoàng hiện tại vẫn nồng ấm và hy vọng sẽ còn nồng ấm mãi mãi.

Sáng nay, 28/3/2014, anh điện thoại về:
- Sáng mai 11 giờ, em lên dự lễ mở cửa mả chị.
Giọng anh khỏe khoắn, nghe mà mừng, tôi liền hỏi:
- Hồi đêm, anh ngủ khỏe chơ?
Anh tâm tình cả hồi:
- Anh ngủ không tròn giấc, chập chờn. Anh cứ mường tượng như đang ngồi bên chị. Anh thường hỏi đùa chị: ai tới thăm Dạn đây, rồi nghe chị trả lời: anh Thị chơ ai nữa. Anh kiểm tra xem não chị hoạt động thế nào: Dạn đếm từ 1 đến 10 đi, chị se sẹ: một, hai, ba, bốn, năm, sáu, bảy, tám, chín, mười. Nhưng trước khi mất ba ngày, chị chỉ đếm được 1, 2; đến đêm 23 rạng 24, chị không đếm nữa.
Nói đến đó, hình như anh quá xúc động; ở đầu giây bên kia,  anh nghẹn lời.
Ấy là lẽ thường thôi; đường đời  có 2 người đang cùng đi, nay đột ngột chỉ còn một, người ở lại thế nào cũng hụt hẫng.
Mong sao cảm giác hụt hẫng ở anh sẽ chóng qua!

                                                                                           Hoàng Đằng - 28/3/2014

22 nhận xét:

  1. TRON TỈNH VEN NGHIA
    Lời văn đượm nét ân tình , mạch lạc , khúc chiết ... nhiều đoạn khiến người đọc mắt lệ rưng rưng .

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Chào anh Bùi Đức Thu! Lâu lắm mới "thấy" lại anh. Lời văn của thầy Hoàng Đằng vốn giản dị nhưng mạch lạc và biểu đạt tình cảm một cách tự nhiên

      Xóa
  2. Thật xúc động. Em gởi lời chia buồn ạ

    Trả lờiXóa
  3. Em xin chia sẻ cùng anh và gửi lời chia buồn đến gia đình Thầy Nguyễn Văn Thị
    http://farm8.staticflickr.com/7274/8159855717_45d59b5d4b.jpg

    Trả lờiXóa
  4. Ghé thăm Thầy và đọc bài với cả cái tâm !

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Cám ơn BẤU TRỜI XANH nhiều!

      À! Đây là một trong những vế đối lại với vế xuất đối (được cho là của Đoàn Thị Điểm) !

      DA TRẮNG VỖ BÌ BẠCH (Đoàn Thị Điểm)

      Chép tặng bạn nhé!

      TRỜI XANH MÀU THIÊN THANH (khuyết danh)

      Xóa
    2. Một vế đối khác, có lẽ do trời mưa nên sắc trời không tươi (thâm đen, xám xịt):

      RỪNG SÂU MƯA LÂM THÂM (khuyết danh)

      Xóa
    3. Xóa comment vì nhận thấy không phù hợp với nội dung bài viết phía trên .
      Răng mừ Thầy PĐ đọc được hè x(

      Xóa
    4. Trong thông báo của Gmail vẫn còn lưu. Trong phần BÀI ĐĂNG VÀ NHẬN XÉT của blog vẫn còn lưu.

      Xóa
  5. Qua Thaydo tôi xin gửi lời chia buồn đến gia quyến THẦY THỊ ,vị thầy khả kính của học sinh Nguyễn Hoàng nói riêng và học sinh Quảng Trị nói chung.Xin kính thắp nén tâm nhang đưa hương hồn cô đến miền Cực Lạc.THÀNH KÍNH PHÂN ƯU.(Bài viết của Thầy Đằng xúc động quá!)

    Trả lờiXóa
  6. Xin chia buồn cùng gia đình Thầy Nguyễn Văn Thị.
    Cầu cho hương hồn người quá cố sớm về cõi Vĩnh Hằng.

    Trả lờiXóa
  7. Xin chia buồn cùng gia quyến thầy Nguyễn Văn Thị !

    Trả lờiXóa
  8. http://3.bp.blogspot.com/-RZeWd92ASs4/UzmseCiyrdI/AAAAAAAADZE/KmpmsPdYCzY/s1600/8BSXW7bsB6LpzqWUBPtkTA.jpg
    Chúc anh vẹn nghĩa trọn tình ,
    Để xã hội cùng gia đình mến yêu .
    Để tổng thống Mỹ cũng chiều ,
    Gửi trao cuộc sống thật nhiều nhân văn .

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Cám ơn bác sĩ! Hình này tôi chia sẻ trên trang face đã nhận được hơn 40 bình luận và hơn 20 người like!

      Xóa
  9. RẤT CẢM ĐỘNG KHI QUÝ BẠN GHÉ THĂM VÀ CHIA BUỒN. CÁM ƠN QUÝ BẠN NHIỀU NHÉ!

    Trả lờiXóa
  10. Chia buồn cùng Gia đình anh Thị anh ra QT ah sao không nhắn cho bọn em để gặp nhau cho vui..chiều đầu tuần mọi điều tốt lành anh nhé!

    Trả lờiXóa


POST HÌNH HOẶC VIDEO CLIP VÀO Ô COMMENT :

Các bạn chỉ việc copy link hình hoặc link video clip dán trực tiếp vào ô comment mà không cần dùng thẻ