BÂNG KHUÂNG

CÁM ƠN CÁC BẠN ĐÃ GHÉ THĂM, ĐỌC VÀ GHI CẢM NHẬN. CHÚC CÁC BẠN NĂM MỚI KỶ HỢI 2019 THÂN TÂM LUÔN AN LẠC

Thứ Ba, 4 tháng 9, 2018

CHÙM THƠ HUY UYÊN


       
                                Nhà thơ Huy Uyên


TÌNH VỀ QUẢNG -TRỊ

Mùa hạ đưa em về Dốc-Miếu
Lộ 1 quanh co cuối phố buồn
Năm xưa chiến-trường bom đạn nổ
Gió trên đồi bay tới Gio-Phong.

Em nghiêng tóc thả phía Gio-Linh
Nơi con sông chia hai miền ngày trước
Tiếng gọi người đi bỏ lại mối tình
Bao năm rồi không hề nói được.

Núi xanh mấy mùa tiêu Hướng-Hóa
Lao-Bảo mùa này biên-giới sương mây
Tím trái sim màu hoa rừng nở
Em con gái Brai năm rộng tháng dài.

Lên đồi Bến-Tắc đầy mộ nghĩa-trang
Linh-hồn lính điêu-linh hương khói
Lá xanh héo
trên cây còn lại lá vàng
Vĩnh-Trường chôn thây ngàn năm còn đó...

Khe-Sanh mùa này lạnh gió?
Sân bay Tà-Cơn máu lửa ngày xưa
Người Asoc ngồi quanh nấm mộ
Ở đó Làng Vây ai mãi trông chờ.

Em trao ai trái tim Dakrong
Nhịp cầu quanh co
tình treo đường 9 gởi
Giọng hát Vân-Kiều nước chảy qua sông

Người Pakô uống rượu ngồi ngó núi
Đường đất đỏ theo em về Mỹ-Thủy
Gởi con tim ở lại La-Vang
Đứng chạnh lòng chiều Thành-Cổ

Máu người xưa tuôn
đại-lộ kinh-hoàng.
Thạch-Hãn sông xuôi bến xóm Chài
Đêm đò đưa người sang Sắc-Tứ

Ngó lên Rockpile máu ai đổ từ lâu
Tiếng chuông Đông-Hà
chạnh lòng người cố-xứ.
Mênh mông nước trằm Trà-Lộc

Bước chân đi pha cát vùng đồi
Xanh mấy Trà-Trì thời (con gái) xanh tóc
Hải-Lăng hương tràm ngát một bờ vui.

Buổi sáng cà-phê Giọt-Thương-Huyền
Nhớ người bốn mươi năm xa khuất
Rượu cạn sầu rót chén Thủy-Gia-Viên
Thôi Quảng-Trị còn gì hay đã mất?  

Thương lắm hai bờ sông Thạch-Hãn
Đắng lòng người ngồi quán Sông Xanh
Nước xuôi về đâu đời lận đận
Về chi đây ngày tháng nao lòng!

                                   Huy-Uyên
                                  (QT.2016)

EM HÁT BÀI CA BÓI CÁ - Thơ Châu Thạch


       
               Nhà thơ Châu Thạch


EM HÁT BÀI CA BÓI CÁ
(Tặng Trần Mai Ngân)


"Anh là chim Bói Cá
Em là bóng trăng ngà"
Anh vớt nhầm tiếng ca
Để một đời thương nhớ.

Anh mộng điều cắc cớ
Em là khúc thụy du
Hai ta trong sương mù
Đêm lần tìm từng bước.

Trời không cho gặp được
Anh một đời khóc than
Em sáng như trăng vàng
Hát bài ca Bói Cá.

Thu vườn mình xác lá!
Xuân héo ngàn sắc hoa!
Đông lòng lạnh mưa sa!
Hè hồn anh ve nhớ!

Mùa Đông em than thở
Nơi anh đang vào hè
Còn mùa xuân nơi em
Chỗ anh ngừng tiếng ve...

