CÁM ƠN CÁC BẠN ĐÃ GHÉ THĂM, ĐỌC VÀ GHI CẢM NHẬN. CHÚC CÁC BẠN CÙNG THÂN QUYẾN NĂM MỚI ĐINH DẬU 2017 THÂN TÂM LUÔN AN LẠC

Thứ Bảy, 15 tháng 9, 2012

TIỄN NHAU BẰNG MỘT NỤ CƯỜI - Kiệt Đoàn



       Gần 30 năm sống chung 1 mái nhà, chung cả căn phòng, ngoài tình anh em, ông còn như là người bạn thiết. Mà thật, bạn cũng nhiều đứa là bạn chung.

       Khuya trước đó, tôi về, vừa uống lon bia với ông, vừa ngồi viết 2 cái notes "Nghề" và "Viết ngắn", hẹn nhau lướt sóng vàng kiếm chút tiền nhậu chơi. Nào ngờ lon bia đó cũng là lon bia cuối cùng hai thằng còn ngồi với nhau. Đến bệnh viện, ông nằm như đang ngủ, mặt mày thân thể cũng chẳng có vết thương nào ngoài một chỗ ngay chân tóc. Nằm chết tình cờ, nằm chết như mơ...

      Thôi thì xác thân gởi lại cho đời. Khóc than vốn cũng là điều ông chưa từng thích, dù có là đám tang của ai. Nghe cha xứ giảng kinh, đọc mấy câu thành ngữ Hán Việt, tôi suýt cười, quay qua bên cạnh tính thì thầm tay này dám xài thành ngữ Hán Việt với bọn chuyên dịch kiếm hiệp, nào ngờ quay qua chỉ nhìn thấy cái áo gai mình đang khoác trên người. Kỷ niệm ùa về, khiến mắt cũng cay cay.

         Suốt mấy ngày, nghe bao người đến đọc kinh cầu nguyện, mong linh hồn ông lên thiên đường, tôi chợt nhớ mình từng khuyên ông lỡ có chết nhớ đừng lên thiên đường tại trên đó chắc không có bạn nhậu đâu. Còn bây giờ, tôi cũng cầu nguyện, không phải nguyện cho ông lên thiên đường, mà nguyện rằng ông sẽ tìm được chốn yên vui thích hợp cho mình. Trần gian là cõi tạm, cõi ông đang tới liệu có phải là cõi tạm hay chăng? Hay ông vẫn chỉ tiếp tục rong chơi, tìm cho mình những niềm vui?

     Đêm trước, ngồi với anh Vũ, tôi nói rằng chắc tới giờ ông còn chưa biết rằng ông đã chết. Giả như có linh hồn, chắc rằng hiện tại ông cũng đang rong chơi nhìn bọn tôi uống bia nói chuyện mà cứ nghĩ đó chỉ là giấc mơ. Chỉ là giấc mơ này ông vĩnh viễn không bao giờ tỉnh lại.
Cõi hiện tại giờ là cõi mơ của ông, còn cõi hiện tại của ông nơi đâu tôi không thấy được. Chỉ mong rằng ở bất cứ chốn nào, ông vẫn giữ cho mình nụ cười tự tại an nhiên lần cuối mà tôi thấy.

Hình ảnh
     Cái gì rồi cũng sẽ đi vào lãng quên. Thời gian vô tận chỉ bởi vì ký ức còn hữu hạn. Ly biệt, vốn là để tương tụ. Tương tụ cũng là khởi nguồn cho ly biệt. Bi thương chỉ là vì chưa thoả niềm vui đã gặp mà vội sớm chia ly... Ông đã chọn cách rời đi, tự tay bôi xoá những trang đời sắp viết. Tôi ở lại, cố gìn giữ thời gian hữu hạn bên nhau bằng những ký ức tươi đẹp còn lưu trữ.

       Còn nhớ ông nói người ta nên gượng cười mà chớ nên khóc. Thôi thì đám tang này, tôi cười đùa, mang tới những tiếng cười rộn rã để tiễn biệt nhau...

      Dữ quân kim thế vi huynh đệ, canh kết tha sinh vị liễu nhân...


      Đời này cùng ông làm huynh đệ, những mong kiếp khác cũng là người thân.
      Tiễn nhau bằng một nụ cười. Mộng chưa lay tỉnh cho người rong chơi...       
                                                                                       KIET DOAN 
                                                                                   LaGi, 18/08/2012                                                                                                                                                                                                                                                                                                                             
                                    

                                    Hình ảnh


                                    

HOÀNG THỊ NGÀY XƯA, NGÀY NAY - Phanxipăng

     Nguồn :   http://chimvie3.free.fr/48/phanxipn_HoangThiXuaNay.htm 
            

   Bài thơ Ngày xưa Hoàng Thị của thi sĩ Phạm Thiên Thư  được nhạc sĩ Phạm Duy phổ thành bài hát cùng nhan đề vào năm 1971,  được nhiều ca sĩ lần lượt thể hiện, tạo sức lan toả sâu rộng.  Cũng từ đó, đề cập đến nữ nhân vật trong tác phẩm Ngày xưa Hoàng Thị vì lắm lý do, có những ngộ nhận đã xảy ra khá nực cười 
 
  THƠ BAY BẰNG CÁNH NHẠC

Phạm Thiên Thư có họ tên Phạm Kim Long, chào đời năm Canh Thìn 1940 tại Hải Phòng trong một gia đình Đông y mà cha gốc Thái Bình, mẹ gốc Bắc Ninh. Giai đoạn 1943 - 1951, Phạm Thiên Thư sống ở Hải Dương, rồi theo gia đình vào Nam, cư ngụ tại Sài Gòn từ năm 1954. Lớp đệ tam (tương đương lớp 10 hiện thời), Phạm Thiên Thư học trường Trung học tư thục Văn Lang ở khu Tân Định, quận 1, chung lớp với một nữ sinh gốc Hải Dương là Hoàng Thị Ngọ tuổi Nhâm Ngọ 1942. Phạm Thiên Thư kể:

- Hoàng Thị Ngọ dáng người thanh mảnh, tóc thả ngang vai. Xếp hàng vào lớp, nàng đứng đầu hàng nữ, tôi đứng cuối hàng nam. Vào lớp, nàng ngồi bàn đầu, tôi ngồi bàn cuối. Ngọ học giỏi, còn tôi thì giỏi... đánh lộn. Thế mà tôi yêu nàng. Yêu đơn phương. Nhà tôi ở đường Trần Khát Chân. Nhà Ngọ ở đường Trần Quang Khải. Mỗi lần tan trường, nàng ôm cặp đi bộ về nhà, tôi cứ lẽo đẽo theo sau.
Phạm Thiên Thư thi đỗ tú tài bán phần (1) rồi trở thành sinh viên phân khoa Phật học thuộc Viện Đại học Vạn Hạnh (2). Từ năm 1964, Phạm Thiên Thư trở thành tu sĩ Phật giáo với pháp hiệu Thích Tuệ Không, trải qua các chùa Kỳ Quang(3), Từ Vân (4), Vạn Thọ(5). Mặc dầu ăn chay và khoác nâu sồng, những mỗi lần đi về khu Tân Định, Phạm Thiên Thư lại bâng khuâng luyến nhớ mối tình đơn phương thuở học trò. Xúc cảm, Phạm Thiên Thư sáng tác bài thơ Ngày xưa Hoàng Thị, âu yếm gọi rõ tên nàng trong khung cảnh mây đỏ, cây đỏ, hoa đỏ, bụi đỏ:

                              Em tan trường về                                                           Cuối đường mây đỏ 
                              Anh tìm theo Ngọ 

                              Dáng lau lách buồn 
                              (...) 
                             Mười năm rồi Ngọ 
                             Tình cờ qua đây 

