BÂNG KHUÂNG

CÁM ƠN CÁC BẠN ĐÃ GHÉ THĂM, ĐỌC VÀ GHI CẢM NHẬN. CHÚC CÁC BẠN CÙNG THÂN QUYẾN NĂM MỚI ĐINH DẬU 2017 THÂN TÂM LUÔN AN LẠC

Thứ Ba, 29 tháng 4, 2014

ĐỌC PHỐ BIỂN LA GI - Trần Duy Lý



                   


 

                                    ĐỌC PHỐ BIỂN LA GI

      Một tập thơ đầy đặn ngót 200 trang chào mừng 39 năm giải phóng quê hương và 16 năm thành lập câu lạc bộ thơ ca La Gi là một ấn phẩm đẹp về hình thức, hay về nội dung.
       Sự góp mặt của những cây bút thơ qua các thế hệ ở một vùng biển giàu truyền thống thơ ca như La Gi để làm nên một cuốn sách thơ có thể không khó, nhưng cái khó là việc tổ chức thực hiện, rồi kinh phí in ấn là chuyện không đơn giản!   

Chủ Nhật, 27 tháng 4, 2014

Ừ, EM ĐI - Nguyễn Khôi


            Thơ gửi : Nhã My,
            ( Tặng : Nhà thơ La Thụy)
                           ------
      Nhã My, chưa gặp mà qua Thơ đã để lại một trời thương nhớ đồng cảm cho bạn thơ Trai Đình Bảng ? Hồn thơ Nhã My thì đang lãng đãng mây khói trên dòng Tiêu Tương bên Hồ Nam - Trung Hoa xa xôi kia, thân thì  ở xứ Hoa kỳ đang mùa hoa Anh Đào bên kia bờ Thái Bình  Dương sóng gió... còn Trai Đình Bảng thì đang ngồi trên thuyền Quan Họ trên dòng Tiêu Tương ngâm bài thơ "Em đi"... ngắm bờ hoa Gạo đỏ ở quê hương Kinh Bắc.
      Chao ôi, tình thơ là hồn gặp hồn... xin Hưởng Ứng thơ Nhã My 


          


                             Ừ, EM ĐI

                       Em đi, mộng đã vào Thơ
                Cất cao cánh gió cập bờ viễn du
                       Bâng khuâng mây khói sa mù
                Tiêu Tương rớt lệ dòng thu tuyệt mờ
                       Ban mai tỉnh giấc vẩn vơ
                Nhớ ai hờn dỗi bên  bờ cô liêu.

               Góc thành nam Hà Nội, 27-4-2014
                                  Nguyễn Khôi
           

Thứ Sáu, 25 tháng 4, 2014

HẢO HÁN - Kha Tiệm Ly


              
                                 Nhà thơ Kha Tiệm Ly

                               
                            HẢO HÁN

                 Chọc trời coi thử mấy tầng cao,
                 Khuấy nước xem chừng biển cạn, sâu.
                 Mặc lũ kình ngư chao đảo sóng,
                 Mặc cho sấm sét nổ trên đầu!
                                         Kha Tiệm Ly
                                          25/ 4/ 2014

                                     HOẠ:

                Bài hoạ 1

                          SỨC MẠNH

                Đại bàng, sát thủ tận trời cao
                Cá sấu, hung thần đáy vũng sâu
                Mà vẫn có ngày người bắt gọn
                Mới hay sức mạnh ở trong đầu.
                                            Phương Hà                            

            

Thứ Hai, 21 tháng 4, 2014

THĂM CỔ LOA - Nguyễn Khôi


       
              Đền Thượng thờ An Dương Vương 



                         THĂM CỔ LOA
              
              Cổ loa - thành cổ còn đôi đoạn
              Cây cối um tùm dấu tích xưa
              Sông Hoàng gợn sóng hừng vầng Nhật
              Hồ rộng nên thơ ánh  Nguyệt mờ...

