BÂNG KHUÂNG

CÁM ƠN CÁC BẠN ĐÃ GHÉ THĂM, ĐỌC VÀ GHI CẢM NHẬN. CHÚC CÁC BẠN NĂM MỚI ẤT TỴ 2025 THÂN TÂM LUÔN AN LẠC

Thứ Tư, 21 tháng 8, 2013

MẸ VỀ VỚI THU - Lê Đăng Mành và các thi hữu


               

                     THƠ THỈNH HOẠ

                               MẸ VỀ VỚI THU!
                    Bên dòng hiu hắt đứng trơ thân
                    Ríu rít chim sâu chuyền ngại ngần
                    Bịn rịn cơn lào còn lẩn quẩn
                    Vui mừng ngọn cúc cũng phân vân
                    Hơi sương lùa nắng tầng mây tản
                    Hạt móc ngậm mưa dải nước vần
                    Ngõ vắng thảo dân về chốn ẩn
                    Thong dong chuông đẩy*: Mẹ cuồng chân …!
                                                            Lê Đăng Mành
                                                          (Vu lan PL 2557)
                    *Nghe chuông đổ là biết sớm chiều



                                      HỌA

                    Bài hoạ 1
                          HỒNG THẮM VU LAN 
                    Trời tây đau đáu vọng hiền thân
                    Hồng thắm đưa hương nụ trắng ngần
                    Thu đến bâng khuâng mùa báo hiếu
                    Chiều về ngơ ngẩn áng phù vân
                    Nhớ hoài tình Mẹ dường thơm sữa
                    Viết mãi thơ con chửa trọn vần
                    Mấy bận hoa lòng cài ngực ấm
                    Vu Lan thầm gửi tấm thành chân!
                                       Nguyễn Gia Khanh



Thứ Bảy, 17 tháng 8, 2013

TÂM SỰ TUỔI GIÀ - Tâm Hương và các thi hữu

           

Bác Tâm Hương Hồ Thanh Danh. 
Quê quán Quế Sơn - Quảng Nam. 
Hiện cư trú ở  Kim Long - Châu Đức - Bà Rịa -  Vũng Tàu.
Bác  Tâm Hương gửi thư mời quý thi hữu cùng vui hoạ, chia sẻ niềm tâm sự tuổi già  đã 78 xuân qua của bác ấy




                      THƠ THỈNH HOẠ

                       TÂM SỰ TUỔI GIÀ
               Nằm viện lâu ngày trí rổng không
               Về nhà khắc khoải mãi trong lòng
               Mượn dòng tâm bút trao niềm nhớ
               Trải tấm chân tình ấm nỗi mong
               Dẫu biết cuộc đời là huyễn hoặc
               Dù cho kiếp sống có long đong
               Vẫn còn nhân nghĩa cùng bè bạn
               Cho cõi đời thêm chút nắng hồng.
                                    Tâm Hương

              (Mạnh Thu_Quý Tỵ.14-08-2013)
               Số điện thoại:  0984748978
               Email: danhho2002@yahoo.com

                                HOẠ


                Bài hoạ 1

                                VÔ ĐỀ
                Bảy tám tuổi đời chẳng bõ không
                Biết người biết mặt khó biết lòng
                “Nhân sinh tự cổ thùy vô tử”
                Sống thác đôi bờ thực khó mong
                Khăn xếp áo dài trông bảnh chọe
                Lụa là bạc bó khó cân đong
                Câu bạt vào đề nghe khó nuốt
                Già nhân non ngãi biết đâu hồng?
                                    Châu Nam Phong



Thứ Hai, 12 tháng 8, 2013

NHỚ CỐ NHÂN - Lê Đăng Mành và các thi hữu

          Tác giả Lê Đăng Mành


   THƠ THỈNH HOẠ

          NHỚ CỐ NHÂN
Mở ngõ vườn xưa đón khách văn
Lùa sương giăng thoáng gót phong trần
Nguyễn Hoàng một thuở tình vương vấn
Đồng Khánh muôn đời nghĩa chứa chan
Nỗi nhớ gắp chờ vui hội ngộ
Niềm đau gánh mãi sợ “đàn quan”
Ao đời mong mỏi thuyền quay lại
Bến cũ soi chiều vọng cố nhân ./.
                            Lê Đăng Mành


