CÁM ƠN CÁC BẠN ĐÃ GHÉ THĂM, ĐỌC VÀ GHI CẢM NHẬN. CHÚC CÁC BẠN CÙNG THÂN QUYẾN NĂM MỚI ĐINH DẬU 2017 THÂN TÂM LUÔN AN LẠC

Chủ Nhật, 30 tháng 11, 2014

VIDEO CLIP NGÂM THƠ "LỜI XIN LỖI" - Phan Chính, La Thuỵ

   
                           

Nhà thơ, nhà báo Phan Chính sinh năm 1943,  tại thị xã La Gi, tỉnh Bình Thuận. Trước năm 1975, ông với bút hiệu Đông Thuỳ đã xuất hiện trên các báo: Điện Tín, Sóng Thần, Độc Lập, Tin Sáng, Đại Dân Tộc... và các tập san văn học: Khởi Hành, Thời Nay, Tuổi Ngọc… Từ sau năm 1975 đến bây giờ  thơ, truyện ngắn của Phan Chính xuất hiện đều đặn trên các báo ở địa phương và Trung ương… Đến năm 2008, Phan Chính đã xuất bản 04 tập thơ: Trái độc, Giọt sương, Giữa truông đời, Biển trắng như lòng ta thức đợi ; Hàm Tân chuyện thuở  đầu (bút ký- năm 1988), Huyền thoại xứ biển (biên khảo- năm 2007). Ngoài ra, ông còn tham gia viết lịch sử truyền thống huyện Hàm Tân và thị xã La Gi (Bình Thuận). 
Xin giới thiệu bài thơ LỜI XIN LỖI của ông qua giọng ngâm thơ La Thuỵ

                  



                     LỜI XIN LỖI


                     Đêm  nay ta uống ly chào bạn

                     Rồi một rồi mai chắc gì hơn

                     Dẫu vuốt mắt nhau mà chẳng hẹn

                     Xoay vòng cho giáp cõi càn khôn


                     Trớ trêu cái số đời đen bạc

                     Mấy nẻo ưu phiền lại gặp ta

                     Mới hay khuya lắng hoen màu rượu

                     Để quặn thắt lòng chợt xót xa


                     Cạn ly thấy tiếc thời thơ dại

                     Năm tháng qua đi thật vô tình

                     Chút rưng rưng nghẹn ngào đôi mắt

                     Thôi đành nốc cạn cả mông mênh


                     Đất trời dung nạp ta từ đó

                     Thêm nắng mưa buồn thương nhớ ai

                     Nâng ly tìm lại hình nhân cũ

                     Tạ lỗi cùng ta chưa kịp say


                                                     Phan Chính

Thứ Tư, 26 tháng 11, 2014

GỬI NGƯỜI THƠ BÀY TỎ - Thơ Nguyễn Khôi


Lời dẫn của nhà thơ Nguyễn Khôi : 

       Ngày 8-3-2002 Nhà thơ Cao Quảng Văn (người Huế ở Tp.HCM) có gửi tặng Nguyễn Khôi cuốn "Quốc học trường tôi"- Hợp tuyển Thơ - Nhạc- Họa, nxb Thuận Hóa  1996, trong đó có in Bài thơ BÀY TỎ của  Thiền sư  Minh Đức Triều Tâm Ảnh ( tên thật là Nguyễn Văn Kha, sinh năm 1946 tại Thừa Thiên, học Quốc Học Huế từ 1961-1964). Thơ Bày Tỏ dài 56 câu với " ý " lý giải về sự "nhập thiền" của Người... Bài thơ rất HAY, hình tượng thơ sống động, ngôn ngữ thơ điêu luyện, ý mới , tứ lạ .. .cuốn hút ngay từ những câu đầu tiên :

                 Mai hết cuộc, tôi xin về núi cũ
                 Giã từ ngày áo đỏ đèn xanh
                 ...Tôi đã ra đi
                 Bằng bài thơ thứ nhất
                 Thuở đầu đời môi rượu lả đường say
                 ...