                             Cây xưa vẫn gầy 
                             Phơi nghiêng dáng đỏ

Phạm Thiên Thư cho biết:
- Năm 1968, tôi ấn hành cuốn sách đầu tay Thơ Phạm Thiên Thư(6) với số lượng ít ỏi, chỉ 500 bản. Lúc đó, tôi là tu sĩ, ngại bất tiện nên chỉ in bài thơNgày xưa Hoàng Thị theo dạng trích. Đến năm 1971, gặp nhạc sĩ Phạm Duy, tôi trao trọn vẹn bài thơ Ngày xưa Hoàng Thị. Ít lâu sau, Phạm Duy phổ bài thơ này thành bài hát. Năm 1974, tôi in đầy đủ bài thơ Ngày xưa Hoàng Thị trong thi tập Ngày xưa người tình(6).
Phạm Duy viết trong hồi ký Nhớ (NXB Trẻ, 2005): "Sự gặp gỡ của tôi với Phạm Thiên Thư - mà thi sĩ gọi là của một ngọn núi với một đám mây - là do hai chúng tôi vô tình cùng đi thăm một người quen đang nằm trong một bệnh viện. Gặp Phạm Thiên Thư ở đó, tôi yêu mến anh ngay. Sau đó, thi sĩ luôn luôn tới nhà tôi đàm đạo. Lúc bấy giờ, tôi đang soạn những bài ca cho tình yêu và tuổi học trò như Trả lại em yêu, Con đường tình ta đi. Đọc được bài thơ Ngày xưa Hoàng Thị mà anh bạn trao cho, tôi như bắt được viên ngọc quý và xin phổ nhạc ngay."
Trong "nhạc tập 2" Đưa em tìm động hoa vàng (NXB Trẻ, 2006), trước ca khúc Ngày xưa Hoàng Thị, Phạm Duy ghi: "Sài Gòn 1971. Tôi gặp Phạm Thiên Thư vào lúc tôi đang soạn những bài ca cho tình yêu và tuổi học trò như Trả lại em yêu, Con đường tình ta đi. Tôi được vị tu sĩ vừa cởi áo nâu sồng đưa cho một bài thơ cũng nằm trong đề tài này để phổ nhạc, chỉ khác có một điểm là cô bé trong bài thơ không mang những cái tên diễm lệ như Tuyết Nhung hay Dạ Thảo, mà mang một cái tên rất bình dị là Ngọ, Hoàng Thị Ngọ. Tôi dùng một âm giai ngũ cung và một thể nhạc kể truyện để đưa ra tình khúc rất bụi đỏ đường mơ này."
Ca khúc Ngày xưa Hoàng Thị được Phạm Duy soạn nhịp ¾, tiết tấu valse (7), âm giai chủ chuyển từ si thứ trưởng sang đô trưởng, tôn vinh kỷ niệm tình yêu học trò tương ứng mạch thơ của Phạm Thiên Thư. Thế nhưng, khi trở thành ca từ trong bài hát cùng nhan đề, lời thơ Ngày xưa Hoàng Thị của Phạm Thiên Thư đã được Phạm Duy linh hoạt chuyển biến khá nhiều về từ ngữ và bố cục.
Với ca khúc Ngày xưa Hoàng Thị, thoạt tiên, Phạm Duy ghi: "Allegro" (8). E rằng thuật ngữ tiếng Ý kia chưa diễn tả đủ sắc thái cần thiết, nên nhạc sĩ chua nghĩa: "Nhanh mà buồn". Sau này, nhạc sĩ chỉnh lý: "Kể chuyện".
Giữa năm 1971, nhạc phẩm Ngày xưa Hoàng Thị liền được in rời với bức ảnh Rừng thu của nhiếp ảnh gia Nguyễn Xuân Tính, rồi tái bản ngay với tranh màu nước tươi trẻ sinh động của hoạ sĩ ViVi (9). Năm 1974, Phạm Duy ấn hành tập nhạc Con đường tình chúng ta đi (NXB Gìn Vàng Giữ Ngọc) gồm 16 ca khúc, trong đó có Ngày xưa Hoàng Thị.
Cũng từ năm 1971, qua làn sóng phát thanh và truyền hình, đồng thời qua băng từ, ca sĩ Thái Thanh ngân vang Ngày xưa Hoàng Thị. Sau đó, trên các nền hoà âm phối khí khác nhau, Ngày xưa Hoàng Thị được lần lượt thể hiện bởi bao chất giọng: Thái Hiền, Julie Quang, Thanh Lan, Hoạ Mi, Hương Lan, Quang Linh, Đức Tuấn, Quốc Đại, Nguyễn Hoàng Nam, Thái Hạnh Quyên, Thu Hiền, Thu Thuỷ, Mai Hương, Quỳnh Hương, Đoan Trang, Phương Vy, Kim Ánh, Khánh Linh, Thuỳ Dung, Mỹ Huyền, Thanh Ngọc, Thanh Thuý, v.v.

