BÂNG KHUÂNG

CÁM ƠN CÁC BẠN ĐÃ GHÉ THĂM, ĐỌC VÀ GHI CẢM NHẬN. CHÚC CÁC BẠN NĂM MỚI KỶ HỢI 2019 THÂN TÂM LUÔN AN LẠC

Chủ Nhật, 14 tháng 9, 2014

CẢM ĐỀ KHƠI XA - Kha Tiệm Ly


         

                   
          CẢM ĐỀ KHƠI XA

          1. Màu áo trinh nguyên ta vẫn nhớ,
          Dù bụi thời gian cố nhạt mờ.
          Từ hoa phượng em cài lên mái tóc,
          Anh học trò dạo ấy biết làm thơ.

          2. Và từ lúc tình em chưa mở ngõ,

          Ta cũng từng thức trắng đếm sao đêm.
          Mơ cánh phượng gói màu thương màu nhớ,
          Mượn gió hè hôn trộm tóc vai em.

          3. Lá thư hồng ta ép hoa phượng đỏ,

          Tìm lời thơ nắn nót suốt bao đêm.
          Rồi ta nói tiếng yêu em từ đó,
          Thẹn thùng ai e ấp má môi duyên.

          4. Sương chạm lá, lá buốt lòng rơi lệ,

          Khi bước phiêu du chưa hẹn một ngày về.
          Ta đi để lại trời dâu bể,
          Sương đọng làm chi khóe mắt em?

          5. Tóc biếc một lần che mặt ngọc,

          Đủ ngàn năm ta ủ mối tình si.
          Em một buổi lên thuyền qua bến lạ,
          Đủ trăm năm hoa rụng ngập đường đi!

          6. Lục bình năm cũ nay còn tím,

          Buồn kéo ta về bên bến sông.
          Khi trái tình yêu vừa đỏ chín,
          Thì môi em ai lấy phượng tô hồng!

          7. Trường ta giờ bỗng dưng xa lạ,

          Đâu rồi áo trắng cũ, người ơi!
          Còn đâu nữa, tóc dài che nón lá.
          Cây phượng xưa hoa úa rụng tơi bời.

          8. Em đi mang cả khung trời cũ,

          Mới biết rượu tình cũng đắng cay.
          Trăm cánh phượng hồng, trăm héo rũ,
          Ta ngàn đêm nhớ, bấy đêm say!

          9. Hay sông đời bên trong, bên đục,

          Mà sông tình mới bên cạn, bên sâu.
          Mắt ngày ấy đã khô chưa dòng lệ,
          Mà từng đêm ta rượu uống đong sầu?

         10. Chẳng đợi thuyền lao vào sóng gió,

          Mới thấy dòng yêu lắm thác ghềnh.
          Chẳng trách tình em gây bão tố,
          Cho thuyền ta mãi cứ lênh đênh.

                                              Kha Tiệm Ly

Thứ Ba, 9 tháng 9, 2014

MAI BỎ RỪNG MÀ ĐI - Lương Minh Vũ, Trần Nhàn, Quốc Duy


              

                              Nhạc & lời: Lương Minh Vũ
                              Hoà âm: Trần Nhàn
                              Trình bày: Ca sĩ Quốc Duy
                              Video clip: Phú Đoàn




Thứ Bảy, 6 tháng 9, 2014

BÊN SÔNG DINH - Phạm Tường Đại


             

               BÊN SÔNG DINH
                (Tặng La Thuỵ)

               Sông Dinh con én gọi mùa
               Thuyền ai đậu bến sông mơ tự tình
               Hạt sương rơi nặng trên cành
               Hoa ti - gôn khuyết nửa vành con tim

               Tiếng chim chiều hót bình yên
               Gió cuồng say gió từ thiên cổ nào
               Cánh buồm vời vợi trăng sao
               Còn nghe năm tháng sóng trào mù tăm

               Đường xuân chưa lộ ánh rằm
               Đã nghe lòng đất nảy mầm thời gian
               Bỗng xuân dậy tiếng tơ đàn
               Ta âm thanh lạc dưới làn âm thanh

                                         Phạm Tường Đại

Thứ Ba, 2 tháng 9, 2014

LỜI VỌNG CHÂN MÂY - La Thuỵ, Nhã My, Trần Nhàn, Thanh Hoa

Bài thơ  LỜI VỌNG CHÂN MÂY tôi viết, sau khi đọc tập thơ HÁT GIỮA RỪNG CHIỀU do nhà thơ Đinh Hồi Tưởng tặng. (Đinh Hồi Tưởng là bút danh của thượng toạ Thích Tấn Tuệ, trụ trì chùa Thanh Trang Lan Nhã - còn được gọi là chùa Đây - cạnh con suối Đó khá thơ mộng ở thị xã La Gi, Bình Thuận). Bài thơ này, không ngờ được khá nhiều thi hữu vui họa. 