     Nguyễn Khôi đọc rất xúc động, liền thả bút như "họa lại" đáp lại ... nay đã qua 12 năm, xin chép lại để các bạn thơ cùng chia sẻ :

             


             GỬI NGƯỜI THƠ BÀY TỎ
            (Tặng Minh Đức Triều Tâm Ảnh)

            " Người thơ phong vận như thơ ấy"
                                           Hàn Mặc Tử

              Thôi, người cứ vô tư về núi
              Cùng hương rừng gió nội mây bay
              Ta ở lại cùng Đô thành chật chội
              Vùi đầu trong đống sách cao dày.
                    
              Người trắng tay mà hồn thanh thản
              Ta tiền tài áo mũ xênh xang
              Người thiền định gối đầu bên thác ngủ
              Ta trong phòng máy lạnh đắp chăn.
                     
              Người đã ra đi
                          bằng bài thơ thứ nhất
                                     Vĩnh biệt tình đầu
                                                áo đỏ đèn xanh
              Ta chí mọn bám rêu phong thành cổ
              Hóng hương mơ son phấn thị thành.
                      
              Về với núi : Người nghênh phong thưởng nguyệt
              Ta áo cơm
                                sâu bọ giữa nhân quần
              thêm chức tước
                                        phẩm hàm này nọ
              nhếch mép 
                                  đau
              Lắng một tiếng cười gằn.
                      
              Thật kỳ diệu
                                   giữa cuồng phong - gió nổi
              Người thoát đi đến một chốn bên trời
              Tiếng chuông vọng trên mây ngàn sương lạnh
              thương chúng sinh
                                             lòng thả giữa khơi vơi...
                      
               Người khiêm nhường tránh xa đời chen chúc
               những bon chen
                                          nhức nhối chốn đông người
               Đời là thế, biết ai là vụng dại
               Biết ai khôn ngụp lặn để sinh nhai.
                      
               Đời là thế, chẳng qua là Quán Trọ
               Giữa quê hương mà nhớ cố hương
               Ký ức xanh viết bài thơ BÀY TỎ
               Khối tình thơ còn nguyên vẹn Tâm hường.
                      
               Ôi cuộc sống bao thân thương tình nghĩa
               Là khói hương xin thoảng một hơi Trà
               Đời vẫn đẹp bởi long lanh giọt lệ
               Biển khổ đời kết  SINH - TỬ- TÌNH CA.
                      
               Như Thi sĩ yêu con Chim Báu Tớt (1)
               Cho nhân gian tiếng hót vọng tâm hồn
               Thanh kiếm báu xin treo trên vách đất
               Đời yên bình... cày cuốc vẫn là hơn.
                      
               Ừ vẫn sống - nào có ai bỏ cuộc
               Người ra đi mây trắng giục đường phi
               Một lẽ sống
               Một tình yêu Đất Nước
                                          ừ gia đình, cũng một lẽ...
                                                               khinh khi.
                       
               Thôi, từ giã những điều gì vô lối
               Cách mù khơi cho thanh thỏa tâm hồn
               Như TẠO HÓA
                                          ta tin ĐỜI NHÂN QUẢ
               Người ra đi...còn lại cả trời hương.
                   
               Người ra đi... trí vượt trên trần thế
               Chút tình thơ thả mộng ngợp sông hồ
               Còn yêu người... thơ về trong nỗi nhớ
               Đỉnh phù vân tung cánh một trời thơ.
                      
               Thôi, Người cứ vô tư về núi cũ
               Lưu gót TRẦN...quên một thuở từng đi
               Khi đã luyện mình
                                             là VÔ NGÃ
               thì
                    hồn
                           thơ
                                 đã thoát tục
                                                    an tri.

                                             NGUYỄN KHÔI
                                        Viết trong đêm gió nổi

               -----------


             (1) Theo một Ý thơ của Bích Khê (bài Duy Tân).

