BÂNG KHUÂNG

CÁM ƠN CÁC BẠN ĐÃ GHÉ THĂM, ĐỌC VÀ GHI CẢM NHẬN. CHÚC CÁC BẠN NĂM MỚI ẤT TỴ 2025 THÂN TÂM LUÔN AN LẠC

Thứ Bảy, 22 tháng 2, 2025

GIỌT SÁNG MÙA XUÂN – Thơ Tịnh Bình


   

 
GIỌT SÁNG MÙA XUÂN
 
Biết nói gì cùng ngôi sao mọc muộn
Một lời nguyện ước có kịp chăng?
Ngọn gió thức khuya trên mái nhà phong tỏa
Những tháng ngày bất an kì lạ
Nỗi ám ảnh dài dằng dặc
 
Biết nói gì cùng hàng triệu giọt lệ rơi thầm lặng
Người tiễn người hôm trước
Người tiễn người hôm sau
Những vòng hoa và đám đông trở thành xa xỉ
Mặt trời nào cười gượng trong đêm đen
 
Biết nói gì đây trước những im lìm khép cửa
Tiếng lá rơi cũng ồn náo
Sự sống mong manh trên những hơi thở dần tàn
 
Hỡi niềm tin
Chiếc lá cuối cùng - Nét vẽ người họa sỹ tài ba
 
Biết nói gì với từng biến thể đến rồi đi
Bức tranh trầm mặc gam màu xám xịt
Người không thể quỵ ngã
Hơi thở diệu kì
Mầm sống linh thiêng
Nén cơn đau cất lên tiếng hát
Một đốm lửa thắp lên cho tất thảy
Niềm tin mãnh liệt cuối cùng
 
Mọc lên vô vàn ngôi sao hình trái tim
Đêm tưởng nhớ và hoa khuya hoài niệm
Cuộc trò chuyện chuyển giao bằng ý nghĩ
Rồi sẽ tan đi bóng tối
Tặng người một sớm mai lên...
 
Hình như tiếng chim trở về là thực
Lấp lánh lời hi vọng
 
Những ngày đông cất bước đi xa
Ta đang sống và thế giới này đang sống
Bừng bừng khởi sắc
Cảm ơn nụ cười hoa đào má hồng môi đỏ
Rạng ngời giọt sáng mùa xuân...
 
                                                 Tịnh Bình
                                                 (Tây Ninh)

TÌM LẠI GIẤC MƠ XƯA – Thơ Lê Văn Trung


   


TÌM LẠI GIẤC MƠ XƯA
 
Lớp lớp thời gian mờ rêu úa
Ta về tìm lại giấc mơ xưa
Thuở áo vàng hơn màu thương nhớ
Thuở mắt buồn hơn lời tiển đưa
 
Chân bước theo từng dấu lãng quên
Mà thương chiếc lá ngủ im lìm
Gió ơi thổi nhẹ! Chiều đang xuống!
Chiếc lá xưa còn tiếc tuổi xanh
 
Chân bước mà lòng ta nán lại
Vườn ai hoa khế tím vô cùng
Hình như có bóng người qua phố
Gửi lại bên chiều một thoáng hương
 
Dòng sông đời chảy theo năm tháng
Ta quá giang về bến tuổi thơ
Cứ ngỡ thuyền neo chờ đợi khách
Hoang vu bồi lở sóng xô bờ.
 
