BÂNG KHUÂNG

CÁM ƠN CÁC BẠN ĐÃ GHÉ THĂM, ĐỌC VÀ GHI CẢM NHẬN. CHÚC CÁC BẠN CÙNG THÂN QUYẾN NĂM MỚI ĐINH DẬU 2017 THÂN TÂM LUÔN AN LẠC

Thứ Bảy, 26 tháng 12, 2015

TÔI ĐI RỒI - Thơ 4 sinh ngữ của Phước Tuyền Ngô Quang Huynh


     



     TÔI ĐI RỒI...

     Một mai kia, thân tôi không còn nữa,
     Mảnh hình hài tứ đại trở về không..
     Sẽ tuân theo đúng định luật vô thường,
     Phàm hình tướng, tất nhiên đều hủy hoại...

     Tôi đi rồi giòng thời gian vẫn chảy,
     Vẫn ngày đêm tối sáng đuổi theo nhau,
     Vẫn bình minh rực rỡ ánh muôn màu
     Và chiều xuống hoàng hôn rồi đêm tối.

     Vẫn bàng bạc trăng vàng soi muôn lối,
     Muôn nghìn sao lấp lánh ở không trung,
     Mây vẫn bay, gió thoảng với bảo bùng,
     Cùng thảm hoạ thiên tai thường xuyên đến...

     Tôi đi rồi, có chăng vài thương mến,
     Hay buồn phiền thầm lặng hoặc chê bai,
     Theo thời gian sẽ biến nhạt mờ phai,
     Rồi tắt lịm, lặng rơi vào quên lãng...

     Từng thế hệ nối đuôi vào dĩ vãng,
     Vẫn chào đời khôn lớn đến già nua,
     Vẫn quay cuồng trong nhịp sống tranh đua,
     Đầy loạn động giữa cuộc đời ô trọc.

     Tôi đi rồi vẫn còn nhiều tang tóc,
     Nghĩa trang buồn tăng mọc những nấm mồ,
     Bao vòng hoa tươi thắm biến dần khô,
     Sầu lặng lẽ theo chơn người quá cố...

     Trên báo chí vẫn còn nhiều  cáo phó,
     Với đau buồn mất mát của thân nhân,
     Và phân ưu thân hữu ở xa gần,
     Cầu hồn được phiêu diêu miền vĩnh cửu...

     Vẫn nhảy nhót trên cành mùa hoả lựu,
     Chim tung tăng ca hót mỗi sớm chiều,
     Giữa đêm trường văng vẳng tiếng hạc kêu,
     Và mưa xuống côn trùng hoài rên rĩ...

     Gió Xuân đến, cỏ hoa đầy sinh khí,
     Hè vẫn sang, inh õi tiếng ve sầu,
     Rồi Thu về cây lá lại thay màu,
     Đông tuyết lạnh phủ trùm màu tang trắng...

     Vẫn còn mãi những cuộc tình cay đắng,
     Chưa đạt tên, đã vội vã xa lìa,
     Nhiều gia đình êm ấm bổng phân chia,
     Vẫn thường xảy dưói bầu trời mưa nắng...

     Trên xa lộ, những tuyến đường dài dẳng,
     Vẫn ồn ào xe cộ chạy liên miên,
     Và đêm đêm phố thị vẫn lên đèn,
     Luôn hờ hững vô tư như thường thấy...

     Có cũng vậy..không tôi... Đời vẫn vậy..
     Vẫn vận hành, chuyển động chẳng ngừng nguôi,
     Ước nguyện sao giây phút vĩnh biệt đời,
     Lòng thanh thản nhẹ nhàng rời dương thế...

                 Phước Tuyền Ngô Quang Huynh  
                               (July 10, 2012)

Thứ Năm, 17 tháng 12, 2015

TÔI ĐỌC THƠ LA THUỴ - Cảm nhận của Trần Mai Ngân


           

            TÔI ĐỌC THƠ LA THỤY

... Tôi cũng được nhà giáo, nhà thơ La Thuỵ tặng quyển THƠ ĐỜI NGÂN VỌNG.
Tập thơ không dài, không ngắn. Tròn bốn mươi lăm bài. Theo tôi, mỗi bài là một tiếng ngân vọng khác nhau - vì thế, đã tạo nên một âm thanh du dương, trầm bổng trong lòng người đọc rất tuyệt vời...
Với tôi, tôi yêu thích nhất là bài THẢ của La Thuỵ. Tôi đọc bài THẢ khi buồn, khi vui và cả khi hồn mình thanh thản hay đang tuyệt vọng...