ĐỪNG THAY ĐỔI NGUYÊN MẪU HOÀNG THỊ NGỌ


Tìm hiểu về nguyên mẫu nhân vật trong các tác phẩm văn nghệ (thơ, văn, nhạc, hoạ, múa, điêu khắc, nhiếp ảnh, điện ảnh, v.v.) là nhu cầu của đông đảo công chúng cùng các nhà nghiên cứu tự ngàn xưa đến mai sau. Tác phẩm càng nổi tiếng, nhu cầu đó càng cao. Bài hát phổ thơ Ngày xưa Hoàng Thị được phổ biến rộng khắp, trở thành "hiện tượng", tất nhiên thiên hạ càng muốn biết nguyên mẫu người phụ nữ mang họ tên mộc mạc chân chất Hoàng Thị Ngọ. Tôi hỏi:- Hoàng Thị Ngọ đang ở đâu?
- Nàng hiện định cư tại Hoa Kỳ, Phanxipăng ạ.
Phạm Thiên Thư đáp thế, đoạn tiếp:
- Báo chí miền Nam trước đây, gồm tờ Bách Khoa và tờ Sống, đã thực hiện đề tài: nhân vật chính trong Ngày xưa Hoàng Thị là ai? Hình như giai đoạn đó, đồng bào quá hoang mang vì chiến sự ác liệt nên ít đọc, hoặc đọc xong thì quên béng, bởi thế sau này mới xảy ra những ngộ nhận nực cười.
Hà Đình Nguyên ghi chép lời của Phạm Thiên Thư rồi đăng báo Thanh Niên 6-6-2011, sau đưa vào tập 1 Những bóng hồng trong thơ nhạc (NXB Thời Đại, 2011): "Sau khi bản nhạc ra đời, ca sĩ Thái Thanh là người hát đầu tiên. Không những thế, bài hát còn lan rộng trong quảng đại quần chúng, đi đâu cũng nghe người ta hát, nhất là trong giới sinh viên học sinh. Rồi có vài ba cô gái tự nhận mình là cô Ngọ trong Ngày xưa Hoàng Thị. Nổi đình nổi đám nhất là cô bạn gái của nhà thơ Du Tử Lê tên là Thảo nhưng nhất quyết "đòi" quyền làm... Hoàng Thị Ngọ, đến đỗi nhạc sĩ Phạm Duy phải đến gặp tôi để hỏi cho ra nhẽ."
Kỳ thực, Thảo chẳng phải tên thật, mà tắt hoá bút hiệu / bút danh: Hoàng Dược Thảo, chủ nhiệm kiêm chủ bút báoSài Gòn Nhỏ, toà soạn đặt tại California, Hoa Kỳ. Hoàng Dược Thảo có họ tên tiếng Việt là Huỳnh Thị Châu, họ tên tiếng Pháp là Brigitte Lauré Huỳnh. Năm 1971, tại Sài Gòn, học lớp đệ nhị (tương đương lớp 11 hiện thời), Châu lấy nhà thơ Du Tử Lê (10), rồi sinh 2 con. Năm 1975, Du Tử Lê sang Hoa Kỳ. Năm 1978, nhờ có quốc tịch Pháp, Châu đi Pháp rồi qua Hoa Kỳ. Ly dị Du Tử Lê năm 1980, sau đó Huỳnh Thị Châu mấy lần tái giá. Viết văn và làm báo, Huỳnh Thị Châu ký các bút danh Hoàng Dược Thảo, Đào Nương, Thuỵ Châu, Nghé Ngọ, v.v.
Dư luận gần xa vụt râm ran khi Hoàng Dược Thảo tuyên bố rằng bản thân mình chính là nguyên mẫu nhân vật Hoàng Thị Ngọ trong bài thơ lẫn bài hát Ngày xưa Hoàng Thị. Phản ứng với vụ việc này, tuần báo Việt (11) số 24 phát hành ngày 9-7-2005 tại California, Hoa Kỳ, đăng bức thư của thi sĩ Phạm Thiên Thư do nhạc sĩ Phạm Duy chuyển. Thư nọ cho biết: Hoàng Dược Thảo tức Huỳnh Thị Châu chẳng phải là Hoàng Thị Ngọ.
Mọi chuyện tưởng đã hai năm rõ mười, ai ngờ vừa qua, tháng 3-2012, tập san Đồng Khánh - Hai Bà Trưng do trường trung học phổ thông cùng tên ở Huế ấn hành dịp kỷ niệm 95 năm thành lập cơ sở giáo dục này có đăng bài Ngày xưa Đồng Khánh của Bạch Lê Quang trình bày những suy tư quá ư sai lệch: "Không hiểu sao, cứ mỗi lần nghe Ngày xưa Hoàng Thị (thơ Phạm Thiên Thư - Phạm Duy phổ nhạc), tôi cứ nghĩ hình như khúc thánh ca tình yêu tuổi học trò nầy là riêng dành cho Đồng Khánh, cho Huế và cho nhữngÁo tà nguyệt bạch của một thời niệm khúc ngày xưa. Nhưng cũng không thể nghĩ khác hơn. (...) Và nữa, ngoài cái đường mưa nho nhỏ ướt rượt cả không gian Huế, lại còn Áo tà nguyệt bạch / Ôm nghiêng cặp sách / Vai nhỏ tóc dài... Chao ơi, ai cũng có thể ôm nghiêng cặp sách nhưng với style vai nhỏ tóc dài thì đó là hàng độc của một made in Đồng Khánh ngày xưa trong tâm thức Huế. (...) Rồi thì, sau cái vai gầy rất Đồng Khánh kia đó là dáng. Dáng Ngọ. Ngọ của Phạm Thiên Thư. Và Ngọ của Huế, của lau lách Vĩ Dạ buốt lạnh cả thơ Hàn trong một đêm trăng sông mộng mị. Anh đi tìm Ngọ / Dáng lau lách buồn / Tay nụ hoa thuôn / Vương bờ tóc suối. (...) Vâng, đường mưa nho nhỏ, áo tà nguyệt bạch, vai nhỏ, dáng gầy lau lách... là hình, là diện. Đồng Khánh nhất trong Ngày xưa Hoàng Thị của Phạm là cái tình ơi, tình ơi. Đồng Khánh là vậy. Tan trường, biết có người theo sau vẫn Bước em thênh thang / Áo tà nguyệt bạch. Quá lắm là cả một lặng im với cái mím môi rất chi là Huế. Em tan trường về / Đường mưa nho nhỏ / Trao vội chùm hoa / Ép vào cuối vở / Thương ơi! Vạn thuở / Biết nói chi nguôi / Em mím môi cười / Anh mang nỗi nhớ. Biết làm sao được. Hoàng Thị là vậy. Muôn đời vẫn có một Đồng Khánh ẩn mình trong tâm hồn Huế để cho đời một thứ tình mà Hà Huyền Chi gọi là tình... nấp. (...) Chàng Tư Mã họ Phạm (mà không riêng gì họ Phạm) trước thứ tình nấp đó chỉ biết Anh đi theo hoài / Gót giày thầm lặng rồi Anh đi theo Ngọ / Dáng lau lách buồn. (...) Đến đây thì không thể nghi ngờ gì nữa, có một Ngày xưa Hoàng Thị dành riêng cho Huế, cho Đồng Khánh."(12)
Nhắc một bài hát quen thuộc, nhưng Bạch Lê Quang không dẫn ca từ mà dẫn thơ, trong khi hai khoản này có những khác biệt nhất định. Dẫu khác biệt, song nữ nhân vật duy nhất trong thơ lẫn ca khúc Ngày xưa Hoàng Thị vẫn cùng một người là Hoàng Thị Ngọ. Oái ăm thay, với lối gán ghép cực kỳ khiên cưỡng và trá mị của Bạch Lê Quang, nguyên mẫu Hoàng Thị Ngọ gốc Hải Dương ở Sài Gòn bị biến thành nữ sinh trường Đồng Khánh có liên quan hoặc cư ngụ nơi thôn Vĩ, bây giờ là phường Vĩ Dạ, thành phố Huế. Mà sao lại làng Vĩ Dạ, chứ không phải làng Nguyệt Biều, bây giờ thuộc phường Thuỷ Biều, thành phố Huế, nổi tiếng với bao giai nhân dòng Hoàng Trọng, nhỉ? Cụm từ "cái vai gầy rất Đồng Khánh" thể hiện thói tật ba hoa một tấc đến trời. Vai nhỏ tóc dài há lẽ "là hàng độc của một made in Đồng Khánh ngày xưa trong tâm thức Huế", chứ không thể mô tả phần nào vóc dáng nữ sinh của mọi trường trung học thuở trước lẫn bây giờ trên toàn đất nước Việt Nam ư? Còn Tình ơi! Tình ơi! (ghi đúng theo nguyên tác của Phạm Thiên Thư) chẳng chất chứa đặc điểm gì "Đồng Khánh nhất", nếu gắn chặt với bài thơ Ngày xưa Hoàng Thị chắc chắn phải "Văn Lang nhất", bằng không thì bất kỳ nơi chốn nào trong cõi-người-ta cũng được.
Tại quận 10, TP.HCM, đọc xong bài Ngày xưa Đồng Khánh, nhà thơ Phạm Thiên Thư bị "sốc toàn tập". Không thể kìm nén nổi nỗi bất bình nên Phạm Thiên Thư nói lớn giữa quán cà phê Hoa Vàng:
- Tập san Đồng Khánh - Hai Bà Trưng ghi rõ rằng Bạch Lê Quang là giáo viên tổ trưởng tổ Văn trường trung học phổ thông Phan Đăng Lưu, huyện Phú Vang, tỉnh Thừa Thiên - Huế. Thế thì đáng buồn thật! Chẳng rõ kiến thức đâu, tư duy đâu mà Bạch Lê Quang đổi trắng thay đen, tán rằng Hoàng Thị Ngọ là nữ sinh trường Đồng Khánh ở Huế, lại còn bốc rằng Ngày xưa Hoàng Thị dành riêng cho Huế, cho trường Đồng Khánh, hả?
___________ 
(1) - Tú tài bán phần / tù tái đơn / tú tài I thi cuối lớp đệ nhị / lớp 11. Tú tài toàn phần / tú tài kép / tú tài II thi cuối lớp đệ nhất / lớp 12. Từ niên khoá 1971 - 1972, Bộ Quốc gia Giáo dục ban hành Nghị định 939GD/KHPC/HV/NĐ bãi bỏ tú tài bán phần tại miền Nam Việt Nam.
(2) - Là đại học tư thục đầu tiên tại Việt Nam, Viện Đại học Vạn Hạnh được Phật giáo đầu tư và hoạt động từ năm 1964 đến năm 1975 do tỉ khâu Thích Minh Châu làm Viện trưởng, tỉ khâu Thích Mãn Giác làm Viện phó. Mới thành lập, Viện Đại học Vạn Hạnh tạm đặt tại chùa Xá Lợi và chùa Pháp Hội; tới năm 1966 thì dời đến cơ sở biệt lập tại 222 đường Trương Minh Giảng, nay là đường Lê Văn Sỹ, Q.3, TP.HCM. Với chủ trương "duy tuệ thị nghiệp", Viện Đại học Vạn Hạnh thuở ấy có các phân khoa: Phật học, Văn học và Khoa học nhân văn, Khoa học xã hội, Giáo dục, Khoa học ứng dụng.
(3) - Đây là chùa Kỳ Quang I, hiện có địa chỉ 22B Nguyễn Thị Huỳnh, P.8, Phú Nhuận. Trên địa bàn TP.HCM còn có chùa Kỳ Quang II tại 154/4A Lê Hoàng Phái, P.17, Gò Vấp; và chùa Kỳ Quang III tại 73 xa lộ Hà Nội, phường Thảo Điền, Q.2.
(4) - Chùa Từ Vân còn được gọi chùa Bà Đầm, chùa Lý Dương Sanh, được Lý Thị Ly sáng lập năm 1932. Chùa này hiện có địa chỉ 62 Phan Xích Long, P.1, Phú Nhuận, TP.HCM.
(5) - Nằm bên bờ kênh Nhiêu Lộc, chùa Vạn Thọ hiện có địa chỉ 212/158 Nguyễn Văn Nguyễn, phường Tân Định, Q.1, TP.HCM. Các vị hoà thượng trụ trì chùa này: Thích Huệ Nhựt giai đoạn 1942 - 1951, Thích Thiện Tường giai đoạn 1951 - 1966, Thích Bửu Tuyền giai đoạn 1966 - 1980, Thích Thanh Sơn từ năm 1980 đến nay. Chùa Vạn Thọ đang đặt văn phòng Ban Đại diện Phật giáo Q.1 và cơ sở chữa trị bong gân, trặc khớp xương.
(6) - NXB Văn Chương, Sài Gòn.
(7) - Tiếng Pháp: valse. Tiếng Tây Ban Nha, Thổ Nhĩ Kỳ, Đan Mạch, Na Uy: vals. Tiếng Bồ Đào Nha, Latinh: valsa. Tiếng Ý: valzer. Tiếng Hà Lan: wals. Tiếng Anh: waltz. Tiếng Ba Lan: walc. Thuật ngữ này bắt nguồn từ Walzen trong tiếng Đức cổ (tiếng Đức hiện đại ghi Walzer), nghĩa gốc là uốn, xoay, lướt đi. Tiếng Hoa: 圓舞曲 mà bính âm phátyuán​wǔ​qǔ , âm Hán-Việt phát viên vũ khúc.
(8) - Theo Thuật ngữ và ký hiệu âm nhạc thường dùng do Đào Trọng Từ, Đỗ Mạnh Thường, Đức Bằng hợp soạn (NXB Văn Hoá, Hà Nội, 1984) thì thuật ngữ tiếng Ý allegro mang nghĩa: "Nhanh, vui, sôi nổi".
(9) - ViVi là một nghệ danh của hoạ sĩ Võ Hùng Kiệt, chào đời năm Ất Dậu 1945 tại Vĩnh Long, tốt nghiệp trường Quốc gia Cao đẳng Mỹ thuật Sài Gòn năm 1968, vẽ bìa, vẽ truyện tranh cùng minh hoạ trên các tờ Tuổi Xanh, Tuổi Hoa, Thiếu Nhi, Ngàn Thông, Bạn Trẻ, Tinh Thần, Trái Tim Đức Mẹ, Đức Mẹ Hằng Cứu Giúp, Dân Chủ, Độc Lập, v.v., trình bày một số sách giáo khoa và vẽ tem bưu chính.
(10) - Du Tử Lê có họ tên Lê Cự Phách, chào đời năm Nhâm Ngọ 1942 tại tỉnh Hà Nam, di cư vào Nam năm 1954, từng làm thư ký toà soạn nguyệt san Tiền Phong, được trao giải Văn chương toàn quốc bộ môn thơ năm 1973, sang Hoa Kỳ năm 1975. Du Tử Lê có nhiều vợ. Với vợ kế Huỳnh Thị Châu / Thuỵ Châu, Du Tử Lê từng sáng tác các bài thơ Khúc Thuỵ Du (đã được nhạc sĩ Anh Bằng phổ thành ca khúc cùng nhan đề), Khi trông thư Thuỵ Châu, v.v.
(11) - Việt Weekly.
(12) - Có thể đọc trọn bài Ngày xưa Đồng Khánh của Bạch Lê Quang khi truy cập http://www.thpt-haibatrung-tthue.edu.vn/?catid=95&id=52

