BÂNG KHUÂNG

CÁM ƠN CÁC BẠN ĐÃ GHÉ THĂM, ĐỌC VÀ GHI CẢM NHẬN. CHÚC CÁC BẠN NĂM MỚI GIÁP THÌN 2024 THÂN TÂM LUÔN AN LẠC

Thứ Hai, 6 tháng 7, 2015

BUÔNG XẢ - Thơ La Thụy


        
                                   Tác giả La Thụy


                             BUÔNG
               Buông thân đẫm bụi ta bà
               Buông tình sóng cuộn hải hà giận yêu
               Buông hồn theo gió phong phiêu
               Trí buông xuôi nốt, tàn chiều ... vô ngôn

                              XẢ
               Xả lòng vơi nhẹ tục căn
               Suối nguồn xả gột trần tâm não phiền
               Xả tình, hồn trí an nhiên
               Xả hương tục lụy ghé miền vô ưu

                                                        La Thụy

Thứ Sáu, 3 tháng 7, 2015

TÌNH MUỘN - Truyện ngắn của Lê Duy Đoàn


         
              Tác giả Lê Duy Đoàn

TÌNH MUỘN                   
(Lê Duy Đoàn chấp bút)

Chuyện hai người ấy nếu kể ra thì chẳng ai tin được. Ngay chính hai người cũng bàng hoàng bỡ ngỡ với chuyện tình của họ. Tình đến với họ như là điện xẹt, như là sét đánh ngang mày, thơ ngây mà nóng bỏng như trẻ thơ đùa với lửa . Ôi, chẳng có ngôn ngữ nào tả được “cú” này. Coup de foudre.
      Trời cuối thu dìu dịu, thả bộ về nhà sau một bữa tiệc gia đình thân mật ở nhà hàng gần nhà, Thúy Vy miên man suy nghĩ về người đàn ông mới gặp lần đầu trong bửa tiệc, rồi mĩm cười một mình vì răng mà lại nghĩ tới người ta nhiều như rứa. Đã nhiều năm qua từ ngày chồng nàng qua đời đột ngột vì một cơn đau tim bột phát không kịp đưa đền bịnh viện nàng chẳng hề mảy may nghĩ tưởng đến ai. Nàng sống khép kín hàng năm trời trầm lắng trong niềm đau mất mát và dửng dưng với bất kỳ người khác phái nào tỏ ra quan tâm đến nàng. Dặn lòng như thế nhưng nào dễ quên. Người chi mà lạ, người ta đang hát bài “Mùa thu không trở lại” của Phạm Trọng Cầu trên sân khấu, tự dưng không cầm cái micro sans fil lù lù xuất hiện đến bên cạnh Thúy Vy nhập vô hát bè đoạn coda ngọt xớt giống như hai người đã tập dượt với nhau ăn ý từ lâu rồi. Người nghe vỗ tay ào ào làm Vy thấy lúng túng mất tự nhiên vì quá bất ngờ nhưng cũng cố trấn tỉnh để hát cho xong bài hát. Vậy mà anh ta cũng tự nhiên khoác nhẹ vai nàng cúi chào điệu nghệ làm như hai người là một cặp đôi hát bè cùng nhau. Tiếng vỗ tay lại rộ lên lần nữa làm Vy ngượng chín người. Vội vàng trờ về bàn ngồi, nàng cứ phân vân không biết ai mà chơi trội rứa hè? Sự xuất hiện đầy ấn tượng như thế làm nàng xúc động và nghĩ ngợi lung lắm. 

Thứ Ba, 23 tháng 6, 2015

TÂM TƯ CỦA TỪ PHỤ - Thơ viết bằng bốn sinh ngữ của Phước Tuyền Ngô Quang Huynh


    

     TÂM  TƯ CỦA TỪ PHỤ

     Bao lần ta thấy ánh tà dương,
     Báo hiệu ngày qua, cuối đoạn đường,
     Nên góp tâm tình và kỷ niệm,
     Nhét dồn trọn gói gửi con thương..

     Từ lúc chào đời, tuổi ấu thơ,
     Ngày đêm ấp ủ những giấc mơ,
     Ước con thành đạt khi khôn lớn,
     Thoả ý cầu mong, những đợi chờ...

     Rồi đến khi con đã trưởng thành,
     Vào đời chập chững, tuổỉ xuân xanh,
     Ra khơi khó tránh nhiều giông tố,
     Biết có hương hoa?  Có mộng lành ?

     Bao lời khuyên nhủ, chắc con hay,
     Cố gắng bình tâm, vững cánh bay,
     Không quá vội mừng khi phước đến,
     Cũng đừng thất vọng lúc không may...

     Cuộc đời sau trước đã an bài,
     Nghiệp chướng vướng vào khó đổi thay,
     Chấp nhận những gì Trời gởi đến,
     An vui sẽ thấy tháng năm dài...

     Tư tưởng trẻ già chắc khác nhau,
     Già thì chậm chạp, trẻ nhanh mau,
     Niệm tình thông cảm vì cao tuổi,
     Lẩm cẩm chuyển đời trước lẫn sau...

