Trang

Thứ Ba, 30 tháng 7, 2013

PHẬN HỒNG NHAN - Thơ Kha Tiệm Ly cùng thi hữu


  

PHẬN HỒNG NHAN
       (Thơ thỉnh họa)

Tóc rối, gương hoen, lược biếng cài,        
Phòng đơn gối lẻ cợt cười ai.
Rượu đong mấy chén chưa ngây ngất     
Phấn giặm bao lần vẫn nhạt phai.    
Mưa gội cho thêm buồn vóc liễu,
Sương rơi chi để buốt hồn mai!
Trăm say không ấm lòng cô quạnh,           
Lạnh thỏi son môi, lạnh gót hài!
 
                                  Kha Tiệm Ly
Đc: 99/5 Đinh Bộ Lĩnh Phường 2, TP Mỹ Tho Tiền Giang
Tel: 0987  701  952   -   01229  880  130           
Email: khatiemly@gmail.com
 
                         HOẠ   
                   
Bài hoạ 1
                                
BÀ CÔ Ế     
             
Thôi đành cắt tóc bỏ trâm cài                  
Luống tuổi xuân thì khoe với ai                  
Cá lóc chợ đông già kén chọn                   
Hoa lài gió lạnh sớm tàn phai                  
Trai tơ hám của nên Tần Tấn                  
Gái ế treo mồi kết trúc mai                   
Cái giá trầu cau sao mắc mỏ                   
Nhiều khi diễn vở kịch bi hài.
                                          
Cao Linh Tử
                   
Bài hoạ 2 
                          
TẮT LỬA LÒNG
                   
Rào che ngõ chặn cửa then cài                   
Tự khóa giam mình chả đợi ai                     
Trông ngóng bao thu tình mãi vắng                     
Mong chờ mấy hạ sắc càng phai                    
Duyên phần cắt đứt đường tơ liễu                   
Số phận còn đeo sợi tóc mai                   
Dập tắt lửa lòng đừng trách móc                 
Nay thôi gương lược với hình hài
                                                        
Ký Gàn
                   
Bài hoạ 3
                              
LIÊU TRAI
                   
Đường trăng bỏ ngõ ít khi cài                  
Ý đợi chờ hoài bóng dáng ai                 
Mấy độ thu sang màu lá úa                 
Bao lần hạ đổi sắc hoa phai                  
Ve sầu rỉ rích quanh cành phượng                  
Én biếng lòng vòng quẩn gốc mai                   
Lặng giữa thinh không huyền hoặc quá!                   
Vết xưa hằn đó dấu nhung hài.
                            
Hạ Thái Trần Quốc Phiệt
                 
Bài hoạ 4
                                  
VỠ MỘNG
                    
Ngỡ rằng đẹp mãi lược trâm cài                    
Mộng rớt sau rèm biết trách ai                    
Cuộc rượu chớm say đành lở dở                    
Duyên tình vừa thắm đã phôi phai                   
Hồn chùng khánh tận từng đêm tối                   
Xác khổ điêu linh những sớm mai                    
Khắc phá cung sầu ngày tháng chết                    
Mảnh tơ vàng ố vệt khôi hài
                                                         
Py Nhi
                   
Bài hoạ 5
                                 
SÂN RÊU
                    
Song trăng lơ lửng bóng trăng cài                    
Ai vẫn chờ ai vẫn đợi ai ...                    
Ý ngọc người trao không dám nhạt                    
Lời vàng bạn gởi chẳng hề phai                    
Nắng mưa càng đượm tình tơ liễu                    
Sương tuyết thêm nồng nghĩa trúc mai                    
Nhưng đã bao đông trời giá lạnh                    
Sân rêu sao vắng gót vân hài ...
                      
