CÁM ƠN CÁC BẠN ĐÃ GHÉ THĂM, ĐỌC VÀ GHI CẢM NHẬN. CHÚC CÁC BẠN CÙNG THÂN QUYẾN NĂM MỚI ĐINH DẬU 2017 THÂN TÂM LUÔN AN LẠC

Thứ Sáu, 30 tháng 12, 2016

CHÙM THƠ CHU VƯƠNG MIỆN


 
           Nhà thơ Chu Vương Miện


         NGỰA GIÀ

       Thấm thoát con ngựa ngày xưa
       giờ cũng sống đến 76 năm
       suốt đời từ lúc sinh ra
       và lớn lên
       toàn kéo xe thổ mộ
       người xà ích này chết
       thì giao cho người xà ích khác
       chạy từ bãi trưóc
       qua Ô Quắn về bãi sau
       đi qua vườn dâu
       về bãi trước
       trên đầu một chùm lông gà
       dưới cổ một chùm lục lạc
       phiá trước mõm là chùm cỏ non
       cứ nhìn mà phấn khởi
       tiến lên
       chạy quanh năm suốt tháng
       Hai mắt bị che
       Sau lưng kéo theo
       Toàn là danh từ
       "Quê hương - dân tộc - lịch sử -
       đạo làm cái con người"
       lâu lâu ngoảnh đầu nhìn lại

      "toàn là những khôi hài ?"


       TRĂM NĂM

       Trăm năm trong cõi ngưoì ta
       đọc Tố Như nhớ trăng tà cuối đêm
       thuyền bè rồi lại thuyền quyên
       nơi xa thoảng tiếng chuông thiền ngân nga

       Thân ta hạt bụi vô thường
       Thương Nguyễn Du khúc đoạn trường đoạn giao
       Thân ta theo hạt mưa rào
       hạt rơi hốc đá hạt vào hố sâu
       có sóng thì lại chưa cầu
       không sông toàn phưọng ve sầu khóc ran
       hết tiền lương đến tiền đường
       nơi về bến giác neo miền âm ty


       CHIỀU NAY

       buồn trông cửa sổ chiều nay
       cánh chim bạt gió chốn này lạnh căm
       thuyền trôi theo chiếc bơi dầm
       bèo trôi kẹt gốc cây bần nằm chơi
       bao năm bao cuộc đổi đời
       bao năm cũng chỉ kiếp người kiếp ma

       Trăm quan mua lấy con gà
       bỏ nơi nồi cháo quan hà quan san
       xỉn say đánh đổ đá vàng
       đá trơ ra đá, vàng toàn vàng thau
       theo nhau đến một nhịp cầu
       sông sâu lờ lững dạ sầu héo hon
       sòng đời toàn rặt là chim
       chim ăn biển khổ anh tìm biển câm
       thì ra là xứ Ố Nàm


       THƠ XƯA GIỜ

       Thóc ra thóc
       Mà lúa ra lúa
       Gạo ra gạo
       Và nếp ra nếp
       gạo dở ra cơm đỏ
       gạo trắng ra cơm trắng
       nếp bầu ra xôi bầu
       nếp than dùng nấu rưọu
       rượu nếp cẩm
       cám ra cám
       rơm ra rơm
       rạ ra rạ

       Bây chừ
       loạn cào cào
       gạo tẻ gạo nếp lẫn lộn
       nồi vừa cơm vừa cháo
       vừa nếp vừa khoai
       vừa cám
       người xơi cũng xong
       heo ăn cũng tốt
       (mà tốt thôi)

       Chu Vương Miện

Thứ Năm, 22 tháng 12, 2016

CẬN LỤC CHÂU Ô - Thơ Chu Vương Miện

Kính gửi Các Niên Trưởng Trường Nguyễn Hoàng, Lê Hưũ Thăng, Tuệ Chương Hoàng Long Hải, Hoàng văn Liệu, Phạm thị Như Hoàn... (Chu Vương Miện)