     Thấp thoáng đường về chẳng có xa,
     Đời người gió thoảng, ánh sao sa,
     Tâm tình gửi trọn, con thương mến,
     Cầu nguyện cho ta tuổi xế tà...

        Phước Tuyền Ngô Quang Huynh
                      (Nov. 17, 2008)


Thứ Sáu, 29 tháng 5, 2015

HƯƠNG LÒNG - Thơ Phạm Tường Đại


        
               Nhà thơ Phạm Tường Đại
                               (1930-2008)


          HƯƠNG LÒNG

          Phải chăng thơ đến bất ngờ
          Hay là thơ đã hẹn chờ từ lâu
          Tôi như thuyền đã buông câu
          Em như dòng nước bên cầu đợi ai?

          Đường trần nặng gánh hai vai
          Chút tình thơ vẫn chẳng phai chút nào
          Đào nguyên rớt chén rượu đào
          Tìm về Hợp Phố mà trao câu từ.

          Rượu vui thơ cũng say đừ
          Thơ vui rượu lại gật gù với thơ
          Nhịp vần chắp nối lòng mơ
          Nhịp tim rung nhẹ cung tơ điệu đàn.

          Thuyền xuôi nước chảy theo làn
          Hương lòng bỗng thả ngập tràn đêm say!

                                            Phạm Tường Đại

Chủ Nhật, 24 tháng 5, 2015

VỪNG ĐÔNG - Thơ Hồng Chanh


        
                   Tác giả Hồng Chanh


         VỪNG ĐÔNG

         Từ Bốn Sáu, theo con đường nhựa
         Vào nơi ấy mảnh đất dấu yêu
         Nơi quê hương thứ hai của tôi
         Cứ ngày ngày, tháng tháng qua đi.

         Tôi lớn lên trong tình quê biển
         Sóng vỗ bờ, rì rào dậy sóng  
         Hàng phi lao vi vu trước gió
         Mỗi lúc trăng lên, trăng lại tà.

         Khi nắng mai gợn hồng biển rộng
         Khi cánh buồm giương ra biển khơi
         Buồm lại về đầy ắp cá tươi
         Là nơi ấy mảnh đất quê tôi

        Có cảnh đẹp du lịch tiềm năng
        Mõm Đá Chim - Đồi Dương thắng cảnh
        Buổi chiều tà đàn chim vỗ cánh
        Hải âu bay cuộc sống thanh bình.

        Biển chạm chân trời sóng ra xa
        Đâu biết se mình dòng cát quý
        Cát đen là vàng phô với ngọc
        Như bình minh chân trời tỏa sáng.

                                  Hồng Chanh

Thứ Ba, 12 tháng 5, 2015

NIỆM - Thơ Đoàn Anh Kiệt


   
                 Tác giả Đoàn Anh Kiệt


        NIỆM      

Chia tay ừ nhỉ chia tay thật      
Sỏi đá vô tình đâu biết đau      
Ngất ngưởng ta thành tên "phá chấp"      
Phá xong lại... chấp hết sự đời      

Tam độc nuốt hoài sao vẫn đắng      
Tham - Sân ta bỏ đã từ lâu      
Chữ Si từ độ em rời bước      
Đọc kinh ta niệm một chữ sầu     

Ma ha bát nhã em còn nhớ     
Sao đi vô lượng bỏ từ bi?    
Buồn tình ta niệm câu "trì chú"      
Rủa người quên hết chuyện năm xưa      

Quá khứ Nhiên Đăng chẳng nói gì      
Niêm hoa vi tiếu Thích Ca im    
Tương lai Di Lặc cười rung rốn      
Ta đành tính chuyện... niệm Nam mô      

Nam mô Tiếp Dẫn... chưa dẫn lối      
Nam mô cuộc đời ta hành giả      
Nam mô tháng ngày còn bối rối      
Nam mô tình cũ! Nam mô... em

                          Đoàn Anh Kiệt
                              (04/2015)      

Chú thích:    
  
1.Tam độc: Gồm 3 tư tưởng Tham sân si (tham lam, giận dữ, mê đắm)      
2.Ma ha bát nhã: Nguyên nghĩa là trí huệ rộng lớn vô cùng, ý chỉ kinh Bát Nhã, nhưng về sau thành 1 câu niệm thường thấy... trong phim      
3. Trì chú: Ý nói tu tập lâu dài, ở đây "chơi chữ" vì chú tiếng Hán Việt còn có nghĩa là... nguyền rủa.       
4. Nhiên Đăng, Thích Ca và Di Lặc là thụ tam thế Phật, lần lượt là quá khứ chi phật, hiện tại chi phật và vị lai chi phật.   5. Niêm hoa vi tiếu: Vịn hoa mỉm cười, trích trong phần Thích Ca trả lời môn đệ "Phật là gì?"      
6. Từ bi: Từ là yêu mến, bi là đau xót.      
7. Tiếp Dẫn là Tây phương chi phật trong hoành tam thế Phật.      
8. Nam mô có nghĩa là dựa vào      
9. Mấy cái chú thích ở trên là... nói lụi theo trí nhớ, nên tốt nhất đừng có tin.