Song Châu Diễm Ngọc Nhân

Chủ Nhật, 28 tháng 7, 2013

GỬI TỐNG GIANG - Thơ Kha Tiệm Ly

Nhà thơ Kha Tiệm Ly tác giả của những bài phú HOÀNG SA NỘ KHÍ PHÚ, HOÀNG SA TIẾU NGẠO PHÚ, ĐIỂM MẶT QUÂN THÙ PHÚ, và các bài hành TRÁNG SĨ HÀNH, VĂN HÀNH ... đầy hào khí, vừa gửi email đến La Thuỵ đề nghị đăng bài thơ mới của ông.  Trang phudoanlagi.blogspot.com xin trân trọng giới thiệu bài thơ GỞI TỐNG GIANG

  

GỞI TỐNG GIANG
 (Kính gởi DU PHONG)
             
Ngựa hồng chưa nản bước chân bon             
Chí đặt non cao  há chịu mòn             
Sọt rác quăng đi trò lếu láo                      
Ngoài tai vứt bỏ chuyện con con                    
Đã không ham chút tiền tài bẩn            
Thì dễ gì cong ngọn bút son?            
Kiếm báu thở dài trong hốc đá,            
Đêm đêm còn mộng đỉnh Lương Sơn
                                               
                                       Kha Tiệm Ly

THƠ HẠC THÀNH HOA

Thi sĩ Hạc Thành Hoa tên thật là: Nguyễn Đường Thai .
 Sinh quán tại Xuân Phổ, Thọ Xuân, Thanh Hóa.
 Tác phẩm đã xuất bản:
   + Trong nỗi buồn vàng (Nguyễn Đình Vượng, tạp chí Văn Sài Gòn – XB – 1971).
   + Một mình như cánh lá (Giao điểm Sài Gòn xuất bản – 1973), tái bản (Thư ấn quán Hoa Kỳ xuất bản) 2006.
   + Phía sau một vầng trăng (NXB Thanh niên – Hà Nội – 1995).
   + Khói tóc (NXB Lao động – Hà Nội – 1996).


   
Thi sĩ Hạc Thành Hoa làm thơ từ năm 1961, đã đăng thơ trên các báo, các tạp chí văn học trước năm 1975 tại Miền Nam Việt Nam. Ông được người yêu thơ biết đến trước đây khá lâu. Từ đầu thập niên 1960, trên tạp chí Bách Khoa, nhà văn Tam Ích đã trang trọng giới thiệu  ông cùng thi sĩ Nguyễn Tất Nhiên, thi sĩ Nguyễn Bắc Sơn  như là những cây bút tài hoa trẻ  của thi đàn Miền Nam VN.

La Thụy hân hạnh  mới vừa được chính tác giả gửi tặng TUYỂN TẬP THƠ HẠC THÀNH HOA (Nxb Văn học - 2013). Xin giới thiệu vài bài thơ trong thập thơ trên                                    


ĐÔI CÁNH THIÊN NGA
 
1. cuối cùng rồi nàng cũng ra đi trên một sợi tơ                      
giăng qua hai bờ vực thẳm                      
bên kia xa lạ bến bờ                    
không kịp quay về phía sau                      
nhìn lại lần cuối cùng mảnh trời xanh ngày cũ
                   
2. đêm cuối cùng đời con gái                      
nước mắt như thác đổ tự lưng đèo                     
và đau thương tràn về như cơn lũ                      
nàng phải cắt đứt mọi sợ dây cột vào quá khứ                     
như cắt từng khoanh ruột của mình                      
còn đôi cánh thiên nga                      
cuối cùng cũng không giữ được                     
đôi cánh thiên nga quạt gió vào giấc mơ nồng                     
phải bỏ hết bỏ hết bỏ hết                     
cho đến khi chỉ còn lại trái tim bị sát thương                      
nàng lặng lẽ trôi vào đêm tối                      
rồi tung đôi cánh trắng lên bầu trời sâu thẳm                      
khi đó trăng sắp tàn trên mái tóc rối bời                      
và sương giăng ngập lối                      
nàng vẫn trôi đi trôi đi như kẻ mộng du                      
giữa biển sương mù                      
Không ai hiểu được nàng                     
ngoài bóng tối
                   
3. cuối cùng rồi nàng cũng phải ra đi trên một sợi tơ                  
 giăng qua hai bờ vực thẳm                      
những buổi chiều                      
nhìn nắng rụng theo từng chiếc lá                     
và trăng như vệt khói mờ                      
trong khung trời xanh ngày cũ                      
nàng lặng im như tượng                    
đợi chờ.
 
