CÁM ƠN CÁC BẠN ĐÃ GHÉ THĂM, ĐỌC VÀ GHI CẢM NHẬN. CHÚC CÁC BẠN CÙNG THÂN QUYẾN NĂM MỚI ĐINH DẬU 2017 THÂN TÂM LUÔN AN LẠC

Chủ Nhật, 23 tháng 12, 2012

KHÔNG DƯNG - La Thụy


             

                                    KHÔNG DƯNG
                       Không dưng ... dấn bước phiêu bồng
                 Tìm về biển vắng rừng tòng hoang sơ
                       Thì ừ bèo dạt xa bờ
                 Ta bà gạn lắng, chân như ... tính thiền
                       Đáo bĩ ngạn , tâm như nhiên
                 Dưng không hốt ngộ .... luỵ phiền ... sắc không !
                                                                           LA  THỤY

Thứ Bảy, 22 tháng 12, 2012

ĐỐI THOẠI VỚI CAO TIỆM LY - Nguyễn Khắc Phước




Ê này, Cao Tiệm Ly! Đi đâu mà vội. Ghé vào chùa, ta sẽ thết ngươi một bữa cơm chay.

Tai sao ta nhận ra ngươi, chút nữa ta nói, còn ta là người chèo thuyền đưa Kinh Kha sang sông Dịch Thuỷ. Ta tưởng các người thầm lặng tiển đưa trong bí mật , hoá ra lại rượu thịt, ca hát rình rang. Ta biết các người chẳng coi ai ra gì trong thiên hạ nhưng khinh địch bao giờ cũng khó thành công.


Thứ Hai, 17 tháng 12, 2012

LÀNG QUÊ CỦA NGUYỄN ĐỨC TÙNG, NHỮNG CÂU THƠ IM LỜI - Lê Vũ


     


                    LÀNG  QUÊ

                                  Nguyễn Đức Tùng


                    Khi anh trở về
                    Người vợ đã chết

                    Vết máu khô trên ngực 
                    Trong bụi tre cú rúc liên hồi 

                    Tiếng thứ nhất: anh không nghe
                    Tiếng lần thứ hai: anh dừng lại
                    Tiếng thứ ba: anh lờ mờ nhận ra


                    Anh đặt thang thuốc bắc lên thềm nhà 
                    Cúi đầu, lùi lại

                    Rồi nhổ sào
                    Rời bến.


Không! Những câu thơ chẳng phán bảo loan truyền thông điệp gì cả. Thơ là thơ và vọng âm cứ bằng bặt im lời trong chiều muộn đêm trăng xế.


Thứ Năm, 13 tháng 12, 2012

TẢN MẠN CÙNG "CÁNH ĐỒNG BẤT TẬN" - Đoàn Anh Kiệt


      
             Tác giả Đoàn Anh Kiệt

    (con trai út của blogger Phu Đoan)


Tới giờ mới viết về phim Cánh Đồng Bất Tận quả thật đúng là … người lỗi thời:D! Nhưng mà tôi vốn là người xem phim cũ không chán, không ngại và không sợ! Hehe
Đọc nhiều bàn luận, chê khen trên mạng, có cả những người bạn mình quen, rồi tất nhiên giống như những phim khác, trên mạng chắc chắn sẽ có bản phim, tôi coi phần nhiều là vì tò mò, thứ nữa là tôi thích giọng văn của chị Nguyễn Ngọc Tư, chất phác, mộc mạc mà không quê mùa!

Thứ Hai, 10 tháng 12, 2012

THƠ NGUYỄN ĐỨC TÙNG - HẠ CÁNH XUỐNG BẰNG MỘT ĐƯỜNG BAY NGẮN - Nguyễn Thuỵ Kha

Nhà thơ - nhạc sĩ  NGUYỄN THỤY KHA.  Ảnh Nguyễn Trọng Tạo


Kể mà không cổ. Lạnh mà cháy như rượu 96 độ. Nhịp mà không phải nhịp cũ xưa, căng không thể chùng lại. Không khước từ nhưng muốn truyền thống được phẫu thuật bằng con dao hôm nay.

Thơ Nguyễn Đức Tùng hạ cánh xuống ta bằng một đường bay ngắn, có lúc trùng kinh độ Emily Dickinson, có lúc đồng hành vĩ độ La-thy-song. Nhưng cuối cùng vẫn là đường bay Nguyễn Đức Tùng.