Thứ Sáu, 8 tháng 5, 2015

CÔNG ÁN THIỀN VỀ DU - Thơ La Thụy


         


         CÔNG ÁN THIỀN VỀ DU

          Là Du… nhưng không là Du
          Đắm trong yêu nhớ trầm phù si tâm
          Hoa kia sắc tướng bụi lầm
          Hồng nhan họa thủy? Án nhầm* … thiện tai!
          Ừ thì mê lộ dặm dài
          Sắc không hư ảo gót hài in rêu
          Tình trần lơ lửng phong phiêu
          Nghiệp duyên cởi buộc sớm chiều tụ tan
          Am thiền Tiếp Hiện: vấn, nan?
          Thì ừ, buông xả tâm an gột phiền
          Toạ thiền quán tưởng diệu sinh
          Sát na đốn ngộ sắc hình giai không
                                                 La Thụy
                                             8/5/2015

         * Chuyện “Chú Tiểu Bị Oan”
         .............

TÓM TẮT CHUYỆN "CHÚ TIỂU BỊ OAN"

Trong phiên chợ có người bị mất trộm và người đó quả quyết là chú tiểu ăn cắp. Chú giải thích mấy cũng không ai tin. Sau, tìm được kẻ trộm người ta thả chú ra và xin lỗi. Khi về chùa - lạ lùng thay, Sư phụ bảo chú cúi xuống và đánh đòn. Chú nói : "Con vô tội và đã được minh oan rồi mà, sao sư phụ lại còn đánh con". Sư phụ nói: "Ta biết con vô tội và lương thiện. Nhưng ta vẫn đánh con là để con xem lại hành vi và dung mạo mình như thế nào mà bị nghi oan như thế, trong khi xung quanh có biết bao nhiêu người mà không ai bị nghi cả" ...

Thứ Tư, 6 tháng 5, 2015

NÓI VỚI ANH…MÙA HẠ ĐẾN - Thơ Nguyễn Thị Đông


      


       NÓI VỚI ANH… MÙA HẠ ĐẾN
      *Anh và các con yêu dấu

       Anh nhé! Hạ về hoa phượng thắm
       Rợp đường che nắng lối ta qua
       Anh còn nhớ thương thời xa vắng
       Kỷ niệm bên đời ta mến nhau .

       Anh nhé! Bây giờ nơi quê ấy
       Ve sầu thánh thót gọi mùa sang
       Dấu chân in bước đường đi học
       Ánh mắt anh cười, tình vương mang.

       Anh nhé! Đã bao mùa phượng nở
       Đường đời hai đứa bước chung đôi
       Thư viết vụng về không dám gởi
       Để rồi phượng thắm cả đời nhau.

       Anh nhé! Biết bao điều muốn nói
       Như màu mực tím viết thành thơ
       Trong em tất cả là anh đó
       Và các con yêu, hạnh phúc đầy.

                     NGUYỄN THỊ ĐÔNG

                          Texas. 4/2015

Thứ Sáu, 1 tháng 5, 2015

MỘT MẢNG CHIỀU - Xuân Ly Băng, Tuấn Kim, Hoàng Thuý


                        
                                      Nhà thơ Xuân Ly Băng

Có lẽ Xuân Ly Băng là nhà thơ công giáo được biết đến nhiều nhất sau Hàn Mặc Tử. Xin giới thiệu bài thơ MỘT MẢNG CHIỀU của nhà thơ Xuân Ly Băng (tức Đức Ông Linh Mục J.B. Lê XuânHoa):

Từ cảnh chiều tà êm ả, thanh bình với khói lam chiều lờ lững toả trên mái tranh nghèo cùng với tiếng tiêu xa vắng của chú mục đồng đang ngất ngưởng trên lưng trâu chậm bước trở về thôn vắng, đến cảnh chiều tinh khiết, thanh thoát theo tiếng sáo diều vi vu của đất trời giao hội "mùa xuân giữa mùa thu". Một mảng chiều mà hồn người cảm thức được hạnh phúc tuyệt trần trong "bầu trời giăng mắc lưới tình yêu" với hồng ân bao la của Thiên Chúa luôn tuôn chảy dạt dào...




























                       Thơ: Xuân Ly Băng.
                       Nhạc: Tuấn Kim.
                       Tiếng hát: Hoàng Thuý.


      MỘT MẢNG CHIỀU

      1.
      Mẹ cho con một mảng chiều
      Có mây giăng tím chở nhiều nhớ nhung
      Có đàn sáo lượn bên song
      Lưng trâu có chú mục đồng thổi tiêu
      Hoàng hôn lá rụng thật nhiề
      Khói lam tỏa nhạt xóm nghèo bơ vơ
      Mẹ cho con một trời thơ
      Trong chuông nhật một nhà thờ xa xa.