BÓNG HOA XƯA
                    
Người đến dịu dàng như ngọn gió                   
Người đến mơ hồ như ánh trăng                    
Đêm xanh một đóa quỳnh hoa nở                   
Trắng ngần mấy cánh mỏng như sương
                    
Đóa hoa chỉ nở trong chớp mắt                    
Rồi lặng lẽ tàn lúc nửa đêm                     
Gió đã đi rồi trăng cũng lặn                    
Bình minh ngơ ngẩn dáng sương mềm
                    
Đóa quỳnh đã lặn vào đêm tối                   
Tưởng đâu khép cánh ngủ muôn đời                    
Những đêm trời đất mênh mông quá                    
Lại trở về trong bóng nguyệt soi

VỚI LÍ BẠCH
 
Bây giờ người ở đâu xa                  
Có còn ôm bóng trăng tà cuối sông                   
Tôi về con nước mênh mông                   
Còn trăng đáy nước sao không thấy người

Thứ Năm, 25 tháng 7, 2013

SÔNG TIÊU TƯƠNG - Nguyễn Khôi

Nhà văn Nguyễn Khôi - Hội Viên Hội Nhà Văn Hà Nội - quê gốc làng Cổ Pháp, sau đổi là Đình Bảng, đất phát tích Vương triều Lý; từ năm 2002 đã dành thời gian và tâm huyết viết Bộ Sử Làng "Cổ Pháp Cố Sự" 4 tập, dày 970 trang.
Tập 1+ 2+ 3 đã xuất bản, vừa được Giải Thưởng Văn Học Nghệ Thuật Thủ Đô 2008 (cùng đợt với tập" Thơ Trần Dần"). Tập 4 đã viết xong (Chuyện làng Đình Bảng từ 1945 đến nay) sẽ xuất bản trong dịp tới.
Xin giới thiệu một bài viết của ông trong Bộ Sử Làng "Cổ Pháp Cố Sự" nói trên, về một con sông có thực ở Việt Nam vẫn đang còn tồn tại ( đang bị lấp bồi dần chỉ còn thành con ngòi nhỏ) nên không có tên trên bản đồ VN, dù là con sông đã đi vào huyền thoại với chuyện tình Trương Chi - Mỵ Nương : SÔNG TIÊU TƯƠNG


     SÔNG TIÊU TƯƠNG

     Đó là dòng sông cổ tích, dòng sông huyền thoại của:   
                  
Ngày xưa có anh Trương Chi                     
Người thì thậm xấu, hát thì thậm hay                     
Cô Mỵ Nương ở Lầu Tây                     
Con quan Thừa Tướng ngày ngày cấm cung                     
Trương Chi chở đò ngoài sông                     
Cất lên tiếng hát động lòng Mỵ Nương...

Thứ Hai, 15 tháng 7, 2013

VẪN CÓ EM - Thơ Hoàng Yên Lynh

                      
                           
                                                        Tác giả Hoàng Yên Lynh

                    VẪN CÓ EM...

                     Em vẫn ở bên đời anh dẫu bao điều tủi cực
                     Đó là tình yêu ... Là hơi thở của anh
                     Là bông hoa nở giữa ngày băng giá .
                     Vẫn giữ trong lòng anh một hình bóng em
                     Là tiếng hát ru anh những năm tháng êm đềm
                     Như ngọn đèn đốt cháy thâu đêm ...
                     Như cuộc sống dẫu qua bao đổi thay tao loạn
                     Những lẻ loi đơn độc ...
                     Ơi em dịu dàng tìm đến .
 