                            
                   Từ trái sang: 
                   Nhã My, La Thụy, Thích Tấn Tuệ, Kha Tiệm Ly


                  LỜI VỌNG CHÂN MÂY
                 (Cảm đề "Hát giữa rừng chiều" của ĐHT)

                 Non thiền lắng bợn sắc không
                 Suối nguồn lờ lững một dòng chân như
                 Hương Tây phương giũ phù hư
                 Thoát trùng bể khổ Thuyền Từ phiêu diêu
                 Hòa mình cùng chốn tịch liêu
                 Chuông mai Suối Đó, kinh chiều Chùa Đây
                 Thì thầm lời vọng chân mây
                 Rừng chiều ai hát riêng tây vô thường
                                                              La Thuỵ

                                  HOẠ:

                 1/
                 LỜI VỌNG CHÂN MÂY

                 Lắng lòng nuôi dưỡng tâm không
                 Vui cùng tuế nguyệt thuận dòng chân như
                 Sắc hồng mây thả phù hư
                 Hoa trôi suối bạc hiền từ phiêu diêu
                 Đâu quang đãng, đâu tịch liêu
                 Sắc không, không sắc những điều đó đây
                 Cuốn theo cơn gió đùa mây
                 Ngàn sao bóng nguyệt lắt lay vô thường
                                                                   Nhã My

                 2/
                 LỜI VỌNG CHÂN MÂY

                 Tâm thiền từng trải sắc không
                 Hữu thân hữu động lội dòng chân như
                 Lý tìm chân lý thực hư
                 Xả thân mới có hồn từ phiêu diêu
                 Khi rậm rực lúc hoang liêu
                 Vòng xoay nhật nguyệt sớm chiều là đây
                 Buồn vui trắng tải ngàn mây
                 Hạc vàng để lại lầu tây y thường
                                                  Võ Sĩ Quý 
                                       
                 3/
                 VÔ THƯỜNG

                 Hồng trần sắc lập dị không
                 Cuộc đời vốn dĩ là dòng chân như
                 Tịnh tâm mặc lẽ thực hư
                 Tạm rời bể khổ hồn từ phiêu diêu
                 An nhiên giữa chốn cô liêu
                 Ươm vần gieo ý vui nhiều từ đây
                 Thả hồn theo gió cùng mây
                 Sầu như tan biến ngất ngây vô thường
                                                               Clover

                 4/
                 VỌNG TỪ HƯ KHÔNG
          
                 Lòng trần đón gió hư không
                 Đường trần vô trước suối dòng như như
                 Cõi trần sạch bóng phù hư
                 Tây phương: Bến đó, thuyền từ tiêu diêu
                 Đất trời đâu chốn hoang liêu
                 Tâm bình ý tịnh sớm chiều: Chùa đây
                 Gió yên biển lặng quang mây
                 Bát phong bất động phương tây: Tâm thường   
                                                                Lê Văn Thanh

                 5/
                 SUY NIỆM BIỂN TÌNH

                 Đường trần ảo mộng có, không
                 Tâm hồn hướng thượng chung dòng sông như
                 Trái tim nhân ái nào hư
                 Mênh mông sóng vỗ biển Từ phiêu diêu
                 Sắc hồng nhân thế cô liêu
                 Bổng nghe tiếng vọng về chiều đâu đây
                 Biển tình tỏa sáng trời mây
                 Tâm linh suy niệm đẹp thay vô thường.
                                                             Đức Hạnh
                                                              4.7.2016

Thứ Năm, 28 tháng 8, 2014

HẬN NAM QUAN - Kha Tiệm Ly


            
                           Ải Nam Quan - Ảnh chụp năm 1940


                          HẬN NAM QUAN

               Tổ quốc mất rồi núm ruột Hoàng Sa
               Nay lại mất ngàn dặm vuông quan ải
               Ai yêu nước mà lòng không tê tái
               Bởi núi sông nầy là xương máu ông cha

               Từ đao thù bầm nát mình hải đảo
               Thì biển ta đã dậy sóng căm hờn
               Nghe đất Lũng Nhai vang lời thề sắt máu
               Nghe gươm mài rêm đá núi Lam Sơn

               Đâu Diên Hồng, đâu cánh tay sát thát?
               Đâu Ngô Quyền, đâu Hưng Đạo đại vương?
               Đâu ánh mắt luôn rực ngời ánh thép?
               Đâu lửa hận thù hun đúc gươm thiêng?

               Ta nợ giang san lòng yêu tổ quốc,
               Nợ trống Ngọc Hồi, nợ thớt tượng Quang Trung.
               Nợ Ức Trai lời Bình Ngô đại cáo
               Nợ tổ tiên một dòng máu anh hùng

               Chẳng có dịp cho trường giang dậy sóng
               Nên cọc Bạch Đằng nuốt hận đứng chơ vơ
               Không đủ sức để nâng ngang nòng súng
               Ta vẫn còn chất thép trong thơ

                                           Kha Tiệm Ly

Thứ Ba, 19 tháng 8, 2014

TÌNH XƯA - La Thuỵ, Thảo Nguyên, Trần Nhàn, Thanh Hoa


   

                Ý thơ: La Thuỵ

                Nhạc: Thảo Nguyên
                Trình bày: Ca sĩ Thanh Hoa
                Hoà âm: Trần Nhàn

                    
        TÌNH XƯA

         Sầu thu mênh mang thương rừng phai
         Tương tư bâng khuâng nhiều canh dài
         Lời trăng vương gieo hờn lên môi
         Đêm đêm mơ ai nhìn mây trôi.