      2.
      Mẹ cho con thêm một mảng chiều
      Có tên của Mẹ trên trời yêu
      Trong mây ngũ sắc in hình Chúa
      Có nhạc thiên đàng trong tiếng tiêu
      Mẹ cho con thêm một mảng chiều
          Có tà áo Mẹ đẹp trời yêu
          Có mây lộng lẫy gối chân ngọc
          Bên Mẹ sao trời lượn phiêu diêu
          Mẹ ban cho con một mảng chiều
          Bầu trời giăng mắc lưới tình yêu
          Cho người nhân thế cảm nhận được
          Lòng Chúa yêu họ biết bao nhiêu.

          3.
          Mẹ ban cho con một mảng chiều
          Đẹp như hạt ngọc mắt người yêu
          Trong như suối nhạc thơm vườn ngự
          Với Mẹ nữa là thật phong nhiêu
          Mẹ cho con thêm một mảng chiều
          Đẹp như xuân đến giữa trời yêu
          Có hoa nở rộ vườn thơm ngát
          Có bướm vàng giỡn nắng đìu hiu
          Mẹ cho con thêm một mảng chiều
          Có nhạc mưa buồn phổ cành tiêu
          Như lời tình tự trái tim Mẹ
          Nhắc nhở con rằng hãy mến yêu.

          4.
          Mẹ cho con một mảng chiều
          Có mây giăng thấp chở nhiều nhớ nhung
          Có đò đưa khách sang sông
          Có mưa gió giữa một vùng hoàng hôn
          Mẹ cho con một mảng chiều
          Bên tòa Đức Mẹ rụng nhiều lá khô
          Có đoàn em bé bi bô
          Đua nhau lượm lá đốt cho sạch vườn
          Tòa cao con thấy Mẹ buồn.

          5.
          Mẹ cho con thêm một mảng chiều
          Có bài hòa tấu giữa cô lieu
          Lời ca óng chuốt bay như ngọc
          Vun vút lên trời một cõi yêu
          Mẹ cho con một mảng chiều
          Lá hoa không rụng mặc nhiều gió mưa
          Con sông vắng tiếng đò đưa
          Chiều mưa ngâu, báo thay mùa Mẹ ơi!
          Mẹ cho con thêm một mảng chiều
          Mặt trời lưu luyến mặt trăng yêu
          Bên thì đỏ ửng bên xanh xám
          Phút giây giã biệt… gió đìu hiu.
          Mẹ cho con một mảng chiều
          Mặt hồ thu nở thật nhiều hoa sen
          Trông hoa mà nhớ gót tiên
          Dấu hài chân Mẹ ở miền trăng sao
          Mẹ cho con một mảng chiều
          Trời cao vun vút sáo diểu vi vu
          Một mùa xuân giữa mùa thu
          Chân trời cũ ấy xa mờ Mẹ ơi!

                             Xuân Ly Băng

Thứ Ba, 21 tháng 4, 2015

VŨ TRỤ VÀ TA - Thơ Ngô Quang Huynh

Sau khi trang blog http://phudoanlagi.blogspot.com đăng bài thơ viết bằng bốn sinh ngữ MAI TÔI ĐI, tác giả  Phước Tuyền Ngô Quang Huynh lại gửi email cho chúng tôi bài thơ khác cũng viết bằng bốn sinh ngữ :Việt Nam, Anh ngữ, Pháp ngữ và Tây Ban Nha ngữ, xin giới thiệu bài thơ VŨ TRỤ VÀ TA cùng quý bạn đọc!

       Kết quả hình ảnh cho HÌNH ẢNH TRÁI ĐẤT VÀ VŨ TRỤ
       
             VŨ TRỤ VÀ TA

             Ta đứng nơi đâu ở chốn nầy,              
             Trong lòng vũ trụ giữa trời mây,                      
             Không bằng hạt bụi bay lơ lững,
             Đâu bến đâu bờ, Đông với Tây...

             Ta chính là ai giữa cuộc đời,
             Như thuyền nan nhỏ ở ngoài khơi,
             Từ xa nhìn lại, đâu là bóng,
             Một chấm li ti giữa biển trời...

             Hãy phóng hồn mình tận cõi xa,
             Muôn vàn tinh tú, cõi ngân hà,
             Mênh mông ánh sáng từ xa thẳm,
             Hàng triệu quang niên mới đến ta..

             Chiều kích ta có đến cỡ nào,
             Trí óc thông hiểu được là bao,
             Ba chiều đang sống, nhưng nào biết,
             Vô vạn chiều kia, quả thật cao !..

             Nhìn ta quá nhỏ giữa không gian,
             Tuổi thọ trung bình chẳng tới trăm,
             Vùn vụt ngày qua cùng tháng lại,
             Năm này vừa tới lại qua năm...

             Thân xác ta mang ở cõi trần,
             Chỉ là tứ đại, chỉ phù vân,
             Mong manh yếu ớt như làn khói,
             Ngày tháng trôi qua biến đổi dần...