                     Vẫn giữ một ngày cho nỗi nhớ riêng em
                     Lúc gần gũi cũng như khi xa cách
                     Biển dài rộng nhưng vô tình không biết
                     Trời dẫu cao cũng chỉ thế thôi .
                     Nghĩa là có em vĩnh cữu trong đời ...
                                                        
                                                         Hoàng Yên Lynh
                                                                hgmlh
 
 Hiền Mai kính gửi tặng tác giả Hoàng Yên Lynh bài thơ này vì có sự đồng cảm về khái niệm tình yêu.
 
                    ANH VÀ EM
 
                    Em là dòng sông, anh con thuyền nhỏ
                    Thuyền lang thang sông bám riết theo đuôi
                    Không có sông, thuyền làm sao dong ruổi ?
                    Thuyền đổ bến rồi, sông biết phải làm sao ?
 
                    Em là con suối, anh là ánh trăng
                    Trăng tắm suối một bức tranh tuyệt tác
                    Trăng say giấc, suối dịu dàng nâng giấc
                    Trăng lặn rồi, suối hốt hoảng hoang mang...
 
                    Em là con đường, anh là khách bộ
                    Bước chân anh in đậm giữa lòng em
                    Khách đi xa, con đường ôm kỷ niệm
                    Mân mê vết chân mòn thầm hỏi vì sao ?
 
                    Em là phiên chợ, anh là hàng hóa
                    Không có hàng, chợ có họp phiên không ?
                    Không có anh cuộc đời em trống rỗng
                    Em không còn, hàng hóa vất chỏng chơ...
 
                    Anh và em - một cuộc đời duy nhất
                    Mất nhau rồi, nửa còn lại bơ vơ ...
                                                      Hiền Mai
                                               (Ngày 09/11/2010)

Chủ Nhật, 14 tháng 7, 2013

XIN THƠ - Lê Đăng Mành



         alt

                Tác giả Lê Đăng Mành bên bờ sông Ô Lâu


                        THƠ MỜI HỌA 


                                 XIN THƠ 
     
                   Quý Tỵ chắc đây cạn số rồi 
                   Bên bờ ngắc ngoải kiếm bè bơi 
                   Tập mài thư pháp dâng trao bạn 
                   Học chuốt chữ câu kính hỏi người 
                   Còn thở : ngữa vay sương  mặt đất
                   Tắt hơi :cúi trả gió gầm trời
                   Có ai thương cảm xin mời họa
                   Chín suối quảy về ngồi đọc chơi
                                           Lê Đăng Mành

 

                                     HỌA:

                   Bài 1:
                         THỎA SỨC BƠI 
                   Tử vi số ấy tớ xem rồi
                   Biển rộng sông dài thỏa sức bơi
                   Thư pháp hiện hồn lưu nét chữ
                   Tay tiên phóng bút để danh người
                   Ung dung thả mộng khoan nắm đất
                   Thong thả ngâm thơ hãy viếng trời
                   Mai mốt gói khăn thăm Nguyễn Khuyến
                   Nhớ mời thi thánh ghé nhà chơi
                                      Trương Đình Đăng       
                                         (TP Đà Nẵng)



Thứ Sáu, 5 tháng 7, 2013

PHẬN NGƯỜI - Lê Chí Phóng cùng thi hữu

                        alt
                                                       Tác giả Lê Chí Phóng
 
                                THƠ MỜI HỌA
 
                                 PHẬN NGƯỜI !
                        Ánh hồng nhè nhẹ vỗ vai Tôi
                        Cuộc sống điềm nhiên sắp sẵn rồi
                        Hướng tới trăm năm tâm chỉ lối
                        Nguyện cầu suốt kiếp đức lên ngôi
                        Một ngày dành phút gieo mầm thiện
                        Chung cuộc gom công thỏa mộng đời
                        Dâu bể tôi * người thêm rắn chắc
                        Mỗi xuân về thắm đượm làn môi
                               Thanh Phong Lê Chí Phóng
                                         (Câu Nhi, Hải Tân)
                       *Tôi luyện, trui rèn
 