              Cung điện một tòa Triều chính mở
              Văn võ bách quan rộn một thời
              Nỏ thần Cao Lỗ : Triệu Đà sợ
              Thành cao, hào vững : Chúa yên ngơi...

              Đất nước tan rơi bởi cuộc tình
              "Trái tim lầm chỗ" nghĩ mà kinh
              Mỵ Châu : lông ngỗng  đưa đường giặc
              Vua ta vỡ trận bỏ cả thành !

             Chao ôi, đền miếu dân thờ cúng
             Hương khói không quên chuyện mất còn
             Trông lên Ải Bắc mà cảnh giới
             Công tội ngàn đời An Dương Vương.
              
                                           Nguyễn Khôi
                                      Cổ Loa , xuân 2014

Thứ Bảy, 19 tháng 4, 2014

ĐI TÌM NGUỒN VUI PHẦN III - Hoàng Đằng

Thầy Nguyễn Văn Thị, người cầm hoa


                                         ĐI TÌM NGUỒN VUI - PHẦN III

                                      (Viết về thầy giáo già Nguyễn Văn Thị)

Sáng 13/4/2014, tôi cho in ĐI TÌM NGUỒN VUI phần 1 và phần 2. Con trai tôi chở tôi đem lên giao cho anh đọc. Anh không xài vi tính nối mạng. Mắt anh mờ, đọc chữ được chữ mất. Anh bảo tôi đọc cho anh nghe. Anh lắng nghe chăm chú, gặp đoạn nào tâm đắc, anh cười.  


Thứ Tư, 16 tháng 4, 2014

TÌNH NGỠ NHƯ MƠ - Hoàng Yên Lynh



                
               Tác giả Hoàng Yên Lynh


                TÌNH NGỠ NHƯ MƠ 

                Bao lâu rồi tình đã ngủ quên
                Trăng gác đầu non,
úa bên thềm
                Có nhớ về nhau tình lặng lẽ
                Người nặng lòng tôi chỉ buồn thêm .

                Bao lâu rồi biền biệt cách xa
                Đời hai ta phận đã định mà...
                Giấu trong tim như người xa lạ
                Bên đường đời bão tố phong ba .

                Ánh mắt thôi biển tình dậy sóng
                Tự dặn lòng lừa dối con tim
                Và như thế  -  yêu là giấc mộng
                Còn cho nhau giây phút chạnh lòng .

                Bâng khuâng mãi  -  tình yêu là thế
                Tôi và em trong cuộc trốn tìm
                Chuyện tình yêu bao lời ước thệ
                Vẫn ngọt ngào sâu lắng đam mê .
                                     Hoàng Yên Lynh


Chủ Nhật, 13 tháng 4, 2014

ĐI TÌM NGUỒN VUI PHẦN II - Hoàng Đằng



                      Hình ảnh: Đi tìm nguồn vui
(Viết về thầy giáo già Nguyễn Văn Thị)
(Phần 1)

“Sao đời thì ngắn mà ngày thì dài!”. Dạo này, ông anh cả tôi thường thở than như vậy. Anh già quá rồi, quỹ thời gian trên đời không biết còn bao nhiêu, nhưng chắc chắn ít, không nhiều. Hàng đêm, anh ngủ không ngon giấc, hàng ngày ngồi bên bàn thờ khói hương nghi ngút, không biết làm gì; đọc sách hay xem TV thì mắt đã mờ, cũng khó khăn. Trí óc, lòng dạ anh dành cho những kỷ niệm trong quá khứ rồi ngậm ngùi. Rứa mới khổ!