Lê Văn Trung
Tháng Giêng năm Ất Tỵ 2025

ĐỌC 10 BÀI THƠ HƯƠNG THIỀN CỦA NHÀ THƠ VẠN LỘC - Châu Thạch


Nhân sinh như mộng, ai có thể ngộ được Đạo để trở về đây? - Ảnh: Internet

LỜI GIỚI THIỆU
 
Mến chào quý vị. Hôm nay chúng tôi hân hạnh giới thiệu 10 bài thơ HƯƠNG THIỀN của nhà thơ Vạn Lộc sẽ được làm video qua giọng ngâm và đọc lời bình của nghê sĩ NHẬT QUỲNH.  Nhà thơ Vạn Lộc tên thật là Võ Thị Hôi, sinh 30/12/1946, quê quán Đông Yên, Duy Trinh, Duy Xuyên, hiện sinh sống tại Đà Nẵng. Nhà thơ Vạn lộc là hội viên Hội Nhà Văn thành phố Đà Nẵng, hội viên Thơ Đường Luật Việt Nam. Tác giả còn tham gia nhiều thi văn đoàn khác. Nhà thơ Vạn Lộc đã xuất bản 12 tập thơ, nhiều bài thơ và tập thơ của Vạn Lộc đã nhận được giải thưởng trong nước. Đây không phải là những bài thơ hay nhất của tác giả, đây là những bài thơ bày tỏ nỗi niềm trong tuổi vào đông của một tâm hồn thơ luôn luôn muốn thì thầm cùng trăng nước, tha nhân và vạn vật để giải bày những vui buồn, những suy nghiệm sâu xa trong cuộc sống, hướng về cõi cực lạc bằng tâm thiền tịnh của tác giả. Mời quý vị lắng lòng tự tại trong cõi an nhiên của tâm hồn để tiếng thơ Vạn Lộc đem đến nhiều với chúng ta những hương thiền thi vị. Cảm ơn quý vị.                                                                                                                                               Châu Thạch
 

CHÙM THƠ THÁNG HAI CỦA ÁI NHÂN


  
                                Nhà thơ ÁI NHÂN
                                ĐT: 0984470914
 

THÁNG HAI
 
Tinh khôi trăng tròn mười sáu
Hây hây xuân thắm má đào
Sắc hương rộn ràng ngang lối
Tâm hồn phơi phới khát khao
 
Xuân lên ngọt ngào nắng mới
Búp non tíu tít đầu cành
Ríu ran chim về mở hội
Xuân bừng vui gọi tươi xanh
 
Giọt sương mơ màng trên lá
Rỡ ràng bẩy sắc long lanh
Tháng giêng trôi vào xa ngái
Xuân thì ơi có… mong manh
 
Em đi xa mùa con gái
Tương tư chong mắt đêm dài
Tháng năm vô vàn nuối tiếc
Tan vào xanh biếc… tháng hai
 

Thứ Năm, 20 tháng 2, 2025

BA GIỜ BA MƯƠI A EM – Trần Vấn Lệ



Không ngủ được thì... thức.  Mình nói mình cười mình!  Không lẽ mình làm thinh? Đêm còn dài, êm ả...
 
Thuốc, một viên, nhiều quá.  Ngủ một giấc đã đời.  Cũng tại không đi chơi nên chiều qua ngủ sớm.
 
Một giờ sáng muốn uống / nữa / mà thôi / để dành!  Nhớ lại thời chiến chinh / bị thương mới cần ngủ...
 
Bây giờ...
Hai Thế Kỷ.  Tàu tốc hành đã qua!  Năm mươi năm lượt là cũng chỉ là mơ ước!
 
Có mơ nào hiện thực?  Có mộng nào không... mơ?  Tôi cảm ơn tôi - Thơ / cho tôi đời chỗ tựa...
 
Chẳng hạn:  khi bên cửa.  Chẳng hạn:  khi bờ sông.  Có khi nhìn cánh đồng của người ta ứa lệ...
 
Nước Non mình dâu bể, rừng ngút ngàn, kệ đi!  Uống rượu uống bằng ly, uống trà uống bằng tách...
 
Mẹ Cha lau nước mắt... nhìn bầy con tách... ly!
 
