BÂNG KHUÂNG

CÁM ƠN CÁC BẠN ĐÃ GHÉ THĂM, ĐỌC VÀ GHI CẢM NHẬN. CHÚC CÁC BẠN CÙNG THÂN QUYẾN NĂM MỚI ĐINH DẬU 2017 THÂN TÂM LUÔN AN LẠC

Chủ Nhật, 13 tháng 4, 2014

ĐI TÌM NGUỒN VUI PHẦN II - Hoàng Đằng



                      Hình ảnh: Đi tìm nguồn vui
(Viết về thầy giáo già Nguyễn Văn Thị)
(Phần 1)

“Sao đời thì ngắn mà ngày thì dài!”. Dạo này, ông anh cả tôi thường thở than như vậy. Anh già quá rồi, quỹ thời gian trên đời không biết còn bao nhiêu, nhưng chắc chắn ít, không nhiều. Hàng đêm, anh ngủ không ngon giấc, hàng ngày ngồi bên bàn thờ khói hương nghi ngút, không biết làm gì; đọc sách hay xem TV thì mắt đã mờ, cũng khó khăn. Trí óc, lòng dạ anh dành cho những kỷ niệm trong quá khứ rồi ngậm ngùi. Rứa mới khổ!

Chị 78 tuổi vừa mất cách đây hai tuần (24/2/Giáp Ngọ) vì già yếu và bệnh tật, để lại anh 82 tuổi lẻ loi. Đối với người trẻ tuổi, vợ mất, sau một năm tang mãn, đi tìm vợ mới. Đó là nói những người đàn ông sống có lễ giáo, còn những người sống buông thả, vợ chưa mất, đã cặp bồ với tình nhân này qua tình nhân nọ, nói chi đến khi vợ mất, nói chi đến chuyện cư tang.
Anh tôi đặc biệt trung thành với vợ suốt đời; mấy chục năm qua, vợ bệnh, anh quanh quẩn trong nhà, ít khi đi ra ngoài. Anh nói với tôi:
- Đi mô vắng mặt ở nhà, lỡ chị có chuyện chi, hối hận cả đời.
Bây giờ, chị không còn trên cõi đời; để giết thì giờ, anh đi. Anh nhờ người chở trên xe máy, vào ngồi hàng giờ bên mộ chị. Anh thuê xe taxi rủ tôi đi đây đi đó, hai anh em trên xe, kể cho nhau nghe những chuyện tếu, “chuyện hoang”, kể rồi cười, cười rồi kể. Thời gian qua nhanh, mới sáng đã trưa, mới trưa đã chiều. Nhờ thế, anh khuây khỏa.

