BÂNG KHUÂNG

CÁM ƠN CÁC BẠN ĐÃ GHÉ THĂM, ĐỌC VÀ GHI CẢM NHẬN. CHÚC CÁC BẠN NĂM MỚI KỶ HỢI 2019 THÂN TÂM LUÔN AN LẠC

Thứ Hai, 29 tháng 4, 2013

THƠ HẠC THÀNH HOA



     Thi sĩ Hạc Thành Hoa tên thật là: Nguyễn Đường Thai .
 Sinh quán tại Xuân Phổ, Thọ Xuân, Thanh Hóa. 
 Tác phẩm đã xuất bản:
   + Trong nỗi buồn vàng (Nguyễn Đình Vượng, tạp chí Văn Sài Gòn – XB – 1971).
   + Một mình như cánh lá (Giao điểm Sài Gòn xuất bản – 1973), tái bản (Thư ấn quán Hoa Kỳ xuất bản) 2006.
   + Phía sau một vầng trăng (NXB Thanh niên – Hà Nội – 1995).
   + Khói tóc (NXB Lao động – Hà Nội – 1996).


                                           * * *

  Thi sĩ Hạc Thành Hoa làm thơ từ năm 1961, đã đăng thơ trên các báo, các tạp chí văn học trước năm 1975 tại Miền Nam Việt Nam. Ông được người yêu thơ biết đến trước đây khá lâu. Từ đầu thập niên 1960 , trên tạp chí Bách Khoa , nhà văn Tam Ích đã trang trọng giới thiệu  ông cùng thi sĩ Nguyễn Tất Nhiên, thi sĩ Nguyễn Bắc Sơn  như là những cây bút tài hoa trẻ  của thi đàn Miền Nam VN.
  Hôm nay, La Thụy hân hạnh được chính tác giả gửi thơ văn qua email . Được sự đồng ý của tác giả, trang Phudoanlagi.blogspot.com xin post lên cho chúng ta cùng thưởng lãm
                          

                       GIỮA SAI GON GẶP CHÙM VẢI QUÊ NHÀ

                       Hình như có bóng ai theo dõi
                       Nên bước chân đi cũng ngập ngừng
                       Quay sang bỗng gặp ngay chùm vải
                       Chợt thấy tim mình rụng dưới chân

                                               *
                        Chùm vải còn tươi như mới hái
                        Vẫn còn vương chút nắng quê hương
                        Chợt nghe có tiếng chim tu hú
                        Ửng hồng trong lớp vỏ phong sương

                                               *
                        Ta đi những bước vô tình quá
                        Mắt quen nhìn những đám mây xa
                        Đâu biết bên đường chùm vải  đã
                        Nhận ra người cũ của quê nhà

                                                *
                        Mấy chục năm quen đời lưu lạc
                        Quê cũ chìm sau lớp khói sương
                        Bỗng dưng gặp lại chùm vải chín
                        Chợt nhớ mình cũng có một quê hương

                                                 *
                        Chùm vải vẫn là chùm vải cũ
                        Còn ta sống hết mấy kiếp người
                        Thân ở đồng xa hồn ở núi
                        Với một vầng trăng bạc cuối trời

                                                 *
                        Chùm vải bao dung và độ lượng
                        Nhìn ta  không một chút oán hờn
                        Xin gửi hồn theo vầng mây trắng
                        Chút tình còn lại với quê hương

Thứ Sáu, 26 tháng 4, 2013

NGUYỄN THỊ ĐÔNG YÊU THƯƠNG VÀ CHIA SẺ ... Hoàng Yên Lynh



          


           HẠNH PHÚC MONG MANH
                                    (Gởi  NTA.)

         Tương lai còn đó ... Anh đi
         Không lời nhắn nhũ  biệt ly ... Cuối đời.