Ba giờ rưỡi còn khuya... 
                                                                                     Trần Vấn Lệ 

LIÊN KHÚC NỖI LÒNG THA HƯƠNG 1 - Nhạc Khê Kinh Kha, ca sĩ Sĩ Phú trình bày



            

THÙNG THÙNG, KẺ THÙ, THỜI, TÌNH YÊU, THAN TRÁCH, TRĂNG TÀ, THƠ XƯA NAY, THẰNG CUỘI, MÙA XUÂN, THÁNG TƯ – Thơ Chu Vương Miện


 
 

THÙNG THÙNG
 
Làm thân con cò sáng bay đi
tối bay về ngày nào cũng vậy?
làm thân con gà tối vào chuồng
sáng đi ra mổ thóc? làm cái
thân con cóc? nhẩy ra ngồi đó
nhẩy đi? để làm cái gì? chả
làm cái gì cả? chuyện công hầu
được chim bẻ ná? được cá quăng
 nơm không nghĩ thời chả sao? mà
nghĩ tới thời buồn? cùng một mẫu
cùng một khuôn rượu cũ bình mới?
diễn đi diễn lại sao đi chép
lại nguyên văn? mấy ngàn năm vẫn
 thế? lưu bang là tổ tiên? lưu
 bị là thừa kế lưu bá ôn
là hậu duệ con gà ghét nhau
vì tiếng gáy? con chim ghét nhau
vì tiếng gù? nhân tài ghét nhau
nên kẻ tự do kẻ ở trong
tù? kẻ khôn sống kẻ mống chết?
trung chết trước nịnh chết sau? chết
khi hưởng bổng lộc vạn hộ hầu?
lúc tướng quèn thì chưa chết? con
đường mòn ai ai cũng biết? rồi
ai ai cũng lấn nhau qua? hỏi
 trương tử phòng chung nam sơn ở
 mãi đâu xa? mà thiên hạ hai
 mắt nhìn không tới ? hoỉ phạm lãi
thái hồ nơi nao? bỏ cuả chạy
lấy người chạy vô cùng vội? bả
vinh hoa phong hầu đừng bao giờ
dơ tay mó tới? miếng đỉnh chung
hữu thuỷ vô chung? trống từ xưa
hễ vỗ thùng thùng?
 

Thứ Ba, 18 tháng 2, 2025

ĐÊM XUÂN B’LÁ – Thơ Trần Mai Ngân

   
   


ĐÊM XUÂN B’LÁ
 
Đêm B’Lá mưa xuân
Những hạt mưa lưng chừng thao thức
Nghĩ về anh - mơ về anh
Thảo nguyên xanh, bờ cỏ mượt xanh cũng nhớ anh!
 
Đêm B’Lá không vì sao
Dấu hài đêm nao còn đây
Rượu giao bôi đôi ta say
Đêm tình xuân - mây xuân lơi lả…
 
Đêm B’Lá chân trời nghiêng ngả
Em trượt chân thềm rêu
Đưa bàn tay chới với
Giữa không gian níu mãi thời gian…
Vội vã và hoang mang
 
Đêm B’Lá mộng tràn
Thao thức sợ tan đi
Vòng tay siết ghì… khép chặt!
 
                       Trần Mai Ngân

Thứ Sáu, 14 tháng 2, 2025

VỀ THĂM HÀ NỘI – Thơ Đặng Xuân Xuyến


   


VỀ THĂM HÀ NỘI
(Viết tặng Nguyễn Minh)
 
Tôi xa Hà Nội, xa Hà Nội
Mới đó thôi mà bấy năm trôi
Bạn cũ gặp nhau nhìn rất vội
Nụ cười te tẻ hé trên môi.
 
Ờ gió heo may đã mỏng rồi
Mây chiều cũng ít bảng lảng trôi
Giờ còn ai đợi canh chừng tối
Dụ một tiếng reo thả chỗ ngồi?!
 
Tôi lặng nghe lòng chất vấn tôi
Người ta giờ đã khác xưa rồi
Thời gian thì cứ trôi vồi vội
Tôi lại giam mình góc xa xôi.
 
Tôi biết nhưng mà biết vậy thôi
Chuyện xưa còn giữ được mấy hồi
Tôi về Hà Nội thăm Hà Nội
Mua chút niềm riêng ngủ quên rồi...
 
