NGƯỜI XƯA NAY MẤY TUỔI CÒN CONG KHÔNG CHÂN MÀY – Trần Trung Tá
Bạn nói thơ tôi buồn...Tôi biết nói gì hơn? Đưa cho bạn, bạn đọc, buồn thơ, hay buồn
mình?
Mà, nếu bạn làm thinh thì tôi làm sao nhỉ? Hay chỉ nói:
Thôi kệ, làm được thơ là Hay!
Hay... nghĩa là bóng mây / bay qua thềm mưa rớt? Xưa, nói mưa-ba-hột, nay nói mưa-bóng-mây!
Tôi ngửa hai bàn tay / hứng mưa, thèm nhỏ lại / giống
như hồi lên bảy, giống cái thuở lên mười...
Đi học về thật vui... không màng quần áo ướt, có mưa
chơi là được / vui suốt con đường về...
Hồi đó không nghĩ chi / đến trận đòn "ai biểu". Hồi đó, nhỏ, chỉ hiểu... mưa là vì có mây!
*
Tôi úp mặt vào tay... khi không mà mình lớn... mình nhớ
ai hàng xóm bỏ mình đi sang sông!
Mình, chàng trai lông bông, rồi thì mình vào
lính. Đạn bắn không ai tránh / vì đạn bắn...
tránh người...
Mình qua tuổi lên mười. Mình Hai Mươi, mình lớn... Dòng sông cứ cuồn
cuộn / và dòng đời trôi theo...
Tự dưng có một chiều / mình ngồi trong rào kẽm... hỏi
sao viên đạn xém / trúng mình để bay xa?
Tự dưng chữ Thái Hòa / viết ràn rụa nước mắt... Ai qua
sông, mái tóc / còn bay bay trong mơ!
Tự dưng có ai ngờ, mình làm thơ buồn bả. Bạn đọc, không nói quá: "Thơ mày không
có Hay!".
Con sông thành sông mây. Biển rừng trời sương khói... Người xưa nay mấy tuổi / còn cong không chân
mày?
Người-xưa-nay-mấy-tuổi-còn-cong-không-chân-mày?
Trần Trung Tá
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét
POST HÌNH HOẶC VIDEO CLIP VÀO Ô COMMENT :
Các bạn chỉ việc copy link hình hoặc link video clip dán trực tiếp vào ô comment mà không cần dùng thẻ