Chúng mình cứ mãi xa
Cho lời ca nức nở
Những tình khúc Thụy du
Muôn đời làm bở ngở... *

                   Châu Thạch  

* Hai khổ thơ cuối (5-6) là lời recom của 
nhà thơ Trần Mai Ngân ở một STT trên facebook



Thứ Hai, 3 tháng 9, 2018

PHAN VĂN TRỊ, TÔN THỌ TƯỜNG - Thơ Chu Vương Miện


       

PHAN VĂN TRỊ

nước loạn
vua tù bị đày đi đảo quốc
nước mất
người khiếm thị
còn biết làm thơ yêu nước ?
đứa sáng mắt
làm việt gian hàng giặc
bồi tây ?
một lũ sĩ phu giả điếc giả ngây
một lũ trốn vào chùa tu quách
đất uôi là đất ?
-
chó chết để lại một bữa nhậu
rượu đế Cái bè, Cây lý
mỗi anh một xí
uống khơi khơi
bọn thời cơ đón gió trở cờ
chết êm ru
thua con chó chết
-
làm cái thân con kiến
bò lòng vòng trên vòng chén
bò hoài bò hủy chả tới nơi
phận con gà
vặt trụi lông
nằm trên lòng thớt
chờ một lúc
là rồi đời
khôn ngoan
bỏ tay vào túi chờ thời
mà thời nào
-
thơ văn
và nghệ thuật thời hại điện
quá dở
lý do giản đơn
là toàn dân quá khổ
quá vất vả
cơm không đủ nhai
áo không đủ mặc
có con ka'k
không được chơi ?
nội chiến từng ngày
chiến tranh từng ngày
không ai có thì giờ
đọc


ĐẠI MỘNG, BỌT DUYÊN, MỘT NGÀY NHÀ THƠ ĐI RỪNG - Thơ Đình Xuân


   
       

ĐẠI MỘNG

Giây phút chia ngày và đêm
Gần như khoảnh tóc xanh và tóc bạc
Nuối đôi khi vào vùng đệm
Của một thời ru êm

Có thể lả lơi trên lối đi dương thế
Mà tóc không mãi xanh hoài
Mơ treo ngoài cửa sổ suốt một đời trai
Trong thất ly cà phê gợi lên màu mộng

Hằng đêm ta cứ nhớ về em
Hằng đêm ta cứ suy về em
Hằng đêm ta cứ tưởng về em
Hằng đêm ta cứ lụy về em

Giữa ngày và đêm
Tóc xanh và bạc
Một thời ru êm
Một thời lục lọi

Uống cà phê trong thất
Ngoài cửa sổ trong veo
Mộng ngập căn nhà cổ
Ngoài cửa sổ trong veo

Lá hoa chưa lay động
Lý triết nhét đầy phòng
Ly cà phê còn nóng
??? ĐẠI MỘNG !!!

NHỦ TÔI HẠNH PHÚC THẬT GẦN, MỘT LẦN ĐI... - Thơ Tịnh Đàm


       
           Nhà thơ Tịnh Đàm


NHỦ TÔI HẠNH PHÚC THẬT GẦN
(Thân tặng bác G.T.Điệp )

Nhủ tôi,
Chẳng có gì hơn
Vẫn luôn thua thiệt...
Dỗi hờn làm chi !
Đường đời,
Mỗi một lần đi
Thấy bao hụt hẫng
Những gì ước mơ !

Nhủ tôi,
Cho đến bây giờ
Cũng buồn, vui ...
Cũng ngẩn ngơ... nỗi mình !
Cũng tha thiết mối chân tình,
Cũng yêu thương cả dáng hình của nhau.

Nhủ tôi,
Quên chuyện về sau
Ngồi xem nắng mới lên màu thanh xuân.

Này đây,
Hạnh phúc thật gần
Có đâu xa,
Chỉ trong tầm tay thôi.

CÓ NHỮNG BUỔI CHIỀU - Thơ Tuyết Mai


   
                      Vợ chồng nhà thơ Tuyết Mai


CÓ NHỮNG BUỔI CHIỀU

Từng buổi chiều qua đi
Trong cơn mưa thầm lặng
Tôi thấy mình trống vắng
Lặng lẽ đến buồn tênh.

Chiều không buồn như mưa
Nhưng sao mưa vẫn rơi
Một thoáng vui chưa đến
Một thoáng buồn đã qua.

Nhỏ nhoi, mảnh mai, thanh tao, yếu đuối
Tôi cố tìm cho mình một chút hồi sinh
Nhưng thoáng vui chợt đến thì thoáng buồn đã qua
Tim đau nhói, tôi biết mình đã sao rồi đó
Biết làm chi và cứu rỗi bằng chi…
Hãy để cho tôi một chút cười cay đắng
Thế Phiệt, Tam Anh - tôi muốn đời phẳng lặng.

Tôi mong chiều có nắng
Cũng như mong đời phẳng lặng
Hãy ngồi yên trong cuộc sống hôn hoàng
Cho tình trẻ lại
Như chiều mưa có nắng.

