BÂNG KHUÂNG

CÁM ƠN CÁC BẠN ĐÃ GHÉ THĂM, ĐỌC VÀ GHI CẢM NHẬN. CHÚC CÁC BẠN NĂM MỚI ẤT TỴ 2025 THÂN TÂM LUÔN AN LẠC

Chủ Nhật, 3 tháng 10, 2021

NGUYỄN LINH KHIẾU, NẾU TA CÓ MỘT NẮM ĐẤT - Nguyễn Đức Tùng


Nhà thơ Nguyễn Linh Khiếu
 

Thơ Nguyễn Linh Khiếu là dòng thơ trữ tình mới. Anh tin vào khả năng của ngôn ngữ trong việc giữ gìn các giá trị văn hóa, mang đi ý niệm truyền sinh, phồn thực, ca ngợi thiên nhiên, trong khi vẫn thường xuyên tra hỏi các vấn nạn lịch sử. Đó là kết hợp giữa tự sự sinh thái và trữ tình xã hội. Những điều ấy được thực hiện trong thể thơ tự do, với những câu dài, kỹ thuật trùng điệp, với các nút thắt mở của trường ca. Nguyễn Linh Khiếu cần thơ trữ tình để vượt qua các khoảng cách, kết nối sự vật trong không gian và thời gian. Anh cũng vượt qua các tập quán, thiết chế, điển lễ, các rào cản xã hội, bằng cách đối thoại với thiên nhiên; và tôi cho rằng đó là chọn lựa thích hợp. Thơ của anh mở ra từng đợt như sóng, nhiều bài nối tiếp nhau, ngay cả những bài ngắn, độc lập, cũng dễ dàng được đặt vào giữa các bài khác, thành những chuỗi, thành chủ đề.
 
nếu ta có một nắm đất
ta sẽ vùi hạt hạnh vào trong
cầm trên tay đợi khi mùa xuân tới
hạt hạnh trong tay sẽ lặng lẽ nảy mầm
nếu ta có một cánh đồng
ta sẽ cày bừa xới vun đất đai màu mỡ
trên cánh đồng ta chỉ trồng hoa hạnh
ai đi qua cũng trầm trồ cánh đồng hoa hạnh của nhà thơ
nếu ta có một quốc gia
trên lãnh thổ nhiệt đới phì nhiêu của mình ta chỉ trồng hoa hạnh
người yêu hoa khắp thế gian hành hương về chiêm ngưỡng
thiên đường hoa hạnh của thi nhân.
 

AI CŨNG CÓ MỘT LẦN – Thơ Quách Như Nguyệt, nhạc Nguyễn Hữu Tân

  
  
                             Nhà thơ Quách Như Nguyệt


AI CŨNG CÓ MỘT LẦN
 
Ai cũng có một lần
Trái tim quên đóng cửa
Cũng một lần, để tâm trí u mê
Em cũng có một lần
Yêu anh trong mù quáng
Tim lang thang không tìm thấy đường về!
 
Ai cũng có một lần
Bỏ mặc lời răn Chúa,
Phật từ bi chỉ năm giới rành rành
Lú lẩn, vô minh… Trái cấm quá ngon lành!
Mộng muốn thành nên phạm tội, buông lơi!
 
Trái cấm chín trên cao quyến rũ gọi mời
Con rắn độc chuyển mình lời ru ngủ
Con sâu khờ đục khoét tưởng nghìn thu
Ai ngờ khổ, khổ đau còn dai dẵng
 
Ai cũng có một lần… yêu khắc khoải
Yêu điên cuồng và nhớ đến quắt quay
Em yêu anh hơn ma túy, rượu say
Một lần thôi, xin một lần rồi thôi!
 
Ai cũng có một quãng đời rạng rỡ
Yêu một thời mà cứ ngỡ thiên thu
Ngỡ là yêu đâu ngờ là sám hối!
Yêu một thời rồi suốt kiếp đơn côi
 
Trái yêu đương ôi ngọt ngào vẫy gọi…
Càng trên cao, càng thấy khát khao nhiều!
 