         
              Nhà thơ Chu Vương Miện


          CẬN LỤC CHÂU Ô

          Chuá Nguyễn Hoàng ngày xưa
          Từ Nghệ An vào Ái Tử
          Còn bây chừ chúng ta từ đó lại ra đi
          Ca sĩ tài hoa Duy Khánh
          Thác từ hơn 10 năm trưóc
          Hoàng Thi Thơ cũng cành trúc trăng tà

          Thôi kiếp này tình miềng đành xa ngái
          Nơi xứ ngườì nhớ mãi mãi Bích La
          Ôi đông và tây cũng cận kề Bồ Bản
          Như Hoàn ơi ! Chi theo bóng sương mờ

          Thôi bốn tỉnh miền Trung cát vàng cát trắng
          Sừng sững núi Hồng, bãi muối sông La
          Cá chết tiệt dạt vào bờ Nam Hải
          Hận muôn đời hai chữ Fomosa

          Hết vẩn đục môi trường
          Qua thiên tai lũ lụt
          Miền Trung nghèo xơ xác lại tan hoang
          Nơi ngập lúa cánh đồng ngang với biển
          Chả còn chi ? (ngoài thi phẩm Điêu Tàn)

          Gió đưa cành trúc la đà
          Hồi chuông Sắc Tứ canh gà Tri Bưu
          Lõ hai mắt thị xã cùng thành cổ
          Cũng tan ra theo cát miệt Nhan Biều

          Mấy mươi năm xưa Phạm Duy soạn
          Bài ca Bà Mẹ Gio Linh
          Năm 1972 nhà văn Phan Nhật Nam
          Soạn Đại Lộ Kinh Hoàng
          Ôi lũ lụt mưa bão
          Xoá phăng làng chài Mỵ Thủy
          Ta nơi này đứng khóc nước cùng non ?

          Ơi người xưa còn gia gia cuốc cuốc
          Chừ nơi đây đôi mắt đã mòn ?

                           Chu Vương Miện

Thứ Tư, 21 tháng 12, 2016

CHU VƯƠNG MIỆN, THƠ VỚI CUỘC CHƠI LOANH QUANH GIỮA CHỢ - Luân Hoán


Nguồn: http://www.luanhoan.net/tacpham/DHBB_web/ChuVuongMien.htm


          Không hiểu tại sao vào những năm 1957, 1958, tôi không có dịp gặp nhà thơ Chu Vương Miện, lù lù ở Đà Nẵng, làm học trò đệ tứ trường Bán công ? Trong niên khóa này, tôi là anh Đệ ngũ 3 trường Phan Châu Trinh, không cách xa trường Bán công bao nhiêu. Thắc mắc cho vui vậy, chứ làm sao mà biết nhau, khi cả hai thằng đều là những thứ vô danh trong cổng trường, không tham gia tích cực thể thao hay văn nghệ. Cũng chưa nhóm được mối tình trai gái nào xuất sắc, đủ có tiếng vang trong giới thư sinh.  

Thứ Sáu, 16 tháng 12, 2016

RƯỢU DƯỚI TRĂNG - Thơ Châu Thạch


     


       RƯỢU DƯỚI TRĂNG 
       (Gởi các người thơ nam uống rượu mà tôi cảm mến:
       Kha Tiệm Ly, Hoàng Anh 79, La Thụy, Đặng Xuân Xuyến)

       Dốc ngược chai, rượu long lanh chảy
       Ta nâng ly uống cạn cả ngàn trăng
       Khà một cái hơi bay mờ mặt đất
       Còn một trăng treo mộng ở trên cao.

       Em ngồi lại cùng ta đừng đi vội
       Nửa vầng trăng ta đã cắn làm đôi
       Nghe vị ổi vừa chua và vừa chát
       Trong miệng ta nguyệt đã vỡ tan rồi.

       Đừng, đừng bảo ta say là tăm tối
       Linh hồn ta trôi nổi rượu, trăng, thơ
       Những đam mê đắm đuối tự bao giờ
       Những ân tứ từ khai sinh thế kỷ.

       Ở trong ta có ba người mộng mị
       Một yêu trăng tràn ngập cả đường tim
       Một yêu thơ lặn lội tháng năm tìm
       Một yêu rượu lấy men làm tri kỷ.