Sáng 07/4/2014 (08/3/Giáp Ngọ), tôi vừa ra khỏi giường, anh điện thoại về. Anh hỏi:
- Em khỏe không? Anh đưa xe về, em đi chơi với anh nghen.
8,30 giờ. Xe bọp còi ngoài ngõ. Tôi lên xe ngồi bên anh. Anh cho biết kế hoạch trong buổi sáng. Anh muốn thăm mộ phần của cha mẹ tôi. Anh đã có ý muốn ấy lâu rồi – lúc anh em mới kết nghĩa  12/12/2010, tuy nhiên, vì điều kiện và “lực bất tòng tâm”. Đêm 23 rạng 24/12/Quý Tỵ, mẹ tôi qua đời ở tuổi 92, anh không về thắp hương được vì lúc ấy, chị cũng trong thời kỳ hấp hối. 
Xe ngược Quốc Lộ 9 nhánh D hướng Cam Lộ. Xe chạy khoảng 4 km thì dừng lại. Mộ cha mẹ tôi nằm sát đường – “mặt tiền”. Tôi hướng dẫn anh vào, thắp hương. Trước mỗi mộ, anh cung kính vái và thì thầm trình diện. Cử chỉ và thái độ của anh khiến tôi cảm động, mấy giọt nước mắt lăn xuống má. Anh cho biết kế hoach tiếp là đến thắp hương thầy Nguyễn Viết Trác đã mất đầu năm 2010. Anh muốn đi viếng mộ thầy Trác 2 lần rồi, nhưng chưa thực hiện được; lần này phải đi cho được thôi. Tôi làm người hướng dẫn. Xe trực chỉ hướng Tây – phía Cam Lộ, chạy chưa đầy 1 km thì rẽ phải. Đường đến khu mộ thầy Trác đi theo lối này phải qua một đoạn nguyên trước là hố tập trung rác của thành phố Đông Hà vừa mới được chôn lấp và san bằng. Tài xế đưa xe vào lối, thấy trước mặt gập ghềnh, xập xậy, từ chối đi tiếp vì sợ xe lún. Kế hoạch thăm mộ thầy Trác đành tạm hủy, chờ dịp khác, miễn Trời cho anh khỏe là được. 
Xe trở đầu theo Quốc Lộ 9 về hướng Đông rồi vào Quốc Lộ 1 xuôi Nam. Chưa đến cầu Lai Phước, xe rẽ hướng Đông vào con đường nhựa nhỏ mang tên Nguyễn Hoàng. Mừng là ở Quảng Trị, kể từ khi trường trung học lớn ở thị xã tỉnh lỵ mất tên sau năm 1975, nay có con đường này dành để đặt tên Chúa Tiên – Vị Chúa đã tạo dựng ra xứ Đàng Trong, một nửa giang sơn Việt Nam. Nhưng tiếc là chưa xứng tầm. Công lao Chúa Tiên, trong lịch sử dựng nước, có thua thì chỉ thua các vua Hùng. 
Xe qua cầu Đại Lộc, một cây cầu bê-tông cốt thép mới bắc qua sông Thạch Hãn. Như vậy, qua sông Thạch Hãn bây giờ có đến 06 cây cầu: Cầu Ga xe lửa, cầu Ga ô-tô, cầu bê-tông An Mô, cầu bê-tông Đại Lộc, cầu phao An Dã, cầu bê-tông Cửa Việt, ấy là chưa kể con đập chắn sông thủy lợi Nam Thạch Hãn phía trên xã Hải Lệ. Nghĩ mà  hãnh diện cho sự phát triển hạ tầng giao thông của quê nhà. 
Đường nối vào cầu Đại Lộc ở mạn Tây chưa hoàn chỉnh, trước khi lên cầu, xe phải chạy ngoằn ngoèo. Chắc là ngân sách đầu tư công thiếu hụt. Thôi thì đành chờ vốn ODA! 