Chủ Nhật, 16 tháng 11, 2014

VIDEO CLIP DÁNG XƯA - La Thuỵ, Bùi Tuấn Anh, Thanh Chương, Trần Nhàn, Quốc Duy



               


                 Thơ: La Thuỵ
                 Nhạc: Bùi Tuấn Anh & Thanh Chương
                 Ca sĩ trình bày: Quốc Duy
                 Hoà âm: Trần Nhàn
                 Video clip: Phú Đoàn


                              DÁNG XƯA

                 (Cảm đề "Dáng ai" thơ VTT)

                Em đi gót nhỏ kiêu sa
                Nghiêng che vành nón, nắng pha má hồng
                Se se bấc lạnh chớm đông
                Chân chim nhẹ bước gió bồng tóc em

                Dáng xưa tóc mượt cài trâm
                Lòng gương ý lược em thầm mơ ai?
                Ờ, em kiều diễm trang đài
                Để ta xanh mộng dệt hoài tương tư

                Gởi hồn theo với ngàn mây
                Dáng xưa thoáng hiện v
ơi đầy trời mơ
                Chừ đây sóng đã xa bờ
                Nụ tình ươm thắm hoá thơ tặng người

                                                            La Thuỵ


                     


        



Thứ Sáu, 14 tháng 11, 2014

THƯ THĂM THẦY HỒ XUÂN DIỆN NHÂN NGÀY 20/11/2014 - Hoàng Đằng


                        
             
                  Tác giả Hoàng Đằng

 Đông Hà, ngày 12 tháng 11 năm 2014
Thầy Hồ Xuân Diện thân kính,

Ở Việt Nam, đã phảng phất không khí ngày NHÀ GIÁO VIỆT NAM – 20/11. Có người gọi đó là Ngày Tết của thầy cô giáo, vì học trò đang nô nức mua hoa, mua quà tặng thầy cô. Nhìn cảnh ấy, tự nhiên em bùi ngùi xúc động, nhớ đến Thầy nhiều hơn.

Thầy đến dạy em – thuộc khóa đầu tiên của trường bán công Đông Hà – từ 1957. Năm học 1957 – 1958 ấy, em đã lên đệ lục (lớp 7 bây giờ). Cũng gọi là trường, nhưng bán công Đông Hà, về cơ sở vật chất, chỉ có một dãy gia binh dành cho vợ con lính đi theo chồng bỏ lại. Vách xây qua loa, không tô trát, mái lợp tôn đã ố rỉ, nền đất. Trước đó, dãy nhà này chia ra bao nhiêu “căn hộ” không biết, khi dùng làm nơi học, được phân thành hai phòng học: một dành cho lớp đệ thất (lớp 6) và một dành cho lớp đệ lục (lớp 7), không có chỗ nào nữa làm nơi nghỉ ngơi cho các thầy ngồi chờ trước khi dạy. Thế mà vì chúng em, Thầy đã đáp lời mời đến với trường. Năm học đó, trường có 3 giáo sư: thầy Nguyễn Viết Trác, thầy Trần Tu và Thầy. Cụ Nguyễn Khắc Thảo – người có công lớn trong việc vận động mở trường – vừa dạy Hán Văn, vừa làm giám thị, vừa quản lý văn phòng.

Thứ Năm, 13 tháng 11, 2014

GIỌNG HUẾ: GẦN CẢM, XA THƯƠNG - Lê Duy Đoàn


                             