         Chừ đây mình thả hương nồng
         Phiêu phong hoài vọng rêu rong cõi người 

Không biết có phải tác giả muốn nói hãy THẢ vào cuộc sống này những "hương nồng" cho nhau dẫu chỉ còn là "hoài vọng" trong cuộc đời ta...
"Hương nồng" này không phải chỉ dành cho tình yêu mà là cả tình người trong tất cả chúng ta!
Đọc hai câu này tôi cảm nhận được thiện tâm của nhà thơ - thật chan hoà, nhân ái. Mà tại sao lại không cho nhau để...

        Mai kia thả nốt tuổi trời
        Thời gian cuốn hút phận đời mong manh

... Đời người tưởng dài nhưng đôi khi như thoáng qua và mong manh lắm ! La Thuỵ nói đúng .
Hãy bỏ hết đi những đôi mắt trần gian , những tia nhìn ganh ghét , thù hằn - để ta nhẹ nhàng và sống trong yêu thương chân thành nhất . Vì đời vốn vô thường , vốn hợp tan...

        Sắc không ừ thả bồng bềnh
        Mộng lòng dù đã ươm xanh... thả dần

Cuối cùng là gì...
Là sắc không, không sắc... trong đạo thuyết của nhà Phật - trong Bát Nhã tâm kinh...
Ta không quá vui, quá đau buồn khi được mất. Hãy hiểu, hãy thấu "phận đời mong manh" lắm !
Và có yêu thuơng đến đâu, oán hận đến đâu cũng có một lúc ta phải buông và thả đi... Thiết tha cũng vậy , cách xa cũng vậy .
Tôi xin được bắt chước nhà thơ La Thuỵ...

       "Mộng lòng dù đã ươm xanh ... thả dần"

Đây là cảm nhận của riêng tôi về bài thơ THẢ. Tôi viết lên như một lời cảm ơn gửi đến La Thuỵ quý mến.
Nếu có sai sót hoặc không đúng ý nhà thơ mong không chấp nhé !
Chúc La Thuỵ luôn thành công và hạnh phúc trong cuộc sống .
Thân mến !


          

                                    THẢ
                              (Tặng TMN)
                  Chừ đây mình thả hương nồng
            Phiêu phong hoài vọng rêu rong cõi người
                  Mai kia thả nốt tuổi trời
            Thời gian cuốn hút phận đời mong manh.
                 Sắc không ừ thả bồng bềnh
            Mộng lòng dù đã ươm xanh... thả dần.

                                                        La Thuỵ

Thứ Năm, 3 tháng 12, 2015

LOÀI HOA ĐẸP NHẤT - Thơ 4 sinh ngữ của Phước Tuyền Ngô Quang Huynh



Tác giả  Phước Tuyền Ngô Quang Huynh vừa gửi email cho chúng tôi một bài thơ khác cũng viết bằng bốn sinh ngữ :Việt Nam, Anh ngữ, Pháp ngữ và Tây Ban Nha ngữ, xin giới thiệu bài thơ LOÀI HOA ĐẸP NHẤT cùng quý bạn đọc!


                




         LOÀI HOA ĐẸP NHẤT

         Những đoá hoa đẹp thật mong manh, 
         Chỉ cơn gió nhẹ giựt xa cành.
         Sớm mai phơi phới khoe sắc thắm,
         Chiều rụng não nề giữa cỏ xanh.

         Chẳng bướm ong nào đến viếng thăm,
         Khi hoa vàng úa, vết tàn nhăn.
         Ai đây đắm đuối thường lui tới,
         Cũng ngại, e rồi trốn biệt tăm.

         Thôi đừng mê dại với tình si,
         Say đắm bên hoa chẳng đặng gì ?
         Cố gắng nhắc mình luôn  tĩnh mộng,
         Dù rằng lộng lẫy cũng tàn đi...

         Hoa đã nở rồi, nghĩ phận hoa,
         Thời gian sống đẹp được bao xa.
         Để rồi như thấy trong linh ảnh,
         Từng cánh hoa rơi bóng xế tà...

         Hồn ta bay tận ở nơi đâu,
         Vũ trụ trời cao chốn biển sâu,
         Vạn vật quay cuồng "sinh với diệt".
         Huống hồ hoa đẹp với muôn mầu.

         Có một loài hoa thật đẹp sang,
         Muôn đời tồn tại với thời gian,
         Gió cuồng sóng loạn không lay chuyển,
         Đó: "Hoa Tình Thương" chẳng vỡ tàn.

            Phước Tuyền Ngô Quang Huynh 
                              (Jan. 28, 2009)