Xe chạy qua những làng mạc, những cánh đồng lúa. Nhà cửa hai bên đường đều là nhà xây, nhà đúc, rải rác có những nhà cao tầng; đời sống dân quê hiện nay đã nâng lên rõ rệt rồi, huống chi sau này dự án xây dựng nông thôn mới hoàn tất! Nông thôn và đô thị rút bớt khoảng cách giàu nghèo. Đó chắc chắn không phải là niềm mơ ước của riêng một ai. Hai bên đường, lúa đang thời thai nghén - làm đòng, trông dáng vẻ báo hiệu một mùa thu hoạch tốt. Xe theo đường tỉnh lộ 4 về hướng Cửa Việt. Qua khỏi chợ Bồ Bản, xe rẽ hướng Nam vào huyện lộ DH 41. Trong thời gian từ 1995 đến 2004, tôi đã đi lại trên con đường này nhiều lần khi làm việc cho chương trình cộng đồng của Tổ Chức Handicap International rồi World Vision International. Ngày xưa ấy, đường còn bằng đất, đá đổ lởm chởm, nhiều ổ gà, gập ghềnh, xe mô tô chạy rất cực. Bây giờ thì đường đã tráng nhựa phẳng lì, Tiếc là tôi không có cơ may hưởng lợi! 
Xe chạy khoảng 500 mét, về hướng Đông là một vùng đất cồn lăng mộ xây, cái cao cái thấp, sơn quét đủ màu sắc chen lẩn giữa những bụi cây. Xe dùng lại, anh tôi và tôi xuống xe. Đi vào nghĩa địa làng Bồ Bản, xã Triệu Trạch, huyện Triệu Phong thăm mộ phần thân nhân bên ngoại của các cháu. Do dạo này, mắt kém, anh mất phương hướng, lại thêm,  cơn co thắt mạch vành lên do bệnh tim mãn tính, với lại, không quen đi bộ, anh quên mất vị trí những ngôi mộ mình muốn thăm. Anh xoa đầu gãi tai, chả lẽ về đây rồi mà không viếng được mộ. Bỗng dưng một sáng kiến nảy ra trong đầu. Anh nhờ tài xế bấm số máy đứa cháu gọi chị bằng o trong làng, nhờ nó ra chỉ giùm. Máy đổ chuông liên hồi mà không ai cầm ống nghe. Nghỉ một chốc, bấm lại, chuông cũng đổ, rồi đầu dây kia tắt máy. Đứa cháu vắng nhà hay không muốn nghe gọi từ số máy lạ? Thôi. Thử cố gắng rảo khắp nghĩa địa tìm, xem sao? Tôi khuyên anh kiếm chỗ im mát ngồi nghỉ, tôi đi lần theo từng lăng mộ, trước mỗi lăng mộ, dừng lại, đọc văn bia. À, đây rồi, lăng đôi nhạc phụ nhạc mẫu của anh, đây rồi lăng mộ của em gái chị mất lúc mới 16 tuổi. Thời gian tìm kiếm chưa tới 15 phút. Chắc phải có hồn thiêng những người đã khuất phò hộ, hướng dẫn, chứ không, việc tìm kiếm cũng phải mất một vài giờ.
Anh thắp hương và khấn vái thì thầm trước mỗi mộ. Đúng là ông con rể chí thảo, chí hiếu!
Anh lại hướng dẫn xe quay lại đường tỉnh lộ 4, chạy lên thị xã Quảng Trị, thăm mấy đứa em khác. Nhà mà anh và tôi đến là “biệt thự” của “cặp đôi hoàn hảo” Đỗ Tư Nhơn – Hồ thị Tú. Nguyễn Văn Nuôi từ Ngô Xá, cách 15 km, cũng có mặt tại đó. Kế hoach ban đầu của anh là chuyện trò vài phút, mục đích là thăm đứa em út Hồ thị Tú vì anh ít thấy mặt; xong, xe về nhà ở Đông Hà cho kịp bữa cơm trưa kẻo các con chờ. Ngờ đâu vợ chồng Nhơn + Tú sửa soạn bữa cơm trưa gồm nem rán, cá kho, canh cá, thịt heo, rau sống ... và mời ở lại cho kỳ được. Nhơn – Tú có tấm lòng thì anh em sẵn sàng no bụng. Tài đầu bếp của cô Tú cống hiến một bữa cơm không những bắt mắt mà còn ngon miệng. Xe về Đông Hà gần 13 giờ. Gần tối, anh điện thoại hỏi tôi:
- Em mệt không?
Cảm ơn sự quan tâm đều đặn của anh đến đứa em này./.
Hoàng Đằng
10/4/2014
                          Từ trái sang phải:  
                                             Bốn anh em kết nghĩa: Đằng, Thị, Nuôi, Nhơn