         Đêm đêm mơ ai nhìn mây trôi
         Chừ đây uyên ương không còn đôi
         Rồi em sang ngang trên thuyền hoa
         Giang hồ phiêu bồng ru đời ta.

         Giang hồ phiêu bồng ru đời ta
         Lênh đênh trùng khơi đùa phong ba
         Vàng trăng giăng tơ khơi tình xưa
         Tình ơi! Tình ơi! Đừng đong đưa.

                                              La Thuỵ


   

Thứ Bảy, 16 tháng 8, 2014

THƠ SƠN CƯỚC - Nguyễn Khôi


         

         Lời dẫn của tác giả:

         Nguyễn Khôi sinh ở Yên Bái (1938), lớn lên ở Thái Nguyên, làm việc ở Sơn La 21 năm, 1984 về Hà Nội giúp việc Hội Đồng Dân Tộc... nên có điều kiện cảm nghĩ  nhiều về vùng Dân tộc - miền núi.
                     
             
        *1-  VỚI SA PA

          Đã thầm hẹn lên Sa Pa nghỉ mát
          Ra "Cầu Mây" cùng đứng tựa rung rinh
          Thỏa mắt ngắm Phăng Xi Păng bát ngát
          Trời thần tiên riêng của chúng mình.
          Sa Pa mộng đẹp hơn cả mộng
          Sa Pa mơ hơn cả giấc mơ
          Mây thì cứ vẩn vơ phiêu lãng
          Cõi diệu huyền thực thực hư hư.
          Ừ dạo cảnh một mình đơn lẻ quá
          Chơi "chợ tình" ai đó kéo cùng co
          Cứ như thể buổi đầu "cho" mắc cỡ
          Ở dưới kia Cốc Lếu đợi mong chờ.
          Sa Pa đấy thả hồn thơ bay bổng
          Cứ như là hẹn đến để mà yêu
          Một chén rượu uống trong chiều lạnh cóng
          Một nụ hôn sương khói ở bên đèo.

                        Mùng 1 tháng 8 Bính Tý. 


Thứ Tư, 13 tháng 8, 2014

LƯỢM - Kha Tiệm Ly


             
                       Nhà thơ  Kha Tiệm Ly


            LƯỢM

            Dọc non nước lượm vài câu chánh khí,
            Lượm chút văn chương, lượm chút ngạo đời
            Lượm chút trượng phu, lượm tình tri kỷ,
            Lượm chút phong trần, ngâm rượu uống chơi.
                                                       Kha Tiệm Ly

Thứ Ba, 12 tháng 8, 2014

TIÊU TƯƠNG - Nguyễn Khôi


      

         TIÊU TƯƠNG

         "Quân tại Tương giang đầu"...
                (Tặng : Nhã My)
                           
         Sao Tiêu Tương lại là buồn thương ?
         Để mưa rơi ướt cả dặm trường
         Chia ly như thể không gặp lại
         Để Trúc bên sông đốm võ vàng...
                   
         Sao Tiêu Tương lại là bi thương ?
         Nỗi đời hai ngả biệt âm dương
         Tình em như nước Trường Giang ấy
         Sớm tối theo anh tới mộ vàng...
                   
         Sao Tiêu Tương cho lòng tổn thương ?
         Trái tim sẻ nửa giữa đoạn trường
         Một nửa nát tan chìm đáy sóng
         Một nửa cầm tù nơi cố hương...
                   
         Sao Tiêu Tương để người trúng thương ?
         Dưỡng thương hao tổn mấy năm trường
         Cho hồn dậy lớn Thơ mọc cánh
         Chắp với hồn ai lạnh hơi sương...
                     
         Sao Tiêu Tương nên tình vấn vương ?
         Vượt cả ngục tù, vượt đại dương
         Tới một chiều nao im lặng sóng
         Đôi trái tim một nhịp thương thương...
                     
         Sao Tiêu Tương muôn đời sầu vương ?
         "Đa tạ Quân Vương : thiếp phụ chàng"
         Tựa bờ Lau trắng tình ngây ngất
         Thơ đà kiệt sức, hồn lang thang...
         Bên bờ Tiêu Tương, quê Từ Sơn

                              Mùa Vu Lan 2014
                                  Nguyễn Khôi

Thứ Hai, 11 tháng 8, 2014

MẸ TÔI - Trần Nhàn


           
                     Nhạc sĩ Trần Nhàn

       Mùa vu lan, mời các bạn xem video clip MẸ TÔI

                      Nhạc và hoà âm: Trần Nhàn
                      Trình bày: Ca sĩ Phương Linh
                      Video clip: Phú Đoàn


       


      

Thứ Bảy, 9 tháng 8, 2014

THU - La Thuỵ

Thu đang về, mình làm thử bài thơ lục bát khoán thủ này đón thu! 
Lấy ý câu: "Ngô đồng nhất diệp lạc thiên hạ cộng tri thu" (một chiếc lá ngô đồng rơi thiên hạ đều biết thu tới rồi) để viết