                   HOẠ:

 Bài 1
             VUI GẶP MẶT
Vườn nhà luôn đón khách làng văn
Xướng họa tiêu dao rũ bụi trần
Tức cảnh tứ hay tràn với ngập
Sinh tình ý đẹp chứa cùng chan
Thân gần lui tới đây nhà bạn
Cách biệt tránh xa đó cửa quan
Tri kỷ tri âm vui gặp mặt
Trọng tâm đức sáng, trọng lòng nhân
                         Lê Trường Hưởng
                             (Thanh Hóa)


Thứ Năm, 8 tháng 8, 2013

TÂM KHÚC 81 - Trương Đình Đăng và thi hữu


alt


 Bác Trương Đình Đăng quê Triệu Phong, Quảng Trị.
 Hiện là nhà giáo hưu trí đang sống ở Đà Nẵng, vừa gửi đến chúng tôi bài thơ  TÂM KHÚC 81, mời  quý thi hữu  cùng vui hoạ mừng tuổi 81 của bác ấy.





                                   THƠ MỜI HOẠ

           TÂM KHÚC 81                         
    Tám mốt rồi đây kể đã già
    Mắt mờ chân chậm ngại đường xa
    Xóm giềng có mặt khi đèn lửa
    Bầu bạn lơi tay chốn rượu trà
    Kỷ niệm buồn vui thường lởn vởn
    Nghĩa tình sâu nặng khó phôi pha
    Đã không toan tính điều danh lợi
    Nên cố tu thân giữ đạo nhà
    Phương Ngữ Trương Đình Đăng
                         (Đà Nẵng)


                     HOẠ

    Bài hoạ 1     
                NGHIỆP NHÀ
    Đã ngoại tám mươi vui cảnh già
    Thơ hoà nhạc xướng rộn trời xa
    Đôi khi cao hứng quên năm tuổi
    Lắm lúc trầm tư nguội chén trà
    Đoái nghĩ đệ huynh lòng khó nhạt
    Xem tình bằng hữu nghĩa son pha
    Xưa nay quen sống đời thanh bạch
    Để mãi thơm danh rạng nghiệp nhà
                            Trần Ngộ
                          (Lâm Đồng)


Thứ Ba, 30 tháng 7, 2013

PHẬN HỒNG NHAN - Thơ Kha Tiệm Ly cùng thi hữu


  

PHẬN HỒNG NHAN
       (Thơ thỉnh họa)

Tóc rối, gương hoen, lược biếng cài,        
Phòng đơn gối lẻ cợt cười ai.
Rượu đong mấy chén chưa ngây ngất     
Phấn giặm bao lần vẫn nhạt phai.    
Mưa gội cho thêm buồn vóc liễu,
Sương rơi chi để buốt hồn mai!
Trăm say không ấm lòng cô quạnh,           
Lạnh thỏi son môi, lạnh gót hài!
 
                                  Kha Tiệm Ly
Đc: 99/5 Đinh Bộ Lĩnh Phường 2, TP Mỹ Tho Tiền Giang
Tel: 0987  701  952   -   01229  880  130           
Email: khatiemly@gmail.com
 
                         HOẠ   
                   
Bài hoạ 1
                                
BÀ CÔ Ế     
             
Thôi đành cắt tóc bỏ trâm cài                  
Luống tuổi xuân thì khoe với ai                  
Cá lóc chợ đông già kén chọn                   
Hoa lài gió lạnh sớm tàn phai                  
Trai tơ hám của nên Tần Tấn                  
Gái ế treo mồi kết trúc mai                   
Cái giá trầu cau sao mắc mỏ                   
Nhiều khi diễn vở kịch bi hài.
                                          