 Đã đăng tạp chí Kiến Thức Ngày Nay 790 (20-7-2012)


Thi sĩ Phạm Thiên Thư. 
Ảnh: Phanxipăng

Hoàng Thị Ngọ 
qua nét vẽ của Etcetera

Phần đầu bài thơ Ngày xưa Hoàng Thị trong thi tập Ngày xưa người tình của Phạm Thiên Thư 
(NXB Văn Chương, Sài Gòn, 1974)
Phần đầu ca khúc Ngày xưa Hoàng Thị do Phạm Duy phổ thơ Phạm Thiên Thư 
với chữ viết của nhạc sĩ trong tập bài hát Con đường tình chúng ta đi
(NXB Gìn Vàng Giữ Ngọc, Sài Gòn, 1974)

 Hoàng Dược Thảo tức Huỳnh Thị Châu 
do Etcetera hí hoạ

Thứ Tư, 12 tháng 9, 2012

NỤ HÔN TRỞ VỀ ... Hoàng Lê Nguyễn



            A Lô và nà Ô La !!!
            Hoàng Lê Nguyễn khi đọc BÔN MÙA THAY LÁ, khi nhìn tấm hình Trường xưa, khi nhớ đêm vừa bên nhau tại Ngãi Giao BRVT.
           Xin đừng chê trách, xin vui lòng: Nhận - Đọc - Ngâm - Hát cùng HLN bài Thơ Nhạc dưới đây bằng tất cả Một tấm lòng, Chục tấm lòng, Trăm tấm lòng, Ngàn Vạn tấm lòng của mãi mãi NGUYỄN HOÀNG xưa ...

        Tự bạch: 

          " Tôi gần đến được 60 tuổi, Nguyễn Hoàng đã 60 năm. Đêm nay là đêm thứ bốn (23/6/2012) Tôi đươc phép ngủ chung phòng với Hai cụ (Ba Mạ) Tôi cảm thấy mình không phải là 60 mà ngược lại chỉ mới 06 tuổi, nhỏ nhoi trước Núi non trùng trùng, điệp điệp không biên giới của CHA già. mênh mông Biển cả bao la không bến bờ của MẸ yếu, tôi cảm nhận: Hơi thở đều của Cha mát như gió chiều Hè, thì Hơi thở đều của Mẹ làm ấm áp gió chiều Đông. Tôi kính phục, đã trăn trỡ đời mình trước Hai gương mặt hiền hòa nhưng đầy uy linh, Hai thân thể già nua nhưng đầy oai dũng và Tôi đã..rưng...rưng...lo sợ một sự duộc mất, một sự không tìm lại được của chính tôi.
          Trong cái rưng rức của sự rưng rưng, tôi chợt lần về quá khứ: Những con đường Tôi thường đi qua: Trần Hưng Đạo - Quang Trung - Gia Long = Hồ Đắc Hanh - Lê Huấn..., những mái trường Tôi đã học: Bồ Đề - Nam Quảng Trị - Nguyễn Hoàng, những nơi làng quê Tôi đã đến: Như Lệ, Tích Tường, Nhan Biều, Ái Tử Sư Nữ, La Vang... những khuôn mẫu Thầy Cô, những nét mặt Bạn bè. Tôi lang thang mãi, lang thang miệt mài...!.!.!...dưng không: Tôi nghe một cái "cốp" trên đầu và vẳng một giọng quen quen " ...đêm ni hăm ba Tiền Hội Ngô răng khôông về ...thì đang về Tích Tường đây nì !!!???..
         Ừ !  ngày mơi hăm bốn, kỷ niệm 60 năm thành lập Trường nữa đó, dớ khôông ???!!!... (âưầ) Hg dớ...a..mà..Dà mới khôông hà ?!?!..khôông còn dà cũ, thì... còn Nền cũ đó..Thôi rứa cũng được. Các Thầy Cô, Bạn bè cho Hg xin Hôn lên Nền cũ cũng được nghe..?!?!!!.