           


               THU

                NGÔ buồn khép áo mơ màng
                ĐỒNG xa toả nắng đôi hàng mây bay
                NHẤT nhì mưa nắng đổi thay
                DIỆP sầu héo úa trơ gầy cành thân
                LẠC trong hơi ấm điệu vần
                THIÊN thu nghe gọi như trăn trở về
                HẠ xưa sực tỉnh hồn mê
                CỘNG sinh đồng tử lời thề bâng khuâng
                TRI âm chôn kín mộ phần
                THU nay lẽ bóng nhìn trăng ngậm ngùi

                                                              La Thuỵ

Thứ Tư, 6 tháng 8, 2014

MUỘN MÀNG VỚI HUẾ - Phạm Tường Đại, Lệ Hường

      Nhà thơ, nhà giáo Phạm Tường Đại (1930 -2008), hội viên VHNT Bình Thuận, chủ nhiệm đầu tiên CLB THƠ CA LAGI (Bình Thuận), dù đã về miền thiên cổ 6 năm nay, nhưng hình ảnh của ông  vẫn còn tươi nét trong lòng bạn bè, thân tộc. Xin giới thiệu bài thơ MUỘN MÀNG VỚI HUẾ của ông với các bạn 


           

                                 Thơ: Phạm Tường Đại
                                 Diễn ngâm: Lệ Hường


                MUỘN MÀNG VỚI HUẾ

                Mây cổ tích lung linh chiều cánh mộng
                Mắt u hoài lay động sóng hồ thu
                Lời dịu ngọt đưa ta về với Huế
                Thương đêm trăng cô gái hái xương bồ

                Hơn một lần nghe câu hò Vĩ Dạ
                Mái chèo khuya man mác nước sông Hương
                Ai nghiêng nón đề thơ quên lối vào Thiên Mụ
                Để bây chừ còn vấn vấn vương vương

                Hy vọng một ngày lại trở về thăm Huế
                Cùng rong chơi điện Ngọc đá phong rêu
                Nhặt từng giọt chuông rơi phía chân trời nhung nhớ
                Thả xuống dòng xưa chút duyên muộn vơi chiều

                                                              Phạm Tường Đại

Thứ Ba, 5 tháng 8, 2014

HÀM TÂN QUÊ HƯƠNG TÔI - Minh Khanh

     Năm 1995, Phòng Giáo Dục Hàm Tân phối hợp với chi hội VHNT địa phương tổ chức cuộc thi sáng tác thơ văn với chủ đề Quê Hương cho học sinh toàn huyện tham gia. Thời điểm này, huyện Hàm Tân và  thị xã LaGi chưa chia tách địa bàn hành chính. Con trai mình - Minh Khanh, lúc đó học lớp 8 (trung học cơ sở), đạt giải nhì về thơ. Trong đợt giao lưu với CLB THƠ CA LA  GI mình giới thiệu bài thơ này:

                  

                  HÀM TÂN - QUÊ HƯƠNG TÔI

                  Ai về quê tôi
                  Hàm Tân thương mến
                  Đây La Gi thị trấn xôn xao
                  Nhà mới cất vẫy gọi mấy tầng cao
                  Đường mở rộng mềm êm làn nhựa phủ

                  

                  Đây Đồi Dương êm ả
                  Cành lá xạc xào bóng toả mát hồn thơ
                  Bãi cát vàng run rẫy sóng trào xô
                  Cùng biển cả dạt dào vòng luân vũ
                  Hòn Bà mơ màng lờ lững mây vương
                  Trời trong xanh óng ả nắng hồng ươm
                  Tình thoáng gợn rập rờn theo sóng nước


              

                   Đây Đá Dựng đập cao tràn thác lũ
                   Hoa anh đào hé nụ đón xuân sang
                   Xóm làng thanh bình êm như say ngủ
                   Bướm chập chờn chao liệng cánh phong lưu
                   Thoáng e ấp vườn hoa nghiêng má phấn
                   Gió rì rào buông lơi lời tình tự



                  

                   Đây Tân Hải cây xanh màu lá mới
                   Hàng dừa nghiêng bay xoã tóc nhung dài
                   Dân Tam Tân tay chài tay lưới
                   Biển dậy vang sóng vỗ tiếng hò khoan
                   Thuyền trĩu nặng cá tôm về ắp bến


                  

                    Đây Sơn – Hà – Minh – Xuân – Thiện – Nghĩa
                    Xóm làng quê êm ả khói lam chiều
                    Chàng mục tử lưng trâu về chậm bước
                    Bóng đồi cây dàn trải ánh hoàng hôn


                 

                 Chiều đi qua hương rừng hương biển
                 Hương đất trời rộn rã lan bay
                 Thoảng hồn quê dậy lên niềm cảm hứng
                 Quê hương ơi! Muôn thuở nhớ thương hoài

                                                       MINH KHANH
                                                     (Hàm Tân - 1995)



           

Chủ Nhật, 3 tháng 8, 2014

BIỂN MAI HỒNG - La Thuỵ

         
      