Chị 78 tuổi vừa mất cách đây hai tuần (24/2/Giáp Ngọ) vì già yếu và bệnh tật, để lại anh 82 tuổi lẻ loi. Đối với người trẻ tuổi, vợ mất, sau một năm tang mãn, đi tìm vợ mới. Đó là nói những người đàn ông sống có lễ giáo, còn những người sống buông thả, vợ chưa mất, đã cặp bồ với tình nhân này qua tình nhân nọ, nói chi đến khi vợ mất, nói chi đến chuyện cư tang.
Anh tôi đặc biệt trung thành với vợ suốt đời; mấy chục năm qua, vợ bệnh, anh quanh quẩn trong nhà, ít khi đi ra ngoài. Anh nói với tôi:
- Đi mô vắng mặt ở nhà, lỡ chị có chuyện chi, hối hận cả đời.
Bây giờ, chị không còn trên cõi đời; để giết thì giờ, anh đi. Anh nhờ người chở trên xe máy, vào ngồi hàng giờ bên mộ chị. Anh thuê xe taxi rủ tôi đi đây đi đó, hai anh em trên xe, kể cho nhau nghe những chuyện tếu, “chuyện hoang”, kể rồi cười, cười rồi kể. Thời gian qua nhanh, mới sáng đã trưa, mới trưa đã chiều. Nhờ thế, anh khuây khỏa.