                     


                       NỤ HÔN TRỞ VỀ ...

                 Tôi trở về trên quê Cha đất Mẹ.
                 Tìm lối xưa, Trường cũ năm nào.
                 Quảng Trị ơi !!! Nguyễn Hoàng ơi !!!! làm sao quên.
                 Làm sao Tôi quên thời đi học ?!?!...
                 Đây đường Hưng Đạo quẹo Quang Trung đến Nguyễn Hoàng.
                 Hàng Phượng vĩ, vẩy chào người bạn cũ.
                 Vai phủ bụi đường, tóc đã điểm sương.
                 Tôi trở về: bên Thầy Cô Bè Bạn yêu thương.
                 Rồi cố tìm quanh Tôi kỷ niệm
                 Của một thời áo trắng năm xưa.
                 Nguyễn Hoàng ơi !!! nói sao cho vừa ?????
                 Quảng Trị ơi !!! Nguyễn Hoàng ơi !!!
                 60 năm qua, như một đời người.
                 Dẫu rằng không còn tường cao, ngói đỏ.
                 Nhưng..!!!... vẫn còn ký ức đó trong Tôi.
                 Thầy Cô tôi...Bạn bè tôi ơi...
                 Cho Tôi xin, tôi xin cúi xuống chân thành
                 Hôn lên NỀN ĐẤT thật HIỀN của NGUYỄN HOÀNG xưa.
                 Thầy Cô ơi !!! Bạn bè tôi ơi..!!!...
                 Cho tôi xin - Tôi xin cúi xuống chân thành
                 Hôn lên NỀN ĐẤT thật HIỀN...để nhớ mãi NGUYỄN HOÀNG x...ư...a....
                                                                               Hoàng Lê Nguyễn
                                                                              ( 23-24-25/6/2012) 

Thứ Hai, 10 tháng 9, 2012

YÊU NGƯỜI ĐẸP - Nguyễn Khắc Phước

                                                               Truyện ngắn của Nguyễn Khắc Phước
                  

      Bà bán trứng báo với bà bán thịt rằng thầy Dương sắp cưới vợ, bà bán thịt liền chuyển tin mừng nóng sốt đó chị bán cá, và chỉ một vài phút sau, tất cả tiểu thương của chợ Xép, nơi thầy Dương thường đến mua hàng, đều biết tin. Ngay hôm sau thì đến bất cứ quán cà phê hay bún mắm nào cũng nghe người ta kháo nhau về chuyện thầy Dương sắp lấy vợ.
       Thầy Dương là ai mà có vẻ quan trọng vậy?
       Đó là một thầy giáo dạy môn sử ở một trường cấp hai trong thị xã. 
       Đa số thầy giáo dạy môn sử không được dạy thêm nên đời sống khó khăn, phải kiêm nhiệm thêm một nghề phụ như chạy xe ôm, thợ điện, thợ ống nước hoặc thợ may… Riêng thầy Dương nhờ gia đình ở ngoại ô có đất vườn khá rộng do ông bà để lại nên cả gia đình chuyên nghề trồng rau mang vào thị xã bán, do vậy, đời sống cũng tạm qua ngày. Cứ đi dạy về là thầy ra vườn tưới nước, nhổ cỏ, xịt thuốc… Công việc cũng không lấy gì vất vả lắm.
       Nhưng nếu chỉ như vậy thì có gì đặc biệt đâu mà người ta phải bàn tán về việc thầy lấy vợ?
       Chuyện này chưa biết kể từ đâu, có lẻ nên kể từ hồi thầy còn là học sinh trung học trong thị xã. 
       Người ta thường nói có tật có tài và sắp xếp họ theo dị tật: nhất lé, nhì lùn, tam hô, tứ sún. Tài đây thường chỉ là tài vặt: lém lỉnh, láu cá, ba xạo chớ chẳng phải tài học hành hay kinh doanh gì. Mà thầy Dương thì được hai đặc điểm là vừa lùn vừa hô. Vóc dáng thầy nhỏ thó, loắt choắt thấp bé, có lẻ hồi nhỏ thầy thiếu dinh dưỡng. Nói vậy mà không phải vậy. Thầy Dương không phải là người ba xạo, láu cá gì. Thầy cũng có tài, không phải những tài vặt trên mà tài làm thơ và tán gái. 
      Hồi còn học trung học thì thầy tán cô nữ sinh đẹp nhất trường mình rồi những hoa khôi trường khác. Khi đi học sư phạm, thầy tán cô sinh viên đẹp nhất trường sư phạm. Khi về thị xã dạy, thầy tán cô giáo đệp nhất trường mình. Khi đi học bồi dưỡng hè, thầy tán cô giáo đẹp nhất huyện rồi đến cô giáo đẹp nhất thị xã. Tiếp sau đó thầy tán những cô công nhân là người đẹp trong những nhà máy, xí nghiệp quanh thị xã. Không ở đâu có người đẹp mà thầy không đến tán, chỉ chừa có một phương là học sinh cũ của trường mình. 
      Cũng nên mở ngoặc đôi chút là hồi còn đi học thầy học toán tàm được nhưng khá môn văn. Thi vào bách khoa hỏng, hồi đó chưa có nguyện vọng hai, thầy được chuyển sang học sư phạm. Thầy xin học môn văn nhưng không được mà chỉ được chọn môn sử. Thầy chẳng thích môn sử chút nào nhưng đành phải chịu, nếu không thì về làm vườn trồng rau. Tốt nghiệp sư phạm, thầy được điều về thị xã quê nhà dạy học từ đó đến nay. Dù dạy môn sử nhưng thầy vẫn ham mê văn học. Thầy thường làm thơ và đề tài tương đối an toàn là sắc đẹp phụ nữ. Cứ gặp người đẹp là thầy làm thơ ca tụng, đôi khi xuất khẩu thành thơ ngay tại chỗ để tặng cô hàng cà phê hay chủ quán nhậu. Những dịp như vậy, thầy thường đọc to cho bạn bè thưởng thức, dù thơ thầy nghe lơ lớ câu chữ của Huy Cân hoặc Xuân Diệu nhưng rồi ai cũng vỗ tay khen vì không phải ai cũng thuộc nhiều thơ như thầy.
      Giỏi làm thơ tán gái như vậy nhưng không hiểu sao mãi đến năm bốn lăm tuổi thầy Dương vẫn phòng không chiếc bóng. Mấy bà tiểu thương trong chợ Xép gần nhà thầy đã quá quen với thầy vì thầy là khách hàng thường xuyên đi chợ mua thực phẩm. Có bà muốn gả con gái cho thầy nhưng sợ thầy chê con bà không được đẹp chớ không phải sợ tính thầy hâm hâm.
     Thầy giáo dạy sử và trồng rau để sinh sống thì làm gì có đủ tài chính để chu cấp cho những người đẹp hoặc hoa khôi có nhiều cơ may lấy chồng con nhà đại gia nên chẳng ai dại gì mà lấy một thầy giáo vừa xấu trai vừa không có gì khá giả như thầy. Đó là điều ai cũng hiểu, riêng thầy thì không. 
      Rồi tuổi thanh niên trôi qua nhanh chóng và thầy Dương hình như cũng không còn nghĩ đến chuyện vợ con nữa vì những phụ nữ đẹp vừa tuổi thầy để lấy làm vợ thì đã đi lấy chồng hết, chỉ còn ít cô ế chồng vì xấu. Mà xấu thì thầy không ưng.
      Tuy nhiên, số phận dường như định sẵn cho thầy và rốt cục lại lấy được một người đẹp thuộc đối tượng mà thầy tránh bấy lâu.
      Số là thế này. Trong một buổi họp phụ huynh học sinh, thầy Dương tình cờ hỏi một ông bố học sinh cô con gái của ông là Liễu bây giờ học hành ra sao. Liễu là học trò cũ của thầy và một thời là học sinh đẹp nhất của trường thầy. Ông bố nói thiệt đang sắp xếp cho Liễu lấy chồng nước ngoài vì gia đình ông rất khó khăn, cần kiếm chút tiền để trả nợ nần. Hỏi chuyện xã giao vậy thôi rồi quên chớ thầy không nghĩ ngợi gì.
     Vào thời gian ấy, người ta mở một con đường lớn ngay bên cạnh nhà thầy Dương, do đó, đất vườn của thầy trước đây chỉ là đất nông nghiệp rẻ tiền nay trở thành đất nền, giá cao gấp mấy trăm lần. Thầy thôi không trồng rau nữa mà chia đất vườn thành lô nền nhà để bán và thầy trở thành tỷ phú trong một thời gian ngắn. Có tiền rồi thầy xây nhà, sắm xe và lại nghĩ đến chuyện lấy vợ. Mặc dù đã lớn tuổi nhưng tiêu chuẩn vợ đẹp vẫn còn y nguyên. Thầy bỗng nhớ lại câu chuyện tình cờ giữa thầy và ông phụ huynh nọ có con gái đinh lấy chồng ngoại để kiếm tiền. Thầy tìm thăm Liễu. Những tin tức về những rủi ro mà phụ nữ lấy chồng nước ngoài có thể gặp phải được đăng nhan nhản trên báo nên đủ để thầy thuyết phục Liễu thôi nghĩ đến việc lẫy chồng nước ngoài. 
      Lần này thì có lẻ thầy không cần làm thơ vì tài sản của thầy đủ để người ta xiêu lòng. Không lâu sau đó, gia đình ông phụ huynh ấy đồng ý gả con gái mà trước đây từng là hoa khôi của trường thầy cho thầy, dĩ nhiên với sự đồng ý của con gái họ. Liễu ấy lúc đó chỉ trển hai mươi tuổi, nghĩa là trẻ hơn thầy hai lăm tuổi. 