                  BIỂN MAI HỒNG

                  Hòn Bà ngắm sóng trầm tư
                  Đồi Dương ửng nắng liễu ru ven bờ
                  Sương lam sực tỉnh hồn mơ
                  Chao mình theo gió lượn lờ cùng mây.
                  Cỏ xanh, mượt trải đất dày
                  Dã tràng xe cát lạnh gầy dấu chân
                  Bay cùng cánh mộng bâng khuâng
                  Tình thơ ý nhạc như lần tuôn ra.
                  Tiếng lòng xưa vẫn mặn mà
                  Ồ sao gờn gợn âm ba nỗi mình
                  Lặng lờ rùa biển đinh ninh
                  Nghìn năm hóa kiếp đọng tình rong rêu.
                  Dạt dào biển dậy niềm yêu
                  Lung linh khói sóng phiêu diêu mộng lòng.

                                                                  LA THUỴ
   

             

                           Thơ : La Thuỵ
                           Nhạc: Bùi Tuấn Anh
                           Trình bày: Xuân Liễu
                           Video clip: Quay trực tiếp năm 2005



Thứ Sáu, 1 tháng 8, 2014

NHÂN SỰ VIỆC CHÂU BẢN TRIỀU NGUYỄN ĐƯỢC UNESCO CÔNG NHẬN - Hoàng Đằng


  chau-ban-trieu-nguyen-7715-1406697974.jp

Trưởng đại diện văn phòng UNESCO Hà Nội, bà Katherine Muller Marin trao bằng công nhận Di sản tư liệu Châu bản triều Nguyễn thuộc chương trình Ký ức thế giới khu vực Châu Á-Thái Bình Dương cho Bộ trưởng Bộ Nội vụ Việt Nam, ông Nguyễn Thái Bình.                                                                                                 Ảnh: Quỳnh Trang

NHÂN SỰ VIỆC 

CHÂU BẢN TRIỀU NGUYỄN ĐƯỢC UNESCO CÔNG NHẬN


Ngày 30/7/2014 vừa rồi, chính phủ Việt Nam đón nhận “Bằng Di Sản Tư Liệu Thuộc Chương Trình Ký Ức Thế Giới Khu Vực Châu Á – Thái Bình Dương” do UNESCO trao tặng công nhận đối với Châu Bản Triều Nguyễn.
Châu Bản Triều Nguyễn là những văn bản hành chánh quan trọng quản lý nhà nước về mọi mặt dưới triều Nguyễn (1802 – 1945) từ vị vua đầu tiên là Gia Long đến vị vua cuối cùng là Bảo Đại; những văn bản này gọi là Châu Bản vì có bút phê cho ý kiến bằng mực màu son đỏ (châu) của vua.
Trong Châu Bản, phần có tính thời sự nhất hiện thời là sự xác lập chủ quyền đối với 2 quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa đang có tranh chấp quyết liệt với Trung Quốc. Trung Quốc là một nước lớn, mạnh hơn nước ta nhiều lần về mọi mặt. Việc đấu tranh chỉ trông cậy về mặt pháp lý và ngoại giao. Vì vậy, những gì còn ghi trong Châu Bản được đánh giá là bằng chứng lịch sử có giá trị cao.

          
Châu bản triều Nguyễn không chỉ là di sản chứa đựng những sự kiện lịch sử có giá trị, mà còn là minh chứng về chủ quyền biển đảo

Các vị vua triều Nguyễn đặc biệt là 2 vị đầu: Gia Long và Minh Mạng có tài năng, có kiến thức về trị nước, có tâm huyết với giang sơn. Hai vị vua ấy đã thống nhất trọn ven lãnh thổ quốc gia không những trên đất liền mà còn vươn ra các đảo xa trong vịnh Bắc bộ, trong biển Đông và trong vịnh Thái Lan. Hai vị vua ấy còn có công kiện toàn bộ máy quản lý lãnh thổ mà cho đến ngày nay dấu vết còn in ở một vài lãnh vực.    


Thứ Năm, 31 tháng 7, 2014

CHÙM THƠ NGUYỄN HÙNG DŨNG


       


                          RA HUẾ

              Huế ơi! Ra Huế đã mấy lần
              Lòng sao hồi hộp, dạ bâng khuâng
              Vì Huế có nửa trời sâu nặng
              Nửa kia, xa Huế nhớ mưa tần

              Huế nợ ta, vì để ta đi
              Nhớ ngày xưa, tang tóc, phân ly
              Ta nợ Huế, đành trở lại Huế
              Làm sao ta - Huế phải phân kỳ

             Ta lại về Huế giữa mùa thu
             Chút mưa, chút nắng, gió vi vu
             Lang thang suốt cả bờ hữu ngạn
             Cảnh đó, người đâu? Dưới mây mù

             Ta lặng nhìn trong đám cỏ cây
             Hỏi hồn bia đá đã bao ngày
             Hỏi nàng Tôn nữ, mắt xưa ấy
             Hỏi đường hỏi phố, dáng ai gầy?

             Ta trở về, đi dọc sông Hương
             Một bên thành quách, bên phố phường
             Bên kia, tuổi đã vài trăm chẵn
             Nằm chán chơi vơi: cõi vô thường.