Sáng 07/4/2014 (08/3/Giáp Ngọ), tôi vừa ra khỏi giường, anh điện thoại về. Anh hỏi:
- Em khỏe không? Anh đưa xe về, em đi chơi với anh nghen.
8,30 giờ. Xe bọp còi ngoài ngõ. Tôi lên xe ngồi bên anh. Anh cho biết kế hoạch trong buổi sáng. Anh muốn thăm mộ phần của cha mẹ tôi. Anh đã có ý muốn ấy lâu rồi – lúc anh em mới kết nghĩa  12/12/2010, tuy nhiên, vì điều kiện và “lực bất tòng tâm”. Đêm 23 rạng 24/12/Quý Tỵ, mẹ tôi qua đời ở tuổi 92, anh không về thắp hương được vì lúc ấy, chị cũng trong thời kỳ hấp hối. 
Xe ngược Quốc Lộ 9 nhánh D hướng Cam Lộ. Xe chạy khoảng 4 km thì dừng lại. Mộ cha mẹ tôi nằm sát đường – “mặt tiền”. Tôi hướng dẫn anh vào, thắp hương. Trước mỗi mộ, anh cung kính vái và thì thầm trình diện. Cử chỉ và thái độ của anh khiến tôi cảm động, mấy giọt nước mắt lăn xuống má. Anh cho biết kế hoach tiếp là đến thắp hương thầy Nguyễn Viết Trác đã mất đầu năm 2010. Anh muốn đi viếng mộ thầy Trác 2 lần rồi, nhưng chưa thực hiện được; lần này phải đi cho được thôi. Tôi làm người hướng dẫn. Xe trực chỉ hướng Tây – phía Cam Lộ, chạy chưa đầy 1 km thì rẽ phải. Đường đến khu mộ thầy Trác đi theo lối này phải qua một đoạn nguyên trước là hố tập trung rác của thành phố Đông Hà vừa mới được chôn lấp và san bằng. Tài xế đưa xe vào lối, thấy trước mặt gập ghềnh, xập xậy, từ chối đi tiếp vì sợ xe lún. Kế hoạch thăm mộ thầy Trác đành tạm hủy, chờ dịp khác, miễn Trời cho anh khỏe là được. 
Xe trở đầu theo Quốc Lộ 9 về hướng Đông rồi vào Quốc Lộ 1 xuôi Nam. Chưa đến cầu Lai Phước, xe rẽ hướng Đông vào con đường nhựa nhỏ mang tên Nguyễn Hoàng. Mừng là ở Quảng Trị, kể từ khi trường trung học lớn ở thị xã tỉnh lỵ mất tên sau năm 1975, nay có con đường này dành để đặt tên Chúa Tiên – Vị Chúa đã tạo dựng ra xứ Đàng Trong, một nửa giang sơn Việt Nam. Nhưng tiếc là chưa xứng tầm. Công lao Chúa Tiên, trong lịch sử dựng nước, có thua thì chỉ thua các vua Hùng. 
Xe qua cầu Đại Lộc, một cây cầu bê-tông cốt thép mới bắc qua sông Thạch Hãn. Như vậy, qua sông Thạch Hãn bây giờ có đến 06 cây cầu: Cầu Ga xe lửa, cầu Ga ô-tô, cầu bê-tông An Mô, cầu bê-tông Đại Lộc, cầu phao An Dã, cầu bê-tông Cửa Việt, ấy là chưa kể con đập chắn sông thủy lợi Nam Thạch Hãn phía trên xã Hải Lệ. Nghĩ mà  hãnh diện cho sự phát triển hạ tầng giao thông của quê nhà. 
Đường nối vào cầu Đại Lộc ở mạn Tây chưa hoàn chỉnh, trước khi lên cầu, xe phải chạy ngoằn ngoèo. Chắc là ngân sách đầu tư công thiếu hụt. Thôi thì đành chờ vốn ODA! 
Xe chạy qua những làng mạc, những cánh đồng lúa. Nhà cửa hai bên đường đều là nhà xây, nhà đúc, rải rác có những nhà cao tầng; đời sống dân quê hiện nay đã nâng lên rõ rệt rồi, huống chi sau này dự án xây dựng nông thôn mới hoàn tất! Nông thôn và đô thị rút bớt khoảng cách giàu nghèo. Đó chắc chắn không phải là niềm mơ ước của riêng một ai. Hai bên đường, lúa đang thời thai nghén - làm đòng, trông dáng vẻ báo hiệu một mùa thu hoạch tốt. Xe theo đường tỉnh lộ 4 về hướng Cửa Việt. Qua khỏi chợ Bồ Bản, xe rẽ hướng Nam vào huyện lộ DH 41. Trong thời gian từ 1995 đến 2004, tôi đã đi lại trên con đường này nhiều lần khi làm việc cho chương trình cộng đồng của Tổ Chức Handicap International rồi World Vision International. Ngày xưa ấy, đường còn bằng đất, đá đổ lởm chởm, nhiều ổ gà, gập ghềnh, xe mô tô chạy rất cực. Bây giờ thì đường đã tráng nhựa phẳng lì, Tiếc là tôi không có cơ may hưởng lợi! 
Xe chạy khoảng 500 mét, về hướng Đông là một vùng đất cồn lăng mộ xây, cái cao cái thấp, sơn quét đủ màu sắc chen lẩn giữa những bụi cây. Xe dùng lại, anh tôi và tôi xuống xe. Đi vào nghĩa địa làng Bồ Bản, xã Triệu Trạch, huyện Triệu Phong thăm mộ phần thân nhân bên ngoại của các cháu. Do dạo này, mắt kém, anh mất phương hướng, lại thêm,  cơn co thắt mạch vành lên do bệnh tim mãn tính, với lại, không quen đi bộ, anh quên mất vị trí những ngôi mộ mình muốn thăm. Anh xoa đầu gãi tai, chả lẽ về đây rồi mà không viếng được mộ. Bỗng dưng một sáng kiến nảy ra trong đầu. Anh nhờ tài xế bấm số máy đứa cháu gọi chị bằng o trong làng, nhờ nó ra chỉ giùm. Máy đổ chuông liên hồi mà không ai cầm ống nghe. Nghỉ một chốc, bấm lại, chuông cũng đổ, rồi đầu dây kia tắt máy. Đứa cháu vắng nhà hay không muốn nghe gọi từ số máy lạ? Thôi. Thử cố gắng rảo khắp nghĩa địa tìm, xem sao? Tôi khuyên anh kiếm chỗ im mát ngồi nghỉ, tôi đi lần theo từng lăng mộ, trước mỗi lăng mộ, dừng lại, đọc văn bia. À, đây rồi, lăng đôi nhạc phụ nhạc mẫu của anh, đây rồi lăng mộ của em gái chị mất lúc mới 16 tuổi. Thời gian tìm kiếm chưa tới 15 phút. Chắc phải có hồn thiêng những người đã khuất phò hộ, hướng dẫn, chứ không, việc tìm kiếm cũng phải mất một vài giờ.
Anh thắp hương và khấn vái thì thầm trước mỗi mộ. Đúng là ông con rể chí thảo, chí hiếu!
Anh lại hướng dẫn xe quay lại đường tỉnh lộ 4, chạy lên thị xã Quảng Trị, thăm mấy đứa em khác. Nhà mà anh và tôi đến là “biệt thự” của “cặp đôi hoàn hảo” Đỗ Tư Nhơn – Hồ thị Tú. Nguyễn Văn Nuôi từ Ngô Xá, cách 15 km, cũng có mặt tại đó. Kế hoach ban đầu của anh là chuyện trò vài phút, mục đích là thăm đứa em út Hồ thị Tú vì anh ít thấy mặt; xong, xe về nhà ở Đông Hà cho kịp bữa cơm trưa kẻo các con chờ. Ngờ đâu vợ chồng Nhơn + Tú sửa soạn bữa cơm trưa gồm nem rán, cá kho, canh cá, thịt heo, rau sống ... và mời ở lại cho kỳ được. Nhơn – Tú có tấm lòng thì anh em sẵn sàng no bụng. Tài đầu bếp của cô Tú cống hiến một bữa cơm không những bắt mắt mà còn ngon miệng. Xe về Đông Hà gần 13 giờ. Gần tối, anh điện thoại hỏi tôi:
- Em mệt không?
Cảm ơn sự quan tâm đều đặn của anh đến đứa em này./.
Hoàng Đằng
10/4/2014
                          Từ trái sang phải:  
                                             Bốn anh em kết nghĩa: Đằng, Thị, Nuôi, Nhơn