         Em không thể nắm bàn tay anh mãi
         Kỷ niệm chúng mình se sắt con tim
         Khăn sô trắng , trắng đời em con dại
         Vỡ tan rồi bao hạnh phúc đắm say
         Anh đi rồi xa biệt cánh chim bay
         Em ở lại tím sầu người cô phụ
         Mất anh rồi vòng tay em quá nhỏ
         Để nuôi đàn con dại đến tương lai
         Chuyện chúng mình sao ngậm ngùi oan nghiệt
         Khăn tang buồn phủ kín cả đời em
         Đôi mắt anh ... Chạnh lòng em da diết
         Anh đã hứa chẳng bao giờ ly biệt
         Để bây giờ quạnh vắng chỉ mình em
         Trên đường đời em gọi mãi tên anh
   
     Hạnh phúc mình ... Hạnh phúc quá mong manh .
                                                  Nguyễn Thị Đông


Thứ Tư, 24 tháng 4, 2013

TRÊN ĐƯỜNG BỤI PHẤN - Trần Kiêm Đoàn

Chúng tôi xin giới thiệu một bài viết mới của thầy Trần Kiêm Đoàn mà thầy vừa gửi qua email

        


             TRÊN ĐƯỜNG BỤI PHẤN 
                                        Trần Kiêm Đoàn

Bình luận về một bài viết rất chi là “sư phạm chơn ngôn” của thầy Lê Duy Đoàn, một đóng góp văn chương kỷ niệm 45 năm Đại Học Sư Phạm Huế, dưới nhan đề “Sư Phạm -  một con đường”, thầy Đoàn Ứng Viên bèn ra thơ… nóng hổi:

rằng hay thì thật là hay
không hay sao lại đỗ ngay sư...phàm
bây chừ con cháu càm ràm
phải chi không học chắc làm quan to

(Đoàn Ứng Viên. Email: Vào 13:52 Ngày 01 tháng 4 năm 2013)


 
                         Sư Phạm Đại Học Huế 
           - Một cảnh trại Hè, khóa Phan Châu Trinh 1970

Chủ Nhật, 21 tháng 4, 2013

HỒI CƯ - Trần Kiêm Đoàn

Sau bài TẢN CƯ  mà chúng tôi đã giới thiệu  (http://phudoanlagi.blogspot.com/2012/04/tan-cu.html ) thầy Trần Kiêm Đoàn đã từng viết thêm một số bài về ngôi  trường Trung Học Nguyễn Hoàng và vùng đất Quảng Trị trong những ngày còn vương khói lửa chiến tranh mịt mù từ 1972 đến 1975. Xin giới thiệu bài viết HỒI CƯ  trong loạt bài viết ấy của thầy Trần Kiêm Đoàn



      Thuở nhỏ, ít khi tôi và lũ bạn cùng lứa ở làng chịu bỏ sót bất cứ một gánh hát nào về diễn ở làng, ở xã. Chúng tôi phải coi cho bằng được từ đầu chí cuối, nghĩa là từ khi các đoàn hát dựng cột làm sân khấu đến ngày dỡ cột ra đi, dù phải “hy sinh” bị quỳ và đánh đòn vì không thuộc bài và ngủ gục trong lớp. 

Thứ Tư, 17 tháng 4, 2013

CHÙM THƠ ĐỌC SỬ NHÂN NGÀY GIỖ TỔ HÙNG VƯƠNG - Lê Ngọc Phái

   
     
             
     VUA HÙNG

     Hùng Vương Quốc Tổ dựng Văn Lang                                   
     Từ thuở sơ khai mảnh đất vàng                                   
     Mười tám đời vua bao thế hệ                                   
     Mười lăm danh bộ một giang san                                     
     Yêu thương bá tính chung nguồn cội                                    
     Phát triển cơ ngơi tận bản làng                                  
     Trải mấy ngàn năm lịch sử Việt                                   
     Trống đồng di vật mãi còn vang.
                            
     GIÀNH TỰ CHỦ (1)
                                
     Nghìn năm Bắc thuộc đã sang trang                                 
     Nghĩa sĩ Giao Châu viết sử vàng                                 
     Trưng, Triệu, Lý, Phùng danh mãi sáng                                 
     Mai, Dương, Quyền, Khúc tiếng hằng vang                                 
     Đánh tan Ngô, Hán… quân gian ác                                 
     Đuổi sạch Đường, Lương… lũ bạo tàn                                 
     Đất nước bắt đầu thời tự chủ                                  
     Nghìn năm Bắc thuộc đã sang trang.
  