Em có Anh, tưởng thiên đường rộng mở
Có đâu ngờ, vào địa ngục, như mơ…
 
                                  Quách Như Nguyệt


     

Thơ: Quách Như Nguyệt
Nhạc: Nguyễn Hữu Tân

THƯƠNG BẠC – Thơ Lê Bá Lư




 
THƯƠNG BẠC
 
Trung thu xứ Huế trời trong sáng
Trên chiếc thuyền neo trên sông Hương
Khách với giai nhân ngồi đối ẩm
Kề vai kể những chuyện hoang đường
 
Suốt dải Hương Giang trăng trải đầy
Ngạt ngào Thương Bạc phấn hương bay
Chen trong tiếng sóng êm êm vỗ
Đàn, sáo ngân nga giọng tỉnh say
Mời khách cùng em bước xuống thuyền
 
Đôi ta bơi lạc xứ thần tiên
Đêm nay thức trọn vui ân ái
Quên hết nhân gian lắm muộn phiền!
 
Lời nàng thương nữ êm như nhạc
Lấp lánh nước trời muôn mảnh trăng
Son phấn bay lừng làn tóc rối
Khách hồn như nhẹ thoát lâng lâng
 
Khách bước xuống thuyền ra biển ngây
Cùng nàng kỹ nữ suốt đêm say
Say trăng, say rượu, say tâm sự
Say nhạc, say tình, say mãi say...
 
Trời vừa hửng sáng khách từ giã
Lòng khách vô tình như mây qua
Mà có biết đâu lòng thương nữ
Nỗi buồn dâng ngập thật bao la!
 
                          Lê Bá Lư
               (Sân Thượng Nhà Em)
 

LÁNH YÊU – Thơ Đặng Xuân Xuyến


 
                            Nhà thơ Đặng Xuân Xuyến

 
LÁNH YÊU
 
Sao chẳng nói yêu từ sớm
Khi anh đương còn trẻ trai
Bây chừ lừ đừ, lọm khọm
Anh nào dám mộng với ai.
 
Đâu phải ra chiều ái ngại
Đâu phải giả đò lo xa
Chỉ e nhỡ đường ân ái
Khiến em đứt ruột chiều tà.
 
Thì đấy, em chớm vào hạ
Anh đà ngấp nghé thu qua
Chữ yêu nghe chừng xa lạ
Biết mình, chẳng dám mơ xa.
 
Ừ thì, tình yêu không tuổi
Ừ thì, cố học người ta
Nhưng đà chồn chân mỏi gối
Bước dồn bước hụt khó qua.
 
Thôi đành như người xa lạ
Hững hờ gom gió mùa đông
Thẩn thơ nhìn cây trút lá
Lánh nghe điệu lý tơ hồng.
 
Hà Nội, đêm 24-03-2014
ĐẶNG XUÂN XUYẾN

Thứ Tư, 29 tháng 9, 2021

NGHE TIN PHI NHUNG CHẾT – Thơ Châu Thạch


  
               
 
NGHE TIN PHI NHUNG CHẾT                          
 
Chuyện Phật Trời không ai biết được
Bọn phi nhân thì cứ sống sờ sờ
Người nhân nghĩa chết sớm, chết bất ngờ
Để bia miệng mau mờ hơn bia đá
 
Chiều hôm nay nghe tin em đã ngã
Để lại đời hàng mấy chục con thơ
Tưởng trần gian như không bến không bờ
Con thuyền đẹp chìm sâu vào sóng nước
 
Nhớ tiếng hát danh vàng em thuở trước
Buổi anh nghe cơm thiếu, áo không lành
Tiếng hát em không no bụng nhà anh
Nhưng no cả đến tâm hồn thơ trẻ
 
 
Nay em chết khi đời sầu mọi nhẽ
Dịch hoành hành và bão lũ sắp về
Khóc cho em trời đất sẽ lê thê
Và nước mắt thế nhân tràn nhân thế
 
Thôi em nhé, cuộc đời là dâu bễ
Lánh cuộc đời đã khổ lúc lên mười
Đường em bay chắc chắn sẽ xanh tươi
Em bỏ lại cuộc trần cho thanh thản
 
Tiễn em đi có vạn người là bạn
Không quen em nhưng quen điệu dân ca
Em là trầm, là bách cũng là hoa
Hoa Điên Điển nở đầu thu vàng rực!
                         
                                      Châu Thạch 

Thứ Ba, 28 tháng 9, 2021

ĂN TẾT VỚI MA – Truyện truyền kỳ của Kha Tiệm Ly


                    Tác giả Kha Tiệm Ly
 

1. Bỏ nghiệp kiếm cung
 
Thời Minh Hy Tông (1605 – 1627) , Hàm Phong, người Nhữ Nam, vốn dòng cung kiếm. Mười sáu tuổi đã làu thông thập bát ban. Một buổi đang luyện võ bỗng nghe từ biên cương phụ thân là Hàm tiên phuông cùng bào huynh đều tử trận, Hàm khóc rống lên rồi vứt mạnh bảo đao xuống đất mà rằng:
- Cái thứ vô dụng nầy còn đụng đến làm gì?
 