        Hà Nội, ngày 9 tháng 2-2025
                 Đặng Xuân Xuyến

ĐI ĐẾN TÌNH NGƯỜI – Thơ Khê Kinh Kha


   


Đi đến tình người
 
đã bao lần tôi về trong phố vắng
lòng buồn tênh như nắng tắt hoàng hôn
đeo tâm sự trên từng bước chân đơn
lắng hồn nghe đời đi du lãng
và tình tôi vẫn như lá úa
rụng âm thầm từng kỷ niệm mờ xa
và tôi vẫn thấy mình thật xa lạ
giữa đời này, bao mất mát, bao đổi thay
giữa đời này, bao hạnh phúc, bao lệ rơi
sống từng ngày là ơn sủng cuộc đời
dù trong tôi mưa gió vẫn lạnh đầy
dù trong tôi chân đời không còn mấy
tôi vẫn hồn nhiên nở nụ cười thơ dại
dành tặng em, tặng hết mọi người
và cuộc đời hôm nay
vì lòng tôi vẫn yêu quí con người
vì hồn tôi vẫn bao la tình đời
 
từng ngày tôi còn soi bóng mặt trời
dù có mong manh dù có ngậm ngùi
cũng xin gói lại những tủi hờn trong cuộc sống
và vất đi những oán hận trong tim
để lòng tôi thảnh thơi và trong sáng
tôi sẽ mang tình tôi gieo hết mọi nơi
tôi sẽ mang tình tôi đến tận tình người
xin được nở trong ai một nụ hồng thơm ngát
giữa lòng người xin xóa dịu từng vết thương
giữa lòng người xin nối lại tình anh em
 
                                              Khê Kinh Kha

ĐÀ LẠT ƠI – Thơ Lê Văn Trung


   


ĐÀ LẠT ƠI
 
Năm mươi năm trước ôi Dalat
Nguyên sơ từ hơi thở đất trời
Thông vi vu hát lời kinh Thánh
Mặt hồ thơm như hồn đôi mươi
 
Những sớm sương giăng trắng áo người
Những chiều mây chạm nhẹ bờ vai
Nắng nhuộm như màu trăng vừa chín
Gió bay theo áo chiều đang bay
 
Năm mươi năm trước những con đường
Hoa nở theo người, hoa ngát hương
Gió hát theo người, môi thắm đỏ
Rượu say theo người, men đang nồng
 
Năm mươi năm trước, ôi Dalat
Tôi lạc vào trong những giấc mơ
Có ai gọi vói giùm tôi với
Đất trời Dalat buổi nguyên sơ.
 
                          Lê văn Trung
                               2024

ĐÔI TÀ NẮNG XUÂN – Thơ Tịnh Bình


   

 
ĐÔI TÀ NẮNG XUÂN
 
Bâng khuâng niềm nỗi đông tàn
Cuối năm lòng gió đa mang chút gì
Đường trời mỏi cánh thiên di
Thầm nghe đất lạnh thầm thì mầm xanh
 
Năm tàn tháng cạn loanh quanh
Ngậm ngùi dâu bể mong manh kiếp người
Ừ rằng xuân hãy còn tươi
Thơ ngây mắt biếc môi cười thanh tân
 
Xòe tay hứng giọt xuân ngần
Chiêm bao trúc biếc mơ màng hoàng hoa
Xuân gần lại nhớ xuân xa
Gửi người phương ấy đôi tà nắng xuân...
 
                                              Tịnh Bình
 
Địa Chỉ:
20AB Khu phố nội ô A, Thị trấn Gò Dầu, 
huyện Gò Dầu, tỉnh Tây Ninh

Thứ Tư, 12 tháng 2, 2025

NGOẠI ƠI LÒNG CON THẬT NHỚ NGOẠI SẮP TRĂNG RẰM - Trần Vấn Lệ



Hôm nay, Tiết Tiểu Hàn thấy ghi trên tờ lịch.  Rằm tháng Hai quá thích:  ít lạnh và ấm nhiều...
 
