ĐOÀN THƯỢNG, MỘT TƯỚNG LÃNH CÓ KHÍ PHÁCH CUỐI TRIỀU LÝ – Bài viết của Cảnh
Giữa lúc nhà Lý đã nghiêng ngả, có một người vẫn giữ đất,
giữ quân và giữ lòng trung với triều cũ đến tận phút cuối. Người đó là Đoàn Thượng.
Trong giai đoạn cuối triều Lý, khi triều đình trung
ương gần như mất khả năng kiểm soát, các thế lực địa phương nổi lên khắp nơi, lịch
sử Đại Việt bước vào một thời đoạn vô cùng rối ren. Giữa bối cảnh ấy, Đoàn Thượng
là một nhân vật rất đặc biệt. Trong chính sử, ông có thể bị nhìn như một hào
trưởng cát cứ, một sứ quân làm đất nước thêm chia cắt. Nhưng trong ký ức dân
gian, nhất là ở vùng Hồng Châu xưa, ông lại được nhớ đến như một con người có
khí phách, có thực lực và có lòng trung nghĩa rất rõ rệt.
Đoàn Thượng sinh năm 1181, là hậu duệ đời thứ năm của
Đoàn Văn Khâm, một vị thượng thư dưới thời Lý Nhân Tông. Ông sinh ra tại làng
Thung Độ, thuộc vùng Gia Lộc, Hải Dương. Đó là lúc vương triều nhà Lý đã bước dần
vào buổi hoàng hôn. Kỷ cương suy sụp, vua Lý Cao Tông mải mê hưởng lạc, bỏ bê
chính sự, còn dân chúng thì ngày một lầm than. Trong một thời thế như vậy, những
người có thế lực ở địa phương bắt đầu tự đứng lên tổ chức lực lượng để giữ đất,
giữ người và tự bảo vệ vùng mình.
Đoàn Thượng là một người như thế.
Từ quê hương mình, ông tập hợp lực lượng, xây đắp
thành lũy, từng bước trở thành thủ lĩnh lớn của vùng Hồng Châu, tức khu vực bao
gồm phần lớn Hải Dương và một phần Hưng Yên ngày nay. Đây là một vùng đất quan
trọng, đông dân, giàu sản vật và có vị trí chiến lược. Nắm được Hồng Châu tức
là nắm trong tay một hậu cứ mạnh giữa lúc đất nước rối loạn. Cũng vì thế mà tên
tuổi Đoàn Thượng dần nổi lên như một thế lực không thể xem thường.
Sử chép rằng đến năm 1207, ông đã công khai bất tuân
triều đình. Nhưng nói như vậy chưa đủ để hiểu hết câu chuyện. Bởi vào thời điểm
ấy, nhà Lý trên thực tế đã suy yếu đến mức nhiều nơi không còn tin rằng triều
đình có thể giữ nổi trật tự nữa. Trong khoảng trống quyền lực ấy, các hào trưởng
địa phương vừa là người nổi dậy, vừa là người tự đứng ra gánh lấy việc trị an
trong vùng mình kiểm soát. Đoàn Thượng không chỉ có quân đội, mà còn có cả sự
khôn khéo trong ứng xử chính trị. Ông biết dùng ngoại giao, biết đi dây giữa
các phe phái, thậm chí biết dùng quà cáp để làm mềm những nhân vật có ảnh hưởng
trong triều như Phạm Du. Nhờ thế, dù triều đình nhiều lần đem quân thảo phạt,
ông vẫn tồn tại và đứng vững.
Chính trong giai đoạn này, Đoàn Thượng trở thành một
thế lực trung gian quan trọng giữa những cuộc tranh giành dữ dội của các phe Phạm
Bỉnh Di, Quách Bốc và sau này là họ Trần. Ông không chỉ là một người giữ đất,
mà là một tay cờ thực thụ trong bàn cờ chính trị cuối thời Lý.
Điều đáng chú ý là khi họ Trần bắt đầu vươn lên và từng
bước thâu tóm quyền lực, Đoàn Thượng lại lựa chọn đứng về phía nhà Lý. Ông được
Lý Huệ Tông tin cậy, phong tước Hầu và giao trọng trách cầm quân đánh dẹp các
thế lực đối địch, trong đó có những cuộc đụng độ với anh em Trần Tự Khánh. Chi
tiết này rất quan trọng, bởi nó cho thấy Đoàn Thượng không đơn thuần chỉ là một
sứ quân cát cứ lo giữ đất cho riêng mình. Ít nhất trong một giai đoạn nhất định,
ông đã chọn đứng về phía triều đại cũ, lấy danh nghĩa phò Lý để chống lại thế lực
đang lên là họ Trần.