       Ba khờ dại biến ta thành thi sĩ
       Thoát hồn ta du nhập cõi mơ huyền
       Ngồi dưới trần mộng đến chốn thiên tiên
       Rượu trong máu và trăng tràn sông núi.

       Em ngồi lại cùng ta thêm chút nữa
       Để cơn say đủ độ biến thành thơ
       Để lời hay soi tỏ ánh trăng mờ
       Và hết thảy gởi vào đôi mắt đẹp.

       Em ngồi lại cùng ta thêm chút nữa
       Để men yêu dậy sóng phút em chờ
       Với rượu nồng, thơ đẹp, với trăng mơ
       Ta uống trọn tràn lan cơn cảm xúc

                                         Châu Thạch

Thứ Năm, 15 tháng 12, 2016

CẢM TÁC THƠ LA THỤY - Đức Hạnh


      
             Tác giả Đức Hạnh


       CẢM TÁC THƠ LA THỤY

       Chị hằng thắp sáng vườn khuya
       Giọng ngâm La Thụy tình chia khắp miền
       Tình yêu ngời nở hoa thiên…
       Tình đời buông thả nỗi phiền nhân gian
       Hồn thơ ấp áp mặn màng
       Hồn người đa cảm vương mang cảnh đời
       Dù cho bão tố khắp trời
       Phú Đoàn - La Thụy nở lời đẹp sao!
       Vườn hoa nhân ái thơm ngào
       Biển tình lấp lánh sóng trào ý riêng
       Ngẫm trời non nước trao duyên
       Buồn đời ô trọc chao nghiêng môi trường…
       Nhớ tình nhớ cảnh vấn vương
       Tình yêu, nở mộng mến thương nào lìa
       Nguồn thơ hòa với trăng khuya
       Nghe hồn ấm áp... Trông kìa nàng xuân…

                                                    Đức Hạnh
                                                                  

Thứ Bảy, 10 tháng 12, 2016

THUẬT HOÀI - Thơ La Thụy

 
                  La Thụy và Lương Minh Vũ



                             THUẬT HOÀI
            (Cùng LMV một ngày say, phiêu bồng )

                  “Sao anh trợn mắt nhìn tôi”
            Gớm sao thô lố như lồi võng mô
                  Có chăng ngôn ngữ hồ đồ
            Bâng khâng tửu vị hư vô thấm tràn
                 Cho hồn một thoáng đi hoang
           Bừng bừng hứng khởi, ngày tàn ngất ngây
                 Xớt chia nồng ấm men say
           Rượu, Thơ, Đời thực ngọt cay chan hoà
                 Mến nhau dù chỉ sát na
           Cũng là hạnh ngộ, ta bà chấp chi
                Xôn xao quán sá thị phi
           Mãng phu anh thiệt lạ kỳ xuất chiêu
                Đốm tàn lửa giận phong phiêu
           Ờ may chìm tắt trong chiều rêu rong

                                                LA THỤY                       
                                             (23 / 01 / 1996) 


Thứ Năm, 1 tháng 12, 2016

NGHE THƠ LA THỤY NỬA KHUYA - Châu Thạch


                
                              Châu Thạch và La Thụy

             NGHE THƠ LA THỤY NỬA KHUYA

             Nghe thơ La Thụy nửa khuya
             Mênh mang trời đất như chia hai miền
             Miền cao trăng nước cung thiên
             Miền gần thao thức ưu phiền trần gian
             Âm trong nhẹ, vút mơ màng
             Âm trầm lụy, tỏa mang mang cõi đời.

             Nửa khuya mưa gió ngoài trời
             Nghe thơ La Thụy thấy lời trăng sao
             Tiếng thương đau, thấy ngọt ngào
             Tiếng vui, thấy sóng dâng trào niềm riêng
             Thấy anh hùng, thấy thuyền quyên
             Thấy say chếnh choáng, thấy nghiêng hồ trường
             Thấy hồn trăm sợi tơ vương
             Buồn vui quyện với yêu thương chẳng lìa.

             Nghe thơ La Thụy nửa khuya
             Phòng hương quạnh giấc, ngoài kia đông về ./.