Chữ nghĩa thật đáng yêu!  Ít, nhiều, nằm bên cạnh. Chưa nóng là 
vẫn lạnh...và Thơ có hạnh phúc thôi!
 
Tôi tin trăng không rơi dù tôi lên núi cắn!  Màu trăng là màu nắng , tôi rải cầu Trường Tiên...
 
Nhìn ai đi nghiêng nghiêng, chắc em về thăm Ngoại?  Rồi trăng hóa thành trái đậu đầu mùa... dễ thương!
 
Những buồng cau trái non... mà Ngoại già, nhớ lắm!  Ngoại bây giờ thăm thẳm, trăng vẫn vàng Thu nao...
 
Dòng sông Hương sóng chao... Cái bóng quần sóng sánh... Chiếc áo dài thấm lạnh... Ngoại à, ai đó run!
 
Con thấy trời còn Đông khi chấp tay lậy Ngoại... lậy cả hình bên trái:  những giọt mưa phùn xưa...
 
Cầu Trường Tiền trong mơ mưa mờ mờ phơ phất... Ngoại ơi lòng con thật nhớ Ngoại sắp trăng Rằm!
 
Cái bóng ai xa xăm qua Trường Tiền nhàn nhạt...
 
                                                                                    Trần Vấn Lệ

NIỆM KHÚC ĐỜI, IM LẶNG – Thơ Văn Công Toàn


                 
                                      Nhà thơ Văn Công Toàn

      

      

THƠ NGUYÊN TIÊU CỦA ÁI NHÂN


    
               Nhà thơ Ái Nhân
              139 ngõ 399 Ngọc lâm – Long biên - Hà nội
              ĐT: 0984470914
              TK: 10524096395016 Tecombank


BAY LÊN THƠ ƠI!
(Mừng ngày thơ VN)
 
Nổi trống lên!
Mừng tiên tổ anh linh vạn thuở
Dòng giống Lạc Hồng sinh từ bọc Âu Cơ
Kể từ thuở Hùng Vương dựng nước
Ông cha mình đánh giặc... vẫn làm thơ
 
Tục ngữ ca dao truyền tụng đến giờ
Truyện “Trăm trứng” nở “Trăm rồng” hào kiệt
Cốt cách nghĩa nhân anh hùng lẫm liệt
Xả thân mình vì Tổ quốc non sông!
 
Tụng ca nhân dân, thơ kết tâm đồng
Ngợi ca, nêu gương anh hùng dân tộc
Khát vọng bình yên tự do, độc lập
Người mãi yêu người nhân hậu thủy chung
 
Cốt cách thanh cao khí chất bách tùng
Tiếp bước tiền nhân kiên trung thuở trước
Con cháu đời đời chung tay xây Tổ quốc
Gìn giữ quê hương, lao động, làm thơ
 
Đất nước thanh bình tươi đẹp những giấc mơ
Cả dân tộc dưới bóng cờ kiêu hãnh
Noi gương cha ông kiêu hùng dũng mãnh
Đảng Bác dẫn đường thẳng hướng tương lai
 
Thơm thảo tình người hoa thắm ban mai
Thơ là bạn, là tình thân, tri kỷ
Gắn kết yêu thương, chân thành, dung dị
Trĩu nặng ân tình nhân ái bao la
 
Lan tỏa tình người thơm nức hương hoa
Thơ muôn sắc màu đẹp những lời ca
Trăn trở nhân sinh, nỗi lo cơm áo
Khao khát bay lên ước vọng khôn cùng
 
Dạ sáng tâm trong khí chất bách tùng
Lời núi, lời sông, tự do, độc lập
Ăm ắp yêu thương, kết đoàn dân tộc
“Sông núi nước nam”… rạng rỡ dưới trời
 
Di sản thiêng liêng muôn thuở sáng ngời
Ấm áp yêu thương lời ru của mẹ
Nhân hậu từ bi trong câu kinh kệ
Lời Bụt, lời Tiên cổ tích thiện hiền
 