Những buổi chiều qua đi.
Qua đi, qua đi mãi …
Tôi muốn nằm yên
Ngắm nhìn cuộc đời phẳng lặng
Hãy cho tôi một phút bình yên… hỡi người.

                                                 Tuyết Mai

                                               Sài Gòn 1995


       
     

CẢI CÁCH CHỮ QUỐC NGỮ, CHUYỆN KHÔNG NÊN BÀN NỮA - GS.TS Nguyễn Văn Hiệp

      CẢI CÁCH CHỮ QUỐC NGỮ, 
      CHUYỆN KHÔNG NÊN BÀN NỮA

Tưởng chuyện này đã êm rồi (xã hội còn nhiều chuyện cần bàn hơn) nhưng hôm nay đọc những dòng giận dữ của GS Trần Đình Sử trên Tin Nhanh 24h, tôi thấy cần lên tiếng để ủng hộ GS Trần Đình Sử, góp thêm tiếng nói bác bỏ đề nghị cải cách chữ Quốc ngữ của PGS Bùi Hiền (thông qua Bản đề xuất của tác giả).
Những điều tôi viết ra đây cũng là ý kiến của Viện Ngôn ngữ học gửi lãnh đạo cấp trên (tháng 1/2018), nhân có chỉ đạo đề nghị Viện Ngôn ngữ học cho ý kiến về Bản đề xuất cải cách chữ viết của PGS Bùi Hiền (một người mà trong quan hệ bình thường hàng ngày tôi rất kính trọng).

TÌNH BUỒN CA DAO LỤC BÁT - Thơ Nguyên Lạc


         
           Tác giả Nguyên Lạc

1.
NHỚ NGƯỜI XA XỨ

"Sao tua chín cái nằm kề
Thương em từ thuở mẹ về với cha"
Sao vua chín cái nằm xa" *
Thương em giờ đã mù xa muôn trùng!

Em giờ còn nhớ tình chung?
Ta giờ đêm vắng trọn lòng nhớ mong!
Nhớ mong chỉ biết buồn thương
Trai quê nghèo khó mà thương nỗi gì?

Đài Loan, Hàn Quốc có khi
Chút gì gởi mẹ, chút gì gởi cha
Gió đưa cây cải la đà **
Thôi anh ở lại có mà chải bươn!

Ăn bông bí luộc, dưa hường ***
Thảm thương chi lắm? Quê hương đó người!

Giận người rồi lại hận đời
Hận ai gây cảnh đổi dời bể dâu!

Sông sâu tím một dòng sầu
Đêm ra đứng lặng cửa sau, trông vời

Sao Khuê mất dấu bên trời
Chỉ con vạc khổ, cùng lời thảm thê!
Thương câu: "từ thuở mẹ về..."
Mất em từ thuở màu cờ oan khiên

Khổ đau cùng lắm muộn phiền
Thôi em xa ấy, buồn riêng lòng này!

Nhớ người nhắn áng mây bay
Thôi quên đi nhé, lời ai hẹn thề!
Nhớ chi đời sẽ buồn thê!
Quên đi lời ấy, đừng về nhe em!

...............
[*] Sao tua chín cái (ối a) nằm kề
Thương em từ thuở mẹ về là về với cha
Sao vua sáu cái nằm xa
Thương em từ thuở người ra (ối a) người vào
(Bài Ca Sao - Phạm Duy)
Sao tua = Sao Khuê
[**] Gió đưa cây cải về trời
Rau răm ở lại chịu lời đắng cay (ca dao)
[***] Mẹ mong gả thiếp về vườn
Ăn bông bí luộc, dưa hường nấu canh (ca dao)

GIAI THOẠI CHƯA KỂ VỀ NGUYỄN KHUYẾN - Vũ Tiến Đức

https://kienthuc.net.vn/tham-cung/giai-thoai-chua-ke-ve-nguyen-khuyen-315970.html  

     
              Tranh vẽ cụ Nguyễn Khuyến mặc áo quan 
                   treo trong từ đường tại quê nhà cụ.