                                            HOẠ
 
                         Bài hoạ 1
                                      CHIA SẺ !
                         Đi giữa hồng trần người với tôi
                         Hèn  sang - được mất an bài rồi
                         Gieo nhân hiền hậu luôn thường tại
                         Gặt quả an lành mãi ở ngôi
                         Phụng hiến khoan hòa thơm lá nụ
                         Dâng trao từ ái ngát cây đời
                         Yêu thương gom lại cùng chia sẻ
                         Hàm tiếu luôn về tươi biếc môi
                                   Lê Đăng Mành kính họa
 
 
                         Bài hoạ 2
                                        TỰ TẠI
                         Gió chiều thổi mát cả hồn tôi
                         Thuyền đã xa khơi vắng bến rồi
                         Nghĩ tới công danh càng tủi phận
                         Nhìn về sự nghiệp lại sầu ngôi
                         Quán kinh Bát Nhã say niềm đạo
                         Đọc sách từ bi mến nỗi đời
                         Sống giữa trần gian lòng tự tại
                         Còn tươi vầng trán thắm bờ môi
                                                       Trần Ngộ
                                                     (Lâm Đồng)
 
                         Bài hoạ 3
                                         SUY NGẪM
                         Nắng tắt chiều buông xuống với Tôi
                         Luân hồi gần trọn bánh xe rồi
                         Tâm trong, đức sáng theo tròn kiếp
                         Nhân hậu, vị tha ngự mãi ngôi
                         Trách nhiệm đề cao vì cuộc sống
                         Tình thương coi trọng bởi người đời
                         Hiểm nguy, gian khó xưa từng trải
                         Luôn nở nụ cười thắm đẹp môi
                                          Lê Trường Hưởng
                                                 (Hà Nội)
 
                          Bài hoạ 4
                                      AO ƯỚC
                         Ao ước xa lìa được cái “tôi”
                         Mà thôi đau đáu mộng qua rồi
                         Nhân lành, quả ngọt từ muôn pháp
                         Đêm tối, sao mờ bởi một ngôi
                         Sân hận lòng tham vùi trọn kiếp
                         Chân tâm nghiệp thiện tạo bao đời
                         Hãy vui và sống cùng duyên phận
                         Chớ để u hoài nhợt nhạt môi.
                                      Nguyễn Gia Khanh
                                            (Nghệ An)
 
                         Bài hoạ 5
                                      VÔ ĐỀ
                         Hạt bụi nao kia đã tạo tôi
                         Từ trong vũ trụ định hình rồi
                         Thắt thêu đôi chút mong đưa lối
                         Góp nhặt lâu dài ước vững ngôi
                         Gieo gió thường người mau gặt bão
                         Trồng duyên lắm kẻ sớm hư đời
                         Đường đi có sẵn vui chân bước
                         Giọt lệ nào mà chả mặn môi 
                                                   Ký Gàn
 
                         Bài hoạ 6
                                     VUI SỐNG
                         Tạo hóa sinh ra một kiếp Tôi,
                         Số duyên thiên định đã ban rồi.
                         Gian nan thử sức đừng sai lối
                         Trắc trở bền gan sẽ sáng ngôi
                         Biết rõ thiên cơ gìn giữ phận
                         Hiểu rành căn nghiệp ấp iu đời
                         Thân tâm an lạc quên phiền não
                         Tối sớm pha trà hoa nở môi
                                           Điều Giản Dị
                                       (Ngày 05/7/2013)
 