Thứ Bảy, 8 tháng 12, 2012

KIẾP TÌNH - Đoàn Anh Kiệt


                     
                                 Tác giả Đoàn Anh Kiệt

                        (con trai út của blogger Phu Đoan)


             Thân tặng chị Quyên Đỗ, cho bài viết Ngày VALENTINE ĐẦY NƯỚC MẮT

                                               Ngày xưa có anh Trương Chi 
                                               Người thì thậm xấu hát thì thậm hay  
                                                                                        (Ca dao)                
Đêm khuya. Tiếng hát buồn cất lên da diết. Mảnh trăng ngầu đục soi mình dưới dòng sông như một cái đĩa tròn móp méo. Vắng lặng. Xóm chài nghèo ven sông thảng hoặc có đôi người còn thức, nghe tiếng ca buồn mà thở dài sườn sượt. Trương Chi ôm gối trên thuyền chờ kéo lưới, ánh mắt chàng long lanh giữa đêm trăng mờ. Không gian đặc quánh. Cách đây 7 năm, từ khi chàng tới đây, hầu như đêm trăng nào cũng vậy, chàng đều rong thuyền thả lưới. Vốn nghiệp chài lưới khuya thì phải yên phải lặng, nhưng giữa không gian này, chàng cảm thấy khó thở, cảm giác uất nghẹn cứ trào lên trong lòng, không cất tiếng ca thì chẳng thể nào vơi bớt.

HỒI ỨC MIÊN MAN - Đoàn Minh Phú

                                  
                                                                  

      Mùa hè đỏ lửa năm 1972, chiến tranh tàn phá Quảng Trị. Theo dòng người tản cư vào Đà Nẵng, trường Nguyễn Hoàng tiếp tục hoạt động với 2 phân hiệu : một ở trại Hoà Khánh, một ở trại 5 Non Nước (các trại tản cư của người tị nạn Quảng Trị ). Lớp 10A3 chúng tôi thuộc phân hiệu đặt tại trại 5 Non Nước (Hoà Long , Hoà Vang , Đà Nẵng ). Trại 5 Non Nước vốn là căn cứ quân sự cũ , một phi trường bị bỏ hoang do lính Mỹ giao lại. Trường Nguyễn Hoàng lúc đó gồm vài dãy nhà bán kiên cố, vách ván, mái tôn khá rộng rãi, nhưng trống hoang trống huếch. Quý thầy cô phải cố gắng mới ngăn tạm các phòng học bằng những tấm “gót” tre, hở trên, trống dưới, các bạn nghịch ngợm có thể chui lòn qua các lớp bạn một cách dễ dàng. Trường chỉ trang bị cho các phòng học bảng lớp và một số bàn học sinh, không có các băng ghế. Học sinh đi học phải mang theo ghế đẩu từ nhà đến trường mới có chỗ ngồi. Vì các phòng học chỉ ngăn tạm bằng gót tre nên không có sự cách âm tối thiểu nào. Đang giờ học sử địa , nhưng tiếng giảng bài của thầy lý hoá, của cô Việt văn, thầy toán … của các lớp chung quanh vẫn nghe rõ mồn một. Ngược lại, lớp này phát âm đồng thanh tiếng Anh (hoặc tiếng Pháp) thì các lớp gần cạnh chỉ việc nín khe, nếu không muốn đọc phụ hoạ theo. Giờ học luôn có sự “hoà âm” bất đắc dĩ như thế. Cuộc sống tạm bợ trong trại tạm cư cũng bất ổn. Những điều này ảnh hưởng nhiều đến chất lượng dạy và học của thầy trò trường Nguyễn Hoàng lúc đó, nhưng không làm vơi đi sự tận tâm của quý thầy cô cũng như tinh thần hiếu học của học sinh trường Nguyễn Hoàng. Chính những hình ảnh ngộ nghĩnh ấy lại là hồi ức sâu đậm cho tôi, dù gần 40 năm đã trôi qua
                         Gần bốn mươi năm rồi , phải chăng thế
                         Ơi ! Mái tôn vách ván sân trường xưa
                         Ơi ! Bè bạn thẹn thò ngày mới lớn
                         Ghế cầm tay thắm dệt đoá hoa mơ

                         Nguyễn Hoàng ! Thôi vời vợi ngôi trường cũ
                         Ngăn phên gót vẫn thích hơn tường vữa
                         Tiếng học ồn ta vẫn thấy véo von
                         Còn chăng hương má cốm đến thơm giòn

      
  

HƯỚNG DẪN CÁCH TẢI VIDEO LÊN YOUTUBE - Gia Minh

Nguồn : 
http://trelang.blogtiengviet.net/2011/11/25/hadar_ng_daoln_caich_taopi_video_laon_yo