             Ta về Vỷ Dạ, đợi trăng lên
             Đợi ai! Áo trắng ở bên thềm
             Đợi người họa lại bài thơ cũ
             Đợi chiếc đò ngang, có gọi tên?

             Ừ thì thôi! Huế vẫn xưa
             Đền đài, lăng tẫm…vẫn còn lưa
             Miếu mạo, chùa chiền…vẫn còn đó
             Lòng ta cô lữ! Trời đổ mưa…


Thứ Tư, 30 tháng 7, 2014

CHÙM THƠ NGUYỄN KHÔI




     UỐNG RƯỢU VỚI NGƯỜI ÂM
      Họa thơ Vân Hạc
      Tặng Hoàng Xuân Họa
                      
     Ta mơ : Nàng lại về đêm
     Ở nơi "Kinh cốc" êm đềm cùng ta
     Ngỡ đây là Huế, là Hà
     Trái tim bốc lửa gần xa thiêu đời
     Ai hay Ma vẫn yêu Người ?
     Liêu Trai tình ắp một trời tri âm      

     Nàng "đi xa" đã bao năm
     Đạn bom khi nổ trong hầm vắng nha
     Thương cho thân Ngọc nát nhàu
     Trái tim còn đập tới đau chót cùng !
     Nàng tan vào cõi Tiên Rồng
     Chiến chinh để nỗi hận lòng bấy nay
     ("nhưng không chết Người Trai khói lửa
     Lại chết Người Gái Nhỏ hậu phương")
     Về Làng ngắm ngọn cờ bay
     Thương ôi nước mắt ngấm đầy vinh quang
     Hồn quê thấm đẫm tình Làng
     Thoáng như ai ?- cái bóng Nàng tít xa
     Ước gì mình sớm là Ma
     Xuống Tuyền Đài sánh đôi ta một lần…

     Đêm nay mưa lặng gió gần
     Nàng về "đối ẩm" vơi phần rượu cay
     Cái thân vùi dưới đất dày
     Hồn yêu thì lại cứ bay quấn đời
     Chén vui tưởng đến vỡ trời
     Ai hay chén hẹn Ma mời cỏn con
     Chập chờn chén mất chén còn
     Đắm trong ánh mắt, môi son mỹ miều
     Tình là một cuộc phiêu diêu
     Ai hay "Kinh cốc", sóng triều, đường quan
     Tình say, duyên lại bẽ bàng
     Người / Ma "đối ẩm" lệ tràn đáy tim
     Bốn mươi năm vượt dặm nghìn
     Rượu hay là máu từ tim... Hỡi Nàng ? !

           Góc thành nam Hà Nội 27-7-2014

Thứ Hai, 28 tháng 7, 2014

NỒNG NÀN PHỐ - Nguyễn Khôi


      
    
       Tác giả Nguyễn Khôi. Sinh 1938.
       Quê: Phường Đình Bảng, thị xã Từ Sơn, tỉnh Bắc Ninh.
       Đ/c: 39/259 phố Vọng, quận Hai Bà Trưng - Hà Nội.
       Email: khoidinhbang@gmail.com

        NỒNG NÀN PHỐ

       "Anh ngủ thêm đi anh
        Em phải dậy lấy chồng" (1)
   
        Xa rồi em... chốn quê
        Nổi nênh "nồng nàn phố"
        Cả vầng trăng đêm hè
        Gieo vàng vào nỗi nhớ...

        Một chút "nồng nàn phố"
        Trên môi chàng si mê
        Vương hương trên sóng cỏ
        Liếm láp chân bờ đê...
            
        Thôi, xa rồi chốn quê
        Đi vào ồn ào phố
        Chẳng mong chi ngày về
        Và quên đi nỗi nhớ…
        Ơi em "nồng nàn phố"...

                 NGUYỄN KHÔI
        Góc thành nam Hà Nội, 27-7-2014

Thứ Tư, 23 tháng 7, 2014

MÙA THI VIẾT CHO EM - LA THUỴ


       

                                    Thơ: La Thuỵ
                                    Nhạc: Thanh Chương
                                    Trình bày: Hoàng Thuý


               MÙA THI - VIẾT CHO EM

               Nhành phượng thắm chào em: mùa thi đến
               Tiếng ve ran rộn rã gọi hè về
               Các em yêu, vườn hồng đang chớm nụ
               Ngoan chăm lên, hương dậy ngát trăm bề

               Em yêu ạ! Ngày xanh đang dịu sáng
               Sự biếng lười sẽ huỷ lá nhành non
               Dù vất vả, sách bài như đá tảng
               Cứ kiên trì dần nhẹ chuyển mây bông

               Gạo trắng đẹp chính nhờ xay xát kỹ
               Sắt thép kia mài riết cũng thành kim
               Này em hỡi! Chớ nản lòng em nhé
               Ước mơ hồng rồi tung cánh như chim

               Từng mái đầu nghiêng nghiêng trên giấy trắng
               Mắt xoe tròn ngời sáng tuổi thơ ngây
               Nét mực tím trải đều đang múa lượn
               Trán thiên thần nhíu khẽ - Dáng thơ bay