             Ta dù thông thái, học vị cao,
             Trí tuệ cao siêu đến cỡ nào..
             Làm sao sánh được không gian ấy,
             Mà cứ nghênh ngang, vẫn tự hào...

             Vũ trụ và ta chắc khác nhau,
             Mênh mông trời rộng đủ sắc màu,
             Thời gian vẫn tiến hoài không nghỉ,
             Nhìn lại ta già thấm thoắt mau...

             Ta sẽ về đâu, cảnh giới nào,
             Khi hơi đã cạn, sức mòn hao,
             Không gian hiện thực không còn nữa,
             Vũ trụ tâm linh sẽ đón chào...

             Thôi đừng khắc khoải những lo toan,
             Cuộc sống đâu bền ở thế gian,,
             Vũ trụ muôn đời không biến dạng,
             Đời người qua lẹ tựa sao băng...

             Phước Tuyền Ngô Quang Huynh

Thứ Bảy, 11 tháng 4, 2015

CHIẾC GIÀY PHA LÊ CHÂN TRÁI - Lê Duy Đoàn


             
              Tác giả Lê Duy Đoàn


CHIẾC GIÀY PHA LÊ CHÂN TRÁI
                                      Lê Duy Đoàn

         Bên kia sông, nỗi nhớ nhung,
         Ngày xưa hoa mộng tưởng chừng mới qua,
         Em đi trong "cõi người ta",
         Khi mô về lại quê nhà hỡi Em ?

Trần gởi tặng Vân mấy câu lục bát khi tìm ra địa chỉ email của nàng. Bài lục bát mở đầu ba chữ “bên kia sông” là tên một bài hát của Nguyễn Đức Quang nàng hay hát nho nhỏ Trẩn nghe. Nàng hát bài này thay đổi lời một chút “ hát cho vừa mình anh nghe thôi” để kết thúc bài với ánh mắt tình tứ. Đó là âm vang và hình ảnh thân thiết của hai người trong một thời lửa đạn. Bên kia sông là nhớ nhung.
Vân trả lời ngay:
“Làm răng anh tìm ra em hay rứa? Bao nhiêu năm rồi anh hí? Nhớ ngày xưa quá anh ơi, đúng là những ngày tươi đẹp ít ỏi trong suốt cuộc đời của em. Mấy mươi năm rồi, trải qua bao nhiêu dâu bể sóng gió cuộc đời, những ngày xưa ấy dù chỉ còn là kỷ niệm nhưng đó là thời gian em trân quý nhất. Cõi người ta anh nói đó đúng là “của người ta” chứ không phải của mình. Em lưu lạc quê người và lạc lõng ngay chính trong căn nhà của mình anh à. Lòng em khi mô cũng như còn rớt lại trên mảnh đất quê nhà, nơi chúng ta có những ngày đẹp đẽ bên nhau.Chưa về hưu nên em ít về. Về một lần nhiêu khê phức tạp lắm anh ơi. Khi nào về em chắc chắn em sẽ đến thăm gia đình anh. Anh mấy con mấy cháu rồi  
 

Thứ Ba, 31 tháng 3, 2015

CHẠNH LÒNG - La Thuỵ, Bích Long cùng các thi hữu

                  

                          Thơ: La Thụy
                          Giọng ngâm: Bích Long


                           CHẠNH LÒNG

              Hoàng hôn bảng lảng chạnh lòng ta
              Chung rượu đầy vơi đượm bóng tà
              Tráng khí ngày nao dường úa lạnh
              Hùng tâm thuở ấy chợt trôi xa
              Nghiêng chiều rót mãi : thơ buồn rụng
              Dốc nắng hứng hoài : mộng đẹp qua
              Chếnh choáng mạch sầu càng ứ đọng
              Hoàng hôn bảng lảng chạnh lòng ta

                                                       La Thuỵ

                                 HỌA 

              Bài hoạ 1

                         NỖI LÒNG

              Trăng ứa tơ sầu, trăng với ta!
              Đài hoa sương đọng  buốt canh tà
              Cung trầm ý nhớ chùng đêm vắng
              Phím vút  lời thương vọng nẻo xa
              Vò võ hiên lòng theo tháng đợi
              Mịt mù bóng nhạn với ngày xa
              Chuông đâu gọi thức cơn trầm mặc
              Trăng ứa tơ sầu, trăng với ta!
                                               Ca Dao

Thứ Sáu, 27 tháng 3, 2015

VIDEO CLIP NGÂM THƠ "THẢ" - La Thuỵ, Bích Long


    

               Thơ: La Thuỵ.                          
               Diễn ngâm: Bích Long                      
               Video clip: Phú Đoàn.


                   THẢ
              (Tặng TMN)

        Chừ đây mình thả hương nồng
        Phiêu phong hoài vọng rêu rong cõi người
        Mai kia thả nốt tuổi trời
       Thời gian cuốn hút phận đời mong manh.
        Sắc không ừ thả bồng bềnh
        Mộng lòng dù đã ươm xanh... thả dần.

