BÂNG KHUÂNG

CÁM ƠN CÁC BẠN ĐÃ GHÉ THĂM, ĐỌC VÀ GHI CẢM NHẬN. CHÚC CÁC BẠN NĂM MỚI GIÁP THÌN 2024 THÂN TÂM LUÔN AN LẠC

Thứ Sáu, 31 tháng 5, 2019

HỎI ÔNG TRỜI !!! - Thơ Lý Hạ Liên


   
                             Nhà thơ Lý Hạ Liên


HỎI ÔNG TRỜI !!!

Định mệnh vô tình hay cố ý
Để đời anh nghiêng ngả đời em
Giận ông trời bắt thang em hỏi
Hỏi ông trời ai đẩy anh vào em ??

Định mệnh cố tình hay vô ý
Trói đời em bằng sợi dây oan
Để ông tơ tính toán lo toan
Em cạn kiệt trước tình giông dữ

Trót lỡ yêu muộn phiền đủ thứ
Bão nổi tình vùi dập phong ba
May còn anh thương nhớ bôn ba
Đón em qua mưa nguồn chớp bể

Em muốn hỏi ông trời vô kể
Buộc chi tình vào trái tim non
Để bàng hoàng nhận lãnh roi đòn
Vào tận đáy hồn tăm tối

Em muốn anh yêu đừng bối rối
Hãy nhìn sâu vào mắt em đi
Hãy hôn em đừng e ngại gì
Bởi trái đắng đam mê ngào ngạt

Nếu xa anh đời buồn chao chác
Buông tay người sầu khổ chắc luôn
Đền ông trời bắt phải lệ tuôn
Ông tơ bà nguyệt đi tìm tơ tóc !!!

                              Lý Hạ Liên
                              28/5/2019

CHUYỆN HOA THẤT TÌNH - Thơ Châu Thạch


        
               Nhà thơ Châu Thạch


CHUYỆN HOA THẤT TÌNH
(Cảm tác ảnh Trần Mai Ngân)
                 
Hôm nay trời rất đẹp
Nắng chiếu trên vòm xanh
Vườn hoa khoe sắc thắm
Bướm bay vòng loanh quanh.

Em dạo vườn bước ngọc
Dáng dịu dàng thanh thanh
Những con chim trên cành
Nhìn em cất tiếng hót

Thấy hoa, em ngừng gót
Ngồi xuống ngắm nhìn ngay
Hương tỏa loang rất ngọt
Em nhẹ nhàng đưa tay

Hoa ngước mình hết dậy
Tất cả đón chờ em
Em ngắt đóa hoa nào
Đóa ấy chết êm đềm.

Có một chàng thi sĩ
Nhìn em như nhìn thơ
Bỗng tự nhiên mộng mơ
Muốn làm đóa hoa chết

Hình như em chưa kết
Với ngàn hoa lung linh
Em bỏ đi vô tình
Hoa cúi đầu xuống hết

Hoa và người không chết
Nhưng từ đó thương đau
Hoa thì cứ phai màu
Người tương tư mãi mãi

Người thành yêu trường trãi
Hoa thành hoa thất tình
Trong cõi trời thanh tịnh
Tình đi vào thiên thu!

              Châu Thạch

Thứ Năm, 30 tháng 5, 2019

CHÙM THƠ LA TRUNG


         
                Nhà thơ La Trung


LẠ CHI

Khi lòng không có tình yêu
Thì xin em chớ nuông chìu giác quan
Bởi tôi quá cảnh truông ngàn
Và nghe chim hót trên tàng bể dâu

Lạ chi màu sắc công hầu
Lạ chi ngôn ngữ không đầu không đuôi
Lạ chi bèo dạt mây trôi
Lạ chi năm tháng lòng người đổi thay

Không gian chẳng có sắc màu
Thời gian đâu có mà đau ý tình
Đời còn hai chữ nhục vinh
Van em hãy mở trang kinh sử lòng

Kể từ tôi biết đục trong
Là tôi đã hiểu mình không có gì
Mang thân vào cuộc trần khi
Âm thầm theo hướng đồng quy tìm về

Ơn trời gặp lại chốn quê
Nhạc thinh không trổi cơn mê tỉnh dần
Lặng nhìn rõ mặt thân danh
Bỏ quên từ khóa và thành... chính tôi!