1) Đất nước Việt Nam xưa đã trải qua hơn  một nghìn năm đô hộ của Nhà Hán, Ngô, Tấn, Lương, Tùy, Đường… bên Trung Hoa sang, tức là  từ khi Tể Tướng Lữ Gia và Triệu Dương Vương bị quân Tây Hán hại cho đến lúc Ngô Quyền phá quân Nam Hán (năm 111 trước CN  đến năm 939 sau CN). Nhiều nghĩa sĩ đã dấy binh chống lại sự tàn ác của ngoại xâm, nổi bật nhất là Hai Bà Trưng đánh quân Tây Hán, Bà Triệu  đánh quân Đông Ngô, Lý Bôn và Triệu Quang  Phục đánh quân nhà Lương, Mai Thúc Loan, Phùng Hưng và Khúc Thừa Dụ đánh quân  nhà Đường, Dương Diên Nghệ và Ngô Quyền đánh quân Nam Hán. Các cuộc khởi nghĩa của các vị anh hùng dân tộc nói trên, đặc biệt là của Ngô Vương Quyền, đã chiến thắng vẻ vang, giành lại quyền tự chủ và đưa đất nước ta thoát khỏi đêm dài Bắc thuộc chịu nhiều gian khổ. Thật đáng tự hào thay truyền thống chống  ngoại xâm của dân tộc Việt Nam!
                
     ANH VÀ TÔI        
                        
     Anh và Tôi lạ lẫm gì đâu                              
     Lịch sử nghìn năm đã đối đầu                               
     Nguyên, Tống, Minh… đọa đày Đại Việt                               
     Hán, Ngô, Đường… áp chế Giao Châu                               
     Thù xưa những tưởng đà chôn kín                               
     Chuyện mới nào ngờ lại khắc sâu                               
     Tình nghĩa láng giềng sao nỡ vậy                                
     Đừng vì tham lợi khổ cho nhau!
                     
     NHỚ XƯA       
                       
     Nhớ xưa xâm chiếm Việt Nam tôi                            
     Tội ác anh gây động đến trời                            
     Cướp của giết người đà lắm bận                    
     Hiếp dân hại nước biết bao đời                            
     Tinh hoa Âu Lạc luôn gìn giữ                            
     Truyền thống Rồng Tiên mãi chẳng lùi           
     Đánh đuổi giặc thù ra khỏi xứ    
     Đau lòng Tổ Quốc máu xương rơi!

                             Lê Ngọc Phái
                    phaimai2013@gmail.com

Thứ Bảy, 13 tháng 4, 2013

THƯ XUÂN VỀ NHỚ MẸ - Nguyễn Thị Đông


Anh Hoàng Yên Lynh mới gửi email đến chúng tôi, nhờ đăng tiếp một bài thơ nữa của chị Nguyễn Thị Đông - bạn đồng môn trường Trung Học Nguyễn Hoàng Quảng Trị cũ.  Xin mời cùng đọc nhé!





Thứ Bảy, 6 tháng 4, 2013

HOA YÊU THƯƠNG - Nguyễn Thị Đông


       Chị Nguyễn Thị Đông là  một cựu học sinh Trung Học Nguyễn Hoàng ( lớp 12 niên khóa 1973 - 1974 -  Trại 5 Non Nước, Đà Nẵng ). Hiện nay chị Đông đang định cư  tại Houston, Texas, Hoa Kỳ .  Chị Đông có bài thơ gửi anh Hoàng Yên Lynh và đề nghị chúng tôi  đăng tải  với hi vọng  tìm lại được bạn  bè đồng môn và  đồng hương xưa cũ



              



Thứ Hai, 1 tháng 4, 2013

LÝ SANG SÔNG - Hoàng Yên Lynh

                                     

                 LÝ  SANG  SÔNG .
                 Khúc ca buồn
                 Ai hát Lý sang sông ...
                 Rừng đước mênh mông
                 Rừng tràm xanh thắm
                 Tiếng chim chiều gọi bạn
                 Sao não lòng sông nước phương Nam ...

                 Xuồng ai qua sông
                 Tiếng hò ngân xa  bồng bềnh sông nước
                 Chim lẽ bạn rồi
                 Tiếng kêu buồn loang theo gió mây trôi .

                 " Con sáo sang sông
                 Con sáo xổ lồng ... "
                 Con sáo bay xa biết khi nào trở lại
                 Nơi  chốn nào người có nhớ tôi không ?

                 Nước lên bìm bịp kêu chiều
                 Không tình không bạn  liêu xiêu cuối trời
                 Nẻo về dẫm nát đời tôi
                 Nẻo đi còn lại mảnh đời bơ vơ .