                                                   La Thuỵ

Thứ Năm, 19 tháng 3, 2015

MAI TÔI ĐI... - Ngô Quang Huynh


Nhà thơ Phước Tuyền Ngô Quang Huynh  

Sau khi trang blogspot của chúng tôi đăng bài thơ MAI TÔI ĐI ... qua giới thiệu của một người bạn, tác giả Phước Tuyền  Ngô Quang Huynh đã gửi email đến chúng tôi, cho biết bài thơ đã đăng bị mất đi đoạn cuối, hơn nữa bài thơ không chỉ là thơ song ngữ thôi, mà còn được tác giả viết bằng 4 thứ tiếng: Việt Nam, Anh ngữ, Pháp ngữ và Tây Ban Nha ngữ. Chúng tôi đã điều chỉnh bài viết theo nội dung email của tác giả. Mời quý bạn xem!


       mua-thu-10

                      
     LỜI  MỞ ĐẦU CỦA TÁC GIẢ

     Bài Thơ "MAI TÔi ĐI" 
     (4 sinh ngữ - 4 languages)
     1. Mai Tôi Đi (Vietnam)
     2. Tomorrow I will go (English)
     3. Demain Je vais aller (Français)
     4. Mañana Voy a ir (Español)

Vài dòng tâm sự:

1. Cách đây mấy tháng, tôi đã đến thăm một thân nhân (cô cháu),
48 tuổi, bị bệnh ung thư tại Bệnh Viện, và sau đó qua đời...
Thấy người rồi nghĩ đến mình, ngày giờ đó hình như cũng đã chập chờn thấp thoáng không xa đối với tôi, vì nay đã 81 rồi; mặc dù vẫn cố gắng giữ thân tâm an lạc, nhưng cũng cần chuẩn bị cho mình một "cuộc ra đi" nhẹ nhàng, an bình, thanh thoát..., nhất là tránh hốt hoảng kinh hoàng trong giờ hấp hối lâm chung... mà trong các cuốn sách như Tử Thư Tây Tạng hoặc Chủ Động Cái Chết của Đức Đạt Lai Lạt Ma đã chỉ dẫn....Nhìn lại trong thời gian qua, các thân bằng quyến thuộc của chúng ta đã có lắm người từ giã cõi trần, từ trẻ đến già...nên cuộc ra đi cũng là việc bình thường thôi....vì có sanh tất phải có tử...Vì vậy, nên tôi cố gắng ghi lại vài cảm nghĩ nầy bằng thơ... với ước nguyện là những thể thức hậu sự rất đơn giản, vì không muốn gây phiền toái và mắc nợ người còn sống... vì không có cơ hội để đền đáp lại...

2. Bài thơ "Mai Tôi Đi", thoạt tiên sáng tác do cảm hứng, nhưng e ngại đưa lên Diễn Đàn, vì có những ý tưởng hơi táo bạo khác với truyền thống xưa nay, như là: khi trên giường bệnh, xin đừng bàn bạc, thăm hỏi, hoặc cầu an; khi nằm xuống xin đừng vòng hoa, phúng điếu hoặc phân ưu... hoặc lo âu vì có vị cho rằng yếm thế, bi quan, trối trăn than thở...Vì vậy, chỉ gửi cho một vài thân hữu để thăm dò dư luận... Không ngờ, có vị nào đó lại chuyển tiếp đến nhiều nơi nhưng không ghi bút hiệu Phước Tuyền của tôi mà chỉ viết tắt NQH (Jul. 31 ,2013, hoặc ghi là không rõ Tác Giả), và được phản hồi rất thuận lợi. Có người đã post lên Web. Hoa Sen, nhưng thiếu đoạn cuối kèm với bản chuyển ngữ bằng thơ do Roberto Wissai/NKBa (Aug. 14, 2013). Từ Sep. 9, 2013, cho đến hôm nay Jun. 19. 2014, số người truy cập đã lên trên 9963 lần. Nếu vào Web. thuvienhoasen.org, ở trang mục Thơ Văn sẽ thấy.. và có rất nhiều Web từ Huê Kỳ, Úc Châu, Âu Châu, Gia Na Đại, Việt Nam đăng lại.

3. Mặc dù khả năng sinh ngữ hạn hẹp, nhưng vì muốn dịch lại bài thơ theo ý mình bằng Anh, Pháp, và Tây Ban Nha ngữ, mục đích để cho đầu óc hoạt động, nếu không, đâm ra đần độn lú lẫn u mê vì tuổi cũng xế chiều rồi (81), nên đã gồng mình, vơ vét moi móc quơ quào những chữ nghĩa còn sót lại trong đầu óc để chuyển ngữ lại bài thơ bằng 3 ngôn ngữ nầy.
Chắc chắn sẽ có nhiều thiếu sót về tiếng Anh, nhất là tiếng Pháp và tiếng Tây Ban Nha... Ước mong quý vị trước đây đã học chương trình Pháp hoặc thông thạo ngoại ngữ vui lòng duyệt lại cho... Mọi phê bình, chỉ giáo, đề nghị hoàn chỉnh bài thơ xin được trân trọng hoan nghênh và chân thành cảm tạ.