               Ơi em yêu, chồi xanh ươm hy vọng
               Thầy mãi lặng chèo đẩy nhịp đò đưa
               Dù buồn vui nhấp nhô từng vỗ sóng
               Vẫn dịu lòng chở khách cập bờ mơ    

                                                      La Thuỵ
                                                       (1990)



Chủ Nhật, 20 tháng 7, 2014

ĐÊM SAY CÙNG LA THUỴ - Thơ Lương Minh Vũ


         
          Nhà thơ Lương Minh Vũ


     

               Thơ : Lương Minh Vũ
               Nhạc: Bùi Tuấn Anh
               Trình bày: ca sĩ Châu Thuỳ Dương
               Hoà âm: Trần Nhàn
               Video clip: Phú Đoàn


   ĐÊM SAY CÙNG LA THUỴ

   Rót mông lung xuống bôi đầy
   Đường lô nhô bóng, phố gầy guộc đêm
   Trăng bơi đáy chén trăng mềm
   Thơ ai gẫy vận bên thềm khuya rơi
   Rót hỗn mang xuống mộng đời
   Lăn qua cho hết cuộc chơi khóc cười
   Rót quạnh hiu xuống cõi người
   Sông xưa cuốn hết xanh tươi dấu nguồn
   Rót niềm vui xuống nỗi buồn
   Dù mai cuối sóng đầu truông cũng về
   Rót ta chảy xuống tràn trề
   Trăng say, còn bạn cận kề dìu nhau.

                                  Lương Minh Vũ




Thứ Sáu, 18 tháng 7, 2014

VỌNG CỐ HƯƠNG - La Thuỵ


      


              VỌNG CỐ HƯƠNG

              Mây Tần dõi bóng dạ nao nao
              Hồi ức miên man cuộn sóng trào
              Quảng Trị đường xưa ươm kỷ niệm
              La Gi phố mới vắng tâm giao.
              Ly hương khắc khoải thương mưa Bấc
              Biệt xứ bâng khuâng nhớ gió Lào
              Trở gối chập chờn chao cánh mộng
              Vọng về quê cũ dấu yêu trao.
     
                                             La Thuỵ


      

Thứ Năm, 10 tháng 7, 2014

LÃNG ĐÃNG KHÓI SƯƠNG HOÀI NIỆM VỚI LƯƠNG MINH VŨ - La Thuỵ

Nguồn:  
http://vandanvn.net/vi/news/Cam-nhan-tac-pham/Luong-Minh-Vu-Lang-dang-khoi-suong-hoai-niem-Bai-cam-nhan-cua-La-Thuy-4271/

          

Lương Minh Vũ hiện đang sinh hoạt trong Hội Văn Học Nghệ Thuật Bình Thuận. Anh có một số truyện ngắn đăng trên các tạp chí Văn Nghệ,Văn Nghệ Quân Đội,Văn nghệ Thuận Hải,Văn Nghệ Bình Thuận, tập san Văn (phụ trương của Kiến Thức Ngày Nay)... Xin giới thiệu vài truyện ngắn của LMV, chủ yếu là truyện ngắn "SƠN NỮ" qua cảm nhận của La Thuỵ

     LƯƠNG MINH VŨ 
     VỚI LÃNG ĐÃNG KHÓI SƯƠNG HOÀI NIỆM

     Tôi đã đọc “Sơn Nữ”, “Nằm Nghiêng Nhớ Núi”, Làng Của Những Người Mơ Mộng”… các truyện ngắn trên của Lương Minh Vũ đã gieo trong tôi một ấn tượng chung - Một không khí hoài niệm bàng bạc bao trùm. Những tình tiết, những sự kiện, những kỷ niệm xưa cũ như đan kết thành màn khói sương mờ ảo hư hư thực thực, với những nét chấm phá đậm nhạt của một bức tranh thủy mặc, trôi về trong tâm cảnh của nhân vật chính trong truyện. 

Thứ Tư, 9 tháng 7, 2014

CHỚM NỤ TÌNH ĐẦU - La Thuỵ

               
   

     CHỚM NỤ TÌNH ĐẦU

     Em có biết rằng anh đã yêu
     Nhìn em anh đã vấn vương nhiều
     Tơ lòng sao cứ ngân vang mãi
     Thổn thức reo lên tiếng hắt hiu.

     Cũng muốn cùng em tỏ nỗi niềm
     Trao bao tơ tưởng trút tình điên
     Nhưng lòng e ấp ươm tình mãi
     Đành dấu trong tim một bóng hình.

     Nếu được ngày kia em biết cho
     Mối tình câm nín - Mối tình thơ
     Xin đừng cô phụ tình anh nhé!
     Đừng để hồn anh phải dại khờ.

    Thôi thế chúng mình sắp cách xa
    Em ơi mắt ướt thấm lệ nhòa
    Bao nhiêu thương tưởng bao sầu nhớ
    Cùng bóng hè sang ám ảnh ta.

    Hè đến rồi đây em biết không?
    Vắng tiếng ve ran, vắng phượng hồng
    Về ta, em nghĩ gì chăng nhỉ!
    Hay chỉ thờ ơ xem như không?  