NHỚ - Thơ Nguyên Lạc


  


NHỚ
 
Bỗng nhiên nhớ
điếu thuốc
và
ly cà- phê đắng
khói nhòa mắt cay
Góc đêm
vọng khúc tình hoài
Bao năm rồi đó chẳng phai chút nào!
Bỗng nhiên nhớ đến nôn nao!
Cà- phê. khói thuốc. đèn màu. quán đêm
Nồng nàn hương quế môi hôn
Bao năm rồi đó trọn hồn lưu vong
 
Quán đêm. góc vắng. cô đơn
Đắng hồn luân lạc khúc buồn ly tao
Mất nhau từ cuộc ba đào
Làm sao tìm lại thuở nào tình nhân?
Não nùng từng nốt nhạc buông
Lời ca nức nở "Con đường mộng tan" *
 
Cố nhân! Tôi nhớ mùi hương
Quán đêm. khói thuốc. son trầm môi ai
Cách gì quên được em đây?
Trăm năm có đủ phôi phai bóng hình?
 
Bỗng nhiên nghe nhói tim mình
Quên làm sao được?
Thôi đành!
Thiên thu...
 
Nguyên Lạc
 
...........
 
* Tên bài hát: The Boulevard of Broken Dreams - Diana Krall
 

Thứ Hai, 27 tháng 9, 2021

HOÀI NGHI – Thơ Trần Mai Ngân


  


HOÀI NGHI
 
Anh hoài nghi em
Hoài nghi mãi vầng trăng khuyết nửa
Không tròn đầy như thuở mười lăm
Những giận hờn đôi mắt xa xăm
Đầy giông bão về nơi xa lắm!
 
Anh hoài nghi em
Hoài nghi môi hồng đào thơm ngọt
Không thật thà chỉ cảm xúc thăng hoa
Giận đôi tay hương ngát ngọc ngà
Anh xô hết tình nghiêng chao đảo...
 
Anh hoài nghi em
Hoài nghi đất trời đầy giông bão
Để xa xôi lặng lẽ nơi này
Bóng nguyệt soi cứ thế không đầy
Có nước mắt không tỏ bày rơi xuống...
 
Anh hoài nghi em
Hoài nghi cả sóng xô cuồn cuộn
Dập dồn say phiến đá lạnh lùng
Tiếng vang dội muôn trùng phiền muộn
Con sóng tình vỗ một âm thanh...
 
Anh hoài nghi em
Hoài nghi mưa nắng cứ loanh quanh
Để người nhận nghe lòng quạnh quẽ
Câu xưng tội chiều nay nói khẽ
Là Chúa ơi! Con nhỡ yêu người!
                  