Thứ Ba, 28 tháng 5, 2019

ĐI TÌM NHÂN CÁCH ĐÃ MẤT CỦA NGƯỜI VIỆT - Trần Thành Nam

Nguồn:
http://huongduongtxd.com/nhancachnguoiviet.pdf

    

         ĐI TÌM NHÂN CÁCH ĐÃ MẤT CỦA NGƯỜI VIỆT
                                                                      Trần Thành Nam

Hôm nay, trong bài giảng cho những người trẻ về niềm tin vào con người từ đâu ra - đó là từ những gì họ đã làm trước mắt chúng ta hoặc cho chúng ta, tôi đã kể lại câu chuyện mình đánh mất niềm tin vào nhân cách người Việt như thế nào, và từ đó tôi đã phải đi tìm nhân cách người Việt đã bị đánh mất ra sao?
Câu chuyện bắt đầu cách đây hơn ba mươi năm. Năm đó, tôi vừa tốt nghiệp cao học kỹ thuật và kinh tế từ Đông Âu, về nước. Đó là những năm tháng gian khó đặc biệt của đất nước ta dù đã hòa bình, đã sau chiến tranh nhiều năm, do những sai lầm trong cơn say chiến thắng và sự ngu muội của “những người thắng cuộc” chiến là chính những người như ông cha tôi và đồng đội của họ…
Đối với tôi, đó cũng là những năm tháng mà tôi phải đấu tranh nội tâm cam go nhất về việc chọn hướng đi cho cả cuộc đời mình, để sống sao cho ý nghĩa và đáng sống, “để đến khi nhắm mắt xuôi tay có thể nói rằng tất cả đời ta, tất cả sức ta, ta đã hiến dâng cho sự nghiệp cao đẹp nhất trến đời, sự nghiệp đấu tranh giải phóng loài người.” Vâng, tôi vẫn thuộc lòng câu đó của Ostrowski qua nhân vật Pavel Korchagin  trong cuốn “Thép đã tôi thế đấy”

            

PHẢI VỀ THÔI ! - Thơ Hoàng Đằng


        
                  Tác giả Hoàng Đằng


PHẢI VỀ THÔI !
(Thân tặng các đồng môn Nguyễn Hoàng xa quê)

Anh nói với em:
- Về Quảng Trị mần chi?
Cha mẹ không còn, anh em đi hết;
Phố xá, cửa nhà … không còn dấu vết;
Làng xóm mình xưa …
Có còn ai quen biết chi mô!”

- Nhưng anh yêu! Em phải về vì đã quá lâu,
Em chưa nếm thế nào
… Là cái nóng trưa hè
Vã mồ hôi… khi ngồi dưới hàng tre nứt nẻ.

Em phải về... tìm bóng hình thời trẻ,
Mẹ không còn,
Mà quê mẹ còn đây.
Cha đã mất,
Nhưng đồng ruộng cha cày e vẫn còn nguyên đấy!

Em phải về... xem dòng Hãn giang xuôi chảy,
Nước có còn trong... như thuở ấy không nào?
Em phải về xem ngọn gió Lào,
Có còn thổi ào ào xác xơ cành lá?

Anh ơi anh!
Em phải về cho thoả
... Nỗi ước mong:
Dự họp mặt Nguyễn Hoàng...

Ngôi trường mà ngày xưa anh với em đứng nơi hành lang tâm sự.
Nay tên xoá rồi… em thương nhớ khôn nguôi.
Em phải về… tuổi đời chúng ta không còn đợi.

Anh yêu ơi! Thôi đừng bàn lui bàn tới.
Chúng ta lên đường,
Bạn vẫy gọi… kia kìa!

                                          Hoàng Đằng                    
                                 27/5/2019 (23/4/Kỷ Hợi)

KHÔNG TÊN - Thơ Quang Tuyết


   
                                   Nhà thơ Quang Tuyết


KHÔNG TÊN

Mưa buồn làm nhớ nắng xuân
Lẻ loi nên nhớ những lần bên nhau
Cafe vị đắng thấm sầu
Cũng thơm từng giọt nhưng nao nao lòng

Mưa buồn uớt lệ tuôn dòng
Bên song ai lặng chờ mong ai về
Cỏ hoa như vuớng lời thề
Ngã nghiêng cùng gió bộn bề cùng mưa

Lòng buồn nên cảnh rối bời
Cô đơn nên giữa đông người vắng tênh.
Nhìn mưa xa mắt ướt mềm
Hoài mong con nắng về bên hiên nhà

Chuyện xưa giờ ngả bóng tà
Biển đời sóng vỗ trăng già cuối non

                                   Quang Tuyết

Thứ Hai, 27 tháng 5, 2019

GIẬN HỜN... - Thơ Hiệp Kim Áo Tím


   
            Nhà thơ Hiệp Kim Áo Tím


GIẬN HỜN...