                                                                  Châu Thạch

Thứ Sáu, 25 tháng 11, 2016

ĐÊM SAY CÙNG LA THỤY - Thơ Lương Minh Vũ

                                 
                                          Tác giả  Lương Minh Vũ


             
                       Thơ : Lương Minh Vũ
                       Giọng ngâm: Thoại Vi.

                       ĐÊM SAY VỚI LA THUỴ
                       Rót mông lung xuống bôi đầy
                 Đường lô nhô bóng, phố gầy guộc đêm
                       Trăng bơi đáy chén trăng mềm
                 Thơ ai gẫy vận bên thềm khuya rơi
                       Rót hỗn mang xuống mộng đời
                 Lăn qua cho hết cuộc chơi khóc cười
                       Rót quạnh hiu xuống cõi người
                 Sông xưa cuốn hết xanh tươi dấu nguồn
                       Rót niềm vui xuống nỗi buồn
                 Dù mai cuối sóng đầu truông cũng về
                      Rót ta chảy xuống tràn trề
                 Trăng say, còn bạn cận kề dìu nhau.

                                              Lương Minh Vũ


Chủ Nhật, 13 tháng 11, 2016

THỦY CHUNG TÌNH BẠN SAU LINH CỮU, HAY – NGHĨA TỬ LÀ NGHĨA TẬN - Hồi ký của Lâm Bích Thủy


Cô  Lâm Bích Thủy, trưởng nữ của nhà thơ tiền chiến Yến Lan (một nhà thơ trong nhóm Bàn Thành Tứ Hữu) viết hồi ký về người cha kính yêu của mình.

                       
                        Tác giả Lâm Bích Thủy



   THỦY CHUNG TÌNH BẠN SAU LINH CỮU
          HAY – NGHĨA TỬ LÀ NGHĨA TẬN
  
 Hãy quên đi quá khứ để rồi lại nhớ về quá khứ hơn bao giờ hết! Chiến tranh đã lùi sâu vào dĩ vãng, nhưng không dễ làm người ta quên được những năm tháng ấy. Ngoài nhng mất mát về thể chất do chiến tranh để lại còn mt nỗi đau về tinh thần của những người trí thức có nhân cách và lương tri. Họ từ nhiều miền đất nước, trong đó có những người từ Miền Nam theo tiếng gọi của Đảng, Bác ra Bắc, nhưng người cùng thời chưa nhìn nhận ra chân giá trị đích thc của họ. Họ không có nỗi khổ nào hơn nỗi khổ là bị chính đồng nghiệp của mình gán cho tội phản động, chống Đảng rồi bị xã hội ruồng rẫy hàng chục năm trời!  

Thứ Ba, 8 tháng 11, 2016

GÓC KHUẤT TRONG THỜI NHÂN VĂN GIAI PHẨM - Hồi ký của Lâm Bích Thủy


Cô  Lâm Bích Thủy, trưởng nữ của nhà thơ tiền chiến Yến Lan (một nhà thơ trong nhóm Bàn Thành Tứ Hữu) viết hồi ký về người cha kính yêu của mình.

                   
                     Tác giả Lâm Bích Thủy


          GÓC KHUẤT TRONG THỜI NHÂN VĂN GIAI PHẨM 
                                                                                  Lâm Bích Thủy


  Từ nhiều ngày qua, trên báo, đài và web của các nhà mạng đăng tin ông này bị tù, ông kia bị thu hồi thẻ báo v.v…, khiến tôi nhớ và xót xa cho văn nghệ sĩ thời cha tôi. Thời mà người nào càng tài giỏi càng bị vùi dập, oan trái, như nhạc sĩ Văn Cao, Cụ  Phan Khôi, nhà thơ Quang Dũng v.v… Tôi thương họ vì đã sinh bất phùng thời, họ đa tài nên bị gọi là bọn phản động, là “Nhân văn giai phẩm”:   

  Vấn đề “Nhân văn giai phẩm” giờ đây người ta có nhắc đến thì cũng chỉ như nói về sự ấu trĩ của một thời. Bây giờ hồ dễ quay trở lại; vì được nhìn nhận với lý lẽ: “…trước đây, do thiếu kinh nghiệm và năng lực, vô tình người lãnh đạo đã kìm hãm và tước đi chân giá trị đích thực của nghệ thuật, tư tưởng và sáng tạo trong giới văn hóa văn nghệ, đã khiến không ít nghệ sĩ bị oan trái…”.