 
                         Bài hoạ 7
                                     TÌNH NGƯỜI
                         Thời gian hòa quyện với tình tôi             
                         Vạn pháp nhất như hiểu thế rồi                
                         Lĩnh hội tâm không từng rõ lối               
                         Hành thâm bát nhã vững vàng ngôi                
                         Lòng hằng nuôi dưởng bao điều thiện               
                         Trí mãi sáng soi bấy lẽ đời                
                         Thăng tiến hồn thơ khai tuệ giác                 
                         Nụ cười Xuân nở thắm trên môi
                                                  Hồ Trọng Trí
                                              (Kim long, BRVT)
 
                         Bài hoạ 8
                                         PHẬN TÔI
                         (Giữ nguyên 8 vần của bài thơ xướng)

                         Đại từ xác định thứ ngôi tôi
                         Thế thái đảo điên từ đó rồi
                         Cuộc sống nhân sinh mờ mịt lối
                         Trần mê nhĩ ngã đảo điên ngôi
                         Trăm năm lấy của mua điều thiện
                         Một lẽ vì tôi thích ngạo đời
                         Dịch biến vô thường ai biết chắc
                         Im lìm bất động tái vành môi
                                               Lê Văn Thanh
 
                         Bài hoạ 9
                                      NGHIỆP THÂN
                         Nghiệp Thân liên hợp hóa thành Tôi
                         Một kiếp đang qua đã trải rồi
                         Cát Bụi luân hồi từng lắm chỗ
                        Thần Hồn hoán chuyển đã bao ngôi
                        Vẫn vui với Mệnh trong trần thế
                        Cứ sống hòa Tâm giữa cuộc đời
                        Ai đã có sinh mà chẳng tử
                        Xuôi tay cười vẫn nở trên môi
                                                Võ Sĩ Quý
                                      (Nha Trang,07.07.2013)
 
                        Bài hoạ 10
                                   ĐẸP ĐỜI THẦY
                        Cứ tưởng như Thầy nhắc nhở tôi
                        Kỷ niên cũng ngoại tám mươi rồi
                        Cội thiêng bách tuế đang dành chỗ
                        Tứ đại đồng đường đã soán ngôi
                        Ước vọng trao nguyên ngày đón khách
                        Ân tình gửi trọn buổi theo đời
                        Bến chiều gác mái hồn thanh thản
                        Thế sự xui lòng xáo động môi
                                     Trương Đình Đăng
                                           (Đà Nẵng)
 
                        Bài hoạ 11
                                 KIẾP NGƯỜI
                        Từ khi cất bước biệt quê tôi,
                        Như có nghiệp duyên trước cả rồi.
                        Cuộc sống thiện căn tâm dẫn lối,
                        Lương tri huệ cội đức an ngôi.
                        Yêu thương san sẻ làm nên phước,
                        Tha thứ bao dung ấy giúp đời.
                        Mở rộng vòng tay ôm tất cả,
                        Nụ cười mãn nguyện nở trên môi.
                                           Hoàng Kim Liên
                             (Xà Bang, Châu Đức, BRVT)
 
                        Bài hoạ 12
                                      ĐỜI NGƯỜI
                        Chuyện ở đâu xa: chuyện của tôi
                        Rằng xem duyên kiếp đến đâu rồi?
                        Những tin núi ấy như yên vị
                        Nào biết sao kia lại đổi ngôi
                        Đường vạn nẻo mãi trêu cuộc sống
                        Một ngày đi như thách người đờì
                        Sáu ngàn ba vạn ngày gần đến
                        Cái mệnh trời cho dám hở môi.
                                    Nguyễn Thanh Xuân
                                            (Hà Nội)
 
                        Bài hoạ 13
                                        HỀ GIẤY
                        Giấy rách sinh thành thân xác tôi
                        Chả cần rèn cặp... đã oai rồi
                        Cô tô giầy dép, bà may áo
                        Bác vẽ tóc tai, chú sửa ngôi
                        Bảnh chọe mũ hia chân đạp đất
                        Vênh vang đai kiếm mắt nghênh đời
                        Thao thao bất tuyệt ngày khua mép
                        Tuồn tuột không đừng đêm múa môi!
                                                             Hạt Cát
 