Bầu bí thương nhau lá lành đùm rách
Tổ quốc lâm nguy “Nam nhi hữu trách”
Đoàn kết đồng lòng vượt mọi gian nan
Khí tiết thanh cao nhân ái nồng nàn
 
Thơ là hồn cuộc sống
Là lâu đài mơ
Niềm tin khát vọng
Trăng trong tâm hồn giữa trời lồng lộng
Ý chí kiên cường, nhân hậu, bao dung
 
Ngợi ca tình yêu chung thủy mặn nồng
Lòng dũng cảm dám hy sinh vì Tổ quốc
Lời của trái tim nặng tình non nước
Nhân quả thiện lành, khát vọng lọ lem…
 
Vất vả bộn bề
Thơ thơm thảo hương sen
Gom cay đắng cất lên thành rượu ngọt
Góp tiếng lòng trừ gian tham, sâu mọt
Dâng lên xuân Tổ quốc mãi trường tồn
 
Nổi trống lên thơ ơi!
Mừng xuân đổi mới
Đất nước vươn mình ban mai phơi phới
Nước mạnh dân giàu hạnh phúc tương lai
 
Chung tay nào …
Chắp cánh thơ bay!
 
                                                 Ái Nhân
                                               Xuân 2025

Thứ Ba, 11 tháng 2, 2025

TRỊNH CÔNG SƠN, SAY MỘT KIẾP ĐOẠN TRƯỜNG - Gã Khờ


"Người về soi bóng mình giữa tường trắng lặng câm".
 
Trịnh Công Sơn, gã du ca lãng tử, cả đời lận đận trong cõi nhạc, cõi tình. Đàn ông mà viết được những bài tình ca não lòng như vậy, không đa tình thì cũng phải si tình, mà chắc ông là cả hai. Bao nhiêu bóng hồng đã đi qua đời ông, để lại những vệt son trên từng nốt nhạc, từng dòng chữ. Mỗi người một dáng hình, một câu chuyện, nhưng ai cũng là một nỗi niềm, một mảnh ghép trong trái tim kẻ nghệ sĩ vốn đã đa đoan.

HUYỀN THOẠI NINJA (NHẪN GIẢ)



Ninja hiện vẫn còn tồn tại nhưng có rất ít thông tin về họ - những chiến binh âm thầm viết nên một phần trang sử thời phong kiến ở Nhật Bản.

Hoạt động chủ yếu từ thế kỷ 15 đến thế kỷ 17, thời điểm bất ổn chính trị nhất trong lịch sử Nhật Bản, Ninja (hay Shinobi) là danh xưng chỉ những cá nhân hay tổ chức đánh thuê chuyên hoạt động bí mật. Theo ghi chép, Ninja là những người sử dụng Nhẫn thuật - Ninjutsu - loại hình chiến đấu biệt lập phát triển chủ yếu từ vùng Iga tại tỉnh Mie và làng Koka tại tỉnh Shiga. Khi Nhật Bản thống nhất năm 1603, vai trò của các phái Ninja cũng phai nhạt dần. Ngày nay, Ninja thường mặc những trang phục rất hiện đại, họ được thuê làm gián điệp, vệ sĩ hoặc ám sát thuê. Cấp cao nhất của Ninja là Jonin rồi đến Chunin và cuối cùng là Genin.

Chủ Nhật, 9 tháng 2, 2025

TỨ CHỨNG NAN Y: PHONG 疯, LAO 痨, CỔ 臌, LẠI 厲

Chiều nay, cà phê với bạn cũ Sư Phạm, tôi hỏi LẠI là bệnh gì của “tứ chứng nan y”, nhưng chưa có giải đáp thỏa đáng, tôi tra trên mạng có 2 bài viết sau. Mời quý bạn cùng đọc và góp thêm ý khiến nhé !