                                ĐI TÌM NGUỒN VUI
                                                                             Hoàng Đằng 

                          (Viết về thầy giáo già Nguyễn Văn Thị - Phần 2)



- Ngày ni anh em mình đi chơi nữa hi?
Anh cả gọi về khi tôi đang “nằm gắng” trên giường; lúc đó khoảng 6 giờ sáng 10/3/Giáp Ngọ (09/4/2014). Hàng đêm, anh chỉ ngủ nhiều lắm là từ 21 giờ đến 02 giờ. Anh dậy thắp hương cho chị, rồi đi lui đi tới trong nhà; chân yếu, độ bật của cơ không có, kéo lệt bệt hai bàn giữa sàn nhà, tiếng sột soạt làm cho con cháu không ngon giấc. Rõ khổ ông già nầy!
 Tôi hỏi:
- Đi bằng phương tiện gì rứa anh?
- Đi ô-tô chứ còn gì nữa. Anh tự hào trả lời.
Biết anh không làm gì có thu nhập từ lâu, trong tình anh em, tôi thật thà hỏi:
- Rứa tiền mô mà mới thuê xe đi bữa kia hôm nay lại thuê nữa? 


Thứ Bảy, 12 tháng 4, 2014

ANH CHỊ CAO HUY THUẦN VỀ THĂM LA GI


      Sau nhiều năm xa cách, từ nước Pháp, anh chị Cao Huy Thuần trở về Việt Nam thăm lại cố hương Huế. Trước khi lên phi cơ quay lại nước Pháp, ngày 20/2/2012 anh chị đã ghé thị xã La Gi, Bình Thuận thăm O Sáo (tức là mẹ mình) và toàn thể gia đình mình. Cùng đi với anh chị Cao Huy Thuần có anh chị Cao Huy Tấn, anh chị Cao Huy Hóa (các em trai và em dâu anh Thuần). Là một trí thức nổi tiếng, nhưng anh Thuần vẫn tỏ ra giản dị, gần gũi với thân tộc. Không khí các buổi họp mặt ấm cúng, thân ái. 
     Các anh chị đã ở lại La Gi nghỉ dưỡng 4 ngày. Trong thời gian này, anh Đỗ Hồng Ngọc vốn là người "bản địa" đã liên lạc qua điện thoại di động. Do phải chăm sóc vợ đang điều trị bệnh ở Sài Gòn, nên bác sĩ Đỗ Hồng Ngọc dù nhiệt tình, cũng chỉ giới thiệu các thắng cảnh ở La Gi, không trực tiếp về La Gi  được. Sau đây là vài hình ảnh chụp lưu niệm với các anh chị Thuần, Tấn, Hóa. Nhiều hình ảnh lưu niệm có đầy đủ các thành viên gia đình mình được chụp từ máy ảnh của chú Vững (em trai út của mình), chưa thấy chú Vững gửi 