      Ở cái tuổi đẹp nhất của người con gái, chắc chắn Liễu đã có người yêu. Chỉ cần điều tra đôi chút, thầy Dương biết Liểu đang yêu Hóa, một thanh niên trong thị xã. Là người có học, thầy tự nghĩ không nên hỏi han vợ về những chuyên riêng tư. Thế nhưng thầy không thể không buồn vì trong đêm động phòng hoa chúc, Liễu cứ kêu “Hóa, Hóa”, sáng ra thầy hỏi, Liễu nói “quá, quá’ chớ không phải “Hóa, Hóa”. (Giọng Quảng Nam khó phân biệt giữa “hóa” và “quá”). Thầy Dương bỏ qua vì biết Liễu còn trinh nguyên.
      Đến ngày Liễu sinh con thì thầy Dương quá thất vọng vì thằng bé chẳng giống thầy tí nào mà giống Hóa như tạc. Bạn bè đồng nghiệp của thầy đến thăm, có người nói chơi : Thằng con mầy giống ai mô chớ có giống mầy đâu! Nghĩ mình phải có bằng cớ khoa học chớ không vội vàng kết luận nên thầy lấy một mẫu tóc thằng bé đi xét nghiệm ADN,và kết luận hoàn toàn không như thầy nghĩ : thằng bé chính là con của thầy chớ không phải ai khác.
      Thầy cũng từng nghe những bà mẹ đang mang thai thường treo ảnh tài tử hay diễn viên trong nhà để con được đẹp trai hay xinh gái. Có thể vợ thầy chỉ lấy thầy vì tiền như lấy một anh chồng Đài Loan hay Hàn Quốc nào đó, còn con tim thì vẫn dành cho người yêu cũ, bằng chứng là khi đang ăn nằm với chồng vẫn kêu “Hóa, Hóa”.
       Là người có học đôi chút, thầy Dương tự hỏi mình có lỗi gì trong chuyện này. Gần hết thời trai trẻ ước mơ lấy được người đẹp, đến khi có người đẹp trong tay mới hay đó chỉ là các xác không hồn.
       Bao lâu rồi bỏ làm thơ, bây giờ có lẻ thầy bắt đầu trở lại, nhưng chắc chắn không làm thơ để tán gái.                                                                                                      Nguyễn Khắc Phước                                                                                                                                      9/2012

LỜI & THƠ RA MẮT TẬP "HỒ XUÂN HƯƠNG TÁI LAI" CỦA PHẠM NGỌC THÁI






                                             











 


ĐÔI LỜI BỘC BẠCH
                                          
                                                  "Lời đầu sách" của tác giả             
                                           
      Thiết nghĩ: Đời người sinh ra trong cõi trần ai… âu cũng chỉ là bể khổ trầm luân, cái nợ đời mà ta phải trả, trả xong rồi thì chết cuốn theo đi những cát bụi cuộc đời. Nhưng liệu "thơ" có phải cũng  ở trong cái nợ đời, nợ kiếp ấy không? Bởi nếu không có thơ cuộc đời tôi sẽ trở thành vô nghĩa! Bươn bả trong đống cát bụi cuộc đời ấy vì miếng cơm manh áo, thơ ca trở thành sứ mạng, là giá trị tồn tại, ý nghĩa về sự sống mà trong những năm tháng tôi đã chứng nhận ở cõi thế gian này.     Như tôi từng viết: Sáng tác thơ là một ham muốn lớn, một niềm vui thú lớn của bản thân tôi sống ở dân gian. Việc bàn cãi về thơ hiện đại ngày nay còn nhiều mâu thuẫn giữa các luồng tư tưởng khác nhau. Song dù thế nào thì thi ca cũng là một thế giới thật kì vĩ, vẻ đẹp của thế giới ấy đầy bí ẩn, giầu sắc thái và huyền diệu.

      Những năm tháng sống của đời người đi lướt qua chốn dương gian, dù là để chịu đầy ải hoặc lãng du... thì cũng có chân giá trị của đời người! Gọi là kỉ vật được sinh ra làm người dâng hiến lại cho đời: “Thế giới của thơ tôi”! Đến một ngày nào đó, tôi không còn nhận biết gì nữa về cái thế giới mà mình đang sống, để có thể tiếp tục viết, tiếp tục làm thơ? Thế cũng đã là mãn nguyện lắm rồi! Coi như tôi đã hoàn thành bổn phận làm người và từ giã cuộc sống với một tấm lòng thanh thản:
                        
                    Nghiệp đã làm xong chẳng còn chi vương vấn
                    Tình cũng tàn năm tháng kiếp phôi pha
                    Thì em ơi, ta nằm xuống dưới mồ
                    Thanh thản chết có gì đâu phải nghĩ.    

 Như nhà thơ Hoàng Hiền Lành trong lời giới thiệu tập thơ "Có một khoảng trời" của tôi - Nxb Hà Nội 1990, đã viết:

- ... Thái làm thơ lâu rồi. Những bài thơ từ những năm còn là một chiến binh xông pha lửa đạn thời chống Mĩ. Thái làm thơ về chiến tranh, về đời sống thường nhật nỗi đời. Đọc những bài thơ của Thái, tôi đã bắt gặp một tâm hồn đau đáu không yên về nỗi bất công mà anh không chịu được. Ở bài thơ nào tôi cũng thấy Thái hiện lên khá điển hình, những xúc động nhiều suy tưởng. Vấn đề thơ Thái đặt ra mang được cái tầm có ý khái quát cao, và nhiều câu hỏi về mỗi số phận con người? Bằng tinh thần trách nhiệm của người cầm bút...    

 Hay như lời của nghệ sĩ điện ảnh và sân khấu Hà Nội Trần Việt Thịnh bình luận:

    - Thơ anh (tức tác giả) bao trùm nhiều đề tài, thể loại. Thể loại   nào cũng đậm đà sâu sắc đến lạ kì!... Anh muốn đi đến tột cùng của thi ca. Đặc biệt mảng thơ tình anh viết khá hay và rất trội. Nó không giống Xuân Diệu hay Thế Lữ; có chăng phảng phất đâu đó của Hàn Mặc Tử; chút cay chua của Hồ Xuân Hương; tính triết lý của Chế Lan Viên hoặc âm hưởng Uýt Man (nhà thơ Mĩ).

