CÁM ƠN CÁC BẠN ĐÃ GHÉ THĂM, ĐỌC VÀ GHI CẢM NHẬN. CHÚC CÁC BẠN CÙNG THÂN QUYẾN NĂM MỚI ĐINH DẬU 2017 THÂN TÂM LUÔN AN LẠC

Thứ Ba, 21 tháng 4, 2015

VŨ TRỤ VÀ TA - Thơ Ngô Quang Huynh


Sau khi trang blog http://phudoanlagi.blogspot.com đăng bài thơ viết bằng bốn sinh ngữ MAI TÔI ĐI, tác giả  Phước Tuyền Ngô Quang Huynh lại gửi email cho chúng tôi bài thơ khác cũng viết bằng bốn sinh ngữ :Việt Nam, Anh ngữ, Pháp ngữ và Tây Ban Nha ngữ, xin giới thiệu bài thơ VŨ TRỤ VÀ TA cùng quý bạn đọc!


        Kết quả hình ảnh cho HÌNH ẢNH TRÁI ĐẤT VÀ VŨ TRỤ



             VŨ TRỤ VÀ TA

             Ta đứng nơi đâu ở chốn nầy,               
             Trong lòng vũ trụ giữa trời mây,                       
             Không bằng hạt bụi bay lơ lững,
             Đâu bến đâu bờ, Đông với Tây...

             Ta chính là ai giữa cuộc đời,
             Như thuyền nan nhỏ ở ngoài khơi,
             Từ xa nhìn lại, đâu là bóng,
             Một chấm li ti giữa biển trời...

             Hãy phóng hồn mình tận cõi xa,
             Muôn vàn tinh tú, cõi ngân hà,
             Mênh mông ánh sáng từ xa thẳm,
             Hàng triệu quang niên mới đến ta..

             Chiều kích ta có đến cỡ nào,
             Trí óc thông hiểu được là bao,
             Ba chiều đang sống, nhưng nào biết,
             Vô vạn chiều kia, quả thật cao !..

             Nhìn ta quá nhỏ giữa không gian,
             Tuổi thọ trung bình chẳng tới trăm,
             Vùn vụt ngày qua cùng tháng lại,
             Năm này vừa tới lại qua năm...

             Thân xác ta mang ở cõi trần,
             Chỉ là tứ đại, chỉ phù vân,
             Mong manh yếu ớt như làn khói,
             Ngày tháng trôi qua biến đổi dần...

             Ta dù thông thái, học vị cao,
             Trí tuệ cao siêu đến cỡ nào..
             Làm sao sánh được không gian ấy,
             Mà cứ nghênh ngang, vẫn tự hào...

             Vũ trụ và ta chắc khác nhau,
             Mênh mông trời rộng đủ sắc màu,
             Thời gian vẫn tiến hoài không nghỉ,
             Nhìn lại ta già thấm thoắt mau...

             Ta sẽ về đâu, cảnh giới nào,
             Khi hơi đã cạn, sức mòn hao,
             Không gian hiện thực không còn nữa,
             Vũ trụ tâm linh sẽ đón chào...

             Thôi đừng khắc khoải những lo toan,
             Cuộc sống đâu bền ở thế gian,,
             Vũ trụ muôn đời không biến dạng,
             Đời người qua lẹ tựa sao băng...

             Phước Tuyền Ngô Quang Huynh  QH


Thứ Bảy, 11 tháng 4, 2015

CHIẾC GIÀY PHA LÊ CHÂN TRÁI - Lê Duy Đoàn

       
              
                                  Tác giả Lê Duy Đoàn



            CHIẾC GIÀY PHA LÊ CHÂN TRÁI

                                                                               Lê Duy Đoàn

         Bên kia sông, nỗi nhớ nhung,
         Ngày xưa hoa mộng tưởng chừng mới qua,
         Em đi trong "cõi người ta",
         Khi mô về lại quê nhà hỡi Em ?

Trần gởi tặng Vân mấy câu lục bát khi tìm ra địa chỉ email của nàng. Bài lục bát mở đầu ba chữ “bên kia sông” là tên một bài hát của Nguyễn Đức Quang nàng hay hát nho nhỏ Trẩn nghe. Nàng hát bài này thay đổi lời một chút “ hát cho vừa mình anh nghe thôi” để kết thúc bài với ánh mắt tình tứ. Đó là âm vang và hình ảnh thân thiết của hai người trong một thời lửa đạn. Bên kia sông là nhớ nhung.
Vân trả lời ngay:
“Làm răng anh tìm ra em hay rứa? Bao nhiêu năm rồi anh hí? Nhớ ngày xưa quá anh ơi, đúng là những ngày tươi đẹp ít ỏi trong suốt cuộc đời của em. Mấy mươi năm rồi, trải qua bao nhiêu dâu bể sóng gió cuộc đời, những ngày xưa ấy dù chỉ còn là kỷ niệm nhưng đó là thời gian em trân quý nhất. Cõi người ta anh nói đó đúng là “của người ta” chứ không phải của mình. Em lưu lạc quê người và lạc lõng ngay chính trong căn nhà của mình anh à. Lòng em khi mô cũng như còn rớt lại trên mảnh đất quê nhà, nơi chúng ta có những ngày đẹp đẽ bên nhau.Chưa về hưu nên em ít về. Về một lần nhiêu khê phức tạp lắm anh ơi. Khi nào về em chắc chắn em sẽ đến thăm gia đình anh. Anh mấy con mấy cháu rồi?”