                   
                                Anh Cao Huy Thuần và La Thụy
                      
                   Chị Thuần, Mẹ La Thụy, La Thụy, a Hóa, a Tấn, a Thuần, chú Lợi

                       
                    Mẹ La Thụy, La Thụy, anh Hóa, anh Tấn, anh Thuần, chú Lợi (em trai La Thụy) 
                     
                     Mẹ La Thụy, chú Lợi (em trai La Thụy), anh Hóa, anh Tấn
                     
                          Anh Hóa, anh Tấn, anh Thuần, chú Lợi (em trai La Thụy)
                    
                    Bốn chị em dâu: chị Tấn, chị Hóa, chị Thuần, thím Lợi
                   
                  Bốn chị em dâu (Chị Cẩm Tú, Chị Dung, Chị Liên, Thím Sữu)
                  
                    Anh Cao HuyThuần, Đoàn Minh Lợi (em trai La Thụy)
                  
                                Anh Thuần, chú Lợi ( em trai La Thụy)

Thứ Sáu, 11 tháng 4, 2014

LỠ PHẬN - La Thuỵ



           

                                     LỠ PHẬN                            
                     Tình nồng mình đã trót trao nhau
                     Lỡ phận giờ đây ôm nỗi đau
                     Rẽ sóng thuyền còn hoài vọng bến ?
                     Lên đường khách có nhớ thương cầu ?
                     Lời thề năm ấy dường như nặng !?!
                     Câu ước ngày nao ngỡ vẫn sâu !?!
                     Hiu hắt chiều xuân sầu lẻ bóng
                     Chàng ơi ! Nỡ để úa mơ đầu 
  

                                                   La Thuỵ     
                                                                                    
                                       HỌẠ

                   Bài hoạ 1

                                   LỠ PHẬN
                   Mòn mỏi trông chờ ngóng bóng nhau
                   Mà sao biền biệt thắt hồn đau
                   Đầu ghềnh sóng vỗ vang niềm nhớ
                   Cuối bãi mây giăng phủ mộng cầu
                   Ước hẹn thuở xưa còn chất nặng
                   Lời thề năm cũ có theo sau ?
                   Yêu thương hờ hững đâu còn mãi
                   Vỡ nát tim tôi héo hắt đầu.
                                       Bình Nguyên

                   Bài hoạ 2

                         GỞI NGƯỜI XƯA
                   Cứ ngỡ rằng ta mãi có nhau
                   Ngờ đâu ly biệt thấu niềm đau
                   Người đi lã chã quay nhìn lại
                   Kẻ ở lâm râm khấn nguyện cầu
                   Dẫu cách nghìn trùng tim vẫn thắm
                   Dù xa muôn kiếp dạ luôn sâu
                   Yêu thương vẹn vẽ em trao tặng
                   Gởi hết cho anh tự thuở đầu 
                                           Bình Nguyên

                   Bài hoạ 3


                                  VÔ ĐỀ
                  Lỡ phận rồi xin chớ trách nhau
                  Tình trôi ngược hướng, mấy miền đau
                  Giấc uyên ương rớt oằn con nước
                  Lời đá vàng phai gãy nhịp cầu
                  Chìm nỗi hoa bèo bờ bến lạ
                  Dập dềnh tảo diệp khúc sông sâu
                  Bậu về xứ ấy vầy duyên mới
                  Ta ở phương này khóc mộng đầu
                                                           PyN