Thứ Sáu, 14 tháng 10, 2016

VĨNH BIỆT HIỀN ĐỆ NGÔ VĂN LONG - Thơ 4 Sinh Ngữ (Việt, Anh, Pháp, Tây Ban Nha) của Phước Tuyền Ngô Quang Huynh


1. Vĩnh Biệt Hiền Đệ. (Việt Nam)
2. Farewell to my brother. (English)
3. Adieu à mon frère. (Français)
4. Adios a mi hermano. (Español)




Vĩnh Biệt Hiền Đệ NVL

Long nằm xuống... phút giây nầy đã điểm.
Chấm dứt rồi... hiện diện ở dương gian,
Mảnh hình hài tứ đại sẽ tiêu tan,
Không còn nữa giữa giòng đời động loạn.

Nay từ giã thân nhân cùng bè bạn,
Trong niềm thương nỗi nhớ biết bao người,
Hình ảnh em cử chỉ ́i tiếng cười,
Thường đọc được trong mắt lòng nhân ái ...

Nhớ những lúc, trên đường đầy trở ngại,
Khi Miền Nam sụp đổ quá thương đau,
Anh em mình bàn tính chuyện trước sau,
Cùng vượt thoát....đúng ngay giờ nguy biến..

Trên xe nhỏ, chen chúc người thân mến,
Rồi xuống thuyền đánh cá vượt trùng dương,
Suốt ngày đêm mưa nắng, quá thê lương !
Luôn phó mặc xác hồn cho định mệnh.

Trời thương đoái, cuối cùng thuyền cập bến,
Bước lên bờ, tràn ngập nỗi hân hoan...
Rồi định cư tại Thung Lũng Hoa Vàng,
Anh em mãi gần nhau nơi quê mới.

Chuyện sẽ tới.. và giờ đây đã tới...
Không thể nào tránh được phút chia tay,
Khi Thiên Cơ vạn sự đã an bài.
Đành chấp nhận... nhìn em đầy thương tiếc..

Thôi vĩnh biệt...nhưng nào đâu vĩnh biệt !
Chỉ tạm thời vắng bóng cõi trần gian...
Tuổi già anh, thấp thoáng ánh chiều tàn,
Không xa lắm, hẹn em ngày tái ngộ...

Phước Tuyền Ngô Quang Huynh (Jul. 4, 2016)

Thứ Bảy, 24 tháng 9, 2016

NGHỈ HƯU - Thơ Trần Mai Ngân




       NGHỈ HƯU
       (Tặng thầy giáo Đoàn Minh Phú)

       Mây trôi... tháng Chín... mùa Thu
       Bâng khuâng... ừ lại nghỉ hưu đến rồi
       Xa rời bảng phấn, tường vôi
       Trống giờ chơi thuở của tôi, của người

       Giã từ đồng nghiệp một thời
       Tôi xin giữ lại nụ cười đã cho
       Bốn mươi năm một con đò
       Bây giờ xa nhé... học trò tôi ơi !

       Gửi em hy vọng của đời
       Bước công danh đạt... tiếp lời Thầy Cô
       Con đò... tôi đậu bến mô
       Ân cần vẫn thế... hư vô dẫu là !

                              Trần Mai Ngân

Thứ Bảy, 13 tháng 8, 2016

LÝ NGẠO ĐỜI - Thơ Kha Tiệm Ly


      
                       Nhà thơ Kha Tiệm Ly


       LÝ NGẠO ĐỜI

       Chẳng có bầu mà tự nhiên muốn ói,
       Chẳng phải thằng điên sao đột ré lên cười.
       Rượu uống suông, uống một mình quen thói,
       Nhức tai nghe con kéc nói tiếng người!

       Nhân cách một đời người còn rao bán,
       Còn thơ ta muốn bán chẳng ai mua.
       Lỡ dạy học trò cái Tâm trong sáng,
       Nên vào đời đứa thiệt đứa thua!