                 Xuồng ai qua sông mang câu hò điệu Lý
                 Chia bớt tình tôi nỗi nhớ người đi .

                 Con chim chiều gọi bạn
                 Tha thiết  tựa cung đàn
                 Cung thương trầm ai oán
                 Như tiếng lòng tôi ...
                 Xào xạc lá tràm
                 Con nước ròng nước lớn
                 Nơi  cuối trời cuối đất phương Nam ...
                                           HOÀNG YÊN LYNH

Thứ Bảy, 30 tháng 3, 2013

ĐỐI THOẠI VĂN CHƯƠNG - Trần Nhuận Minh , Nguyễn Đức Tùng

Bìa cuốn Đối thoại văn chương do NXB Tri thức ấn hành.



Văn chương thôi “gây chiến” để "đối thoại" 


“Lâu nay, những gì chúng ta viết trên blog và báo chí hầu hết là hạ bệ nhau chứ chưa phải đối thoại văn chương đúng nghĩa” – nhà thơ Nguyễn Quang Thiều phát biểu trong buổi ra mắt cuốn Đối thoại văn chương của hai tác giả Trần Nhuận Minh – Nguyễn Đức Tùng tại Hà Nội.

Cả hai người: Trần Nhuận Minh, một nhà thơ Việt Nam nổi danh (cũng là anh trai nhà thơ Trần Đăng Khoa) và Nguyễn Đức Tùng, một bác sĩ gốc Việt ở Canada, đều có chung những trăn trở về văn chương. Cuốn sách Đối thoại văn chương là một cuộc đối thoại đúng nghĩa, trải dài suốt 9 tháng, từ tháng 1 đến tháng 9/2011. Nguyễn Đức Tùng hỏi và Trần Nhuận Minh trả lời, chủ đề: văn chương ViệtNam.

Viết một cuốn để ghi lại những gì mình nghĩ, 2 tác giả đã chọn làm chung công việc này và chọn một hình thức không phải là độc nhất vô nhị nhưng vẫn mới hơn so với nhiều cuốn sách bình văn thơ chủ yếu độc thoại trong nước lâu nay.

 
Hai tác giả Trần Nhuận Minh (trái) và Nguyễn Đức Tùng.

Thứ Bảy, 23 tháng 3, 2013

BẢN LĨNH ĐÀN ÔNG -Truyện ngắn của Sheila Brown Sandray. Nguyễn Khắc Phước dịch



                          BẢN LĨNH ĐÀN ÔNG
                                                 
Nguyên tác: A Man of Dignity.
Truyện ngắn của Sheila Brown Sandray.
Dịch giả:  Nguyễn Khắc Phước

Cha mẹ và bà con bên nội của Sheila Brown Sandray sống ở Nam Phi nhưng bà thì ở nhiều nơi trên thế giới.
Bà sinh tại York, Anh quốc vào năm 1924, trải qua tuổi ấu thơ tại Colombia, Tích Lan. Học tại Queen Anne, Caversham, Anh quốc. Khi bố của bà đóng quân tại Gibraltar (một vùng lãnh thổ thuộc Anh gần Tây Ban Nha), bà thường về đó nghỉ hè mặc dù Tây Ban Nha đang có nội chiến. Khi Thế Chiến thứ hai bùng nổ, bà dời đến sống ở Madeira, một quần đảo thuộc Bồ Đào Nha, tại đây, bà học ngôn ngữ với một nhà phê bình sách người Đức sống tha hương. Trở lại nước Anh trong thời gian chiến tranh, bà làm việc cho Cục Tình báo Chính trị thuộc Bộ Ngoại giao ba năm và sau đó làm việc cho Liên Hiệp Quốc tại Vienna ba năm. Bà sống ở Canada một thời gian rồi về sống với cha mẹ tại Nam Phi. Rồi bà lấy một nhạc sĩ người Mỹ và sống tại Phoenix, bang Arizona với ba người con.