                  Bài hoạ 4

                             HOÀI VỌNG
                  Nếu lúc này mình vẫn có nhau
                  Thì đời đâu phải chịu niềm đau
                  Non dây, bởi vậy đành buông gánh
                  Già néo, nên chi để gãy cầu 
                  Nỗi nhớ bây giờ đem phủ kín
                  Niềm đau ngày trước phải chôn sâu
                  Còn đâu tình cảm yêu thương cũ
                  Để nhớ, để mong tựa lúc đầu
                                       Vương Trung


Thứ Năm, 10 tháng 4, 2014

ĐI TÌM NGUỒN VUI PHẦN I - Hoàng Đằng



Thầy Nguyễn Văn Thị, người cầm hoa


                                           ĐI TÌM NGUỒN VUI


                             (Viết về thầy giáo già Nguyễn Văn Thị - Phần 1)

                                                                                        Hoàng Đằng

Sao đời thì ngắn mà ngày thì dài!”. Dạo này, ông anh cả tôi thường thở than như vậy. Anh già quá rồi, quỹ thời gian trên đời không biết còn bao nhiêu, nhưng chắc chắn ít, không nhiều. Hàng đêm, anh ngủ không ngon giấc, hàng ngày ngồi bên bàn thờ khói hương nghi ngút, không biết làm gì; đọc sách hay xem TV thì mắt đã mờ, cũng khó khăn. Trí óc, lòng dạ anh dành cho những kỷ niệm trong quá khứ rồi ngậm ngùi. Rứa mới khổ!     

NGẪM



             



                                      NGẪM
                       (Tặng người chị họ xuất gia)

                      Tuồng đời ảo hoá tựa phù vân
                      Sân, hận, hoan, bi, lạc, ái, ân, ...     
                      Bể dục mênh mang mờ mịt bến     
                      Hồ tình thăm thẳm lạc loài chân  
                      Hoa Đàm lấp lánh tươi nguồn đạo  
                      Đuốc Tuệ lung linh đẹp chốn trần  
                      Bát Nhã thuyền xuôi về cõi giác   
                      Thân tâm an lạc diệu muôn phần  
                                                        La Thuỵ


                                        HOẠ                                                                                                                                                                            

      


                      Bài hoạ 1
                                       VÔ ĐỀ
                      Cánh cửa phù sinh lắm vũ vân
                      Lợi, danh, lộc, phúc, họa, duyên, ân....
                      Thế quyền_ cuộc chiến trầm luân xác
                      Tình ái_ đường đua rệu rã chân
                      Chụp giật là bao, nhàu cõi tạm
                      Ganh đua được mấy, nát hồng trần
                      An nhiên, đời sắc không, vô ngã
                      Mục rữa thân này đến mãn phần
                                                              PyNhi  

Chủ Nhật, 6 tháng 4, 2014

THĂM LẠI CĂN VƯỜN CỦA MỘT NGƯỜI VỪA ĐI XA - Đỗ Trầm Tư


Mời đọc bài viết của nhà giáo Đỗ Tư Nhơn (dưới bút danh Đỗ Trầm Tư), vào lễ giỗ 49 ngày mất của nhà thơ Thái Sao Mai


               

(Đỗ Trầm Tư thăm lại vườn thơ của Cô giáo – Nhà thơ Thái Sao Mai nhân 49 ngày chị rời xa cõi tạm)