                                             Tác giả Lê Duy Đoàn



                             
GIỌNG HUẾ - GẦN CẢM, XA THƯƠNG

                                                                                       Lê Duy Đoàn


I. Những chuyện bên lề:

1. Cô gái Huế hỏi: Bài " Giọng Quảng - Gần thương xa nhớ" của anh, em đã đọc nhiều lần ,nhưng lần nầy đọc lại vẫn bị cuốn hút vào câu chuyện ! Giọng Quảng thì gần thương xa nhớ, còn giọng Huế thì ra răng anh hè? Anh lậm tình cô gái Quảng rứa chơ có lậm tình với O gái Huế mô không? Có phải như người ta thường nói "Huế đi để mà nhớ , chứ không phải ở để mà ..." !
Chàng trai Huế trả lời: “Giọng Huế thì gần cảm, xa thương” em à. Ở gần nghe giọng Huế thầy thấm, có thấm mới cảm thương …nàng. Trai gái Huế thì " xa càng nhớ, ở càng thương" giống như anh với em ri nì!
Cô gái Huế nói: “ Anh nói rứa cho vừa lòng em thôi, chứ giọng Bắc sắc sảo, trau chuốt, chuẩn mực giọng nói như rót mật vào tai, giọng Nam ngọt như mía lùi như tai được rót mật răng anh không nói cảm nói thương mà cảm và thương chi “giọng Huế trọ trẹ của miềng” hở anh?
Chàng trai hơi lúng túng một chút trước câu hỏi ngược bất ngờ của cô gái, rồi cũng tìm được câu trả lời: “ Người dân ở xứ nào cũng yêu mến giọng quê của mình. Dù là người Bắc, người Nam hay người miền Trung cứ nghe giọng nói quê mình là thấy động lòng. Người Quảng động lòng giọng Quảng, người Huế động lòng giọng Huế.. Giọng quê qua miệng nói, qua tai nghe rồi đi qua tim. Giọng quê theo máu đi đến toàn thân,len lỏi qua từng tế bào rồi đi đến trú ngụ trong tâm hồn của mỗi con người.
Giọng quê miền nào cũng được người dân miền đó xem là vốn quý. Vốn quý đó được truyền thừa, bảo lưu và có tính chất bảo thủ. Như thế, giọng nói riêng của từng vùng miền không bị đồng hóa, mai một, hòa lẫn, hòa tan vào một giọng nói miền khác.
Mình là người Huế nên giọng Huế được nghe, được nói, được thấm trong máu thịt từ thuở nằm nôi. Trong gia đình và ngoài xã hội, người Huế được tưới tẩm tâm hồn bằng giọng Huế. Lớn lên đi học, giao tiếp cũng nghe cũng nói giọng Huế. Yêu cô gái Huế cũng nghe thỏ thẻ giọng Huế, cũng tỏ tình bằng giọng Huế… Như rứa, người Huế cảm giọng Huế là chuyện bình thường như mối liên hệ giữa sự sống và hơi thở. Thiếu hơi thở thì sự sống ngất ngư, thiếu chất giọng quê mình thì như người thiếu đói, què quặt. Đôi khi người ta ơ thờ với chuyện thở và sự sống đến khi tắt nghẻn hơi thở,mạch nguồn sự sống cũng đảo điên, khi đó người ta mới giật mình. Ví như người Huế xa quê chợt nghe lại giọng Huế đâu đó, cảm thấy thương giọng nói của quê mình, lòng bổng dưng ấm áp như được nối lại với mạch nguồn xứ Huế, rồi chợt bồi hồi xúc cảm thân thương.”
Em đọc mấy câu thơ trong bài “Mơ tình xứ Huế” của nhà thơ Trần Dzạ Lữ thì thấy liền:

                      Cứ mỗi lần nghe giọng của em
                      Anh lại nhớ vô cùng giọng mạ
                      Cố đô mình trong trái tim mô lạ
                      Răng thẩn thờ như thuở mới quen ?

Câu đầu “nghe giọng của em” là gần cảm. Câu hai “nhớ vô cùng giọng mạ” là xa thương đó em à.
Cô gái nghe chàng trai nói về “giọng Huế của miềng” có “ gần cảm, xa thương” ra chiều cảm khái… trái tim non chợt rung lên nhè nhẹ, hơi loạn nhịp!
Mẫu đồi thoại ở trên là của một cô gái và một chàng trai Huế chay, cả hai cũng xấp xỉ…bảy mươi tuổi rồi!!