                                                 Phước Tuyền Ngô Quang Huynh
                                                             (Jun. 19, 2014)
..............................

BÀI THƠ "MAI TÔI ĐI" ĐƯỢC VIẾT BẰNG 4 SINH NGỮ

MAI TÔI ĐI ...

Mai tôi đi...chẳng có gì quan trọng,
Lẽ thường tình, như lá rụng công viên,
Như hoa rơi trước gió ở bên thềm,
Chuyện bé nhỏ giữa giòng đời động loạn...

Bên giường bệnh, Tử Thần về thấp thoáng,
Xin miễn bàn, thăm hỏi hoặc cầu an,
Khi xác thân thoi thóp trút hơi tàn,
Nằm hấp hối đợi chờ giờ vĩnh biệt.

Khoảnh khắc cuối.. Đâu còn gì tha thiết..
Những tháng ngày hàn nhiệt ở trần gian.
Dù giàu sang hay danh vọng đầy tràn,
Cũng buông bỏ trở về cùng cát bụi...

Sẽ dứt điểm đời phù du ngắn ngủi,
Để bước vào ranh giới của âm dương,
Không bàng hoàng trước ngưỡng cửa biên cương,
Bên trần tục, bên vô hình cõi lạ...

Chỉ ước nguyện tâm hồn luôn thư thả,
Với hành trang thanh nhẹ bước qua nhanh,
Quên đàng sau những níu kéo giựt dành,
Kết thúc cuộc lữ hành trên dương thế...

Mắt nhắm rồi... Xin đừng thương rơi lệ,
Đừng vòng hoa, phúng điếu hoặc phân ưu,
Đừng quay phim, chụp ảnh để dành lưu.
Gây phiền toái, nợ thêm người còn sống...

Ngoảnh nhìn lại, đời người như giấc mộng,
Đến trần truồng và đi vẫn tay không.
Bao trầm thăng, vui khổ suốt quảng đường,
Nay rũ sạch...lên bờ, thuyền đến bến...

Nếu tưởng nhớ..Xin âm thầm cầu nguyện,
Nên xem như giải thoát một kiếp người,
Cứ bình tâm, thoải mái với vui tươi,
Kẻ đi trước, người sau rồi sẽ gặp...

Cầu Ơn Trên, xác hồn xin phó mặc,
Sống hiện tình, những giây phút thiên đàng,
Ngày qua ngày, kết lại chuổi bình an
Là nguyện vọng thời gian còn tại thế...

    Phước Tuyền/Ngô Quang Huynh 
                   (Jul. 31, 2013)

Chủ Nhật, 8 tháng 3, 2015

NHƯ GIẤC MƠ THÔI - Nhân Chứng, Thu Tuyết



Nhạc phẩm Như Giấc Mơ Thôi của tác giả Nhân Chứng, làm tôi chạnh nhớ đứa con trai đã đột ngột đi về miền miên viễn khi tuổi đời ba mươi đang còn xanh thắm cách đây ba năm.


               Nhạc & lời: Nhân Chứng.
               Trình bày: Thu Tuyết.
               Video clip: Phú Đoàn.

Mùa Chay  của Thiên Chúa Giáo được khởi đầu bằng nghi thức xức tro trên đầu. Linh mục đọc "Hỡi người hãy nhớ mình là tro bụi và sẽ trở về bụi tro” và xức tro trên trán tín hữu. Nghi thức xức tro bắt nguồn từ truyền thống xa xưa của dân Do Thái. Trong Cựu Ước, mỗi khi muốn tỏ lòng ăn năn hối cải, người Do Thái thường xức tro lên đầu, ngồi trên đống tro và mặc áo vải thô hoặc xé áo ra. Việc xức tro và xé áo trước hết nói lên sự buồn phiền đau đớn vì đã phạm nhiều tội lỗi. Việc xức tro và xé áo cũng làm cho tội nhân ý thức thân phận con người bọt bèo, cuộc đời mau chóng tàn phai như giấc mộng. Đời người như một nắm tro bụi, chỉ một làn gió nhẹ thoảng qua đủ xoá sạch vết tích.                             
Nhạc phẩm Cát Bụi cũng được nhạc sĩ Trịnh Công Sơn lấy nguồn cảm hứng từ sách Sáng Thế: Thiên Chúa dùng bùn đất tạo dựng Ađam. Sau khi Ađam phạm tội bất phục tùng,Thiên Chúa phạt ông và con cháu sẽ trở về với cát bụi. (x. St 1,26-3,24).
................................
Vừa post bài này vào buổi sáng 8/3, thì gần 12 giờ khuya cùng ngày, mình đột ngột nhận hung tin: Ông anh rể (chồng chị ruột của mình) vừa qua đời vì tai nạn giao thông (chỉ cách nhà anh ấy ở Tánh Linh - Bình Thuận chưa đầy 200m). Mới cười nói sang sảng cùng thân hữu chiều ngày 8/3/2015, bỗng chốc anh biến thành người thiên cổ ngay trong  tối khuya hôm đó, chết gần nhà nhưng không có một người thân bên cạnh (do hay tin quá muộn). Ôi! CÁT BỤI phận người!!                                                                                                                                                 La Thụy   

Thứ Hai, 23 tháng 2, 2015

DÒNG SÔNG THÁNG GIÊNG - Thơ Đoàn Thuận


         
                      Tác giả Đoàn Thuận



DÒNG SÔNG THÁNG GIÊNG               

Tháng giêng đến và dòng sông vẫn chảy               
lau trắng bờ hoa dại nở ngàn năm               
người đã đến đã quên dòng sông ấy               
ta về treo nỗi nhớ dưới bóng râm.               