      Còn nhà phê bình lý luận văn học Bảo Ngọc thì nhận xét:

     - Trong “Tuyển thơ đại bàng” của Phạm Ngọc Thái chủ yếu là loại thơ tự do, có rất nhiều bài đã đạt độ khúc triết sâu sắc và là những thi phẩm hay. Thơ hàm chứa đầy ý nghĩa trong hình ảnh câu chữ và trong hình tượng thi ca. Nó gắn liền tính chất sâu xa của thơ cổ phương Đông, kết hợp khá nhuần nhuyễn với thi pháp của các trường phái thơ hiện đại châu Âu: Từ trường phái thơ lãng mạn, tượng trưng đến siêu thực… cô đúc lại trong một thứ thơ, gọi là thơ triết học! Nó được đúc kết ra không chỉ từ lý luận thuần tuý, mà gắn liền với đời sống xã hội cùng nỗi dâu bể trầm luân cõi dân gian. Thơ anh giàu tính nhân văn, càng đọc càng thấm thía hơn nỗi lận đận, long đong nơi bờ bến con người. Nhưng trước hết vẫn phải nói: Phạm Ngọc Thái là một nhà thơ của tình yêu!...

      Cám ơn tất cả các bạn dù là nhà thơ, nhà lý luận phê bình hay chỉ là người yêu thơ… đã dành cho tôi những lời ưu ái, chân tình.     Hôm nay, tôi xin trích ra ngót ba trăm bài thơ trong “Tuyển thơ đại bàng” của cuộc đời tôi cho xuất bản vào  tập “Hồ Xuân Hương tái lai” này, để lại ra mắt bạn đọc…sau tập “Rung động trái tim” đã xuất bản gần đây nhất.

     Lời ít tình nhiều. Hi vọng những gì cần nói, thơ sẽ nói giúp tấm lòng và trái tim tôi đến với mọi người.

                        Rồi một ngày mai ta sẽ chết
                        Trầm thơm loài hoa thảo lạ
                        Cỏ lên xanh và gió sẽ reo
                        Trong nấm mồ hương khói, có gì đâu.

                        Ta đã sống phần đời sau chót
                        Trong ngôi nhà ẩn khuất bóng nhân gian
                        Một cuộc sống bình thường bầu bạn
                        Nửa trăng hồ nửa gã hiền nhân.

                        Rồi một ngày mai ta sẽ chết
                        Như là chiếc lá vậy thôi
                        Gió sẽ hót trên nấm mồ truyền thuyết:
                        Rằng, có một thi nhân phiêu lãng đã đi rồi!...

                    Đôi lời bộc bạch xin được ra mắt bạn đọc tập thơ tôi!

                                                    Hà Nội, năm Nhâm Thìn 2012

                                                                       Tác giả tri ân

                                                                             ***
 
Phạm Ngọc Thái
                                                       
                Chùm thơ trong tập sách đã xuất bản do tác giả chọn gửi:                                                                             


                      1. ĐÊM THU PHỐ VẮNG

                       Đêm phố vắng anh đi hay là em không ngủ?
                       Thu đến rồi lay động trái tim!
                       Xào xạc lá, anh nghe xào xạc lá
                       Thăm thẳm bóng hình em trong đêm…

                       Anh lại dẫn em con đường xưa cũ
                       Một thời nào từng in dấu chân thon
                       Trước tình yêu ta hoá thành đứa trẻ
                       Dẫu mái tóc anh giờ đã hoa sương.

                       Tôi sẽ viết cho ai bài thơ đêm thu vắng?
                       Tiếng trong khuya em gọi vọng rất xa!
                       Trên thảm lá lòng ta say đắm
                       Tha thiết bên em vì không muốn đêm qua.

                       Ôi, bài thơ cứ theo anh lang thang trong phố
                       Kí ức hồi sinh về với tuổi xuân xưa!
                       Em lại ru êm như thuở trẻ
                       Tấm thân mềm đưa anh vào bến mộng mơ...

                                                                               2007



   2. ĐÀN BÀ ĐẸP NHẤT LÀ KHI ĐÈN ĐÃ TẮT

                      Bi kịch đằng sau hạnh phúc đó, em ơi!
                      Dầu biết thế nhưng đã chót yêu rồi
                      Ta gặp nhau chỉ trong chốc lát
                      Giữa đêm tối anh lần vào em thăm thiên thai...

                      Khi tắt đèn da em là ánh sáng để anh soi
                      Mọi khe ngách trên em anh đều tìm đến đó
                      Mặc cho mưa gió đầy trời
                      Cũng chẳng bằng tình ta ngất ngây.

                      Dù mai nỗi nhớ thương dầy vò anh đau khổ
                      Thì đêm nay, em ạ! Cứ đắm say...
                      Mọi phiền não trên đời này quên hết
                      Lòng cứ yêu, hạnh phúc cứ tràn đầy.

                      Đêm tắt đèn em đẹp nhất trần gian!
                      Hôn đôi trái em tưởng mình du ngoạn khắp không trung
                      Chơi giỡn nguyệt một thiên đường tuyệt thế
                      Mong trời cứ đêm để cùng em vui chút nữa.

                      Hạnh phúc đời ta, tình qua trong tiếc nuối
                      Vì em ơi, hết đêm ta đã phải lìa rồi!
                      Đàn bà đẹp nhất là ở trong đêm tối
                      Để nhớ nhau suốt đời...

                      Đêm tắt đèn thành ánh sáng của thơ tôi!

                                                                       2005


               3. ANH VẪN Ở BÊN HỒ TÂY

                     Tình để lại vết thương không lành được
                     Soi mặt hồ in mãi bóng thời gian
                     Em hiền dịu trái tim từng tha thiết
                     Người con gái anh yêu nay hóa khói sương tan…

                     Ta cũng già rồi, em ơi! Vết thương còn đau buốt
                     Hạnh phúc qua như một cánh chim bay
                     Nông nỗi đời người để đâu cho hết
                     Tình thơ ngây! Tình sao mãi thơ ngây!

                     Nhớ buổi đón em cổng trường sư phạm
                     Đôi mắt từ xa đã nhận ra người...
                     Tình yêu có cái nhìn trong linh cảm
                     Giờ ở đâu, người con gái xa xôi?

                     Thế đó, em ơi! Tình qua không trở lại
                     Xế chiều rồi mà máu tim chảy mãi không thôi
                     Em có nghe gió Tây Hồ đang thổi
                     Anh ở đây, vẫn bên hồ Tây mây trôi...

                                                                       Đêm 2012



                4. XEM TRANH BÁN LOÃ THỂ

                    Tưởng nhớ bài thơ "Tranh loã thể" nổi tiếng  của thi nhân Bích Khê

                    Nàng để hở một vòm trời tuyệt mĩ
                    Thế giới là đây! Cuộc sống là đây!
                    Nàng gieo hoa và ý nghĩa loài người
                    Nhưng cũng đẻ cả chiến tranh và hoà bình ra từ trong bụng.

                    Lui xuống dưới nàng
                    một rừng sâu um tùm che hang động
                    Lên trên nàng đôi mỏm núi trắng vô biên
                    Thân thể nàng tràn đầy hương nhụy phấn
                    Thiếu nữ mặc hở quần: hơn bao lời hoa mĩ phát ngôn!

                    Em như gió trăng mà rung động cả vua chúa, thánh thần
                    Cuộc sống cần em
                    Đâu có cần chiến tranh và bom nguyên tử?
                    Khi em cởi ra nhiều
                    Điểm báo thế giới càng hiện đại văn minh! (*)
                    Nhưng điều đáng đớn đau: là tính nhân loại                                                                                

                    Con người cũng ngày càng nhiều dã tâm gây tội ác?...   (**)
                                                                                         2011
                                                                                                                                 
                        
(*)   Thế giới càng hiện đại văn minh thì khuynh hướng triển lãm thân thể của các thiếu nữ càng phát triển, tới mức gần như cởi truồng.