       Chẳng bằng, bọn tự xưng kẻ sĩ,
       Bôi tro, muối mặt riết thành quen
       Đứa háo lợi háo danh, đạp chà sĩ khí
       Ôm đống bạc tiền bất kể trắng đen.
       Đứa mượn chút văn chương lếu láo,
       Làm mặt mo che đậy cái tâm hèn!

       Thương học trò ta:
       Em “kiến nghĩa bất vi vô dõng giả”
       Cho đời nầy còn có Lục Vân Tiên.

       Lại thương em bút nghiên không thỏa chí,
       Gồng gánh lên rừng đốt củi làm than.
       Em chờ vận vác cần ra sông Vị.
       Em như thầy, vỗ bụng nghênh ngang!

       Tìm đỏ mắt không ra người tri kỉ,
       Giận bấy nhân gian ta viết Lý Ngạo Đời
       Một khúc giang hồ bỏ liều cũng phí
       Ngâm vào bầu thỉnh thoảng uống chơi!

                                          Kha Tiệm Ly 

Thứ Năm, 4 tháng 8, 2016

CÂU CHUYỆN VỀ BÚT DANH CỦA NHÓM THƠ XỨ NẪU - Ký của Lâm Bích Thủy



Cô Lâm Bích Thủy - ái nữ của nhà thơ tiền chiến Yến Lan vừa gửi đến chúng tôi bài ký về bút danh của nhóm thơ tiền chiến Bàn Thành Tứ Hữu vang bóng một thời. Thân mời quý bạn đọc cùng xem:


      
              Nhà thơ Yến Lan lúc còn trẻ


           CÂU CHUYỆN VỀ BÚT DANH CỦA NHÓM THƠ XỨ NẪU 
                                                                                Lâm Bích Thủy


Bút danh Hàn Mặc Tử

Hàn Mặc Tử tên thật là Nguyễn Trọng Trí. Khi mới vào làng thơ, ông lấy bút danh Minh Duệ Thị. Bút danh này ít ai biết, ông đổi là Phong Trần. Nhìn vóc hạc thư sinh của ông, bác Tấn chọc vui “anh người mảnh mai như cây sậy, làm sao chịu được Phong Trần mà ước? ” và cũng bị một bà cụ thâm nho ở Bình Định nói tên này không phù hợp với tính cách Hàn nên đã khuyên đổi bút danh. Ông Trí bèn lấy chữ đầu của nơi sinh “Lệ Mỹ” và chữ đầu của quê cha “Thanh Tân” ghép lại thành “Lệ Thanh”. Bút danh này ông rất vừa ý, nhưng bác Quách Tấn lại trêu. “Bộ anh ngó dễ thương mà hiệu Lệ Thanh nghe cũng “yểu điệu thục nữ”vậy tôi gọi anh là cô Lệ Thanh cho thêm duyên”. Ông Trí chẳng nói gì, ít lâu sau thấy người ta thấy tên Hàn Mạc Tử xuất hiện trên các báo. 
   Hàn Mạc có nghĩa là ”rèm lạnh”, ông cho là độc đáo, đến khoe với bác Quách Tấn.. Bác Tấn cười mà rằng “Kể cũng ngộ thật. Tránh kiếp PhongTrần lại đi làm khách hồng nhan. Sợ kiếp hồng nhan đa truân lại đi làm kiếp Rèm Lạnh. Tránh lờ chui vào lưới, sao lẩn quẩn quá thế?” Ông Trí bực quá “Anh này thật đa sự, không biết đặt cái đếch gì cho vừa lòng anh”. Bác Tấn hướng cho ông lối ra “nếu đã có rèm mà thêm bóng trăng vào, hỏi còn cảnh nào nên thơ bằng?”. Ông Trí bàn với bác Tấn một lúc, rồi lấy bút vạch thêm vành trăng non lên đầu chữ a ra chữ ă. 
  Chỉ thêm một cái dấu thôi mà nghĩa khác hẳn. Từ “Rèm lạnh” giờ thành “Bút mực.”  Sau đó, ông Trí thích chí nói: “Đã có bóng trăng rọi vào, thì từ nay danh tôi cũng như thơ tôi sẽ mỗi ngày mỗi thêm rạng ngời như bóng trăng”.