Bỗng nhiên đi giận người dưng
Bi chừ lại thấy lòng rưng rưng buồn
Ông trời cho trận mưa tuôn
Giội đi cho hết muộn phiền trong tôi

Bềnh bồng giòng nước cuốn trôi
Gửi vào chiếc lá cho vơi nỗi sầu
Lá rơi từng chiếc rơi mau
Cho thời gian xóa những câu giận hờn

Lang thang nhìn chú bướm vờn
Trên cành hoa nhỏ bên vườn nhà ai
Bỗng ai ngắt cánh hoa lài
Cài lên mái tóc nhớ hoài hương xưa

Giận hờn theo những hạt mưa
Cánh hồng người gửi cho vừa lòng em
Nụ cười vừa nở môi mềm
Nắng chiều rực sáng bên thềm rộn vui...

                              Hiệp Kim Áo Tím
                              Đà Lạt, 27/5/2019

NGŨ NGÔN TÌNH - Thơ Trần Mai Ngân





NGŨ NGÔN TÌNH

Ngày không mưa không nắng
Tôi chẳng vui chẳng buồn
Thời gian không gian...lặng
Một nhịp sầu đang tuôn!

Mây không trôi dừng lại
Im ắng trắng tinh khôi
Lời xa xôi không nói
Có nói cũng vậy thôi!

Ngày không Đông không Hạ
Sao sốt lạnh trong ta
Mấy cánh hoa giã biệt
Bỗng thành người lạ xa...

Thoáng mây mưa đã qua
Hai bàn tay rỗng tuếch
Bám tìm vào không trung
Tưởng mộng cũ trùng phùng...

                   Trần Mai Ngân
                      27-11-2017

CHO CON BIẾT LẮNG NGHE, CHÚA LÀ ÁNH SÁNG - Thơ Đức Hạnh


   


CHO CON BIẾT LẮNG NGHE

XIN trời đổ xuống hồng ân
CHO tình thắm nở bội phần yêu thương
CON đường Thập Gía ngát hương
BIẾT theo lối Chúa chẳng vươn u sầu
LẮNG tâm tỉnh thức nguyện cầu
NGHE lời Chúa dạy lắng sâu tâm mình
LỜI Ngài tỏa sáng bình minh
NGÀI ban Sự sống, quên mình vì ta
DẠY lòng Bác ái vị tha
TRONG tình Thiên Chúa nở hoa nhân lành
ĐÊM nghe gió kể ngọn ngành
TỐI, sáng biển hát vinh danh Ngôi Lời

NGÀI là sự sáng rạng ngời
DẠY con khiêm nhượng, tỏ đời hy sinh
CON đường Chân lý hữu tình
LÚC ngàn bão táp quên mình thương yêu
LẼ bầy sa ngã trong chiều…
LOI nhoi, vật chất…Chúa kêu đỡ đần
XIN lòng sám hối canh tân
CHO đời tươi sáng vườn trần trong xanh
CON vào nhà Chúa an lành
CẤT lên tiếng hát rạng danh Chúa trời
TIẾNG Ngài sáng tỏ muôn đời
LÊN đường cùng Chúa sáng ngời Niềm tin
CHỜ ai! Chúa tỏ muôn điều
ĐỢI ai! lạc lối dắt dìu đường ngay
VÀ Ngài mở rộng vòng tay…
VÂNG lời kính Chúa đổi thay nẻo đời
THEO Đường Chính thực Yêu người
CHÚA ban Sự sống gọi mời Thương yêu…

                                               Đức Hạnh
                                            26 05 2019


NGHE TIN EM SỐT - Thơ Phạm Ngọc Thái


             
   

NGHE TIN EM SỐT

Nghe tin em sốt, anh thương quá !
Không thể về thang thuốc chăm em
Chốn xa vời... Ngồi, đứng chẳng yên
Niềm yêu dấu, anh gửi nhờ mây gió.

Có trời đất soi tỏ lòng anh đó !
Chữ chung tình, khắc dạ nào phai
Phải xa em biền biệt tháng năm dài
Bước chân giang hồ... Đâu ngừng nhung nhớ ?

Nơi thành phố phồn hoa, ồn ã
Tâm hồn vẫn buồn bã, đìu hiu
Chả khi nào nguôi nghĩ tới em yêu !
Thăm thẳm lòng anh, soi cùng tới đáy.

Đường chủ nghĩa dù sâu xa biết mấy
Max hay Tư Bản cũng hư không...
Nếu trên đời này chẳng có em ?
Để cánh chim anh... Nước non vùng vẫy

Rồi anh sẽ về bên em mãi mãi
Cùng nhau hạnh phúc giữa sao trăng
Sống với tình trọn đến trăm năm
Khi ốm đau, cưng không còn lẻ bóng.