Tháng giêng đến dòng sông về xa thẳm               
gộp đá xanh hồn nhiên thêm xanh rong               
người đã đến tạc thơ vào hồn đá               
từng lời chiều thả lạnh xuống hư không.               

Tháng giêng đến dòng sông không tiếng sóng               
dưới chân ngày hoa cỏ mờ bên đồi               
sợi khói mỏng vắt ngang lời đã cũ               
một thoáng buồn chạm nhẹ xuống dòng trôi.                                                          

                                                 Đoàn Thuận


Thứ Năm, 19 tháng 2, 2015

CHÙM THƠ XUÂN LA THUỴ

  


   TÂN NIÊN KHAI BÚT
                   
   Nâng chén hòa vui ấm giọng ca
   Ý tình thao thiết bút thêu hoa
   Mai e ấp nụ ươm vàng nắng
   Sen khẽ khàng hương ủ đượm trà
   Bấc lạnh nỗi niềm đông tận nhỉ!
   Rượu nồng sắc vị xuân khai a!
   Lâng lâng thi tứ tươm trào giọt
   Cánh mộng dần bay vào thẳm xa.
 
 
   THƯỞNG XUÂN
 
   Mai vàng đào thắm toả hương hoa
   Tết đến vui xuân nào chỉ ta
   Cùng hát cùng đàn , vài cốc rượu
   Cũng ngâm cũng vịnh , dăm ly trà
   Xôn xao tình gợn hồn đang trẻ
   Xao xuyến thơ ngân ý chửa già
   Khai bút lòng bừng bao nắng ấm
   Bên thềm lãnh lót yến oanh ca.
 
 
  TÌNH XUÂN
 
  Bướm vàng điểm phấn má hồng nhung
  Thánh thót cung đàn gọi cõi không
  Xôn xao nhựa chuyển run cành lá
  Phơi phới tình xuân phả nhạc lòng.

  Thấm đẫm sắc trời ngây ngất biếc
  Thời gian chao cánh dậy mầm thơ
  Thu tàn đông tạ quay tròn đất
  Mây nước hồi sinh rạo rực mùa.

  Gió khẽ vương hương hồn cây cỏ
  Oanh yến hòa ca ấm điệu vần
  Ờ thiên kỷ hết ta còn đó
  Vật đổi sao dời xuân vẫn xuân.

                                   La Thuỵ

Thứ Sáu, 13 tháng 2, 2015

XUÂN TẠ… - Nguyễn Hùng Dũng


   com-img

    XUÂN TẠ...

    Tờ lịch cuối, hững hờ rồi khép lại
    Phút giao thừa, man mác đón xuân sang
    Tuổi năm mươi, còn lắm chuyện ngổn ngang
    Chuyến tàu đó, trăm năm mà vô định.

    Ta thắp hương, xông trầm đêm trừ tịch
    Hái lộc non, sắm chút lễ lòng thành
    Ngước lên trời, đêm nay sao tĩnh mịch
    Các thần tiên, bận chếnh choáng hơi men.

    Thiên địa phong trần, hồng nhan đa truân
    Ta nam nhi, sao trôi giạt trần thân
    Ba mươi năm chưa một lần quy cố
    Ta trở thành kẻ phụ bạc vong ân.

    Hơn nửa đời theo sơn tràng, hạ bạc
    Chả được gì, cho tới cả hôm nay?
    Rượu cuối năm, sao lạt thếch thế này
    Hay cũng thể, đời ta lắm tẻ nhạt.

    Mãn Giác bảo: Xuân khứ bách hoa lạc
    Rồi lại thêm: Xuân đáo bách hoa khai *
    Xuân chỉ là luân hồi theo nhà Phật
    Lẽ thường tình, xuân đến, rồi xuân đi.

    Đêm thiêng liêng, cả trời đất vu qui
    Tạ tổ tiên, cả phụ mẫu sinh thành
    Tạ vợ con, cả bè bạn xung quanh
    Tạ luôn cả ta bà trong cõi thế…

    Hoa đào rơi, hay hoa mai rụng hết
    Sinh ký, tử quy mới có buổi về
    Bỏ cả trăm năm, mà vượt cõi mê
    Mùa xuân đó, thì mênh mang vô tận.

                            Nguyễn Hùng Dũng

    *Xuân đi trăm hoa rụng
     Xuân đến trăm hoa cười.