Hôm trước tôi đã có bài  hướng dẫn chèn video vào  blog tức là những video đã có sẵn trên youtube.
Nhưng nhiều khi chúng ta đi picnic,hay đi thăm quan du lịch,hay các cuộc gặp gỡ giao lưu, tọa đàm hay những việc trong gia đình như sinh nhật,cưới hỏi… Ta lưu lại những khoảng khắc tuyệt vời  mà muốn chia sẻ cho bạn bè người thân ở xa nhưng không biết bằng cách nào. Vậy hôm nay tôi viết bài này giúp cho những ai chưa biết thì có thể làm theo cách này cũng được. Bài này hướng dẫn hoàn toàn bằng tiếng Việt nên rất dễ thao tác.
Bạn phải  tiến hành 2 bước cơ bản.
1 -  Tải video  lên youtube.
2 -  Chèn  video  vào blog
Lần trước tôi đã có bài  hướng dẫn chèn video vào blog, hôm nay tôi hướng dẫn các bạn phần. Cách tải video lên youtube.
Bạn vào  trang   www.youtube.com

Thứ Sáu, 7 tháng 12, 2012

CÁI TÌNH CỦA VÕ VĂN HOA TRONG "PHÙ SA TÌNH" - Võ Văn Hoa - Nguyễn Ngọc Luật

Tác giả NGUYỄN NGỌC LUẬT




       Tháng 11 năm nay Võ Văn Hoa vào dự đám cưới cháu đang dạy học ở trường THPT Trần Phú, luôn tiện có ghé nhà thăm và tặng tôi một tập thơ của anh mới xuất bản: “Phù sa tình”.

      Là bạn thân của Hoa nên thơ của anh tôi đã đọc nhiều từ “Còn ta với mình” đến “Gió cuối mặt sông” và những bài thơ đăng trên các báo, tạp chí…Thật tình mà nói thích cũng nhiều mà không thích cũng có.

      Đọc hết 90 bài thơ trong “Phù sa tình” mới cảm nhận cái tình của Võ Văn Hoa bàng bạc trong hầu hết những bài thơ ngắn, kiệm lời nhưng hầu như bao phủ hầu hết các đề tài mà anh đề cập trong tập thơ.

      Tình yêu trong thơ của Hoa không nồng cháy mãnh liệt mà tinh tế, thâm trầm, đọc thơ của Hoa chúng ta dễ cảm nhận một điều là anh thường đối cảnh sinh tình hay mượn cảnh tỏ tình để diễn đạt cảm xúc của mình. Rất nhiều địa danh được đề cập trong thơ anh, nhiều nhất là ở quê hương anh như Diên Sanh, Thi Ông, Hải Lăng, Cam Lộ, An Thơ, Ngô Xá, Hội Yên, Lương Điền… xa thì ra tới miền Bắc như “Khúc ca sông Hồng” cho đến nơi tận cùng cực Nam của đất nước như “Lý chờ mong đất Mũi”, lên tận cao nguyên như“Pleiku”
      Chủ đề của mỗi bài thơ Võ Văn Hoa thường đề cập đến một miền quê  nào đó nhưng lại khéo lồng ghép cái tình của mình vào từng câu chữ nên tình đất, tình người trong thơ anh hòa quyện lẫn nhau làm cho cái tình trong từng bài thơ tuy đằm thắm dịu dàng nhưng rất nồng nàn sâu lắng. Ta hãy nghe anh bắt đầu từ một con sông nơi đất Bắc.

                                    Tôi mê say
                                    Nón thúng quai thao, áo tứ thân giã bạn
                                    “Người ơi, người ở đừng về…”
                                    Khi xa rồi bên nớ bên tê
                                    Giọng miền Trung em hiểu rồi anh đừng phiên dịch!
                                                                        (Khúc ca sông Hồng)

Thứ Năm, 6 tháng 12, 2012

TRĂNG KHUYẾT - Đoàn Anh Kiệt

                        Mời đọc bài viết của Đoàn Anh Kiệt - con trai út mình    

                   

       Nguồn :    Trăng khuyết « doananhkiet
        http://doananhkiet.wordpress.com/2011/09/25/trang-khuy%E1%BA%BFt/



TRĂNG KHUYẾT


Đêm đã khuya. Vầng trăng khuyết cong cong treo lơ lửng trên mái nhà, chừng như với tay là có thể chạm tới.
Phải chăng ước mộng của đời người cũng giống thế? Cũng tưởng như vươn tay là có thể hái được mà vĩnh viễn chẳng bao giờ với tới