                        Bài hoạ 14
                                  PHẬN TÔI
                        Lặng lẽ đêm về tôi với tôi
                        Tuổi xuân chừ đã mấy mươi rồi
                        Đèn khuya cô quạnh, sầu giăng lối
                        Trăng lạnh mơ màng, sao đổi ngôi
                        Công danh chưa có, niềm mơ ước
                        Sự nghiệp đã tan, giấc mộng đời
                        Trăm năm thiên mệnh nào ai biết
                        Sao để u buồn nhạt nét môi.
                                                 Phượng Tím
 
                        Bài hoạ 15
                                   HAI NGẢ
                        Từ độ chia tay anh với tôi,
                        Lá thu vàng rụng bao mùa rồi.
                        Hoài chờ mấy bận trăng tròn khuyết,
                        Mãi đợi lắm lần sao đổi ngôi.
                        Đã trót một thời chung lối mộng,
                        Sao đành muôn kiếp chia đôi đời.
                        Duyên xưa giờ gói trong niềm nhớ,
                        Cho dẫu lệ tình thấm mặn môi.
                                              Lê Cao Đảm
                             (Hòa Hưng, Xuyên Mộc, BRVT)
 
                        Bài hoạ 16
                                    PHẬN TÔI
                        Lặng lẽ chân tôi với bước tôi
                        Hồng trần xa ngái cuộc chưa rồi
                        Trăm năm mãi tiếp rong rong lối
                        Một kiếp còn đang ruổi ruổi ngôi
                        Lẻo đẻo nhân tình im ắng mộng
                        Long đong thế thái nổi nênh đời
                        Thu tàn đông tận khai xuân chuyển
                        Hoa trái vô thường vị tới môi !
                                           Quỳnh Lý Đức
 
                        Bài hoạ 17
                                PHẬN NGƯỜI
                        Thời gian lửa đốt cả anh tôi
                        Tứ đại giai không sắp trả rồi
                        Cuộc mộng trăm năm năm dường đã tỉnh
                        Đường trần vạn nẻo chẳng dành ngôi
                        Thung thăng đếm bước bừng trăng tuệ
                        Thanh thản thơ trao rạng biển đời
                        Phước lộc ... giao mùa tình chất núi
                        Lối về xuân nở rộng vành môi
                                             Hoàng Hữu Bản
 
                        Bài hoạ 18
                                   TU THÂN !
                          (Mến tặng các bạn trẻ )
                        Sắt là sắt, muốn sắc* qua tôi*
                        Không dễ ai cho đã sẵn rồi
                        Bén ngọt nhờ tài trong khổ luyện
                        Tinh thông kiên chí mới lên ngôi
                        Thầy cho tri thức, lúc non trẻ
                        Ta gắng tu thân suốt cả đời
                        Nước lửa thi gan trong cuộc sống
                        Chi hơn thua, chỉ ở đầu môi!
                                 Nguyễn Thanh Xuân
                                 (Hà Nội, 17-7-2013)
                       * Tôi luyện, trui rèn
                       * Sắc bén
 
                        Bài hoạ 19
                        LUÔN ĐỊNH HƯỚNG
                        Buị trần từng trải bản thân tôi
                        Thấm thía thời gian thẩm thấu rồi
                        Bước tiến đường đời luôn định hướng
                        Rèn tu đức độ mãi lên ngôi
                        Trau dồi trí tuệ luôn tăng tiến
                        Xây dựng non sông sáng lẽ đời
                        Sum họp bạn bè vui học hỏi
                        Nghĩa tình đồng đội thắm trên môi
                                                      Hồ Hác Hải
                                                 (P4 - Q 8 - HCM)