Tin em sốt... Làm tim anh tê cóng...

                     PHẠM NGỌC THÁI

(Trích tập "PHẠM NGỌC THÁI * CÁNH ĐẠI BÀNG CỦA THI CA ĐƯƠNG ĐẠI VN" 2019)

TRẢ LỜI BÌNH LUẬN CỦA ANH NGHIÊM ANH CHU - Phạm Đức Nhì


          
                       Nhà bình thơ Phạm Đức Nhì


      TRẢ LỜI BÌNH LUẬN CỦA ANH NGHIÊM ANH CHU
                                                                               Phạm Đức Nhì

 Bình Luận Của Anh Nghiêm Anh Chu

Trong bài viết Bàn Về Chữ “Buông” Của Trịnh Công Sơn Trong “Để Gió Cuốn Đi” của tôi anh Nghiêm Anh Chu có bình luận như sau:
Nhạc, nhất là nhạc VN, nó cũng như tình yêu. Ta chỉ có thể cảm nhận được mà ko thể lí giải được.

Trên trời có đám mây xanh
Có con ngựa bạch chạy quanh gầm trời
Đôi ta muốn lấy nhau chơi
Cái duyên ko buộc thì trời chẳng xe
Mà cái duyên đã buộc thì trời xe ngay vào...

Quan họ Bắc Ninh hay chèo Bắc Bộ, Lí Nam Trung Bộ là một thứ nước Cam Lồ, một thứ rượu thần tiên mê hoặc say đắm lòng người biết bao thế hệ.

CHẦN CHẦN ƠI HỠI CHẦN CHẦN - Hoàng Long Hải


               
                          Tác giả Hoàng Long Hải


        CHẦN CHẦN ƠI HỠI CHẦN CHẦN
         (Tặng Trần Quốc Phiệt, “người Chợ Cạn” - Tác giả)
                                                                  
“Chần chần ơi hỡi chần chần,
 Ham ăn bỏ việc không mần mạ la”
                                      (Ca dao)

      Ốc chần chần nhỏ bằng hột nút áo, dẹp, xoắn ốc theo chiều kim đồng hồ. Tất cả đều xoắn theo một chiều đó mà thôi, cả triệu con chưa chắc đã có con ốc nào có đường xoắn ngược lại. Tỷ lệ đường xoắn rất đều, từ trung tâm mà ra, ở tâm thì nhỏ, to ra dần dần. Nếu dùng thước mà đo - có lẽ cũng khó đo lắm - hay như bây giờ, dùng computer mà đo, tỷ lệ trong nhỏ ngoài to không xê xích chút nào. Đó là sự nhiệm mầu của Tạo Hóa.

           

       Ốc chần chần thường màu trắng, có những đường viền theo hình xoán ốc màu đỏ nhạt, kèm theo là những đường xanh nhạt; trông cũng không đẹp lắm, nhưng cũng không xấu. Mùa hè - chỉ mùa hè mà thôi - người miệt biển gánh lên thị xã Quảng Trị bán chần chần nhiều lắm. Ốc chần chần đã nấu chín, đựng trong thúng cạn, đong bằng cái chén nhỏ, hay bằng cái “loon” sắt, không bán chung với nước như hến hay chắt chắt. Thường người bán cho thêm mấy cái gai cây bưởi. Dùng gai đó để lể, tức là móc con chần chần từ trong vỏ ốc ra.

                

       Ăn chần chần không cần thêm nước chấm - nước mắm pha ớt, gừng chẳng hạn, luộc bằng nước biển hay vì con chần chần ở biển, đã mặn sẵn. Cái gai bưởi dùng nhiều lần bị cùn, không móc được nữa, thì dùng “kim găm”, - có nơi gọi là “kim băng”, mấy cô bà thường dùng găm ngang túi áo, để đồ đạc trong túi khỏi rớt ra ngoài; mũi kim băng bằng sắt, nhọn, móc đầu con chần chần ra nhanh và dễ hơn.

Thứ Bảy, 25 tháng 5, 2019

CHÙM THƠ CHÂU THANH THỦY


   


BÓNG CHIỀU

Nàng à chiếc bóng hôm mai
Nàng ngồi như tiếng thở dài cô liêu
Dáng nàng hòa lẫn dáng chiều
Xa như câu hát để xiêu nỗi lòng

Dang tay ôm cả hư không
Lắng trong tiếng gió cái mông mênh buồn!
                                                21- 5- 2019


CHUYỆN CỦA NGÀY XA XƯA

Dưới tán cây xanh mát
Nhớ chuyện ngày xa xưa
Em nằm nghe anh hát
Giữa ngọn sóng đu đưa...