GIAI THOẠI CHƯA KỂ VỀ NGUYỄN KHUYẾN

Cụ Nguyễn Khuyến quê ở làng Vị Hạ, nay thuộc xã Trung Lương, Bình Lục, Hà Nam. Cụ là người nuôi chí học hành để giúp dân giúp nước và đã đạt đến vinh dự cao nhất trong nghiệp thi cử khi đỗ đầu cả ba kỳ thi (Hương, Hội, Đình). Tuy nhiên, đỗ đạt rồi ra làm quan cụ mới thấy chán ngán thế sự khi thực dân Pháp thì đang lấn chiếm dần dần đất nước còn triều đình Huế thì hèn nhát cam chịu.
Bởi thế làm quan đúng 10 năm, cụ cáo quan về quê nhà dạy học, ngâm thơ. Sống vui vầy giữa xóm làng, cụ nhiều lần viết đại tự, cho câu đối bà con lối xóm. Điều đó là chuyện bình thường đối với một người khoa danh như cụ. Tuy nhiên, điều đặc biệt là mỗi lần cho chữ, cho câu đối của cụ là một giai thoại kỳ thú.

Chủ Nhật, 2 tháng 9, 2018

HUỲNH MẪN ĐẠT, MỘT CÂY - Thơ Chu Vương Miện


        


HUỲNH MẪN ĐẠT

ôi thôi rồi nồi xôi
trên dòng nước chẩy xiết
giữa dòng chó chết trôi
lỡ thầy cùng lỡ thợ
dở bếp lai dở bồi
-
bao năm còn nhớ câu thề
bao lần nhìn núi đàn khê mà rầu
người đi đầu ? ta về đâu ?
phía nào cũng chỉ sông sâu
chả thuyền
-
chuyện thơ vdăng
là chuyện chở củi về rừng
mang muối bỏ biển
công lính nước sông
có mợ thì chợ cũng đông
không mợ cũng chả ai trông mợ về
hết ông này làm vua chết
ông khác thay thế làm vua
hết con trâu này kéo cày chết
thay con khác
người phú lít
già chết thay người phú lít trẻ khác
chế độ phong kiến o còn
thay bằng "Thực Dân Pháp"
-
trên đường lộ xe chạy
dưới sông thuyền trôi
ngày tháng qua dù dù
không ai chờ ai đợi
một ai ?
ở không đàn mấy bản Nam Bình
Nam Ai
đàn tiếp Mái Nhì Mái Đẩy
nay là đất mình
xưa Hời

TỰ TÌNH THÁNG TÁM - Thơ Nhật Quang


     


TỰ TÌNH THÁNG TÁM

Chiều đắm hồn nhau trong từng nhịp thở
Tìm bóng em về trên dấu bờ môi
Giọt Cà phê lung linh màu mắt nhớ
Pha chút buồn vời vợi áng mây trôi

Em có mơ…những chiều xanh lòng phố?
Sài Gòn Thu, tháng tám gió lao xao
Buông dáng mềm thướt tha đôi tà áo
Tôi khuấy tan em vào nỗi khát khao

Nhấp nhẹ làn hương thơm trên vạt tóc
Ngọt môi nồng…chút đắm đuối, cuồng quay
Hỏi tim em có bồi hồi, ngây dại?
Tôi mê hồn, như lạc chốn thiên thai

Biết ngày mai, em có còn mong nhớ?
Ký ức…nào còn đọng nắng bờ vai
Tôi dốc cạn chút tình miên man đắng
Chiều liêu xiêu, ray rứt bóng hình ai…?

                                      Nhật Quang
                                       (Sài Gòn)

ĐỘC ẨM - Thơ Hoàng Yên Lynh


       
                   Nhà thơ Hoàng Yên Lynh


ĐỘC ẨM

Chiều chếnh choáng một mình quán vắng
Một miếng khô một xị rượu nồng
Thân chiến bại cuối đời phiêu dạt
Chí không thành lưu lạc nổi trôi.

Này chủ quán một bầu rượu đắng
Uống và nhai cho hết nỗi sầu
Đất khách hề ! Ta đời cô quạnh
Thế sự hề ! Điên đảo bể dâu.

Một ly đầy ngẩm đời trôi dạt
Bốn mươi năm lưu lạc xứ người
Cố hương ơi mù khơi đáy mắt
Đêm ngậm ngùi dĩ vãng xa xôi.

Thêm ly nữa mừng ta vẫn sống
Dẫu đắng cay dẫm nát đời mình
Bao hi vọng thôi đành ảo vọng
Ngoảnh lại đời một thoang mông mênh.

Cạn ly đầy tưởng người tình cũ
Vẫn hỏi lòng ai đã phụ ai
Thuở yêu nhau bồn chồn mất ngủ
Sao cuối đời mộng chẳng phôi phai.

Còn một ly ới ơi đồng đội
Ta một mình độc ẩm phương xa
Tri âm đâu ? Bá Nha - Chung Tử
Biết bao giờ ta lại gặp ta.