                                                                  —oOo—


Lưu Bình ngồi trong sân, một mình uống rượu, trong lòng trăm mối ngổn ngang. Hai năm trước, trong mái nhà tranh mỗi lần trăng khuyết chàng đều cùng Châu Long ngắm trăng thề ước. Giờ đây, nàng lại trở về nơi nàng đã ra đi. Lưu hận nàng chăng? Không! Sao có thể hận nàng? Nàng đã giúp chàng quá nhiều, cứu vớt đời chàng từ con sâu rượu thi đỗ trạng nguyên, lên chức tri phủ.
Chàng trách Dương Lễ sao? Không! Sao có thể trách y được? Y cam tâm tình nguyện đưa người thiếp chưa cưới tới cho chàng, giúp chàng ăn học, nuôi chí thành tài. Chàng mang ơn y còn chưa hết nữa là…

Nhưng… Sâu thẳm trong lòng phải chăng chàng không hận y, không hận Châu Long? Vì sao nuôi chí thành tài? Vì sao nằm gai nếm mật suốt chừng ấy năm? Có phải là để chứng tỏ cho tên bạn bội bạc thấy mình không phải là kẻ vô dụng hay không? Hay là vì chính bản thân mình? Vì vinh dự gia đình, dòng tộc?
Lưu biết rõ, động cơ khiến chàng phấn đấu, nuôi chí học hành hoàn toàn chỉ có một, là nàng, là… Châu Long. Bạn bè bội bạc, chuyện đó Lưu sớm đã nhìn thấu rồi, đâu chỉ một mình Dương Lễ, hà huống đó chính là do y giả vờ làm vậy. Chí khí phấn đấu cho bản thân, cho gia đình sao? Lưu tự biết mình không quan tâm đến chuyện đó. Chàng vốn đã coi nhẹ bản thân, coi nhẹ những gì người đời xỉa xói.
Những lời thề ước, những cái ôm ghì đầy nhục cảm năm xưa lẽ nào chỉ là vì bổn phận do người chồng chưa cưới hay sao? Lưu không tin, nhưng lại không dám không tin. Suốt mấy năm đằng đẵng bên nhau, Lưu luôn kìm chế dục vọng của mình, một phần là vì nàng, một phần là sâu thẳm trong lòng chàng vẫn luôn có một cảm giác mơ hồ về một điều gì đó… Bất hạnh thay, điều chàng linh cảm lại là sự thật.
Trăng có lúc mờ tỏ tròn khuyết, người có khi bi hoan ly hợp… Sao lần thề ước nào cũng đều diễn ra vào đêm trăng khuyết? Sao đang vui mà mặt nàng lúc nào cũng thoáng chút sầu giăng?
Nhưng nghĩ để mà nghĩ, chứ Lưu có thể làm gì? Ngày ngày gặp bạn, gặp vợ bạn, người mà Lưu nghĩ sinh ra là để thuộc về mình tay trong tay với người bạn thân nhất, người ơn sâu nặng nhất, liệu Lưu có dám làm chuyện bất nghĩa hay không?
Đêm trăng khuyết, tiếng thở dài vang lên não ruột giữa trời khuya vắng…