                                            


Thứ Bảy, 2 tháng 3, 2013

CA KHÚC PHỔ NHẠC TỪ THƠ - Nguyễn Khắc Phước



   Nguồn :  http://chumkhechua.blogspot.com/

Cần ghi rõ tên thi sĩ vào audio, video hoặc lời nhạc nếu đó là ca khúc phổ nhạc từ thơ



Ca khúc LỜI RÊU do nhạc sĩ Phú Quang sáng tác là một ca khúc phổ một bài thơ buồn da diết tựa như lời trối trăn của một người sắp bỏ trần gian ra đi trong tuyệt vọng. Tuy nhiên giai điệu của Phú Quang không làm cho lời ca thêm thảm thiết, tuyệt vọng mà chỉ là một lời thở than nhẹ nhàng khiến người nghe không cảm thấy buồn nặng nề, trái lại bay bổng thoải mái, thoát vòng hệ lụy để tan vào hư vô.


Thứ Tư, 27 tháng 2, 2013

TRÊN BỤC GIẢNG MÙA XUÂN - La Thụy

   
   


TRÊN BỤC GIẢNG MÙA XUÂN

Tơ xuân nhè nhẹ rải                  
Lộc biếc khẽ đâm chồi                    
Đất trời nghe phơi phới                    
Hoa xuân hé môi cười                    

Sương thu bao lần trải                   
Áo trắng sắc không phai                   
Một đời yêu phấn bảng                   
Thân thương tiếng giảng bài                  

Nhặt cỏ vườn hoa bé                   
Nâng niu từng nụ hồng                   
Nhựa xuân rung se sẽ                   
Mộng hồn bay lâng lâng                   

Sắc hoa cùng thắm rộ                   
Ủ hương đầy bâng khuâng                   
Thì thầm tia nắng cựa                    
Nguồn thơ chợt trào dâng

                        LA THUỴ

Thứ Hai, 25 tháng 2, 2013

GIẤC MƠ CỦA ĐÁ - Hạc Thành Hoa


                  

                                       GIẤC MƠ CỦA ĐÁ

                              Không còn tảng đá nào được yên thân
                              Bởi tiếng búa  và tiếng đụcvang lên vang lên
                              Ngay dưới chân nàng
                              Đang nuôi một giấc mơ
                              Đến thành đá
                              Từ khi có đá
                              Dù trơ trọi một mình
                              Vẫn đứng cho bầu trời bớt trống
                              Nàng tối sầm những khi trời chuyển mưa
                              Lại xanh ngay khi trời vừa tạnh
                              Nếu một ngày nàng âm thầm bước xuống
                              Thì cả bầu trời trống trài vô cùng
                              Giấc mơ cũng  không còn nữa
                              Nàng đã thật sự chết ngay khi vừa sống…   
                              Khi tôi rời thị xã ra đi
                              Thì nàng đã hóa đá
                              Hôm nay
                              Dưới mầu trời xanh ngày đó
                              Không biết nàng có còn là đá   
                              Những nhát búa cuộc đời và chiếc đục thời gian
                              Có để cho nàng được yên
                              Với giấc mơ của đá
                                                                      Hạc Thành Hoa

Thứ Tư, 20 tháng 2, 2013

NHẶT MÙA - La Thụy



       


                              NHẶT MÙA
                    "Chụm tay nhặt áng mây bồng
                    Cài lên mái tóc để chòng chành quên.
                    Gió lay, mưa đậu bên thềm
                    Chụm tay mà nhặt nỗi niềm riêng ta ..."
                    Nhặt nhiều ... quên gió la đà
                    Gió mà giận dỗi : phong ba ... tức thời
                    Ủa sao quên nhặt nắng trời
                    Nắng hờn hạ đỏ càng oi giấc nồng
                    Chụm tay nhặt giấc mơ hồng
                    Quên nhặt - ác mộng không mong ... chực chờ
                    Nhặt thêm một nụ cười trừ
                    Hì hì ... thư giản cho thơ ... được mùa
                                                             LA THUỴ

* Bốn câu thơ đầu ghi trong ngoặc kép là thơ của Mai Hương - một người bạn Yahoo blog cũ

Thứ Sáu, 15 tháng 2, 2013

NGUYỄN TRỌNG TẠO NÓI GÌ VỀ PHẠM DUY - Trịnh Sơn thực hiện

Nguồn :  

         
                           Nhà thơ trẻ Trịnh Sơn và nhạc sĩ Phạm Duy

          NGUYỄN TRỌNG TẠO NÓI GÌ VỀ PHẠM DUY
                                                                             Trịnh Sơn

Tapchitiengquehuong - Chiều 27.01.2013, ngay sau khi biết tin NS Phạm Duy qua đời, nhà thơ trẻ Trịnh Sơn làm ngay một phỏng vấn với nhạc sĩ- họa sĩ-  nhà thơ Nguyễn Trọng Tạo và mail ngay cho Tiếng Quê Hương nhưng do trục trặc đường truyền, đến chiều nay, 29.01 TQH mới nhận được.