Này chủ quán cho thêm bầu rượu
Có trăm năm cũng chỉ ly đầy
Bao được mất chỉ là mộng ảo
Lưng quán buồn rượu ngóng mây bay.

                             Hoàng Yên Lynh

TRỐNG RỖNG - Thơ Trần Mai Ngân


     
                         Nhà thơ Trần Mai Ngân


TRỐNG RỖNG

Hồn sao dưng rỗng tuếch
Trời không nắng không mưa
Không xa cũng không gần
Trắng xoá một miền xưa

Tôi về hay tôi đi
Nào có ý nghĩa gì
Cũng cầm bằng sương khói
Như mây trời... chim Di

Tôi xa người hay không
Sao tôi đầy trắc trở
Vây chập chùng mênh mông
Thôi thà coi như xong !

Mấy mươi năm là mộng
Nay tỉnh thức đường về
Tôi ơi ! Đừng ủ ê
Mộng tan... tan thật rồi !

Bây giờ tôi còn tôi
Loanh quanh đời mỏi mệt
Bây giờ tôi tìm tôi
Chôn lấp mộng xa xôi !

Lối cũ có quay về
Người xưa nay cũng lạ
Tôi chẳng khóc chẳng cười
Dửng dưng... tôi với người !

                Trần Mai Ngân
                    2-9-2018

Thứ Bảy, 1 tháng 9, 2018

NGÀY 1 THÁNG 9 ĐẶC BIỆT... - Quang Tuyết


  
                             Tác giả Quang Tuyết


NGÀY 1 THÁNG 9 ĐẶC BIỆT:
MỘT LOÀI HOA NỞ ĐẸP VÀ NHỮNG CÁNH HOA VỠ MỘT CHIỀU THU XƯA...

Hôm nay là ngày đầu tiên của tháng 9. Mùng 1 tháng 9.
Ấy là một ngày có bao ý nghĩa đặc biệt đối với tôi, vừa chan hòa niềm vui, tràn ngập hoa bánh. Vừa thấm mặn nước mắt khóc tiễn người đi

XÍCH LÔ HÀNH, TRỐI - Thơ Phương Xích Lô


   
Chân dung nhà thơ PHƯƠNG xích lô 
do Lê văn Huy vẽ  - Ảnh: Internet

Phương Xích Lô tên thật là Nguyễn Văn Phương, sinh năm 1951, mất ngày 2-6-2002, quê tại Thừa Thiên Huế. Sinh thời là hội viên Hội Nhà văn Thừa Thiên Huế.
Tác phẩm:
- Có những dòng sông (tập thơ, in chung bốn tác giả, NXB Thuận Hoá, 1992)
- Chở gió (NXB Hội nhà văn, 2002)
- Xích lô hành (2007)
Tất cả những tập thơ ra mắt với bạn đọc đều do tấm lòng của anh em và bạn bè thân thiết xa gần của ông góp sức.

XÍCH LÔ HÀNH

Ta xích lô hề! Người xích lô
Từ đây thôi phải đạp xe thồ
Trước chơi hai bánh chừ ba bánh
Trước chở một cô chừ bốn cô
Gác cẳng chờ hàng bên bãi vắng
Dựa lưng đợi khách dưới cây to
Dù sao cũng phải còng lưng đạp
Còn ở trong ngành vận tải thô.

Ngươi xích lô hề! Ta xích lô
Về đây sau những chuyến giang hồ
Thợ không ra thợ vì cô thế
Thầy không nên thầy bởi lỡ cơ
Trí dở dở khi say khi tỉnh
Hồn ương ương lúc thực lúc mơ
Rơi xuống cuộc đời không chao đảo
Vững vàng ba bánh đỡ: xích lô.

Ngươi xích lô hề! Ta xích lô
Cũng là thi sĩ cũng làm thơ
Thơ không giúp được ngươi cơm áo

Thơ chẳng giúp gì ta cháo hồ
Làm một trăm bài đều mộng mị
Đăng vào tờ báo cũng hư vô
May mà nhờ đạp xích lô ấy
Giàu không giàu nhưng chẳng xác xơ.

Ta xích lô hề! Ngươi xích lô
Ráng cho xong hết một đời phu
Chở bao đau thương về nghĩa địa
Chở những hạnh phúc đến tuổi thơ
Ngó xuống thua chia loài giun dế
Trông lên hơn hẳn lũ công cò
Dù sao mình cũng còn lương thiện
Ngươi xích lô! Ta xích lô.

                    PHƯƠNG XÍCH LÔ