                           Trần Mai Ngân

Chủ Nhật, 26 tháng 9, 2021

VĂN TẾ ĐỒNG BÀO SÀI GÒN TỬ NẠN VÌ DỊCH CÔ VI – Kha Tiệm Ly




Than ôi!
1. Núi đùn mây bốn đợt ngậm ngùi
Rừng trút lá hai mùa tan tác!
2. Nước ba miền ruột tím gan bầm
Người trăm triệu tim đau dạ thắt.
Có câu:
3. “Phong Châu hạo nhiên nguyên khí, vạn đại cao hiền,
Thăng Long linh mạch địa dư, phi thường uyên bác!”
Nhớ nước ta xưa,
4. Hồng Hà trùng trùng  nước xoáy, tay mài kiếm, tay diệt thù, mà người dịu dàng như lời dặm, câu thơ,
Cửu Long cuồn cuộn sóng gào; người mở đất, người khai sơn; mà lòng hiền hòa như củ khoai, cục đất.
5. Đất Gia Định mưa hòa gió thuận, đây sông Tiền, đây sông Hậu; trời nước mênh mông làm nên khí phách anh hùng,
Người Trường An chữ tốt văn hay, đây hồ Gươm, đây Trấn Quốc; thổ nhưỡng uy linh tạo thành ngàn năm văn vật.
6. Tình no đầy như trái bưởi trái dưa,
Đời êm ả tợ cánh cò cánh vạc.
Nào ngờ đâu,
7. Niềm vui còn hòa quyện cùng cây cỏ nước Nam,
Tai họa vội lỏi len từ biên cương phía Bắc!
8. Chẳng mang vũ khí mà đúng là quân địch, các địa phương lo đứng lo ngồi, xuôi ngược lao đao,
Không chấp hai cánh nhưng y hệt thiên thần, ngành y tế quên ngủ quên ăn, ngày đêm tất bật.
9. Người ấm no tự dưng đói rách, thương đời bá tánh lầm than,                                                                       
Trẻ cười vui chợt phải nghẹn ngào, giận giặc Cô vi hiểm ác!
10. Nó làm ta phải ngăn sông cấm chợ, khiến nhiều người không gạo không tiền, đành kéo nhau ngủ bụi ngủ bờ,
Nó làm ta phải đón ngõ chặn đường, gây bao kẻ thiếu áo thiếu cơm, phải cam chịu mưa nam gió bấc.
11.Vợ ôm con đèn khêu hiu hắt, biết cậy ai chén nước chén cơm,
Đường về quê nắng cháy chang chang, mong làng xóm cọng rau cọng rác.*
12. Chợ Bến Thành đường ngang đường dọc, ngó trẹo đầu không thấy bóng ma trơi,
Bình Hưng Hòa xe nhỏ xe to, đợi sái cổ chờ hóa thân tro cát!
Gia Định ơi!
13. Đâu hồi Sài Gòn diễm lệ, đâu hồi Hòn Ngọc Viễn Đông, người người mỏng áo cao hài,
Đâu hồi Thành đô hoa gấm , đâu hồi Vựa Lúa Miền Nam, năm năm no lòng ấm cật!
14. Đang buổi mưa sa đất tốt, cây vườn liền nẩy lộc đâm chồi, cành nhánh sum suê,
Nào ngờ gió tụ mây đen, Cô vi làm héo nụ tàn hoa, trái rơi tan tác!
Hỡi ôi!
15. Khói lò thiêu xót xa giờ ly biệt; chồng lìa vợ, vợ lìa chồng, lệ rơi nhầy đất đau thương,
Mảnh khăn tang đau đớn kiếp đơn côi, con khóc mẹ, mẹ khóc con, uất nghẹn đầy trời bi đát.
16. Thương trẻ thơ chịu côi cút vào tuổi nằm nôi,
Thương chồng vợ chia lìa trong tuần trăng mật!
17. Thương kẻ làm thuê ở mướn, ngày mong no cơm ấm áo, đâu dè vất vưởng vất vơ,
Thương người ở đậu sống nhờ, bữa cầu ấm chỗ êm nơi, nào ngờ cù bơ cù bất.
18. Thương kẻ mồ côi màn trời chiếu đất, sức mỏi mòn cơm cặn canh thừa,
Thương kẻ già nua gối đất nằm sương, đời lận đận áo ôm khố rách.
May thay!
19. Trong màu áo trắng luôn có nhiều đôi cánh thiên thần,
Giữa chốn bụi hồng vẫn còn thừa tấm lòng bồ tát!
20. Dù đường dài có lắm khúc gai góc chông chênh,
Nhưng đêm vắng luôn nhiều ánh sao trời vằng vặc!
21. Nghìn bàn tay đã chia phần cho bao mảnh đời áo rách cơm thiu,
Vạn tấm lòng vẫn nhường chỗ cho những phận người nhà xiêu cửa nát.
22. Ngành y tế đâu màng giấc ngủ, dậy sớm thức khuya, vì nhiều suy tính dập dồn,
Người chiến binh nào quản sớm hôm, ăn vội uống vàng, bởi lắm lo toan chồng chất.
23. Dịch bệnh sáng chiều tới tấp, những thiên thần đâu thể làm ngơ,
Bịnh nhân sớm tối liên miên, các chiến sĩ đâu đành ngoảnh mặt.
24. Cứu binh như cứu hỏa, miền Bắc thân thương tức tốc tiếp quân hăm hở lên đường,
Chống dịch như chống thù, bộ đội anh hùng sẵn sàng ra trận hiên ngang gánh vác.
25. Người tặng thuốc men, người cho thực phẩm, người gói thi hài,
Người tặng máy thở, người biếu quan tài, người lo liệm xác!
26. Giương cao lời thề y đức, đã bao người đối diện “quân thù”, rồi hiên ngang thanh thản bước về trời,
Sải rộng đôi cánh từ tâm, có lắm kẻ cận kề “giặc dữ”,  đã kiêu hãnh an nhiên nằm với đất!
27. Đẹp đẽ sao! “Máu đỏ chảy ruột mềm”,.
Cao cả thay! “Lá lành đùm lá rách!”
 Vong linh hỡi!
28. Miền âm cảnh vật vờ hồn phách, lúc giã từ đâu kẻ tiễn đưa.
Trại cách ly chua xót phận người, giờ trăn trối không ai vuốt mặt!
29. Đò vô thường sào neo thuyền đợi, đâu chọn má phấn môi son hay tóc bạc da mồi,
Kiếp nhân sinh sống gởi thác về, không hiềm vách đất nhà tranh hay lầu vàng gác bạc.
30. Bốn cảnh khổ, thì luyến lưu chi chốn Ta Bà,
Vạn niềm vui, hãy thanh thản về miền Cực Lạc!
31. Chướng chưa đến, sao kéo theo bấc lạnh lùng?
Người đã đi, nên bỏ buông điều u uất!
32. Đây lòng thành kính, hãy nhâm nhi, miếng trầu điếu thuốc đơn sơ,
Kia đường xa xăm, xin bỏ bụng ly rượu chén cơm đạm bạc!
Ô hô! Có linh xin hưởng!
 