Cao Linh Tử
                   
Bài hoạ 2 
                          
TẮT LỬA LÒNG
                   
Rào che ngõ chặn cửa then cài                   
Tự khóa giam mình chả đợi ai                     
Trông ngóng bao thu tình mãi vắng                     
Mong chờ mấy hạ sắc càng phai                    
Duyên phần cắt đứt đường tơ liễu                   
Số phận còn đeo sợi tóc mai                   
Dập tắt lửa lòng đừng trách móc                 
Nay thôi gương lược với hình hài
                                                        
Ký Gàn
                   
Bài hoạ 3
                              
LIÊU TRAI
                   
Đường trăng bỏ ngõ ít khi cài                  
Ý đợi chờ hoài bóng dáng ai                 
Mấy độ thu sang màu lá úa                 
Bao lần hạ đổi sắc hoa phai                  
Ve sầu rỉ rích quanh cành phượng                  
Én biếng lòng vòng quẩn gốc mai                   
Lặng giữa thinh không huyền hoặc quá!                   
Vết xưa hằn đó dấu nhung hài.
                            
Hạ Thái Trần Quốc Phiệt
                 
Bài hoạ 4
                                  
VỠ MỘNG
                    
Ngỡ rằng đẹp mãi lược trâm cài                    
Mộng rớt sau rèm biết trách ai                    
Cuộc rượu chớm say đành lở dở                    
Duyên tình vừa thắm đã phôi phai                   
Hồn chùng khánh tận từng đêm tối                   
Xác khổ điêu linh những sớm mai                    
Khắc phá cung sầu ngày tháng chết                    
Mảnh tơ vàng ố vệt khôi hài
                                                         
Py Nhi
                   
Bài hoạ 5
                                 
SÂN RÊU
                    
Song trăng lơ lửng bóng trăng cài                    
Ai vẫn chờ ai vẫn đợi ai ...                    
Ý ngọc người trao không dám nhạt                    
Lời vàng bạn gởi chẳng hề phai                    
Nắng mưa càng đượm tình tơ liễu                    
Sương tuyết thêm nồng nghĩa trúc mai                    
Nhưng đã bao đông trời giá lạnh                    
Sân rêu sao vắng gót vân hài ...
                      
Song Châu Diễm Ngọc Nhân

Chủ Nhật, 28 tháng 7, 2013

GỬI TỐNG GIANG - Thơ Kha Tiệm Ly

Nhà thơ Kha Tiệm Ly tác giả của những bài phú HOÀNG SA NỘ KHÍ PHÚ, HOÀNG SA TIẾU NGẠO PHÚ, ĐIỂM MẶT QUÂN THÙ PHÚ, và các bài hành TRÁNG SĨ HÀNH, VĂN HÀNH ... đầy hào khí, vừa gửi email đến La Thuỵ đề nghị đăng bài thơ mới của ông.  Trang phudoanlagi.blogspot.com xin trân trọng giới thiệu bài thơ GỞI TỐNG GIANG

  

GỞI TỐNG GIANG
 (Kính gởi DU PHONG)
             
Ngựa hồng chưa nản bước chân bon             
Chí đặt non cao  há chịu mòn             
Sọt rác quăng đi trò lếu láo                      
Ngoài tai vứt bỏ chuyện con con                    
Đã không ham chút tiền tài bẩn            
Thì dễ gì cong ngọn bút son?            
Kiếm báu thở dài trong hốc đá,            
Đêm đêm còn mộng đỉnh Lương Sơn
                                               
                                       Kha Tiệm Ly

THƠ HẠC THÀNH HOA

Thi sĩ Hạc Thành Hoa tên thật là: Nguyễn Đường Thai .
 Sinh quán tại Xuân Phổ, Thọ Xuân, Thanh Hóa.
 Tác phẩm đã xuất bản:
   + Trong nỗi buồn vàng (Nguyễn Đình Vượng, tạp chí Văn Sài Gòn – XB – 1971).
   + Một mình như cánh lá (Giao điểm Sài Gòn xuất bản – 1973), tái bản (Thư ấn quán Hoa Kỳ xuất bản) 2006.
   + Phía sau một vầng trăng (NXB Thanh niên – Hà Nội – 1995).
   + Khói tóc (NXB Lao động – Hà Nội – 1996).