                                                                  —oOo—


 Đã mấy hôm, Dương Lễ không gần gũi với người thiếp yêu của mình, cũng không gặp người huynh đệ Lưu Bình năm nào.
Chàng cảm giác có cái gì đó đổ vỡ, cụ thể là cái gì thì chàng lại không biết. Hay là không dám biết?
Năm xưa khi chàng vừa cưới vợ. Người vợ rất mực yêu những vần thơ của chàng, nàng ta từng nói:”Cuộc đời anh là một bài thơ.” Nhưng vài năm sau thì câu nói này lại trở thành câu mỉa mai cay độc:”Cuộc đời anh chỉ biết có thơ.” Chàng chán nản, buông xuôi, thi phú mà làm gì, tứ thư ngũ kinh mà làm gì? Cũng chẳng thể như thánh nhân nói “thư trung tự hữu hoàng kim ốc”, chẳng thể lo thân lập chí, tu thân tề gia bình thiên hạ được.
Đúng lúc đó, Châu Long xuất hiện. Nàng đã thổi luồng gió mới vào tâm hồn chàng, nàng đã tin tưởng chàng vô điều kiện.
Cũng đúng lúc đó, Lưu Bình đã xuất hiện, đã giúp đỡ, đã cưu mang chàng, giúp chàng có lại ý chí mà ngỡ như đã mất đi từ lâu.
Sau khi thi đỗ, Dương rước Châu Long về làm thiếp, đồng thời cũng nhờ nàng giúp đỡ Lưu Bình. Nàng ta cũng đã biết mọi chuyện, và đã làm một chuyện chàng không ngờ tới. Nàng một mực không động phòng với Dương mà quyết sẽ đến sống cùng Lưu Bình mấy năm nhưng vẫn giữ tuyết sạch giá trong.
Mấy năm không gặp nhưng hai người vẫn giữ liên lạc ngầm với nhau. Mối quan hệ “hai trong một” này chỉ mình Lưu Bình không biết. Và rồi kế hoạch của chàng đã thành công. Lưu đã thi đỗ trạng nguyên, Châu Long lại trở về bên chàng.
Thế nhưng… trong đêm hợp cẩn đầu tiên, chàng cảm thấy vẻ gượng ép của nàng, dù sau đó rõ ràng nàng vẫn giữ mình trong sạch, không hề có lỗi với chàng.
Có điều Dương lờ mờ cảm thấy tình bạn giữa mình và Lưu đã có gì đó khang khác, tình chồng vợ giữa chàng và Châu cũng có gì đó gượng gạo.
Lẽ nào…?
Dương không dám nghĩ tới! Tiếc thay, ý nghĩ đó như con ác quỷ cứ bám riết lấy chàng không buông.
Lấy được người đàn bà, đâu chỉ đơn thuần là thể xác, mà phải là trọn vẹn cả thể xác lẫn trái tim. Có người đàn ông nào chấp nhận trái tim của người vợ mình còn một góc khuất riêng dành cho người khác?
Dương Lễ nhìn ánh trăng khuyết dát vàng mái ngói ngơ ngẩn bần thần…


                                                                —oOo—


Châu Long buồn bã nhìn chăn gối lạnh lùng, mấy ngày nay nàng không gặp chồng, cũng không gặp… người đó.
Dương Lễ là người chồng tốt. Nàng hiểu điều đó. Đoạn tình cảm ngày nào với Lưu Bình chỉ là để giúp y mà thôi. Nàng cũng hiểu điều đó.
Nhưng sao nàng vẫn chua xót? Dương Lễ có thực sự yêu nàng hay không? Có người chồng nào lại đẩy vợ vào vòng tay bạn mình, dù có là bạn thân, dù là để giúp đỡ? Nhất là khi người đó nổi tiếng ăn chơi trác táng.
Nàng còn nhớ khi đó Dương từng nói với nàng con người Lưu Bình thực ra vốn là chính nhân quân tử, không bao giờ dùng vũ lực cưỡng ép ai, dù là khi xưa đang giàu có thế lực mạnh mẽ, Dương còn nói Dương rất tin nàng.
Vì vậy, nàng liền chứng minh cho Dương bằng cách quyết không động phòng. Nhưng thực ra Dương tin bạn hay Dương tin nàng nhiều hơn? Dương yêu bạn hơn hay yêu nàng nhiều hơn? Nếu yêu nàng sao lại sẵn sàng để nàng ngã vào vòng tay người khác? Đóng vai trò là người yêu lẽ nào không có lúc má tựa vai kề, không có những lời thề non hẹn biển sao? Lẽ nào Dương ngây thơ không biết? Lẽ nào Dương không hề ghen?
Và điều quan trọng nhất là liệu nàng có phải đã đóng kịch với Lưu Bình chăng? Trong tận sâu thẳm đáy lòng nàng cũng không thể biết rõ. Hay thực ra nàng không dám hỏi rõ lòng mình?
Lòng người đâu là gỗ đá, sao có thể vô tình? Kề cận mấy năm, nương tựa nhau mà sống, mà cố gắng. Đoạn ký ức đẹp đẽ đó sao dễ dàng quên được?


                                                                 —oOo—


Dưới vầng trăng khuyết, ba người khác nhau nhưng số phận gắn kết với nhau có cùng cảm giác như nhau. Chống chếnh, chơi vơi nhưng liệu có ai dám phá bỏ cảm giác chống chếnh, chơi vơi đó?
Lòng người như đáy biển, lặng yên mà sôi sục những sóng ngầm…

                                                                                                Đoàn Anh Kiệt
                                                                                                Tháng 11. 2009
                                                                                  (Viết tại Quy Nhơn, ngày gió lạnh)