                                                                                  KHA TIỆM LY
......

Chú:

* Muốn nói việc đồng bào miền Trung kéo nhau về quê

SỰ SỐNG TỊNH TIẾN – Thơ Khaly Chàm


 
                                        Nhà thơ Khaly Chàm


sự sống tịnh tiến
 
cảm thức, cái bóng chẳng thể tạo ra một ra phần đời đau cổ điển
những hàng cây thú nhận lưu cữu mùi hương diệp lục
hoa hoắc hương trong công viên tím nhạt dự cảm mùa tàn thu   
hai đồng tử bị ánh sáng xuyên tâm để tương quan với mùi chướng khí
 
lửa gặm nhấm mầm sống phát tán vi sóng cao tần
nấc nghẹn tiếng khóc mặc khải tiểu sành xám ngoét bụi tàn tro
thành phố dịch biến trắng nghi lễ mai táng dụ ngôn đen trì tụng
những linh hồn
 
dường như, người đời không còn hốt hoảng khi chợt ngã xuống
những con đường mê man ngủ nhưng luôn mở mắt
sự định dạng tồn sinh cho một hình dung khác
chẳng ai thích hay quan tâm để gõ cửa bầu trời
 
và bầu trời cứ mãi mong chờ được nghe âm giọng loài người hát
dư thanh ký thác vào cơn mộng du tìm đường về đã mịt mù
trong nghiêm cẩn nhìn thấy những bóng người hóa khói bay lên trời xanh
 
                                                                                   khaly chàm
                                                                              cuchisaigon 9/2021
 

RƯỢU CHIỀU LỮ THỨ - Nguyên Lạc


   

 
RƯỢU CHIỀU LỮ THỨ
 
Tay nâng chén rượu chiều rơi
Mời ai cạn chén kiếp đời lưu vong?
Mời em nhan sắc huyễn mong
Mời tôi tan mộng trăm năm nỗi sầu!
 
Hồ trường biết rót về đâu?
Về đâu rồi cũng một màu tàn phai!
Uống đi! Cạn chén đắng cay
Xé câu thơ cổ thả bay lũng chiều
Tà huy bóng đổ hắt hiu
Hồ trường độc ẩm nghiêng xiêu đất trời!
 
Sao không say hở tôi ơi?
Tỉnh chi? Sầu với cỏ cây... Hồ trường!
 
Về đâu ta rót hồ trường?
Bạn bè luân lạc muôn phương!
Tha hương ai người tri kỷ?
Cùng ta ngất khúc hồ trường
 
"Trời Nam nghìn dặm thẳm, non nước một màu sương
Trai trẻ bao lăm mà đầu bạc, trăm năm thân thế bóng tà dương.
Vỗ gươm mà hát, nghiêng bầu mà hỏi,
trời đất mang mang ai người tri kỷ,
lại đây cùng ta cạn một Hồ trường." [*]
 
Hồ trường độc ẩm hồ trường
Nghìn trùng thăm thẳm quê hương!
Xa kia tà dương mắt đỏ
Cố nhân sương khói vấn vương!
 