                                    La Thuỵ                                          
                                   (Hè 1973)    


   

Thứ Hai, 7 tháng 7, 2014

VIẾNG NHÀ VĂN TÔ HOÀI - Nguyễn Khôi

 
         

        Nhà văn Tô Hoài, tác giả của tác phẩm nổi tiếng Dế Mèn phiêu lưu ký đã qua đời vào sáng 6-7-2014, hưởng thọ 94 tuổi.
         Nhà văn Tô Hoài sinh năm 1920, tên khai sinh là Nguyễn Sen, quê nội ở huyện Thanh Oai, Hà Nội. Tuy nhiên ông lớn lên ở quê ngoại là làng Nghĩa Đô, huyện Từ Liêm, Hà Đông (nay thuộc quận Cầu Giấy, Hà Nội).
        Ông đến với văn chương ở tuổi thanh niên, lấy bút danh là Tô Hoài, gắn với hai địa danh là sông Tô Lịch và phủ Hoài Đức.
        Năm 1941, Tô Hoài sáng tác Dế Mèn phiêu lưu ký, trở thành tác phẩm văn học gắn liền với tuổi thơ của nhiều thế hệ thiếu nhi Việt Nam từ đó đến nay.
        Bên cạnh đó, ông còn cống hiến cho nền văn học trong nước hàng trăm tác phẩm đáng quý, thuộc nhiều thể loại khác nhau: truyện ngắn, truyện dài kỳ, hồi ký, kịch bản phim, tiểu luận và kinh nghiệm sáng tác, nổi bật như Xóm giếng, Nhà nghèo, O chuột, Dế Mèn phiêu lưu ký, Núi Cứu quốc, Truyện Tây Bắc, Mười năm, Xuống làng, Vỡ tỉnh, Tào lường, Họ Giàng ở Phìn Sa, Miền Tây, Vợ chồng A Phủ, Tuổi trẻ Hoàng Văn Thụ...

        Nhà văn Tô Hoài được trao giải thưởng Hồ Chí Minh về Văn học - Nghệ thuật tại đợt đầu tiên vào năm 1996. Tác phẩm gần nhất của ông là Ba người khác, phát hành vào năm 2006.

     
                          Nhà văn Tô Hoài tại Đại hội Liên hiệp 
                          Văn học Nghệ thuật Hà Nội 2011      
                          - Ảnh: Việt Chiến

     VIẾNG NHÀ VĂN TÔ HOÀI  
               
     Nhà Văn chết rồi còn để đời Tác phẩm "Dế Mèn" về trời ...
     Nhân loại nhớ mãi cuộc  "phiêu lưu"...                 

     "Dế Mèn"... Cụ đã về trời
      94 xuân...một kiếp Người Việt Nam
      "Quê Người" mở đời Văn việt dã
      "O Chuột" kia vật vã "Giăng thề"
      Lại về "Xóm giếng ngày xưa"
      Nhâm nhi "Cỏ dại" tơ mơ "Dế Mèn"...
      Rồi sấm sét cả miền có giặc
      "Cụ" dạt lên Tây Bắc  "Xuống Làng"
      Đi theo "Đại đội Thắng Bình
     "Vợ chồng A Phủ" đượm tình Xoong Pe
     Trời yên ả lại về Kẻ Chợ
     "Khác trước" rồi "Người (ở) ven thành"
     "Vỡ tỉnh", "chuyện cũ" loanh quanh
     "Những gương mặt" vụt sang "Thành Lê Nin"
     "Thăm Căm Pốt" mắt nhìn bốn mặt
     "Lăng Bác Hồ" mấy bậc "Vùng cao"
     "Hồng vàng song cửa" thanh cao
     "Mèo lười", "Chim gáy" xôn xao "Lạc rừng"
     Thật khí thế "Kim Đồng" tuổi trẻ
     Thoắt bay ra  vùng bể "Đảo hoang"
     "Mười năm" nhớ bạn nhớ làng
     "Miền Tây", "Tự truyện", "Phố phường" nguôi ngoai
     "Quê nhà" lấm "chân ai cát bụi" ?
     Kể gì "Ba người khác" trớ trêu
     Một đời lãng tử phiêu diêu
     Nhởn nhơ thân "Dế" mặc điều thị phi
     Cứ nhẩn nha bốn bề cương tỏa      
     Trải báo phen sinh tử chẳng sao
     Trường văn trận bút rào rào
     Trông đi ngó loại được bao lăm người ?
     Cứ như "Dế" yêu đời hết dạ
     Ngòi bút "duyên" cứ thả đều đều    
     Xem ra tầm cỡ loại "Siêu"
     Tinh tường, sắc nhậy... thêm yêu tiếng mình
     Sống một đời trọn tình vẹn nghĩa
     "Dế Mèn" ơi bốn bể nhớ Người
     "Hòa Bình" ước vọng thơm tươi
     Văn Tô Hoài đẹp tình đời Việt Nam.

                     Hà Nội, tối 6-7-2014
               NGUYỄN KHÔI kính viếng...