Những dấu chân ngày nào còn để lại trên con đường cát bụi một lần đi qua ... Hồi ức ngày tháng chiến tranh chia cắt đầy bi tráng. Nhớ lại cái phút giây được gặp Bác Hồ tại nơi đóng quân của người cha ... Rồi đến ngôi trường bên Thành Cổ cùng bao lớp học trò trong mưa nắng bão lụt của một thời khó khăn gian khổ không dễ gì quên được! Thời gian cứ qua đi, qua đi, màu xanh về theo sự hồi sinh, phát triển tươi hồng của cuộc sống chung quanh. Và Vầng trăng cổ tích, Hát mãi cùng em… Còn rất nhiều cỏ hoa, trăng sao, ong mật…trong căn vườn của một người vừa rời cõi tạm. Một vì sao rụng cuối trời! Qua từng trang viết, bài thơ, cô giáo Thái Sao Mai trang trải tâm hồn, tình cảm chân thành của mình trên các Tuyển tập Thơ Nhà Giáo (TNG), Đặc san trường THPT TX Quảng Trị (ĐS), Catxanh, blogtiengviet (CX), Violet (V), chúng ta gặp lại một thân hữu trân quý.


Thứ Sáu, 4 tháng 4, 2014

TÁI NGỘ


         
               Đoàn Minh Phú và Trương Sĩ Nhiếp
               (Ngày đám cưới của Đoàn Minh Phú - 1980)


                              TÁI NGỘ

             Ơi ! Mi, tau gặp lại trong chiều đỏ nắng
             Hồn rực sáng,
             Hình lao nhanh nhịp chạy
             Tay quàng vai xoay lớn một vòng chân
             Tình len từng bước mạnh

             Đăm mặt nhìn, kiêu lòng trai phóng đãng
             Cuồng khí bốc cao:
             Giai nhân thiên hạ không qua nửa mắt
             Những công thức được tôn sùng
             Khuôn khổ rập mẫu
             Đổ mau vì ngạo cốt

             Đạp quy ước chân thành hiển hiện
             Ta hâm sôi tình nồng
             Sưởi ấm
             Quán cà phê chiều vắng 

             Trút thâm tình chuyện đượm hương êm
             Bên tách đắng niềm đau chết ngộp
             Hồn rộng cửa ngôn từ ùa đổ
             Thơm ngàn lời , buổi tái ngộ say men
    
                                           La Thuỵ
                                (Đông Hà, Bình Tuy)
           (Gặp lại Trương Sĩ Nhiếp - 20/02/1975)

Thứ Ba, 1 tháng 4, 2014

THỜI GIAN NHƯ CHIẾC LÁ RƠI - Hoàng Yên Lynh



               



                THỜI GIAN NHƯ CHIẾC LÁ RƠI

                Một mình quanh quẩn một mình
                Sáng ra đốt thuốc buồn tênh gốc nhà
                Bạn bè cứ mãi bôn ba
                Cố nhân cũng đã bỏ ta lâu rồi

                Thời gian hay chiếc lá rơi
                Đã nghe tím cả mây trời quạnh hiu
                Đã nghe sương trắng tóc chiều
                Là trăm năm gọi ngậm ngùi bến mê

                Một mình quạnh vắng sơn khê
                Thác reo vọng tiếng tỉ tê lá rừng
                Đôi khi buồn nhớ mông lung
                Nỗi đau nhân thế , đỉnh chung vuông tròn

                Nguyễn Du ơi chút lòng son
                Ba trăm năm nữa biết còn nhớ không ?
                Ở đây rừng núi mênh mông
                Chim kêu vượn hú chiều không khói chiều

                Thì ra đời vốn cô liêu
                Đa đoan thế sự sớm chiều cứ trôi
                Dòng đời tựa áng mây thôi
                Lúc trong lúc đục lở bồi vây quanh

                Được thua cũng chỉ hư danh
                Sao vòng danh lợi kẻ tranh người tìm
                Ước mơ đời tựa cánh chim
                Lượn bay tung cánh giữa nghìn hương hoa

                Núi rừng rộn tiếng chim ca
                Có vầng trăng cũ có ta mộng tràn
                Hương trầm nhắc lại cố nhân
                Để câu lục bát lạc vần nhớ thương

                Quẩn quanh rồi cũng cuối đường
                Từ trong sâu thẳm chương buồn ... gọi ta

                                            Hoàng Yên Lynh