Nguyên Lạc
 
………
 
 [*] Hồ Trường - Nguyễn Bá Trác
 

BÀI THƠ VŨ HÁN - Nguyễn Đức Tùng


  


BÀI THƠ VŨ HÁN
 
Trong bản tin chiều nay
Trong phản ứng dây chuyền phân tử
Trong phép thử nhanh
Em đã chết. Hoặc anh
Một người đi qua nhà, bấm chuông
Cửa không mở. Có tiếng thầm nức nở
Không phải tiếng người, chỉ là cơn gió thổi
Trong cành lá tối ngoài sân, bên ảng nước
Ba con chim bồ câu
Đứng chụm đầu vào nhau
Than khóc
 

Thứ Sáu, 24 tháng 9, 2021

MÌNH ƠI (50) – Kha Tiệm ly




NHỮNG CỰC HÌNH TRA TẤN, NHỮNG HÌNH PHẠT DÃ MAN, NHỮNG CÁCH XỬ TỬ GHÊ RỢN, CỦA TRUNG QUỐC NGÀY XƯA.
 
 Phu nhân giọng nhão nhoẹt:
- Mình o…o…i…i…!
 
Thám hoa nhại theo:
- O…o…i…i…!
- Hi…! Mình ơi, em đọc sách thấy một tác giả viết: “Kinh Kha ám sát Tần Thủy Hoàng”, dùng “ám sát” như vậy đúng hay sai vậy mình?
- Không đúng mình à, vì “ám” có nghĩa là tối, mờ, không rõ, không tỏ; nghĩa bóng có nghĩa là âm thầm, ngầm, bí mật, mờ ám. Ám sát là âm thầm giết, mờ ám giết, bí mật giết một người nào đó mà cơ quan pháp ty nhà nước có khi tốn nhiều công sức cũng không tìm ra thủ phạm; còn Kinh Kha đường đường mang chủy thủ đến trước ngai vàng của vua Tần, trước mặt bá quan, thì làm sao gọi là “ám” được? Gọi là “thích khách” mới đúng. Tuy nhiên, đây chỉ là quan điểm của anh thôi.
- Cho em hỏi nữa nè: Báo đăng: có người nhảy sông “tự vận” (đọc trại của  “tự vẫn”) là không đúng phải không mình? Theo em biết thì “tự vẫn” 自刎 là tự lấy dao đâm vào cổ., còn “tự ải” 自縊 tự thắt cổ, phải không mình? Nhảy sông chết gọi là “tự trầm .” , là “tự cho mình chìm xuống nước” mới đúng chớ!
 
- Đúng là ái nữ của Thượng Thư tiền triều!
- Còn “tự sát” và “tự tử”, dù đều có nghĩa là “tự làm cho mình chết”, nhưng hai cái cũng không hoàn toàn giống nhau… Thôi thì dùng “quyên sinh” 捐生 là “chối bỏ cuộc sống” cho nó lành.
 

NGƯỜI KHÔNG GẶP NỮA... – Thơ Tịnh Bình


  
          Nhà thơ Tịnh Bình
 

NGƯỜI KHÔNG GẶP NỮA...
 
Ở bên này thương... bên kia nhớ...
Lời yêu chẳng thể buông thành lời
Từng có lúc bên nhau mê đắm
Biệt xa rồi
bão rớt mưa rơi...
 
Vẩn vơ hoài ngóng người không hẹn
Thầm trách tháng năm cứ hững hờ
Nhớ ai giọt buồn rơi lâu lắc
Tí tách qua thềm... mưa cứ mưa...
 
Người không duyên nợ sao lòng nhớ
Lạc phiến mây trời trôi mãi trôi
Bâng quơ lau lách sầu sông vắng
Người không gặp nữa... Cũng đành thôi...
 
                                          TỊNH BÌNH
                                           (Tây Ninh)

BÀI THƠ "ĐÂY THÔN VỸ DẠ" CỦA HÀN MẶC TỬ - Phạm Ngọc Thái



 
ĐÂY THÔN VỸ DẠ
 
Sao anh không về chơi thôn Vỹ?
Nhìn nắng hàng cau nắng mới lên
Vườn ai mướt quá xanh như ngọc
Lá trúc che ngang mặt chữ điền.
 
Gió theo lối gió, mây đường mây
Dòng nước buồn thiu, hoa bắp lay
Thuyền ai đậu bến sông trăng đó
Có chở trăng về kịp tối nay.
 
Mơ khách đường xa, khách đường xa
Áo em trắng quá nhìn không ra
Ở đây sương khói mờ nhân ảnh
Ai biết tình ai có đậm đà?
                 
                             Hàn Mặc Tử