(**)    Nhà văn Nga Ai-Ma-Tốp đã cảnh báo trong tác phẩm "Đoạn đầu đài" nổi tiếng của ông rằng: Thế giới, cái ác vẫn lấn át cái thiện và con người hiện đại còn ác hơn con sói! 

               

5. DƯỚI HÀNG SẤU ĐÊM &amp ; CON PHỐ NHỎ

                  Phố vẫn phố, hàng sấu xưa rụng lá
                  Ngỡ yên rồi còn lạc bước canh khuya
                  Nên câu thơ anh theo đông về vội vã
                  Tình của đôi ta dòng sông chảy man mê...

                  Đêm đã lạnh vầng trăng còn thao thức
                  Trăng bay trên trời, anh cứ thương em
                  Xưa mộng nguyệt này, nay sao thấy khác!
                  Gió nhắc thầm thì, em có nhớ không?

                  Em ngủ bên chồng. Thôi, cũng đừng tiếc nữa!
                  Mấy ai yêu trọn vẹn đâu em?
                  Thưở đó đẹp nhiều mộng mơ em nhỉ
                  Thơm mát cõi thơ, hồn ta ru êm.

                  Anh lưu giữ chút tình trên trang giấy
                  Đi hết phố xa về khắc khoải bên thềm
                  Rồi tự trách với mình sao buổi ấy:
                  Lại giục em lấy chồng để đau mãi con tim?

                                                        Mùa đông 2010



                  6. CÔ ÁO TRẮNG
                                                    Tặng BN                                
                             
                  Anh lại có một cô áo trắng
                  Mắt nàng nhìn trong biếc mùa thu
                  Mái tóc xõa, bầu vú nàng hưng phấn
                  Ngủ đi em! Nghe bài thơ anh ru…

                  Đất Sài Gòn mùa xuân đến trong mơ
                  Có em tôi đi giữa đêm dài thành phố
                  Em ơi em… những khi trời trở gió
                  Có thấy bóng anh về thao thức bên em?

                  Anh nhè nhẹ hôn thầm ở dưới ánh đêm
                  Em khoả thân mình để hoá thành nữ thánh!
                  Áo em trắng hay là da em trắng
                  Có em rồi cuộc sống sẽ vô biên…


                  Ta mặc cho năm tháng chảy, nghe em!
                  Chỉ có anh và em, chỉ có trời và đất
                  Thế giới văn minh ta không cần gì hết
                  Em dẫn anh vào buổi hoang muội nguyên sơ.

                  Đêm Sài Gòn khi ấy sẽ như mơ
                  Em bọc trong anh không cần quần áo
                  Ôi! Nguyệt em đây một động sâu huyền ảo
                  Chứa cả thiên đường và vũ trụ bên trong


                  Em đừng hỏi vì sao anh yêu em!

                  Anh lại có một cô áo trắng
                  Vào buổi hoàng hôn hoang vắng cuộc đời
                  Đôi mắt nàng cả trời thu đẹp lắm
                  Bầu vú nàng mùa hoa trái sinh sôi...
                                        
                                                            2007
                                                    Phạm Ngọc Thái

        
             7. CÓ MỘT KHOẢNG TRỜI

                  Có một khoảng trời để thương để nhớ
                  Là khoảng trời ở đó có em!
                  Những bóng cây trên đường phố thân quen
                  Đêm đêm chiếc lá nhớ lại bay về, xào xạc...

                  Có một khoảng trời không ai thấy được
                  Dẫu đêm nào chớp cũng loè lên
                  Có ánh chớp không kéo theo tiếng sét
                  Mà rung ngân, rung ngân… trong tim!

                  Khoảng trời gió thổi xót đêm
                  Hoá sắc cầu vồng nối hai miền thương nhớ
                  Cây tình yêu lớn theo cấp số
                  Ngược trời về cho ta gần ta.

                  Cái khoảng trời khi anh và em đã cách xa
                  (xa thật đấy mà cũng gần thật đấy)
                  Trong đau đớn anh hoá bờ cát cháy
                  Hạt vô tư còn lại… những tàn tro!

                                                         Nước Đức
                                                        11/10/1988


           8. CON ĐƯỜNG PHƯỢNG ĐỎ

                 Em mang màu phượng đỏ ra đi!
                 Anh tha thẩn dọc hè phố nhỏ
                 Nơi kỉ niệm của mối tình sinh nữ
                 Xác ve còn bám ở thân cây.

                 Con đường phượng đỏ đêm nay
                 Mây lãng du bay trời xanh vô định
                 Những cánh hoa rung trong hoài niệm
                 Nghe lòng thổn thức đâu đây!

                 Phượng đã cháy lên một thời
                 Nửa tóc bạc rồi, nửa mái xanh phơ phất
                 Tới một ngày chúng cũng tàn úa hết
                 Ta sẽ thành ông bà lão, em ơi!

                 Con đường tình đẫm giọt sương rơi
                 Gió vẫn xạc xào vi vút thổi
                 Giá hồi ấy chúng mình lấy nhau rồi sinh năm đẻ bẩy
                 Thì đâu còn phượng để anh ru?

                 Em đã mang màu phượng ấy ra đi!

                                                                        1994



                         9. ĐỘNG BƯỚM


                 Phút say đắm tột cùng em mở toang động bướm
                 Giữa khu rừng rậm rạp nguyên sơ
                 Nàng thơ thẫn thờ si mê hưng phấn
                 Bướm của em chứa cả thánh thần lẫn yêu ma…

                 Có ai chưa em đã vào khai phá?
                 Để bướm vẫy vùng, bướm thỏa ước ao
                 Và khi ấy em sẽ không còn là trinh nữ
                 Bờ bãi đời người bướm vẫn lượn như sao.

                 Thân nhi nữ một thế giới mênh mông hoang dại
                 Cấu thành bên trong bao yếu tố mĩ miều
                 Tự thiên thai chẳng phải vẽ vời nắn gọt
                 Lạc vào vườn em trái cấm ngọt hương tươi.

                 Tình yêu từ đâu anh không biết?
                 Mà rung cảm tâm hồn, lay động trái tim!
                 Nhưng yêu nhất là bướm em
                                  có sức chinh phục diệu huyền
                 Đêm đêm bướm thường bay ra trong phòng ngủ…

                 Bướm của em trên đời mãi còn quý giá
                 Đến lúc cần bướm lại sinh con…
                 Không lời thơ nào tả hết được vẻ đẹp bướm em
                 La la la la là!...(*)
                                                                              2005

       (*) Câu thơ cuối cùng này do chính tác giả đã sửa lại, để tránh sự hiểu lầm làm ảnh hưởng đến phật giáo.
                                                                            




               10. ĐÊM HỒ TRÚC

                Đêm nghe Trúc Hồ động
                Tiếng chão chuộc vọng đưa
                Chợt lòng anh thổn thức
                Chuyện ngày xưa ngày xưa...

                Tình yêu như cơn mưa
                Thấm sũng đời bãi cát
                Hồn thiếu nữ ngây thơ
                Một chân trời tím sắc.

                Cuộc sống bờ bến nước
                Đầm khoả ánh trăng vàng
                Song cuộc sống còn cả
                Dông bão và ly tan!

                Vòm xanh kia vẫn cũ
                Chỉ có hương bay ra
                Sóng vỗ không thấy khác
                Bóng nước xa mờ xa.

                Anh nhìn bao đôi lứa
                Đến chỗ ta ngày xưa
                Nụ hôn thành dấu hỏi
                Cháy lên trời hư vô?

                Trúc Hồ đêm hồ đêm
                Hương mãi vòng ký ức
                Tiếng chão chuộc, em ơi!
                Còn vọng bên bờ nước...
                         
                              Phạm Ngọc Thái