                                ĐI TÌM NGUỒN VUI
                                                                             Hoàng Đằng 

                          (Viết về thầy giáo già Nguyễn Văn Thị - Phần 2)



- Ngày ni anh em mình đi chơi nữa hi?
Anh cả gọi về khi tôi đang “nằm gắng” trên giường; lúc đó khoảng 6 giờ sáng 10/3/Giáp Ngọ (09/4/2014). Hàng đêm, anh chỉ ngủ nhiều lắm là từ 21 giờ đến 02 giờ. Anh dậy thắp hương cho chị, rồi đi lui đi tới trong nhà; chân yếu, độ bật của cơ không có, kéo lệt bệt hai bàn giữa sàn nhà, tiếng sột soạt làm cho con cháu không ngon giấc. Rõ khổ ông già nầy!
 Tôi hỏi:
- Đi bằng phương tiện gì rứa anh?
- Đi ô-tô chứ còn gì nữa. Anh tự hào trả lời.
Biết anh không làm gì có thu nhập từ lâu, trong tình anh em, tôi thật thà hỏi:
- Rứa tiền mô mà mới thuê xe đi bữa kia hôm nay lại thuê nữa? 


Anh cho biết: Con cháu anh, học trò anh, bạn bè anh thỉnh thoảng biếu anh tiền tiêu vặt. Cả thời gian dài, anh ở nhà chăm sóc chị, không biết tiêu chi, nên dành giụm lại đó. Nay chị mất, anh xài tiền ấy. Anh không thích và không thể đi hát Karaoke; anh không thích và không thể đi đánh cờ ... thì anh rủ mấy em đi chơi cho thoải mái.
7,30 giờ, xe khởi hành, chở hai anh em vào Quảng Trị đón Đỗ Tư Nhơn và Nguyễn Văn Nuôi. Tội nghiệp! Chú Nuôi ở trái đường có phần mất quyền lợi; chú ở tận dưới Ngô Xá Đông, chú không được anh đưa xe đến đón tận nhà.

Anh mời cả vợ chồng Đỗ Tư Nhơn – Hồ thị Tú cùng đi; cô Tú không đi được. Cô ra tận xe tiễn đưa rất tình cảm. Thế là hôm nay, cô ở một mình trong ngôi nhà rộng. Cô có buồn không cô?
Xe lên đường đi Huế. Đầu tiên, về đường Bạch Đằng, qua khỏi chỗ cầu Đông Ba bắc ngang trên đầu, chạy khoảng gần cây số nữa, xe dừng ngoài đường chính. Bốn anh em rẽ kiệt, tìm thăm nhà thầy giáo Võ Văn Đệ trước đây dạy Toán ở trường Quốc Học. Thầy Đệ và anh vừa là bạn đồng niên, vừa là bạn đồng môn, vừa là bạn đồng sàng (cùng giường). Năm 1962, hai người bị động viên, thụ huấn pháo binh tại Nha Trang. Chị sinh cháu nhỏ ở nhà, anh muốn về thăm, nhưng chỉ được phép nghỉ ngày chủ nhật để ra phố. Trong doanh trại, thầy Đệ và anh được phân một cái giường lầu để ngủ; một người tầng trên, một người tầng dưới. Thầy Đệ đã bày mưu: Lấy súng, sac à dos, chăn, nón cối tạo thành hình người ngủ một giường thay anh ban đêm để qua mặt sĩ quan cán bộ đi kiểm soát, còn ban ngày giờ điểm danh, thầy Đệ sắp cuối hàng, nghe sĩ quan cán bộ gọi tên anh, thầy Đệ thay anh trả lời: Có mặt. Nhờ mẹo thầy Đệ, anh liều về được Quảng Trị thăm chị, thăm con.