Anh giờ không gặp nữa
Em trở lại nơi này
Nhớ lời xưa đã hứa
Tình xa rồi men say...
           16- 5- 2019


ĐỘC HÀNH - 2

Độc hành chân có mỏi
Rưng rưng mấy dặm sầu
Ra đi lời chẳng nói
Bao giờ quên được nhau?
                12 - 5 – 2019


HOA CỎ

Ta tìm về hoa cỏ
Những khát khao như chờ
Những ngậm ngùi như nhớ
Và bồi hồi như mơ...

Rồi một chiều hoa cỏ
Ngước mắt buồn vu vơ
Khiến ai - người đứng đó
Lòng chợt đau, ngẩn ngơ!


GIÔNG TỐ

Vẫn là tôi - của một thời nông nổi
Giấc mơ buồn chai sạn trái tim yêu
Gió tạt trọn cơn mưa vào vách đá
Biển gầm gào những đêm vắng tịch liêu

Và tôi nữa - giông tố đời bão loạn
Khóc lẫn cười trong nhạc khúc bi hoan
Căn phòng vắng, một mình buồn kỉ niệm
Nhớ xa xôi - mắt lệ chợt dâng tràn...

                           Châu Thanh Thủy

HÃY SỐNG TỐT - Trần Mai Ngân


  
                              Tác giả Trần Mai Ngân


      HÃY SỐNG TỐT 

Khi bạn còn hối hả với tình yêu.
Khi bạn luôn muốn được ở cạnh người mình yêu.
Và khi con tim bạn luôn muốn thốt lời yêu thương và chờ mong được đáp trả...
Có nghĩa là khi ấy bạn còn đầy khổ đau và chưa hiểu hết về TÌNH YÊU.

Một khi đã được cảm giác đắm say nồng nàn của một thời tuyệt đỉnh. Rồi đến lúc mọi thứ bỗng dưng dừng lại, nguội lạnh... đó có phải là dấu hiệu của sự cách xa phải đến !
Lúc ấy, bạn đừng cố níu kéo, miễn cưỡng. Chỉ làm người khác khó chịu và bạn khổ đau.

Bạn học cách chấp nhận nó đi và trả thù lại sự lạnh lùng đó bằng cách duy nhất là bạn rời xa.
Chắc chắn bạn sẽ đau khổ, nuối tiếc... nhưng rồi cảm giác đó sẽ qua đi. Mau hay chậm tuỳ nơi bạn.
Rồi bạn sẽ thấy thanh thản, nhẹ nhàng và vẫn phải sống tốt!

Có gì đâu. Mấy ai hiểu hết lòng bạn là chân thành là duy nhất! Người ta đã huỷ hoại thì hà cớ gì bạn cứ khư khư ôm giữ...

Hôm nay thôi, bạn hãy khóc cho thật no mắt ! Rồi tập dửng dưng...
Ra bờ sông bạn hãy ngắm đi... dòng nước vẫn mênh mông chảy trôi... mặc bốn mùa khi đầy khi cạn...
Vì thế đau khổ làm gì... tâm cứ như dòng nước vậy và hãy trôi ra biển cả với lòng bao dung...
Rồi bạn sẽ thấy cuộc đời vẫn rất đẹp cùng những yêu thương còn ở lại bên cạnh bạn...

Bắt đầu một ngày mới chim vẫn hót bên vườn đấy thôi và hoa vẫn nở, nắng cũng thật vàng. Mỉm cười đi bạn !

                                                                                Trần Mai Ngân

TIỄN NGƯỜI - Thơ Nguyên Lạc


   
           Nhà thơ Tô Thùy Yên


TIỄN NGƯỜI
(Tiễn biệt Tô Thùy Yên)

Đất trời gầy cuộc ly tan
Tôi mang áo trắng khăn tang tiễn người
Nắng chiều nhuộm tím bờ vai
Lay hồn tám sải chuông hoài vọng âm

Người đi vào cõi hư không
Để vần thơ lại muôn năm cho đời
"Ta về". về với đất trời
"Từ tâm vô lượng" những lời "nở hoa"

"Cảm ơn hoa nở vì ta"
"Mười năm ta vẫn cứ là ta" thôi
"Một lần kể lại rồi thôi"
"Ðành không trải hết lòng" tôi với người!

"Vầng trăng tiếc cuộc rong chơi"
"Tiếc đời hữu hạn". lẻ loi "Ta về"!

                                 Nguyên Lạc
....

(" ") Một số lời thơ trong bài "Ta Về" của Tô Thùy Yên