Bài thứ nhất:

Về “tứ chứng nan y” hiện có nhiều cách giải thích không thống nhất.
*
Cách hiểu được số đông chấp nhận, nhất là các thầy thuốc đông y, là 4 bệnh khó chữa lành theo quan niệm của y học cổ, gồm:
 (1) Phong: tức là bệnh cùi, còn gọi là bệnh phung hay bệnh hủi; (2) Lao: ho lao, bệnh lao phổi;
(3) Cổ: xơ gan cổ trướng;
(4) Lại: tức là ung thư. Trong đó, có hai bệnh đã được y học ngày nay chữa lành là phong và lao.

CON DÂU VUA THỜI NHÀ NGUYỄN ĐƯỢC GỌI LÀ GÌ? – Nguyễn Phúc Vĩnh Ba

Phủ thiếp Hoàng Thị Cúc của ông Hoàng Phụng Hoá Công. Về sau ông Hoàng Phụng Hoá trở thành vua Khải Định, bà được phong Tam giai Huệ Phi, rồi Đoan Huy Hoàng Thái Hậu, thường gọi là Đức Từ Cung khi con bà, vua Bảo Đại, lên ngôi.


Vợ của một nhà vua được gọi là Hoàng hậu, con trai vua là Hoàng tử, con gái vua là Công chúa, rể vua là Phò mã. Đó là những điều mọi người đều biết. Thế nhưng, con dâu nhà vua thì gọi là gì, lại là một điều làm đa số mọi người thắc mắc.
 

Thứ Bảy, 8 tháng 2, 2025

KHÔNG CÓ CON RẮN, KHÔNG CÓ NHÂN LOẠI - Phạm Thành Châu



Nếu viết về con rồng, thật dễ có văn chương bay bướm, kiến thức bao trùm thiên hạ, ai đọc cũng phục lăn. Vì sao? Vì con rồng chẳng hề có trên thế gian, chẳng ai thấy, nên cứ viết tào lao thiên địa, không ai bắt bẻ được. Giống như chuyện ma. Có hàng triệu chuyện ma mà chẳng ai thấy ma bao giờ. Năm nay, viết về năm Tỵ, là năm cầm tinh con rắn, thì văn chương đành tịt ngòi! Con rắn. Ai cũng thấy rồi. Viết bậy bạ, lòi cái dốt ra, thiên hạ chửi cho! Thế nên, tôi chả dại mà "múa rìu qua mắt thợ". Phét lác không được, tôi đành phải lôi sách vở, báo chí ra chép lại cho quí vị đọc chơi, đỡ buồn trong mấy ngày "Xuân Tha Hương".

HỎI ĐÁ XANH RÊU - Trinh Anh Khoi


Nhà thơ, nhà văn Hà Huyền Chi

Hẳn là ai trong chúng ta, ít nhất một vài lần theo đời mình, đã nghe và hát bài Lệ Đá của nhạc sĩ Trần Trịnh. Nó là bài nền chính trong một phim truyện cùng tên từ những ngày cũ tại Sài Gòn. Lời bài ấy là của thi sĩ Hà Huyền Chi.
 
Trong quãng 1963 - 1975, ông đến nhà tôi trong con ngõ 502 đường Phan Đình Phùng vài lần. Một người đàn ông đậm dáng, da ngăm, ria mép, mặc quân phục bụi bặm rồi về sau là thường phục, nói giọng luôn chậm rãi. Ông đến vì ông là bạn của bố tôi nhưng ngay sau 30/4/1975, ông không đến nữa.
 
Hà Huyền Chi là một nhà thơ, nhà văn, đạo diễn phim, cả diễn viên nổi tiếng trước 1975. Bố tôi vẫn đùa: “Cậu nhiều tài thế, thì còn đất cho ai sống nữa?”. Ông cười to, rồi tặng cho bố tôi một quyển sách, quyển Saut Đêm. Saut, tiếng Pháp, là cú nhẩy, ở đây nên hiểu nó là một cú nhẩy dù - Nhẩy dù vào ban đêm.