Nhưng lịch sử khi ấy đang nghiêng rất nhanh về một
phía. Họ Trần càng lúc càng mạnh, lực lượng của Đoàn Thượng dù có thực lực đến
đâu cũng dần bị ép lại. Đến năm 1217, trước thế lực quá mạnh của họ Trần, ông
buộc phải tạm thời quy hàng. Ông được phong vương, nhưng trên thực tế vẫn tiếp
tục giữ quyền tự trị ở Hồng Châu, gần như biến vùng đất ấy thành một “vương quốc”
riêng. Điều đó có nghĩa là Đoàn Thượng tuy đã tạm lùi một bước, nhưng chưa bao
giờ thật sự chấp nhận để mình trở thành thuộc hạ hoàn toàn của họ Trần.
Chính vì thế, sau khi nhà Trần thay ngôi nhà Lý vào
năm 1225, Đoàn Thượng trở thành một chướng ngại lớn còn sót lại trên con đường
thống nhất quyền lực của triều đại mới. Đối với Trần Thủ Độ, một người như Đoàn
Thượng không thể để tồn tại lâu dài. Bởi ông không chỉ có lực lượng, có đất, có
uy danh, mà còn mang trong mình hình ảnh của một người vẫn gắn bó với nhà Lý
cũ. Muốn ổn định triều Trần, phải loại bỏ bằng được những thế lực như thế.
Và rồi Trần Thủ Độ đã chọn một cách rất hiểm.
Ông liên kết với Nguyễn Nộn, một thế lực khác, dùng kế
“mượn đao giết người” để trừ Đoàn Thượng. Năm 1228, trong một cuộc hội thề giả
cách tại Đồng Đao, Đoàn Thượng bị phục kích và tử trận dưới tay quân Nguyễn Nộn.
Cái chết của ông từ đây đi vào dân gian bằng màu sắc rất bi tráng. Tương truyền
khi bị chém gần đứt đầu, ông vẫn còn cưỡi ngựa chạy về hướng Hồng Châu. Dẫu
truyền thuyết có thêm thắt ít nhiều, nhưng chính chi tiết ấy cho thấy trong
lòng dân, Đoàn Thượng không hiện lên như một kẻ thất bại tầm thường, mà như một
con người có khí phách đến phút cuối cùng.
Sau khi ông rời cõi thế, dân gian đã lập đền thờ ở nhiều
nơi. Tại vùng Bần Yên Nhân của Hưng Yên, người ta thờ phần đầu. Tại vùng Mao Điền
của Hải Dương, người ta thờ phần thân. Từ đó mới có câu “Đầu Bần, thân Mao”, một
câu nói vừa mang màu sắc huyền tích, vừa là dấu hiệu cho thấy sự kính nhớ rất
sâu của người dân đối với ông.
Chính ở đây, hình tượng Đoàn Thượng trở nên rất đặc biệt.
Trong chính sử phong kiến, ông có thể bị nhìn như một
thế lực gây rối, làm kéo dài thời loạn. Nhưng trong văn hóa dân gian, ông lại
được tôn là Đông Hải Đại Vương, được thờ phụng rộng khắp và được xem là một vị
thần linh thiêng. Sự tôn thờ ấy không phải ngẫu nhiên. Nó phản ánh cách người
dân nhìn ông không chỉ như một thủ lĩnh quân sự, mà như một con người có tình với
đất, có nghĩa với triều cũ, và có khí tiết không chịu cúi đầu trước chủ mới.
Có lẽ vì thế mà Đoàn Thượng là một nhân vật rất khó
nhìn chỉ bằng một màu. Nếu đứng từ góc độ của một triều đại cần thống nhất quyền
lực, ông là vật cản. Nhưng nếu nhìn từ phía dân gian và từ đạo lý “trung thần
không thờ hai chủ”, ông lại là một con người rất đáng để kính phục.
Lịch sử vốn không chỉ có trắng và đen. Có những nhân vật
càng đọc càng thấy phức tạp, và cũng vì thế mà càng đáng nhớ. Đoàn Thượng là một
người như vậy. Ông không lập nên một triều đại, không thắng trong cuộc chuyển
giao quyền lực cuối thời Lý, nhưng lại để lại cho hậu thế một hình ảnh rất bền:
một thủ lĩnh có thực lực, một con người có khí phách và một trung thần đã chọn
đứng về phía triều đại cũ cho đến tận lúc không còn đường lui.
Và có lẽ, chính vì vậy mà hơn tám trăm năm sau, tên
ông vẫn chưa mất khỏi ký ức của vùng đất Hồng Châu xưa.
Bài viết của Cảnh
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét
POST HÌNH HOẶC VIDEO CLIP VÀO Ô COMMENT :
Các bạn chỉ việc copy link hình hoặc link video clip dán trực tiếp vào ô comment mà không cần dùng thẻ