   
Thi sĩ Hạc Thành Hoa làm thơ từ năm 1961, đã đăng thơ trên các báo, các tạp chí văn học trước năm 1975 tại Miền Nam Việt Nam. Ông được người yêu thơ biết đến trước đây khá lâu. Từ đầu thập niên 1960, trên tạp chí Bách Khoa, nhà văn Tam Ích đã trang trọng giới thiệu  ông cùng thi sĩ Nguyễn Tất Nhiên, thi sĩ Nguyễn Bắc Sơn  như là những cây bút tài hoa trẻ  của thi đàn Miền Nam VN.

La Thụy hân hạnh  mới vừa được chính tác giả gửi tặng TUYỂN TẬP THƠ HẠC THÀNH HOA (Nxb Văn học - 2013). Xin giới thiệu vài bài thơ trong thập thơ trên                                    


ĐÔI CÁNH THIÊN NGA
 
1. cuối cùng rồi nàng cũng ra đi trên một sợi tơ                      
giăng qua hai bờ vực thẳm                      
bên kia xa lạ bến bờ                    
không kịp quay về phía sau                      
nhìn lại lần cuối cùng mảnh trời xanh ngày cũ
                   
2. đêm cuối cùng đời con gái                      
nước mắt như thác đổ tự lưng đèo                     
và đau thương tràn về như cơn lũ                      
nàng phải cắt đứt mọi sợ dây cột vào quá khứ                     
như cắt từng khoanh ruột của mình                      
còn đôi cánh thiên nga                      
cuối cùng cũng không giữ được                     
đôi cánh thiên nga quạt gió vào giấc mơ nồng                     
phải bỏ hết bỏ hết bỏ hết                     
cho đến khi chỉ còn lại trái tim bị sát thương                      
nàng lặng lẽ trôi vào đêm tối                      
rồi tung đôi cánh trắng lên bầu trời sâu thẳm                      
khi đó trăng sắp tàn trên mái tóc rối bời                      
và sương giăng ngập lối                      
nàng vẫn trôi đi trôi đi như kẻ mộng du                      
giữa biển sương mù                      
Không ai hiểu được nàng                     
ngoài bóng tối
                   
3. cuối cùng rồi nàng cũng phải ra đi trên một sợi tơ                  
 giăng qua hai bờ vực thẳm                      
những buổi chiều                      
nhìn nắng rụng theo từng chiếc lá                     
và trăng như vệt khói mờ                      
trong khung trời xanh ngày cũ                      
nàng lặng im như tượng                    
đợi chờ.
 
BÓNG HOA XƯA
                    
Người đến dịu dàng như ngọn gió                   
Người đến mơ hồ như ánh trăng                    
Đêm xanh một đóa quỳnh hoa nở                   
Trắng ngần mấy cánh mỏng như sương
                    
Đóa hoa chỉ nở trong chớp mắt                    
Rồi lặng lẽ tàn lúc nửa đêm                     
Gió đã đi rồi trăng cũng lặn                    
Bình minh ngơ ngẩn dáng sương mềm
                    
Đóa quỳnh đã lặn vào đêm tối                   
Tưởng đâu khép cánh ngủ muôn đời                    
Những đêm trời đất mênh mông quá                    
Lại trở về trong bóng nguyệt soi

VỚI LÍ BẠCH
 
Bây giờ người ở đâu xa                  
Có còn ôm bóng trăng tà cuối sông                   
Tôi về con nước mênh mông                   
Còn trăng đáy nước sao không thấy người