Xin chào nhạc sĩ – thi sĩ Nguyễn Trọng Tạo! Anh có nghĩ rằng mình sẽ tổ chức hoặc tham gia một sự kiện liên quan (thuộc về) âm nhạc mang tính chất dữ dội như đám tang Phạm Duy?
- Không bao giờ!

Anh có mặt ở đám tang Trịnh Công Sơn?
- Ngày anh Sơn mất, tôi ở Hà Nội, phải viết đến 3 bài báo về anh ấy. Khi người ta tiễn anh Sơn ở Sài Gòn thì tôi và Nguyễn Thụy Kha lo chuẩn bị làm đêm nhạc “Tưởng nhớ Trịnh Công Sơn” ở Hà Nội sau 1 tuần anh ấy mất. Đó cũng là một cách đưa tiễn vậy.

Anh có từng nghe những lời đánh giá của Phạm Duy về nhạc Trịnh, nhạc Lê Uyên Phương, nhạc Ngô Thụy Miên?
- Tôi đọc điều đó trong hồi ký của Phạm Duy.

Có lẽ, chẳng ai muốn tự đánh giá về mình nhỉ. Nếu Phạm Duy đánh giá về nhạc Nguyễn Trọng Tạo, theo kiểu như Trịnh thì “nhu nhược”, Lê Uyên Phương thì “dục tính cao”…, anh nghĩ nhạc sĩ của Bà mẹ Gio Linh rát bỏng này sẽ dành lời nào với mình?
- Chắc họ Phạm không bao giờ chấp đến tôi.

Ngoài lề một chút, anh có nghe Phạm Duy trước khi anh sáng tác các nhạc phẩm nổi tiếng như Khúc hát sông quê, Làng quan họ quê tôi, Đôi mắt đò ngang,…?
- Tôi không được nghe nhiều ca khúc Phạm Duy.

Anh có gặp gỡ Phạm Duy?
- Tôi gặp Phạm Duy từ khi chưa gặp, nghĩa là “gặp giọng nói” khi ông ấy gọi điện thoại từ Mỹ về cho tôi. Rồi sau đó thỉnh thoảng gặp họ Phạm những dịp ông ấy hẹn.

Tôi từng nghe anh ngợi ca rằng, nhạc Phạm Duy là thứ không thể thiếu trong kho tàng văn hóa Việt Nam? Như Truyện Kiều trong tiếng Việt?
- Tôi có nói thế à? Câu trả lời này có vẻ giống Phạm Duy, nhưng có lẽ không giống về chất.

Thứ Năm, 14 tháng 2, 2013

MÙNG 5 TẾT ĐẠI PHÁ QUÂN THANH - Lê Ngọc Phái


       


MÙNG 5 TẾT ĐẠI PHÁ QUÂN THANH                         

Tết về nhớ đến Quang Trung                            
Đức vua tài giỏi anh hùng nước ta                             
Đầu xuân trận mạc xông pha                            
Mùng năm đại thắng làm quà khắp nơi.                            
Quân Thanh hai chín vạn người                            
Tây Long, Khương Thượng, Ngọc Hồi… thua to                      Ngài Tôn Sĩ Nghị co giò                            
Vẫn còn sợ rượt nên lo phá cầu.                            
Nhị Hà binh lính chen nhau                            
Cầu phao sập xuống sông sâu xác đầy                            
Tướng Sầm Nghi Đống bị vây                            
Phải đành tự vẫn bỏ thây chiến trường.                            
Tử thi chồng chất thảm thương                           
Đống Đa tràn ngập máu xương giặc thù                             
Tây Sơn về đến kinh đô                            
Thăng Long - Đại Việt reo hò mừng vui.                             
Làm sao kể xiết công Người                             
Bắc Bình - Nguyễn Huệ muôn đời vẻ vang!

                                              Lê Ngọc Phái