Mấy tháng nay, nghe tin thầy Đệ bệnh, anh không biết làm thế nào vào thăm, nóng ruột lắm!
Con hẻm tới nhà thầy Đệ hẹp, xe không vào được, bốn anh em đi bộ, cứ khoảng vài chục mét, anh dừng lại, lấy ống thuốc giãn mạch, hít một hơi dài, búng má hú miệng, nghỉ một chốc rồi mới đi tiếp được. Tôi lo, hỏi anh: Có sao không? Anh bảo: Không can chi mô!
Nhà thầy Đệ cách đường chính Bạch Đằng khoảng 200 mét. Một ngôi nhà rường 4 vài, lợp ngói liệt, hai bên và mặt sau phụ thêm nhà xây, nhà đúc nằm trong một khu vườn rộng phủ bóng cây ăn trái và cây hoa cảnh. Không gian tĩnh lặng, mát mẻ. Gõ cửa, một bà già lưng còn thẳng ro, tóc bạc phơ nắn tỉa như con gái, mở cửa, mời anh em chúng tôi vào. Bà là phu nhân của thầy Đệ. Ai cũng thì thầm: Thầy Đệ có phù phép gì mà thời trai trẻ cưới được cô vợ, xinh ơi là xinh! Ôi chà! Thầy Đệ không có mặt ở nhà mà lại không đem handphone theo cùng. Thăm thầy Đệ, không có thầy, biết mần răng chừ hè? “Tam thập lục kế, ngồi chờ vi thượng sách”. Bỗng nhiên, tiếng xe máy đi vào ngoài cổng, mọi người nhìn ra, hy vọng. Không phải xe thầy rồi mà xe của con và dâu thầy đi làm về.


                    
                          Thầy Duyên, thầy Đệ và bốn anh em kết nghĩa

10,30 giờ, anh em đành chào từ giã cô.
Lần đi ra, anh khỏi đi bộ; người con thầy Đệ đã thồ anh ra tận xe ô-tô. Người con thầy Đệ, tuổi chắc đã trên 50, hiện làm bác sĩ, cẩn thận lấy số điện thoại của chú Đỗ Tư Nhơn.
Xe chạy tiếp vào Thành Nội thăm thầy cũ Nguyễn Hoàng: thầy Nguyễn Đức Duyên. Thầy Duyên và anh, lúc dạy ở Quảng Trị những năm cuối thập kỷ 1950, từng ăn một mâm nằm một chiếu cả thời gian dài; đến khi lập gia đình, mỗi người mới chịu bỏ bạn theo vợ. Nhà thầy Duyên cũng kín cổng cao tường, khang trang bề thế ở 126 Lê Thánh Tông. Chỉ thấy thầy một mình, còn phu nhân là cô Sa Đa vắng nhà. Nhà trông vắng vẻ, chắc con thầy người nào cũng đã yên bề gia thất.

Thầy Đệ về đến nhà, liên lạc điện thoại rồi nhờ con chở thầy lên nhập đoàn tại nhà thầy Duyên. Trời đã trưa, anh mời cả đoàn đi dùng bữa trưa. Anh cho xe trực chỉ quán MỤ ĐỎ ở đường Nguyễn Bỉnh Khiêm bên Gia Hội. Tới nơi, không thấy quán MỤ ĐỎ mà chỉ có quán BÀ ĐỎ. Ngạc nhiên, anh nhìn lui nhìn tới;  té ra MỤ ĐỎ đã được đổi thành BÀ ĐỎ; chắc MỤ ĐỎ nghe “quá Huế”, người ta phải đổi ra BÀ ĐỎ cho phổ thông mà quên mất MỤ ĐỎ mới thân thương. Người bây giờ hay đành hanh vô lối; không chỉ MỤ ĐỎ thành BÀ ĐỎ mà truyện Kiều ngày xưa cụ Nguyễn Du viết dùng nhiều điển tích, nhiều từ Hán-Việt bây giờ có người viết lại, bỏ điển tích, từ Hán Việt đi để dễ hiểu. Người làm việc ấy là kỹ sư Đỗ Minh Xuân trong tập sách in photo: “Truyện Kiều Nguyễn Du với tiếng Việt hiện đại, phổ thông, đại chúng và trong sáng” (Nhà xuất bản Văn Hóa Thông Tin năm 2012). Tập sách này lại được nhà văn hóa lão thành Vũ Khiêu giới thiệu, viết lời tựa, và đã được phát biếu cho các đại biểu tham dự hội thảo: “Dòng chảy văn hóa xứ Nghệ từ truyện Kiều đến phong trào thơ mới” tổ chức ngày 15/12/2012 tại khu di tích Nguyễn Du ở Nghi Xuân – Hà Tĩnh. Đúng là “đồ điên”, đồ phá hoại.