Thứ Tư, 5 tháng 11, 2014

TÔI NHÂM NHI TÌNH TÔI - Thơ La Thuỵ


                


                 TÔI NHÂM NHI TÌNH TÔI
                      (Cảm đề thơ Trần Hào)

                 Kim Lương ơi! Dạ Thảo ơi !
                 “Xóm Dừa” thuở ấy chơi vơi nuối hoài
                 Tương tư huyền mộng dáng ai
                 Nguyên trinh thơ dại mắt nai xoe tròn
                 Ngựa chừ vó nản chân bon
                 Ờ sao em mãi chập chờn trong mơ
                 Mà thôi ! Sóng biếc xa bờ
                 Tim ai nguội lạnh hững hờ tình trôi
                 Ta đong kỷ niệm đầy vơi...

                                               La Thuỵ


           

Chủ Nhật, 2 tháng 11, 2014

LAGI LÀ GÌ? - Phạm Tường Đại



                       
                                        Vòng xoay Tân An (thị xã La Gi)

     Từ Thành phố Hồ Chí Minh đến thị xã La Gi  (Bình Thuận), khoảng 170 km. Nhiều du khách thắc mắc nguồn gốc của địa danh này, họ gọi là La Ghi. Trong các văn bản cổ của triều Nguyễn viết về LA GI bằng chữ Hán, nếu phiên âm ra tiếng Việt thì đọc là LA DI. Các cựu quan thời Nguyễn để lại câu đối: “- La Di bình nguyên chi địa, diện hải bối lâm, ba trà thế giới, nông trang khả đạt / - Hàm Tân lập xã chi sơ, tiền Đinh nhi Nguyễn, thảo muội kinh doanh, công nghiệp dĩ thành”.(Dịch ý: Đất La Di mặt giáp biển, lưng tựa rừng, sóng lúa mênh mông, nghề nông tấn tới / Làng Hàm Tân buổi ban sơ, trước họ Đinh sau họ Nguyễn, cùng nhau khai khẩn, cơ nghiệp thành công).

     Nhiều người hỏi vui  với tôi: "LA GI là gì hỡi anh?".
     Mời  các bạn truy cập đường link sau xem giải đáp phần nào câu hỏi trên:
                           https://vi.wikipedia.org/wiki/La_Gi           
     Đồng thời mời đọc bài thơ của nhà thơ  Phạm Tường Đại về LA GI


                   
                        Nhà thơ Phạm Tường Đại
                                    (1930- 2008)


                      LA GI LÀ GÌ?
                      (Tặng La Thuỵ)

                  Hỡi em La Gi là gì?
                  Là thiên di thuở hàn vi đất trời
                  Là con suối chảy giữa đời
                  Từ nguồn mang nước về khơi đong đầy
                  Là muôn chim đến hội bầy
                  Xây thành tổ ấm từ ngày hoang sơ
                  Là con thuyền chở ước mơ
                  Vượt phong ba đến bến bờ vinh quang

                   La Gi biển bạc non vàng
                  Trăng treo đỉnh Cú nắng tràn Đồi Dương
                  Hòn Bà lãng đãng khói sương
                  Dinh Thầy linh ứng bốn phương hội hè!

                                                       Phạm Tường Đại

                  ..............................................................

   * Mời truy cập vào các đường linsk sau để xem một số hình ảnh về thị xã La Gi:
a/
https://www.google.com.vn/search?q=h%C3%ACnh+%E1%BA%A3nh+v%E1%BB%81+th%E1%BB%8B+x%C3%A3+la+gi&biw=1511&bih=747&tbm=isch&tbo=u&source=univ&sa=X&ei=pgJTVPOdH47c8AXr54KwAw&ved=0CBoQsAQ&dpr=0.9

b/
http://gocnhosantruong.com/doi-song-xa-hoi/the-gioi-quanh-ta/869-v%E1%BA%BB-%C4%91%E1%BA%B9p-hoang-s%C6%A1-c%E1%BB%A7a-th%E1%BB%8B-x%C3%A3-lagi-b%C3%ACnh-thu%E1%BA%ADn