Đoàn ngồi vào bàn, thầy Đệ ghé tai nói gì đó với anh. Bánh bèo, bánh nậm, bánh lọc, bánh ít ram, chả tôm, bia huda dọn ra, ai cũng vừa ăn vừa khen ngon. Ngon thiệt, không ngon sao giữa trưa nóng thế này mà bàn nào cũng chật khách!
Thầy Đệ trả tiền, té ra chuyện thầy Đệ nói nhỏ với anh khi mới vào quán là chuyện trả tiền; thầy Duyên giành trả nhưng không được. Chia tay, thầy Đệ nhắn cậu con trai tới chở về, xe đưa thầy Duyên về trả tại nhà. Xe lên dốc Ngự Bình vào nhà thờ ông bà nghỉ. Anh Nguyễn Huy Vỹ, chị Nguyễn Trúc Đào, chị Nguyễn Thạch Lựu – em rể và các em gái anh – đang ngủ trưa, phải dậy tiếp. Xin lỗi anh và hai chị: anh em Quảng Trị đã vào quấy trong giờ nghỉ.

Đỗ Tư Nhơn không lên Bến Ngự, ở lại tại hai nhà sách lớn trên đường Trần Hưng Đạo đầu mút Bắc cầu Tràng Tiền đọc sách, chọn sách mua. Chú Nhơn này ham học hỏi lắm, chú đọc đủ loại sách: khoa học, triết học, văn học ... Nếu ai đó hỏi chú các trào lưu nối tiếp nhau trong lich sử văn học thế giới, chú say sưa diễn giải như một giáo sư đang lên lớp ở giảng đường đại học. Chỉ có điều khó hiểu là, về lý trí, Nhơn rành nhưng về tâm hồn, Nhơn không đuổi kịp. Chẳng hạn, dù rành về trào lưu Hậu Hiên Đại, Nhơn lại dị ứng về một số bài viết có đôi nét “giải thiêng” của tôi.


                    
                                      Ăn trưa tại nhà hàng Bà Đỏ


Xe ghé thăm thầy Cái Ngọc, nguyên Hiệu Trưởng trường Nguyễn Hoàng. Thầy Ngọc trước đây học một lớp với chị ở trung học và cũng là học trò của anh; còn phu nhân thầy Ngọc, cô Trần thị Nhuận, là đồng nghiệp của chị ở trường nữ tiểu học tỉnh lỵ Quảng Trị. Nhà thầy Ngọc ở ngay trước cổng chùa Bảo Quốc, một biệt thự nguy nga như dinh tỉnh trưởng Quảng Trị ngày xưa trên đường Gia Long. Qua nhà cửa của các thầy, anh em mừng vì thấy các thầy đang hưởng cuộc sống thoải mái trong tuổi xế chiều. Thầy Ngọc và cô còn khỏe, chỉ mắt thầy hơi yếu, đục thủy tinh thể nhưng mổ ngại vì tuổi đã cao.

14,30 giờ, xe lên đường về lại Quảng Trị, anh ghé mua mấy gói bánh pâté (?). Đến làng Triều Sơn, anh bảo xe dừng lại trước một quán cháo vịt. Anh đãi mỗi người một tô. Cháo ở đây ngon “hết sẩy”. Nước xúp ngon, gạo trong cháo ngon, thịt vịt ngon, nước mắm gừng nêm cũng ngon. Anh sành ăn uống, đáng nể. Trên đường về, ngồi trên xe, anh tâm sự: Mấy em ơi, anh mất vợ, buồn lắm, chừ chỉ biết tìm anh em, bạn bè chuyện trò cho khuây khỏa. Tiếc là hôm nay định thăm vài người nữa nhưng thời gian không cho phép. Nghe anh nói mà thương - thương anh rồi lại thương mình.

Xe về đến nhà Đỗ Tư Nhơn lúc 16,30 giờ, anh phân phát mỗi người một gói bánh pâté (?). Anh chỉnh chu quá! Rủ đi chơi, các em đã hạnh phúc rồi, chừ còn được nhận quà tặng đem về cho con cháu.
Ngày hôm sau, anh điện về:
- Anh em mình tổ chức một chuyến đi Nha Trang hè!
Anh ơi! Đường xa rứa mần răng đủ sức khỏe mà đi, hả anh! ...

                                                                                            12/4/2014
                                                                                          Hoàng Đằng
                                                                      (Em kết nghĩa của thầy Nguyễn Văn Thị)

18 nhận xét:

  1. http://caphebanme.com.vn/image/thiet-ke-noi-that-quan-cafe1-.jpg

    Cafe chiều chủ nhật nhé anh!

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Cám ơn Hung Phi nhé!

      http://www.piccore.com/image-36DC_4B2E572E.gif

      Xóa
  2. Trả lời

    1. Mời HẠT CÁT BÀ BÀ dùng trà nhé!

      http://pic100.picturetrail.com/VOL630/13252760/23805297/396873357.jpg

      Xóa
  3. Em qua thăm anh một ngày mới, một tuần mới nhé!

    Trả lờiXóa
  4. CHÚC CÔ GIÁO TUẦN MỚI TRÀN NGẬP NIỀM VUI NHÉ!

    http://gi174.photobucket.com/groups/w118/N6FFY6G9IZ/wwwtvnhu_7e7242cdc492c46084e3fb8f1d.gif

    Trả lờiXóa
  5. Càng đọc càng trân quý tình cảm của bốn anh em kết nghĩa với thầy THị thật đẹp,thật đằm thắm sâu xa!
    Tuần mới công việc tốt anh nhé !

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Cám ơn bạn đã chia sẻ nhé!

      http://calyne.c.a.pic.centerblog.net/qxdshfjf.gif

      Xóa
  6. Chúc tình bạn các anh luôn thân thiết.
    Chúc anh PĐ luôn vui nhé!.

    http://4.bp.blogspot.com/-xrnMUDFwDCQ/U0oBc_fUiyI/AAAAAAAABd0/Qzfpu3ChpMw/s1600/ca+gif+av+hp.gif

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. CHIỀU THANH THẢN BẠN NHÉ!

      http://d4.violet.vn/uploads/blogs/731138/502_faith0515_01.gif

      Xóa
  7. Em lại qua ăn chực bữa sáng đây anh ạ!

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Mời cô giáo dùng phở nhé!

      http://pic100.picturetrail.com/VOL630/13252760/23896799/398610866.jpg

      Xóa
  8. Vì những ngày qua, MC bận công việc quá nên hôm nay mới đến thăm anh được, anh thông cảm cho em nhé.
    Chúc anh mạnh khỏe, bình an và hạnh phúc
    http://imgs.vietnamnet.vn/Images/vnn/2014/04/01/10/20140401102048-ken3.jpg

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. CHÚC BẠN TUẦN MỚI THĂNG HOA CÙNG ĐỨC TIN!

      http://i689.photobucket.com/albums/vv253/anhtuannguyenminh/niaoer_com_090417viel-2.gif?t=1270336094

      Xóa
  9. Còn bữa tối thì sao anh? Em lại thèm ăn nữa!

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Mời cô giáo dùng điểm tâm nhé!

      http://i156.photobucket.com/albums/t6/crunchHUNCH/foods%20i%20plan%20to%20eat%20soon/foods.gif

      http://atchat.free.fr/graphics/day_comments/good_morning/good_morning_028.gif

      Xóa
  10. Đọc mà Thương tình bằng hữu !

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Cám ơn bạn đã đồng cảm nhé!

      http://calyne.c.a.pic.centerblog.net/qxdshfjf.gif

      Xóa


POST HÌNH HOẶC VIDEO CLIP VÀO Ô COMMENT :

Các bạn chỉ việc copy link hình hoặc link video clip dán trực tiếp vào ô comment mà không cần dùng thẻ